Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Gargare tình yêu - Chương 6

  1. Home
  2. Gargare tình yêu
  3. Chương 6 - Hình xăm mỏ neo
Prev
Next

Love trưng ra bộ mặt bất mãn nhìn chiếc xe quen thuộc, tại sao hết hư cái này tới hư cái kia vậy?

Tìm tòi một hồi nàng ngước lên hỏi cô:

-Cái thắng xe này, sao mất con ốc rồi?

-Em đâu có biết. – Milk nhún vai tỏ vẻ vô tội.

Love đi tìm trong đống ốc vít, tìm một con ốc tương tự, vừa tìm vừa lầm bầm. -Con ốc này rất cứng, sao có thể rơi chứ?

Milk nghe nàng nói liền đem giấu bàn tay trầy trụa của mình ra sau lưng.

Hụ hụ, quả nhiên con ốc đó quá cứng, Milk phải cạy mấy tiếng đồng hồ nó mới chịu rớt ra đó, tay cũng phồng rộp lên cả. Milk có chút mếu máo.

Milk nhìn nàng, khi thấy nàng sửa xe, cô không cảm thấy dơ hay nhơ nhuốc, cô thấy rất đáng yêu, nàng mặc đồ bảo hộ trông hảo hảo đáng yêu, trước giờ Milk chưa từng thấy thợ sửa xe là nữ, nên có chút lạ, có chút thích thú.

Con gái sửa xe thì sao chứ, rất mạnh mẽ, rất tài giỏi.

Love đem con ốc mới gắn vào rồi vặn lại cho cô.

-Xong rồi.

Milk cười tươi. -Cảm ơn chị, lại là trà sữa nhé! – Cô giơ ra li trà sữa size lớn cho nàng.

-Ừ. Về đi. – Love nhận lấy rồi phẩy tay.

Milk nhìn đồng hồ chỉ còn có mười lăm phút nữa là hết giờ làm rồi. Cô háo hức nói. -Em chờ chị.

-Tùy em. – Love nói xong liền đi vào trong, có muốn cản cũng không thể cản được dù sao cũng chỉ là một đoạn đường, không có vấn đề gì.

______________________________________

Love sau khi đóng cửa garage liền đi về, thấy Milk đang ngồi vắt vẻo trên xe máy cũng không thèm gọi một tiếng, đi thẳng.

Milk đang ngáy ngủ, thấy nàng đi vội dắt xe chạy theo. Ôi trời cái bà chị bạc tình bạc nghĩa này, người ta đã có công chờ chị nãy giờ chị cũng không thèm gọi người ta một tiếng.

Milk dắt xe lũi thủi theo sau.

Thấy Love ghé vào một cửa hàng tiện lợi, cô liền đi theo.

-Chị mua đồ hả? – Cô đi sau lưng Love lải nhải.

-Không, đi bơi. – Love nhăn nhó, vào đây không mua đồ thì làm gì, còn hỏi ?

Milk bất mãn phụng phịu.

Nàng chọn mấy trái dưa hấu, định tìm giỏ đựng liền thấy Milk cầm một cái giỏ chạy tới, nhe răng cười.

-Chị, em cầm cho.

Milk đem đồ trên tay nàng để vào giỏ rồi khi đi theo phía sau như đứa người ở.

-Cái này cũng để em.

-Này em cầm luôn cho.

Cái gì Love mua đều bị cô đặt vào giỏ ngay, sợ rằng nàng cầm sẽ mỏi tay.

Đến khi mua đồ xong ở quầy thanh toán cô lại tranh:

-Để em thanh toán.

Love nheo mắt. -Tránh ra, xớ rớ tôi đá em vào cửa kính. – Nàng không thích dính líu tiền bạc với ai cả, kẻo phải nợ nần suốt đời, với lại nàng và cô cũng đâu có quen biết thân thiết lắm đâu.

Milk bị doạ liền nép qua một bên cho nàng thanh toán. Canh me nhân viên vừa thanh toán xong thì ngay lập tức giành lấy túi lớn, cầm giúp Love.

Love mặc kệ, để cô cầm.

Bước ra cửa, một người con gái tóc ngắn ngang vai, trên người chi chít hình xăm, xỏ khuyên mũi và khuyên môi, nhìn bộ dạng có chút "đầu gấu". Bên cạnh còn có một bé gái tầm ba tuổi với khuôn mặt giống hệt cô ấy.

-Love……. – khác với vẻ bề ngoài, cô ấy có giọng nói trong trẻo, ấm áp, khẽ gọi tên người trước mặt.

-Praew? Ừm……chào. – Love gượng gạo nói, ánh mắt không dám nhìn thẳng, nhưng khi nhìn xuống thấy đứa bé, tròng mắt Love dần đỏ hơn.

Đây là lần đầu tiên Milk thấy Love có bộ dạng này, thất thần, lơ đễnh cùng yếu đuối.

Cô gái trước mặt là ai? Milk cắn chặt môi, cô muốn hỏi, nhưng với tư cách gì đây? Hốc mắt Milk chợt cay.

Phải, ngay cả bạn bè cũng không phải, cô hoàn toàn không có quyền xen vào cuộc sống riêng tư của nàng, bọn họ chỉ đơn giản là khách hàng và thợ sửa xe thôi, không có một danh phận gì vượt mức cho phép.

Cô gái tên Praew lại nhỏ nhẹ nói:

-Chúng ta…..đi uống cafe.

Love gạc ngang. -E là không tiện. Chào chị. – Nói xong liền lách người đi thẳng ra ngoài, giống như trốn tránh.

Praew ngơ ngẩn nhìn theo bóng lưng nàng, tay cô ấy khẽ cuộn lại, tròng mắt tối đen.

____________________

Milk hôm nay trên đường đi không chọc ghẹo nàng, cũng không lải nhải mấy câu vô bổ. Chỉ im lặng dắt xe sau lưng Love.

Cô trộm nhìn, ánh mắt Love vẩn đục màu đỏ, cố cúi sát đầu để cô không thấy rằng nàng đang khóc.

Milk đau lòng, từ khi biết nàng đến nay, Love trong mắt cô chính là một người cao ngạo, cứng rắn, là giới hạn mà cô chạm vào không tới. Nhưng hôm nay Love giống như đã biến thành một người khác đủ biết cô gái ban nãy có sức ảnh hưởng với nàng như thế nào.

Giữa họ đã xảy ra việc gì mà đến nỗi một Love cao cao tại thượng lại phải khóc như thế ?

Nhưng Milk biết, cái Love cần bây giờ là sự yên tĩnh. Cô im, chỉ ở phía sau nàng mà dõi theo từng bước chân nặng trĩu của nàng, chân cô cũng như có búa tạ gắn vào, từng bước vô cùng khó khăn.

Đến nhà, Love xém tí là quên luôn đồ của mình đang ở chỗ Milk. Milk khẽ gọi:

-Chị Love……

Nàng xoay người, đôi mắt vẫn cụp xuống, Milk chìa túi đồ ra cho nàng.

Love gật đầu, cầm lấy rồi quay lưng định bước vào nhà thì đã nghe sau lưng có tiếng nói:

-Em không biết có chuyện gì đã xảy ra với chị, nhưng……đừng tự làm tổn thương mình. Em…em….em sẽ đau lòng.

Milk ngưng một chút, cô thở dài:

-Em về nhé!

-Ừm. – Love không trực tiếp quay đầu lại, chỉ đáp một chữ rồi đi vào nhà.

Love đem đồ vào bếp, quăng bừa lên bàn, mấy trái dưa hấu lăn xuống vỡ đôi, bên trong nước dưa hấu chảy ra bê bết màu đỏ như máu, nhưng Love không quan tâm, nàng ngồi ịch xuống.

Nhìn mình bây giờ, rất giống năm đó, Love cũng nằm trên một bãi màu đỏ như thế, nhưng năm đó xung quanh nàng không đơn giản là nước dưa hấu, mà là máu, là máu của Love.

Từng dòng máu chảy ra từ người nàng, bên cạnh nàng là Praew và một cô gái lạ mặt khác.

Love cười cợt bản thân, châm một điếu thuốc, sau bao nhiêu năm dài đằng đẵng, cứ tưởng mọi chuyện đã bị chôn sâu và quên lãng, ai ngờ người ta lại một lần nữa xuất hiện trước mặt nàng.

Love cứ tưởng thời gian sẽ xóa nhòa mọi thứ, ai ngờ hôm nay gặp lại, tim nàng vẫn đau như năm đó. Vết thương cũ lần nữa bị sự xuất hiện của người kia mà toé máu, thậm chí giống như họ còn ra sức nhấn vào cho nó lở loét ra thêm.

Ngửa cổ nhả ra làn khói trắng. Love lấy tay sờ vũng nước dưa hấu bên cạnh mình, kí ức năm đó ùa về vô cùng vội vã.

[ Hồi tưởng ]

Năm đó Love tầm hai mươi, hai mươi mốt tuổi gì đó, vẫn chưa có gì trong tay, mượn tiền ngân hàng mở một garage nhỏ, vì để tiết kiệm chi phí mà nàng không dám thuê nhà ở, sau khi làm việc xong phải ngủ lại garage, ăn uống đều là thức ăn nhanh hoặc cơm ở ven đường.

Garage khi đó quy mô quá nhỏ, cũng ít ai ghé tới, chỉ có nàng và View, View may mắn hơn khi quen được giảng viên June, cả hai dọn về nhà June ở. Còn nàng thì vẫn thui thủi ở garage.

Praew hơn nàng một tuổi, là trẻ mồ côi rày đây mai đó, lớn lên chút thì theo đám bạn đi học ở một tiệm xăm nhỏ.

Ngày hôm đó, Love gặp Praew ngồi trước cửa garage vừa đục mưa vừa khóc. Hỏi ra mới biết thì ra Praew gom hết tiền để đóng học phí vào tiệm xăm, nhưng lại bị lừa hết, tiệm xăm đã bị bán từ đời nào, chủ tiệm đã biệt vô âm tính. Bây giờ không có tiền thuê nhà cũng không có tiền ăn uống.

Love thương cảm, đem cô ấy về garage cho cô ấy phụ mấy việc vặt, bao ăn bao ở.

Ở bên nhau lâu dài, tình cảm lớn dần, chuyện gì đến cũng đến, họ yêu nhau, chính thức là một cặp đôi.

Một năm sau, garage có chút khởi sắc, Love đem tiền mình dành dụm được cho Praew đi học lại.

Praew ban đầu cũng từ chối nhưng vì Love nhất quyết ép nên cô ấy mới an tâm đi học.

-Love, đợi chị ra nghề, sẽ mở một tiệm xăm lớn, đến lúc đó em không cần làm mấy việc nặng này nữa, em về làm bà chủ cho chị. – Praew trong bữa cơm nói với Love, làm Love cười tít cả mắt.

Đem bàn tay có chút thô ráp của mình nựng vào gò má Praew. -Cục cưng ráng đi học chăm chỉ là được, em cực một chút không sao.

Quả nhiên năm đó Love vẫn còn rất dịu dàng, bộ dạng khác hẳn bây giờ. Nàng không hút thuốc, không bia rượu, không đua xe, không bar club…..vì nàng nói mấy thứ đó có hại cho sức khoẻ, chỉ những ai muốn tìm đến cái chết mới đâm đầu vào đó.

Sau này, sau khi chia tay, Love mới chân chính trở thành bộ dạng mà mình từng rất căm ghét. Nhưng chính bộ dạng đó làm nàng rất hài lòng, ít ra nó không ủy mị, không mềm yếu để người ta có thể tha hồ giẫm đạp.

Praew nhìn nàng, xoa xoa tóc nàng. -Sao chị có thể để cô gái của chị chịu khổ?

Love lắc đầu. -Coi chị hôm nay ốm kìa, mai em sẽ mua giò heo hầm cho chị ăn. – Nàng gắp cho Praew thêm miếng thịt rồi vui vẻ ăn rau.

____________________________

Praew học gần nửa năm thì ra nghề, vị khách đầu tiên cô ấy xăm là người yêu mình.

Cô ấy chăm chú đâm kim vào da Love, tiếng máy xăm kêu rè rè bên tai họ. Một hình mỏ neo trên cổ tay nàng dần hiện ra, tuy đường nét không quá tinh xảo nhưng Love rất hài lòng.

Praew nhìn thành quả, khẽ hôn lên cổ tay nàng dịu dàng. – Mỏ neo chính là mong em một đời bình an.

Love tươi cười hạnh phúc ngắm nghía, đôi môi có chút run run. -Bình an, chính là được bên cạnh chị.

Love trong những năm tháng ấy, ăn không dám ăn, xài không dám xài, mặc dù garage đã phát triển rất tốt nhưng tiền kiếm được Love đều để dành cho Praew, nàng muốn mở cho cô một tiệm xăm của riêng mình.

Nửa năm sau, cuối cùng giấc mơ cũng thành hiện thực, tiệm xăm be bé có tầng trệt, thêm một tầng gác và sân thượng, tuy nhỏ nhưng dụng cụ đầy đủ, không gian thoáng mát dễ chịu, khách hàng ngày một đông hơn, Praew cũng nhận thêm nhiều học viên hơn.

Tình cảm của Love và Praew rất tốt đẹp, ngoại trừ một việc Praew ở nàng nhiều năm như thế nhưng cũng không đòi hỏi việc gì quá phận, hôn môi chính là cảnh giới cao nhất của họ.

Love mặc dù cũng rất thắc mắc nhưng ai đời lại đi hỏi thẳng người ta, cho nên chỉ có thể im lặng. Mà nàng cũng chẳng có thời gian rảnh mà quan tâm những việc đó. Nàng 6h sáng đã mở cửa garage, có những đêm 11,12h mới đóng cửa, về đến nhà thì Praew cũng đã ngủ từ đời nào.

Love nghĩ cô ấy muốn giữ gìn cho nàng.

Mọi chuyện sẽ chẳng có gì đáng nói, nếu hôm đó Love không đột ngột đi tới tiệm xăm.

Háo hức cầm ổ bánh to trên tay, hôm nay nàng quyết định đóng cửa sớm một chút, đến chờ Praew về rồi cả hai sẽ tìm cái gì đó ngon ngon ăn.

Tiệm xăm mở ra, có vẻ là đang không có khách nên chỉ có một hai học viên đang ngồi bên ngoài nghe nhạc, còn Praew thì chẳng thấy đâu.

Love nhìn họ hỏi cô đang ở đâu. Bọn họ đều áy náy nhìn nhau.

Love linh cảm có gì đó không lành, trái tim nàng quặn thắt lại, nàng muốn rời khỏi đây ngay lập tức.

Mãi sau này Love vẫn còn hối hận, phải chi năm ấy mình giả bộ ngu ngốc rời đi, xem như không có việc gì thì đã tốt rồi. Phải chi mình cứ giả điên giả khùng để người ta lừa dối mình thì trái tim mình đã không đau đến thế.

Nàng ước gì bản thân cao thượng hơn chút, để mặc người ta phản bội, nhưng người ta sẽ không rời xa nàng.

Nhưng không, Love năm đó vẫn nghe theo lí trí, chạy xộc lên tầng trên.

Càng lên cao, tiếng rên rĩ đứt quãng càng lớn hơn. Lồng ngực nàng co bóp theo từng âm thanh thoả mãn của ai đó.

-Praew, mạnh hơn….ưm….em chịu không nỗi……chị….

-Ari, Ari….chị yêu em….chị yêu em…… – Tiếng nói quen thuộc đập vào não bộ Love, giọng nói này bài mỗi đêm đều bên tai nàng mà nói yêu nàng, bây giờ lại ở đây phóng túng cùng người con gái khác mà rên rĩ.

Love chần chừ, bước chân khựng lại, nàng lấy hết can đảm, dù sao cũng phải đối mặt với sự thật, cho dù sự thật có đau đớn khắc nghiệt tới cỡ nào.

Nàng bước lên, căn phòng nhỏ trên lầu này là do chính tay Love thiết kế, nàng muốn Praew có chỗ nghỉ trưa tốt nhất, nhưng hôm nay trong chính căn phòng này, cô ấy đang cùng người phụ nữ khác giao hoan.

Ngón tay xinh đẹp kia không ngừng chiếm lấy cô gái ấy.

Người nàng yêu đang hôn người con gái khác, đang nói yêu người con gái khác, đang làm tình với người con gái khác.

Ổ bánh rơi xuống.

Cô gái kia trần như nhộng, một chân gác trên vai Praew, miệng không ngừng rên rĩ, cô ấy phát hiện có người liền giật mình nhìn lại.

Praew sững sờ, lập tức đem tay rút ra, đem quần áo đến cho cô ấy rồi đi tới chỗ nàng.

"Bốp" – Một bạt tay dính trên má Praew.

-Tôi đã làm gì sai? – Mắt Love ngấn lệ, nhìn cô ấy.

Praew bối rối, tay chân quơ loạn xạ, cuối cùng chỉ có thể cúi đầu, giống như thừa nhận mọi thứ.

Cô gái kia mặc xong quần áo, còn nhìn nàng với vẻ thách thức.

-Gì đây, người yêu chị là cái bà cô già này sao? Hèn gì…..chị ấy luôn miệng nói cô quá nhàm chán.

Love nhìn cô ấy, có vẻ tầm 18,19 tuổi gì đó, mặc cái đầm mỏng ngắn củn, lộ ra cặp chân dài miên man.

Nhìn lại mình, do tính chất công việc, Love lựa chọn những trang phục thuận tiện như là áo thun, quần short hoặc quần jean. Nhìn so với cô ta quả nhiên có chút khập khiễng.

-Chị ấy nói người cô lúc nào cũng đầy mùi dầu nhớt, rất khó ngửi.

-Ari…..- Praew gầm lên, đôi mắt vẩn đục không dám đối diện với nàng.

Love cười. Phải, nàng lúc nào trên người cũng đầy mùi dầu nhớt, là để lo cho ai? Là ai phải bán mạng làm việc để nuôi Praew ăn học? Là ai phải làm việc suốt mười mấy tiếng đồng hồ với đống tua vít, ốc, dầu, nhớt, máy móc để có tiền mở tiệm xăm cho Praew?

-Thì ra…..trong mắt chị, tôi dơ đến vậy hả?

Nàng cười, tiến đến lôi đầu Ari đi lên sân thượng.

Praew ngỡ ngàng chạy theo.

Love sức lực đương nhiên hơn hẳn Ari, đem tóc ả ta túm lại như sợi dây mà lôi đi.

Đứng trên lan can sân thượng nhìn xuống, Love cười.

-Cô, cô đừng làm bậy…..- Ả ta sợ hãi van xin.

-Mày thích cướp bồ người khác lắm đúng không? Lúc chị ta trong giông bão, mày ở đâu? Bây giờ khi chị ta đã có tất cả thì mày có quyền gì mà đến? Là tao, là tao cho chị ta mọi thứ, chị ta lại đem hết yêu thương bù đắp cho mày. Ha….chó má thật….

Praew lên tới, nhìn thấy Love đang kích động liền nhỏ nhẹ nói:

-Love, chúng ta từ từ nói chuyện. Tiệm xăm, chị trả lại cho em, tiền bạc chị nợ em, chị cũng sẽ trả, em, đừng làm bậy với cô ấy.

Love cười nhạt, cho tới phút cuối, Praew từ bỏ mọi thứ cô ấy ao ước chỉ vì muốn bảo vệ cô gái này.

-Vậy tình yêu tôi trao cho chị, chị trả bằng cái gì? Praew……tại sao lại tàn ác với tôi như vậy? Tôi một lòng một dạ yêu chị, tại sao, tại sao?

-Love, chị thích một người con gái dịu dàng hơn, làm một nghề nào đó nữ tính hơn, để chị còn mặt mũi ra ngoài…..

Câu nói chưa dứt Love đã gầm lên. -Tôi không ăn cướp ăn trộm, tôi làm gì khiến chị mất mặt? Cái công việc chị coi là tầm thường, là nhếch nhác đó đó, nó nuôi sống chị mấy năm nay, nó cho chị tiền học, nó cho chị tiền mở tiệm xăm……nó cho chị tất cả, cuối cùng chị quay lại khinh thường nó.

Love nấc nghẹn. -Praew, tôi thật sự nhìn lầm chị. Hôm nay, tôi cho chị biết thế nào là mất mát.

Dứt câu, Love quay người.

Praew nhận thấy được sự nguy hiểm liền lao tới ôm lấy người con gái cô yêu.

Nhưng người đó không phải em, mà là Ari.

Ari nằm gọn trong vòng tay chị ngã xuống nền, còn Love thì ngã từ sân thượng tầng 3 xuống. Một vũng máu đỏ tươi bao lấy cơ thể nhỏ bé của em.

Trong cơn mơ màng, Love cảm nhận tim mình không còn cảm thấy đau nữa, em như đang bay bổng lên, hình xăm mỏ neo mờ mờ ảo ảo vẫn trên tay, tại sao em một chút cũng không thấy bình an?

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

MẸ ƠI ! BA KÌA
Tháng 9 15, 2025
Đại tiểu thư mềm mại sói con
Tháng 2 20, 2026
Đoản Thiên Hợp Tập
Tháng 5 22, 2026
Anh yêu em!người con gái của đời anh
Anh yêu em!người con gái của đời anh
Tháng 6 18, 2025
Truyện Les Hay
Những Mẫu Truyện Girl love SM_truyenles.net
Những Mẫu Truyện Girl love SM
Chương 4 Tháng 7 6, 2025
Chương 3 Tháng 7 6, 2025
Công Chúa Điện Hạ, Sám Hối Vô Dụng_truyenles.net
Công Chúa Điện Hạ, Sám Hối Vô Dụng
37 Tháng 7 27, 2025
36 Tháng 7 27, 2025
Xà Hoan
Chương 7 Tháng 2 9, 2026
Chương 6 Tháng 2 9, 2026
Hôm Nay Vợ Chồng Đỉnh Lưu Lại Show Ân Ái Ư
Chương 78 Tháng 6 6, 2026
Chương 77 Tháng 6 6, 2026
63926932-256-k270494
Tôi là bác sỹ phụ khoa
Chương 7 Tháng 7 19, 2026
Chương 6 Tháng 7 19, 2026
Hãy nắm lấy tay em_truyenles.net
Hãy nắm lấy tay em
15 Tháng 7 12, 2025
14 Tháng 7 11, 2025
BÌNH YÊN BÊN CHỊ
Chương 14 Tháng 10 8, 2025
Chương 13 Tháng 10 8, 2025
Mẹ Nuôi Tại Thượng_truyenles.net
Mẹ Nuôi Tại Thượng
chương 49 Tháng 6 30, 2025
chương 48 Tháng 6 30, 2025
Tuổi 16 Dâm Đãng
Chương 1 Tháng mười một 2, 2025
gl-thuan-viet-tu-viet-kiep-chong-chung-289655793
Kiếp Chồng Chung
Ngoại truyện 10 Tháng 6 18, 2025
Ngoại truyện 9 Tháng 6 18, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved