Sau khi liệt A lỡ có con cùng đỉnh cấp đại lão - Chương 104
Sự cảm thụ trực quan cùng sự cộng hưởng của tin tức tố đã giúp Minh Phỉ biết được lý do Chúc Nhất Kiều ẩn giấu chuyện xin nghỉ.ㅤ
ㅤ
— Kỳ tình nhiệt của cô đã đến.ㅤ
ㅤ
So với sự ngượng ngùng và kinh ngạc, thì lòng xót xa và lo lắng trong Minh Phỉ còn nhiều hơn. Bởi thông qua sự cộng hưởng tin tức tố, nàng có thể nhận thấy Chúc Nhất Kiều hẳn đã dùng thuốc để làm chậm, khắc chế và nhẫn nại kéo dài trong một khoảng thời gian.ㅤ
ㅤ
"… Tỷ tỷ."ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều nắm tay nàng: "Hả?"ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ hôn lên mặt cô: "Chúc Nhất Kiều thuộc về chính ngươi, Chúc Chánh án thuộc về nhân dân."ㅤ
ㅤ
Tâm ý tương thông, Chúc Nhất Kiều cũng hôn nàng: "Nếu như là… mèo con thì sao?"ㅤ
ㅤ
Nếu như là một ly Ly Chi Khâu (Lychee Martini) thì sao?ㅤ
ㅤ
Hương lê trong veo quấn quýt cùng hương gỗ linh sam nồng đượm, giống như ở nơi ngoại ô xa xôi, tâm hồn được gột rửa giữa phong tuyết. Khắp núi đồi đều là những quả lê chín mọng của một ly Ly Chi Khâu, cùng với những năm tháng làm bạn với gốc thụ ngọc đứng sừng sững trên đỉnh núi.ㅤ
ㅤ
Đôi mắt hạnh của Minh Phỉ khẽ cong, đáy lòng tràn ngập sự dịu dàng và yêu thương vô hạn.ㅤ
ㅤ
"Thuộc về ta."ㅤ
ㅤ
Nàng nói: "Ta thuộc về mèo con, mèo con thuộc về ta."ㅤ
ㅤ
Hương lê ngọt lịm, những lời tình tứ lưu luyến, nụ cười của người yêu dịu dàng như mùa xuân, những "quả bom ngọt ngào" liên tiếp nổ ra khiến một Thượng tá Chúc vốn từng biết địch biết ta, trăm trận trăm thắng cũng phải đầu váng mắt hoa. Cô dùng ánh mắt và lòng bàn tay phác họa từng nét trên gương mặt Minh Phỉ, mơn trớn hàng mi, chóp mũi, lúm đồng tiền, cuối cùng dừng lại nơi bờ môi mềm mại.ㅤ
ㅤ
"Cho nên ——"ㅤ
ㅤ
Cô cố ý trêu chọc nàng: "Ngươi còn muốn dùng dụng cụ hay còng tay để đeo cho ta không?"ㅤ
ㅤ
Không nằm ngoài dự tính, mặt Minh Phỉ đỏ bừng lên ngay giây tiếp theo, vành tai cũng vậy, như thể được phủ một lớp men đỏ. Không chỉ có thế, Minh Phỉ còn khẽ cắn vào đầu ngón tay cô, như một con vật nhỏ bị trêu đến xù lông.ㅤ
ㅤ
Ý cười trong giọng nói của Chúc Nhất Kiều không sao giấu được.ㅤ
ㅤ
"Đây là trừng phạt sao?"ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ cố ý không trả lời, nàng buông ngón tay cô ra, ôm cô đi về phía phòng ngủ. Một mặt nàng dùng tin tức tố vỗ về cô, một mặt suy tư nên làm thế nào, càng nghĩ mặt càng nóng bừng, đến cuối cùng nàng trông còn giống người đang ở trong thời kỳ đặc biệt hơn.ㅤ
ㅤ
Lún sâu trong chiếc giường ấm áp của phòng ngủ chính, Minh Phỉ hôn lên trán, đuôi mắt, gò má và bờ môi cô. Khi những nụ hôn mềm mại dần trượt xuống dưới, nàng lại dừng lại, vùi mặt vào hõm cổ Chúc Nhất Kiều, ngượng ngùng gọi.ㅤ
ㅤ
"… Chúc Nhất Kiều."ㅤ
ㅤ
Người bị gọi tên hỏi ngược lại: "Bây giờ đã không gọi tỷ tỷ nữa sao?"ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ ngẩng đầu, bốn mắt nhìn nhau: "… Tỷ tỷ."ㅤ
ㅤ
"Ừm."ㅤ
ㅤ
Thấp thoáng, ý muốn chiếm hữu của Minh Phỉ được thỏa mãn cực lớn. Nàng cảm thấy mình dần trở nên không ổn trong sự đan dệt của tin tức tố. Sau khi truyền nhiệt độ cao để giảm bớt cho Chúc Nhất Kiều, nàng trầm giọng nói với cô rằng mình có điểm không đúng.ㅤ
ㅤ
Bão tuyết khiến cả căn biệt thự bị bao phủ trong màn trắng dày đặc.ㅤ
ㅤ
Rèm cửa tự động đóng lại, đèn tường cảm ứng tỏa ra ánh sáng ấm áp, rọi sáng gương mặt ửng hồng của Chúc Nhất Kiều. Cô nhìn người yêu trong gang tấc, nhiệt độ cơ thể đã dịu đi sau khi dùng thuốc giảm nhẹ, nhưng vẫn không cách nào xua tan dục vọng nơi đáy lòng.ㅤ
ㅤ
"Có lẽ là… kỳ xây tổ?"ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ chớp mắt: "Kỳ xây tổ?"ㅤ
ㅤ
"Ừm." Chúc Nhất Kiều giải thích, "Nếu thông qua đánh dấu để vượt qua kỳ mẫn cảm hoặc kỳ tình nhiệt, thì sau khi thời kỳ đặc biệt này đi qua, sẽ có một giai đoạn xây tổ ngắn ngủi."ㅤ
ㅤ
"Trong lúc xây tổ, ngươi sẽ rất cần ta, rất bám ta. Ta chỉ cần rời khỏi ngươi một chút thôi là ngươi sẽ không vui hoặc buồn bã, thậm chí ngươi còn xuất hiện hành vi xây tổ. Tuy biểu hiện đặc thù tùy mỗi người, nhưng tổng thể là như vậy."ㅤ
ㅤ
Hiểu ra rồi, Minh Phỉ đột nhiên cảm thấy lúc này là kỳ xây tổ thì thật tốt.ㅤ
ㅤ
Bởi vì Chúc Nhất Kiều vừa vặn ở bên cạnh nàng, và Chúc Nhất Kiều cũng cần nàng. Họ cần nhau, khó lòng chia lìa.ㅤ
ㅤ
Nồng độ tin tức tố trong không khí ngày càng cao, thời gian thuốc giảm nhẹ phát huy tác dụng dần bước vào đếm ngược. Những cây tuyết tùng và linh sam trưởng thành che kín bầu trời, cành lá lướt qua quả lê căng mọng. Một con báo săn từ bụi hoa vọt ra, thậm chí đã vểnh đuôi cắn lấy một quả lê.ㅤ
ㅤ
Thật ngọt.ㅤ
ㅤ
Con báo lại cắn thêm miếng nữa.ㅤ
ㅤ
Thật thích.ㅤ
ㅤ
Từng miếng một, con báo lăn lộn trong tuyết.ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều nhìn sâu vào mắt Minh Phỉ, nắm lấy tay nàng, dẫn dắt nàng chạm vào dải lụa mỏng manh kia.ㅤ
ㅤ
"A Phỉ, thời gian của thuốc giảm nhẹ sắp hết rồi."ㅤ
ㅤ
Bởi vì cô đã dùng thuốc ức chế quá lâu, cộng thêm lần này vì vụ án phòng thí nghiệm nên cô lại tiêm thêm thuốc khác để trì hoãn kỳ tình nhiệt. Vì vậy để không tổn hại cơ thể, nhất định phải truyền tin tức tố ngay khi thuốc giảm nhẹ vừa hết để điều hòa nhiệt độ cao.ㅤ
ㅤ
Dược hiệu vừa qua, cô mới có thể tiếp nhận đánh dấu.ㅤ
ㅤ
Ảnh hưởng của kỳ xây tổ tuy dần có hiệu lực nhưng vẫn nằm trong tầm kiểm soát của Minh Phỉ. Nàng hôn lên môi Chúc Nhất Kiều, nắm ngược lại tay cô, vô cùng dịu dàng nói.ㅤ
ㅤ
"Còn hai phút nữa."ㅤ
ㅤ
"A Phỉ là đồ ngốc."ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ ngọt ngào như mật: "Được rồi, ta là đồ ngốc."ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều cong môi cười: "Ngươi không phản bác chút nào sao?"ㅤ
ㅤ
"Ừm." Minh Phỉ dịu dàng đáp, "Vì ta thuộc về mèo con."ㅤ
ㅤ
Thời gian trở nên thật chậm trong ánh nhìn lưu luyến, nhưng rồi lại trôi qua nhanh như một cái chớp mắt.ㅤ
ㅤ
Khi đếm ngược kết thúc, tin tức tố của Chúc Nhất Kiều hóa thành một chiếc lồng giam thực chất, phong tỏa hoàn toàn thế giới nơi Minh Phỉ đang đứng.ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ hôn lên cổ cô, men theo phía sau, đặt những nụ hôn trân trọng và ấm áp lên tuyến thể.ㅤ
ㅤ
Xác định đã làm đủ công tác xoa dịu, nàng mới dùng răng nanh cắn nhẹ vào tuyến thể đang căng tràn, từng chút một truyền tin tức tố của mình vào. Cùng lúc đó, Chúc Nhất Kiều khẽ hừ một tiếng khó nhọc, nắm chặt tay nàng.ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ suýt chút nữa tưởng mình làm đau cô.ㅤ
ㅤ
Nhận được ám chỉ, xác nhận không phải đau đớn, nàng mới tiếp tục.ㅤ
ㅤ
Trong lòng nàng, Chúc Nhất Kiều có đôi mắt xanh thẳm như sóng biển dập dềnh. Cô trước giờ luôn rất thẳng thắn đối mặt với dục vọng, huống hồ người cô muốn đang ở ngay trước mắt. Do đó, khi Minh Phỉ kết thúc đánh dấu, cô đã lật người hôn lại nàng.ㅤ
ㅤ
Cổ áo tắm trở nên xộc xệch, cô cắn vào tai Minh Phỉ, giống như lúc ở trong thư phòng, lại nói khẽ vào tai nàng năm chữ ấy.ㅤ
ㅤ
Năm chữ này khiến dục vọng của Minh Phỉ không còn chỗ trốn.ㅤ
ㅤ
Trong đầu nàng lướt qua rất nhiều đoạn phim ngắn ngủi khi hai người ở chung. Chưa từng có khoảnh khắc nào Chúc Nhất Kiều lại như lúc này: gò má trắng nõn ửng hồng, đôi mắt xanh thẳm mê ly, khoác trên mình bộ áo tắm xộc xệch lún sâu trong chiếc giường mềm mại…ㅤ
ㅤ
Nàng thành công khiến đầu óc mình "cháy hỏng" luôn rồi.ㅤ
ㅤ
Nhưng hình như cũng không tệ, ít nhất nàng cảm thấy khoảnh khắc mình đưa ra câu trả lời là vô cùng tỉnh táo và trân trọng. Bất cứ lúc nào, nàng đều trân trọng Chúc Nhất Kiều vô cùng.ㅤ
ㅤ
"…. Ta muốn."ㅤ
ㅤ
Vừa dứt lời, Chúc Nhất Kiều liền nắm tay nàng, tháo bỏ dải dây buộc vướng víu kia. Minh Phỉ như nhìn hoa trong sương, thấy rõ ràng lại thấy mơ hồ. Nàng hôn thật dịu dàng và trân quý, từ cổ gáy uốn lượn đi xuống, cho đến khi nàng nếm được vị ngọt của làn nước.ㅤ
ㅤ
Trên mặt đất, bộ đồ màu bạc từ một bộ biến thành hai bộ, nồng độ tin tức tố bên trong phòng vẫn không ngừng tăng lên.ㅤ
ㅤ
Ngoài cửa sổ phong tuyết vẫn không có dấu hiệu ngừng lại. Dưới màn đêm u tối, căn biệt thự như xuân về hoa nở, bên trong càng là một mảnh xuân quang rạng rỡ, đến nỗi tay thợ săn đã biến thành con mồi, chủ động để lộ nhược điểm cho người ta dịu dàng cắn vào.ㅤ
ㅤ
Không biết bao lâu trôi qua.ㅤ
ㅤ
Khi sắc trời đã hoàn toàn tối thẫm, tuyết lớn phủ trên ngọn núi dần ngừng rơi, nồng độ tin tức tố trong phòng cũng dịu lại, sau khi đạt đến một đỉnh điểm nào đó thì bắt đầu giảm xuống.ㅤ
ㅤ
"Bíp ——"ㅤ
ㅤ
Cửa cảm ứng mở ra, khi Minh Phỉ từ phòng ngủ bước ra, nàng nhìn qua màn hình đa chức năng ở sảnh. Từ lúc họ vào phòng ngủ, thời gian đã trôi qua năm tiếng, hiện tại đã là sáu giờ chiều. Xuyên qua cửa sổ sát đất, thoáng thấy hình ảnh mình trong bộ đồ ngủ màu trắng và những dấu hôn trên xương quai xanh, tai Minh Phỉ khẽ nóng lên.ㅤ
ㅤ
Nàng kéo cao cổ áo, rảo bước xuống lầu chuẩn bị bữa tối.ㅤ
ㅤ
Vì kỳ tình nhiệt của Chúc Nhất Kiều sẽ kéo dài hai ngày, trong hai ngày này biệt thự chỉ có hai người họ. Ngay cả robot 0619 cùng Đoàn Đoàn Viên Viên cũng đã được nàng gửi sang nhà Tự Trú. Dưới tác động của ý muốn chiếm hữu trong kỳ xây tổ, nàng không muốn bất kỳ ai nhìn thấy một mặt của Chúc Nhất Kiều mà chỉ nàng mới được thấy.ㅤ
ㅤ
Người máy không được.ㅤ
ㅤ
Chó mèo lại càng không.ㅤ
ㅤ
Cũng qua điểm này, nàng mới nhận ra hóa ra ý muốn chiếm hữu của mình đối với Chúc Nhất Kiều lại nặng đến vậy. Chỉ là, ý muốn chiếm hữu của Chúc Nhất Kiều cũng mạnh mẽ ngang ngửa nàng thôi. Nghĩ đến những chuyện này, Minh Phỉ đang đứng trong bếp mà mặt lại đỏ lên.ㅤ
ㅤ
Nàng vỗ vỗ mặt, vốc một vốc nước lạnh rửa mặt. Sau khi bình tĩnh lại, nàng bắt đầu bắt tay chuẩn bị bữa tối.ㅤ
ㅤ
Trước khi xuống lầu ba, nàng đã mang theo điện thoại. Trong lúc các thiết bị thông minh tự động nấu nướng, nàng mở điện thoại, vào phần mềm trò chuyện, thoáng thấy tin nhắn từ "Tảo Tảo Đại Vương" gửi tới.ㅤ
ㅤ
Nàng cong môi cười.ㅤ
ㅤ
[ Tảo Tảo Đại Vương: Mẹ xem! Tiểu Bảo lại tới thủy cung chơi rồi nè. ]ㅤ
ㅤ
[ Tảo Tảo Đại Vương: (Hình cá mập nhỏ thổi bong bóng.gif) ]ㅤ
ㅤ
[ Tảo Tảo Đại Vương: (Hình chim cánh cụt bơi.gif) ]ㅤ
ㅤ
[ Tảo Tảo Đại Vương: Mẹ ơi, ngày mai khi nào mới đón Tiểu Bảo ạ? ]ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ gửi tin nhắn thoại: "Xin lỗi Tảo Tảo nha. Vì mẹ bận đột xuất nên chắc là sáng ngày mốt mới đón con được. Đến lúc đó mẹ con mình sẽ về thẳng làng Đào Khâu luôn được không? Mẹ muốn đưa Tảo Tảo đi xem nơi đó, chúng ta ở lại hai ngày rồi về thành phố Tây Hòa đón giao thừa nhé?"ㅤ
ㅤ
Gửi xong, nàng lại gửi thêm mấy icon nhỏ.ㅤ
ㅤ
Bữa tối được làm theo khẩu vị của Chúc Nhất Kiều. Sau khi chuẩn bị xong, Minh Phỉ bưng khay cơm lên lầu. Trong phòng ngủ chính ở tầng ba, không khí vẫn còn vương vấn hương thơm của hai luồng tin tức tố hòa quyện, nhưng đã nhạt đi rất nhiều.ㅤ
ㅤ
Cửa cảm ứng một lần nữa mở ra. Khi Minh Phỉ vào phòng, Chúc Nhất Kiều vừa mới tỉnh được 5 phút.ㅤ
ㅤ
Cô đã thay một bộ đồ ngủ khác, tóc dài xõa tung, bờ môi hồng hào, sắc hồng nơi đuôi mắt đã tan đi ít nhiều. Bộ đồ ngủ màu xám đậm khiến cô trông như một chú mèo lười biếng. Thấy Minh Phỉ đặt khay thức ăn xuống rồi từng bước tiến lại gần, cô lấy ra bức thư còn chưa mở từ trên mặt bàn.ㅤ
ㅤ
"… Tỷ tỷ."ㅤ
ㅤ
"Ừm."ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ thấp giọng hỏi: "Ngươi có chỗ nào không thoải mái không?"ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều mím môi: "Ta muốn xem thư."ㅤ
ㅤ
Đến lúc này, nghĩ tới nội dung bức thư, Minh Phỉ lại thấy xấu hổ. Nhưng Chúc Nhất Kiều dường như không nhận ra sự khác lạ của nàng, cô thong thả mở phong bì ra.ㅤ
ㅤ
Thậm chí cô còn mở miệng đọc lên câu: "—— Gửi người yêu dấu, gửi mèo con."ㅤ
ㅤ
Tim Minh Phỉ đập nhanh hơn.ㅤ
ㅤ
Đôi mắt Chúc Nhất Kiều lóe lên ý cười, cô hôn nhẹ lên môi nàng một cái rồi lấy giấy viết thư ra cùng xem với nàng.ㅤ
ㅤ
[ Tỷ tỷ, ngươi còn nhớ lúc chúng ta gặp nhau ở Sosenitoridellerose, ngươi từng nói với ta rằng "Thấy tinh như mộng" không? Đến tận bây giờ, đôi khi ta vẫn cảm thấy việc được ở bên cạnh ngươi giống như một giấc mộng đẹp mà ta đã khát vọng bấy lâu. ]ㅤ
ㅤ
[ Thuở mới quen, ta từng dành cho ngươi sự kính trọng, lo lắng, sợ hãi và tò mò. Sau đó chúng ta dần thấu hiểu nhau, ta phát hiện ra mặt mềm yếu của ngươi. Cơ duyên gặp lại sau bao ngày xa cách khiến ta vui mừng khôn xiết, ta bắt đầu tiến lại gần ngươi. Cho đến cuối cùng, ta mới muộn màng nhận ra rằng, mọi sự tiếp cận của ta đều bắt nguồn từ sự rung động thầm kín mà chính ta cũng không hay biết. ]ㅤ
ㅤ
[ Ta thích ngươi, rất thích rất thích, và càng không thể ngừng yêu thích. ]ㅤ
ㅤ
[ Trước khi quyết định theo đuổi ngươi, ta đã tự đánh giá bản thân về mọi mặt. Ta từng cảm thấy hy vọng của mình vô cùng mong manh, nhưng ngươi đã hết lần này đến lần khác tiếp thêm tự tin cho ta, giúp ta kiên định hơn. Ngươi thậm chí còn chủ động tiến về phía ta, tặng cho ta một bữa tiệc pháo hoa và lời tỏ tình mà ta mãi mãi không thể nào quên. ]ㅤ
ㅤ
[ Tối hôm đó ta đã nghĩ, ta hẳn là người may mắn nhất thế gian này mới đúng. Việc được ngươi yêu thích đối với ta đã là điều đại phúc rồi, vậy mà ngươi còn khiến sự may mắn đó nhân lên vô hạn, để ta mãi ghi nhớ ngày 26 tháng 12 năm Tân lịch 167 đó trong suốt phần đời còn lại. ]ㅤ
ㅤ
[ Chúng ta đã cùng nhau trải qua rất nhiều chuyện, từ lần quen biết ở đế quốc Áo Lai đến cuộc hội ngộ xuyên thời không, tất cả đều khiến ta cảm kích vận mệnh đã cho chúng ta gặp gỡ. ]ㅤ
ㅤ
[ Hiện tại mọi chuyện đã kết thúc, theo hợp đồng thì ta nên rời đi. Trong thời gian hợp đồng, ta là một bên B không đạt chuẩn, đã nhiều lần vi phạm điều khoản. Nhưng lần này, ta muốn tuân thủ hiệp ước "rời đi" —— ta muốn trở về làng Đào Khâu. ]ㅤ
ㅤ
[ Nơi đó từng là khởi điểm cho một cuộc đời hoàn toàn mới của ta. Ta muốn bản hiệp ước này chấm dứt tại đó, muốn cùng ngươi trở về, cùng nhau đón chào một năm mới, một khởi đầu mới, một tương lai mới cho tất cả. ]ㅤ
ㅤ
[ Còn ngươi thì sao? ]ㅤ
ㅤ
[ Chúc Nhất Kiều, ngươi có nguyện ý không? ]ㅤ