Sau khi liệt A lỡ có con cùng đỉnh cấp đại lão - Chương 66
Bốn mắt chạm nhau, đôi mắt Minh Phỉ cong lên ý cười, lúm đồng tiền nhỏ bên má phải cũng hiện ra rõ rệt.ㅤ
ㅤ
"Tỷ tỷ."ㅤ
ㅤ
Nàng đặt khẩu súng mô phỏng màu đen xuống, tháo kính bảo hộ sẫm màu ra, rồi tiến lại gần Chúc Nhất Kiều như một chú mèo nhỏ vừa thấy cỏ bạc hà, cái đuôi như đang vẫy chào vui sướng.ㅤ
ㅤ
"Chẳng phải nói đại khái buổi tối mới nhập cảnh sao?"ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều đã cởi bỏ áo khoác chế phục của tòa án, bên trong mặc chiếc sơ mi trắng phẳng phiu. Khẩu súng đeo bên hông đã được cất vào hộp an toàn ngay khi vào biệt thự, nhưng đôi găng tay trắng che tay thì vẫn chưa tháo ra.ㅤ
ㅤ
Cô giải thích: "Tên tội phạm mới bắt được rất phối hợp, tiến độ nhanh hơn dự kiến một chút."ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ chỉ hỏi đến đó: "Thuận lợi là tốt rồi."ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều nhìn thẳng vào mắt nàng: "Cho nên, có cần dạy kèm một đối một không?"ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ trêu chọc hỏi lại: "Chúc Chánh án có thu học phí không đó?"ㅤ
ㅤ
"Có."ㅤ
ㅤ
"Thu bao nhiêu vậy?"ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều bước tới bàn huấn luyện, lắp ráp lại khẩu súng mô phỏng màu đen đó. Động tác của cô lưu loát và đẹp mắt, nhắm thẳng vào bia di động không quy luật với độ khó cao rồi bóp cò. Một tiếng nổ vang lên, hồng tâm mười vòng của bia ngắm bị xuyên thủng trực tiếp, cả tấm bia di động rơi khỏi quỹ đạo.ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ vỗ tay tán thưởng cho Chúc Thượng tá – người cho đến nay vẫn giữ kỷ lục bắn tỉa thế giới. Đôi mắt nàng sáng lấp lánh, trên mặt hiện rõ bốn chữ: "nóng lòng muốn thử".ㅤ
ㅤ
"Lúc tỷ tỷ còn ở trong quân ngũ chắc chắn đã nghe không biết bao nhiêu lời khen rồi." Nàng tiếp tục nói, "Thế nhưng ta vẫn phải nói một câu, quá tuyệt vời!"ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều bình tĩnh đáp: "Trả học phí trước đã."ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ bước tới cạnh cô, mong đợi hỏi: "Muốn trả thế nào đây?"ㅤ
ㅤ
Ánh mắt Chúc Nhất Kiều lướt qua đôi mắt, sống mũi, gò má, bờ môi và cổ của nàng. Giọng nói cô trầm thấp, giống như cành tùng cháy trong đêm tuyết, âm thầm dụ dỗ chú hươu sợ lạnh.ㅤ
ㅤ
"Thay đổi xưng hô đi."ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ nhếch môi: "Lão sư."ㅤ
ㅤ
Nàng gọi một cách rất thản nhiên, như thể đó là chuyện đương nhiên, không một chút suồng sã. Đôi mắt hạnh hơi cong lại, trong trẻo và sáng ngời.ㅤ
ㅤ
Gọi xong, nàng lại hỏi: "Học phí của Chúc Thượng tá trả như vậy đã được chưa?"ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều: "Đã trả xong."ㅤ
ㅤ
Đầu óc Minh Phỉ chưa kịp nhảy số, mãi cho đến khi Chúc Nhất Kiều nắm lấy tay nàng, giúp nàng điều chỉnh lại tư thế cầm súng chuẩn xác, nàng mới bừng tỉnh hiểu ra rằng tiếng "lão sư" kia chính là học phí để được Chúc Thượng tá – người lừng danh quốc tế với súng bắn tỉa – chỉ dạy.ㅤ
ㅤ
Bên tai vang lên giọng nói không nhanh không chậm, Chúc Nhất Kiều tiến sát lại sau lưng nàng, đưa tay vòng qua eo, giống như đang ôm nàng vào lòng từ phía sau.ㅤ
ㅤ
"Điều chỉnh nhịp thở." Chúc Nhất Kiều hỏi, "Ngươi thấy hồi hộp sao?"ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ theo bản năng lắc đầu: "Không có."ㅤ
ㅤ
Qua dư quang, vành tai trắng ngần của nàng đã ửng hồng. Chúc Nhất Kiều không nói gì thêm, sau khi điều chỉnh xong ống ngắm, cả tòa biệt thự bỗng nhiên vang lên tiếng hát vô cùng vui vẻ.ㅤ
ㅤ
"Chúng ta là bạn tốt ~ la la la ~ bạn tốt một đời cùng đi ~ la la la ~"ㅤ
ㅤ
Nghe thấy tiếng hát quen thuộc, Minh Phỉ bật cười, chút thẹn thùng cuối cùng cũng biến mất.ㅤ
ㅤ
Nàng chủ động giải thích: "Tỷ tỷ, là 008 đang hát đấy. Nó với 0619 dạo này cứ tranh nhau hát suốt, bài của 008 toàn là ca ngợi tình bạn, còn bài của 0619 thì lại là ca ngợi tình yêu."ㅤ
ㅤ
"Tình bạn và tình yêu sao?"ㅤ
ㅤ
"Vâng." Minh Phỉ nghiêng mặt, "Tỷ tỷ có thấy ồn không? Nếu thấy ồn thì ta bảo chúng tắt đi."ㅤ
ㅤ
Giai điệu của bài "Bạn tốt một đời cùng đi" thực sự rất vui tươi, nhưng Chúc Nhất Kiều dường như không hề bị sự vui vẻ đó làm cảm động, cô lạnh lùng nói:ㅤ
ㅤ
"Tắt đi."ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ không suy nghĩ nhiều: "Được."ㅤ
ㅤ
Sau khi trở thành học trò của Chúc Thượng tá, thành tích học tập cuối cùng của Minh Phỉ rất ấn tượng: mười viên đạn thì có sáu viên trúng mười vòng, hai viên chín vòng và hai viên tám vòng.ㅤ
ㅤ
Dù là súng mô phỏng nhưng lực giật của súng không hề nhẹ, luyện tập đến cuối cùng, cả cánh tay Minh Phỉ đều hơi tê dại. Chúc Nhất Kiều dừng lại đúng lúc, dẫn nàng rời khỏi phòng bắn súng đi về phía quầy bar.ㅤ
ㅤ
Lúc này, đầu bếp trong nhà bếp đã vào vị trí. Minh Tảo Tảo vẫn đang ở tầng hai chơi với Đoàn Đoàn và Viên Viên, hai con robot thì đang tuần tra trong vườn hoa.ㅤ
ㅤ
Thay lại bộ quần áo ở nhà, Minh Phỉ trông bớt đi vẻ sắc sảo trong phòng bắn súng, thêm vào đó là sự dịu dàng, nhã nhặn.ㅤ
ㅤ
Nàng uống một ngụm trà ấm, nhìn cảnh tuyết ngoài cửa sổ nói: "Tỷ tỷ, ngày mai ta định đi tìm Tuyết Tâm tỷ."ㅤ
ㅤ
"Ừm."ㅤ
ㅤ
"Ngày mai là ngày lễ, tỷ tỷ có được nghỉ không?"ㅤ
ㅤ
"Có." Chúc Nhất Kiều đặt chén trà xuống, "Ta đi cùng ngươi."ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ mỉm cười: "Được."ㅤ
ㅤ
Khi tuyết rơi mỗi lúc một lớn, Minh Tảo Tảo từ tầng hai chạy xuống, thấy Chúc Nhất Kiều liền vội vàng lao tới.ㅤ
ㅤ
"Dì xinh đẹp về rồi!"ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều đỡ lấy con bé: "Ừm."ㅤ
ㅤ
"Tiểu Bảo nhớ dì lắm nha!" Minh Tảo Tảo vẽ một vòng tròn lớn trong không trung, "Nhớ nhiều thế này này!"ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ nhất thời nhận được điện thoại từ phòng thí nghiệm, sau khi xác nhận lại lần nữa là số liệu không có gì bất thường mới cúp máy. Khi nàng quay lại, Minh Tảo Tảo đã nói thầm xong và leo xuống khỏi lòng Chúc Nhất Kiều.ㅤ
ㅤ
"Mẹ ơi."ㅤ
ㅤ
"Sao thế Tảo Tảo?"ㅤ
ㅤ
Minh Tảo Tảo đưa video trong đồng hồ cho nàng xem: "Tiểu Bảo muốn đi chỗ này, có được không ạ?"ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ cụp mắt nhìn, thấy đó là một sự kiện phối hợp giữa công ty đồ chơi và công viên giải trí, công viên chủ đề này tổ chức rất nhiều hoạt động phong phú, thời gian lại vừa vặn vào ngày mai. Nàng nặn má Minh Tảo Tảo, đôi mắt cong lên cười nói:ㅤ
ㅤ
"Được chứ, vậy sáng mai chúng ta đi chơi, chiều thì qua chỗ dì Tuyết Tâm, được không con?"ㅤ
ㅤ
Minh Tảo Tảo vui sướng hôn liên tiếp mấy cái lên mặt Minh Phỉ.ㅤ
ㅤ
"Tốt quá ạ!"ㅤ
ㅤ
Vì quá cao hứng, Minh Tảo Tảo hát cho hai người nghe bài hát về chú cừu nhỏ mới học, lúc thì kêu "be be", lúc thì "mị mị", Minh Phỉ đã ghi lại cả tiếng hát lẫn tiếng cười của con bé vào máy ảnh. Đợi đến khi hai con robot tuần tra xong đi vào phòng khách, 0619 lại phát bài "Tình yêu ngọt ngào", Minh Phỉ nhận thấy lần này Chúc Nhất Kiều không hề thấy ồn, mặc kệ cho 0619 phát hết cả bài.ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ thầm nghĩ, chắc là vì trước đó Minh Tảo Tảo đã hát rồi.ㅤ
ㅤ
Nhưng khi 008 định phát bài hát mới chọn là "Tình bạn cao cả", Chúc Nhất Kiều lập tức phát lệnh dừng nhạc.ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ chớp mắt, trong lòng thoáng thấy có chút kỳ lạ.ㅤ
ㅤ
Ngày 6 tháng 12, trời quang mây tạnh, thích hợp để đi ra ngoài.ㅤ
ㅤ
Trận tuyết rơi cả đêm đã tạnh hẳn vào sáng sớm, thành phố Tây Hòa đón một ngày nắng hiếm hoi kể từ đầu mùa đông. Hai mẹ con ở tầng hai rửa mặt và thay quần áo xong, Minh Tảo Tảo mặc bộ đồ như một phong bao lì xì nhỏ, nắm tay Minh Phỉ tung tăng đi xuống.ㅤ
ㅤ
Bọn họ xuống lầu chưa đầy một phút thì Chúc Nhất Kiều cũng đi xuống.ㅤ
ㅤ
Ba người cùng nhau ăn sáng, Minh Tảo Tảo chào tạm biệt Đoàn Đoàn, Viên Viên cùng 008 và 0619. Robot 0619 vốn hay làm quá, màn hình của nó hiện lên hai dòng nước mắt chảy dài như sợi mì.ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ bị chọc cười, liền cài đặt cho 0619 chế độ cách ly tĩnh.ㅤ
ㅤ
Thế là, biểu cảm nước mắt sợi mì lập tức biến mất, thay vào đó là cái nhíu mày ưu sầu chào tạm biệt.ㅤ
ㅤ
"Tạm biệt, tối gặp lại nhé!"ㅤ
ㅤ
Ba người ngồi xe bay đến địa điểm tổ chức hoạt động. Trên đường đi, Minh Tảo Tảo ngồi giữa hai người yên lặng xem phim hoạt hình, bên trái Minh Phỉ đang đọc sách, bên phải Chúc Nhất Kiều đang xử lý văn kiện.ㅤ
ㅤ
Chuyến đi nước Ma Lỵ thu hoạch rất lớn, khi bộ phận quân đội Liên Hiệp của tòa án vẫn đang mai phục thì phía phòng nghiên cứu đã không nhịn được mà lộ ra chân tướng, một thành viên nòng cốt đã bị bắt. Tên tội phạm này chỉ thừa nhận người đứng sau phòng nghiên cứu là một người tầm sáu mươi lăm tuổi, ngón út tay trái có hình xăm và có mái tóc bạc bẩm sinh.ㅤ
ㅤ
Có manh mối này, bọn họ đã liên hợp với các quốc gia tiến hành rà soát toàn diện, hiện tại có tổng cộng 1.665 người khớp với tất cả các đặc điểm trên.ㅤ
ㅤ
Cuộc điều tra vẫn đang được đẩy mạnh, các quốc gia đã cử người tiến hành thẩm tra từng người một trong số 1.665 người đó, hiện tại kết quả thẩm tra vẫn chưa có.ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều lướt xem tập tài liệu điện tử đã mã hóa, sau khi ký tên ở cuối trang, xe bay đã tới đích – công viên Tỉnh Hòa.ㅤ
ㅤ
"Oa ~"ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ tắt sách điện tử, dắt Minh Tảo Tảo xuống xe, cùng Chúc Nhất Kiều sánh vai đi trên đại lộ dành cho người đi bộ. Vì sự xuất hiện của Chúc Nhất Kiều, các công dân của vùng độc lập lần lượt nhìn qua, họ vui mừng hớn hở nói:ㅤ
ㅤ
"Chúc Chánh án!"ㅤ
ㅤ
"Là Chúc Chánh án kìa!!"ㅤ
ㅤ
"Oa, hai người họ xứng đôi quá, đứa trẻ ở giữa cũng thật đáng yêu."ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ đương nhiên nghe thấy những lời này, nàng đã lường trước tình huống này sẽ xảy ra nên không thấy lạ cũng không thấy căng thẳng. Chỉ là điều làm nàng hơi ngạc nhiên là khi bọn họ vừa vào đến nơi, một chiếc xe bay hạ cánh chậm hơn vài giây, bước xuống xe lại là Lam Lộ Bạch và Mẫn Mạn.ㅤ
ㅤ
Lam Lộ Bạch rõ ràng cũng hơi bất ngờ, nàng và Mẫn Mạn chỉ tình cờ đi ngang qua đây, thấy chỗ này náo nhiệt nên mới dừng xe lại xem thử.ㅤ
ㅤ
"Chào nhé, Tiểu Phỉ lão sư."ㅤ
ㅤ
Nàng chào hỏi hai người xong, lại mỉm cười nói với người dân: "Chúc mọi người ngày lễ đi chơi vui vẻ nha ~"ㅤ
ㅤ
Những thành viên cũ của quân đoàn Chiến Thắng hội tụ một chỗ, người dân hưởng ứng vô cùng nhiệt liệt, nhưng mọi người cũng hiểu rõ việc công tư phân minh nên không ai lấy điện thoại ra chụp ảnh, càng không có ai đuổi theo vây quanh, chỉ một lát sau là ai đi đường nấy.ㅤ
ㅤ
Lam Lộ Bạch đang định tự giác dắt Minh Tảo Tảo đi chơi cùng Mẫn Mạn để tạo thêm nhiều cơ hội cho người bạn tốt của mình. Nhưng Minh Tảo Tảo thì đôi mắt sáng lấp lánh nhìn về phía cây cầu Hạc phía bên phải, dõng dạc hỏi:ㅤ
ㅤ
"Mẹ ơi, chúng ta qua bên kia xem được không ạ?"ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ đương nhiên đồng ý: "Được chứ."ㅤ
ㅤ
Nàng dắt Minh Tảo Tảo đi về phía cầu Hạc, Chúc Nhất Kiều đi chậm lại một bước, Lam Lộ Bạch và Mẫn Mạn đi bên cạnh cô.ㅤ
ㅤ
"Cầu Hạc sao?" Lam Lộ Bạch đăm chiêu, "Nghe cái tên sao thấy quen quen nhỉ?"ㅤ
ㅤ
Mẫn Mạn lười biếng đáp: "Ta nhớ hình như là mới khánh thành năm ngoái."ㅤ
ㅤ
Năm người đi tới cây cầu Hạc bằng bạch ngọc, hai bên cầu có hai con hạc máy sống động như thật đang đậu im lìm. Dưới chân cầu đầy những nụ hoa chưa nở, chính giữa cầu có một khối thạch kỳ lạ tỏa ra ánh sáng lung linh, bên trên treo những chiếc chuông gió hình cánh bướm.ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ dắt Minh Tảo Tảo bước lên cầu, con bé nhìn khối đá đó rồi hì hục đi tới giữa cầu, đặt tay mình lên.ㅤ
ㅤ
Khối đá không hề có động tĩnh gì.ㅤ
ㅤ
Lam Lộ Bạch liếc nhìn dòng chú thích bên cạnh, lẩm bẩm: "Trên cầu Hạc có thể thấy hạc bay lượn, trăm hoa đua nở, chuông gió reo vang… nhưng không phải ai cũng có thể nhìn thấy dị cảnh này…"ㅤ
ㅤ
Minh Tảo Tảo còn chưa đọc được hết các chữ lớn, nghe xong thấy mơ hồ, liền thu tay lại, kéo tay Minh Phỉ đặt lên, rồi lại đi dắt tay Chúc Nhất Kiều.ㅤ
ㅤ
Lam Lộ Bạch đọc nốt dòng chú thích cuối cùng: "Chỉ khi những người có tình thực lòng chạm vào, dị cảnh của cầu Hạc mới xuất hiện."ㅤ
ㅤ
Vừa dứt lời, Minh Tảo Tảo đã kéo được tay Chúc Nhất Kiều đặt lên cùng.ㅤ
ㅤ
Trong khoảnh khắc, hai con hạc máy ở hai đầu cầu vút bay lên trời, những nụ hoa phủ kín cây cầu đồng loạt nở rộ, đẹp như một giấc mơ. Khi một cánh hoa rơi xuống mặt nước, những chiếc chuông gió hình bướm bên trên cũng vỗ cánh rung động, tiếng chuông thanh thúy vang lên như tiếng nhạc trời.ㅤ
ㅤ
Tiếng chuông của dị cảnh thu hút sự chú ý của tất cả mọi người xung quanh, những người hiểu rõ quy tắc của cầu Hạc đồng loạt reo hò vì tấm chân tình của Chúc Chánh án.ㅤ
ㅤ
Hương hoa ngào ngạt, đôi hạc lượn lờ bay quanh, khối kỳ thạch tỏa ra một vầng hào quang màu vàng phấn từ bên trong.ㅤ
ㅤ
Chợt có một trận hương hoa theo gió thổi qua, ngay khoảnh khắc chạm phải ánh mắt của Chúc Nhất Kiều, trái tim Minh Phỉ bỗng lỡ mất một nhịp.ㅤ