Sau Khi Ly Hôn Bắt Đầu Yêu Đương - Chương 54
Lạc Chân hài lòng.
Ninh Nhu đối với cô, lúc nào cũng nhẹ dạ. Miễn là cô kiên trì thêm một chút, cô liền có thể đạt được bất kỳ điều gì mình muốn từ Ninh Nhu.
Trong đêm tối khô nóng yên tĩnh này, lông mày của cô triệt để giãn ra. Lúc cô lại mở miệng, ngay cả âm thanh cũng tràn đầy sự sung sướng.
"Ngủ đi."
Ninh Nhu nghe được tâm tình Lạc Chân rất tốt. Nàng không biết Lạc Chân đang vui mừng điều gì, nhưng loại vui sướng này cũng làm lòng nàng ung dung không ít.
Sự xuất hiện của Chu Như Hồng mang đến áp lực quá lớn. Suốt mấy ngày liền tinh thần nàng luôn ở trạng thái căng thẳng tột độ. Vừa được thả lỏng, cơ thể nàng lập tức bị một cơn mệt mỏi kinh người vây lấy cơn buồn ngủ ập đến như thủy triều. Chỉ khoảng ba đến năm phút nàng đã nhắm mắt rơi vào mộng đẹp.
Trong phòng rất yên tĩnh.
Lạc Chân vẫn mở mắt, bên tai là hai tiếng hít thở nhè nhẹ. Một là của Ninh Nhu và một là của Ninh Bảo Bảo.
Cô ngủ không được lặng lẽ từ trên giường đứng dậy kéo rèm cửa sổ một chút. Ánh trăng mỏng manh tràn vào, căn phòng sáng hơn một chút.
Dựa vào ánh sáng yếu ớt đó cô lại nằm xuống giường lúc nhìn Ninh Nhu lúc lại nhìn Ninh Bảo Bảo.
Lồng ngực cô chưa bao giờ mãn nguyện như lúc này.
Cũng như lần trước, sáng sớm ngày thứ hai, người trước hết tỉnh lại như cũ là Ninh Bảo Bảo.
Lạc Chân về Viên Hương không hề báo trước.
Ninh Bảo Bảo mở mắt ra vẻ mặt là mộng.
Nàng không nghĩ tới, tỉnh lại sau giấc ngủ, người ngủ ở bên cạnh mình ngoại trừ mẹ lại còn có dì mà nàng mong nhớ suốt năm ngày.
Chẳng trách dì tối hôm qua không gọi điện thoại đến, hóa ra là trở về rồi!
Ninh Bảo Bảo dụi dụi con mắt xác định chính mình không có nhìn lầm mới mím môi cười cười.
Nàng đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào mặt Lạc Chân. Thấy Lạc Chân không phản ứng, nàng lại xoay người, sờ mặt Ninh Nhu.
Vào đúng lúc này, chuông báo thức bảy giờ vang lên.
Hầu như là cùng thời khắc đó, Lạc Chân cùng Ninh Nhu đồng thời mở mắt ra, đồng thời từ trong giấc mộng tỉnh lại.
Ninh Bảo Bảo đưa tay vén từng lọn tóc vàng mềm mại, không biết từ lúc nào đã ngồi hẳn dậy, nhìn hai người phụ nữ hợp tác hiểu ngầm đồng bộ, không kìm được mà cười khúc khích
Lạc Chân cùng Ninh Nhu nằm trên giường, nghe thấy tiếng cười kia thì ý thức tỉnh táo một chút. Vẫn chưa kịp phản ứng, trên trán hai người, liền trước sau nhận được một nụ hôn nhẹ thơm ngọt.
"Mẹ chào buổi sáng."
"Dì chào buổi sáng."
Đứa trẻ tỉnh trước mấy phút đã hoàn toàn chấp nhận sự thật Lạc Chân ở lại nhà mình một đêm.
Thậm chí còn hy vọng Lạc Chân tiếp tục ở lại nhà.
Nàng nhìn ra mẹ cũng rất thích dì.
Nếu như dì có thể vĩnh viễn ở bên cạnh mình và mẹ, thật tốt biết bao!
Nhưng nguyện vọng này nàng không dám nói ra chỉ dám nghĩ thầm trong lòng. Bởi vì những năm qua, chưa từng có một người như dì tốt với mẹ cũng tốt với nàng như vậy.
Nàng không phải là đứa trẻ tham lam, nhưng lần này, lại không kìm được đòi hỏi nhiều hơn trong lòng.
"Dì đã làm xong công việc chưa?"
Lạc Chân rời đi, Ninh Nhu giải thích là vì công việc.
Ninh Bảo Bảo rất tinh ý đã ghi nhớ lời này trong lòng.
Nàng không tiện hỏi Lạc Chân có phải rất nhanh lại phải đi không, chỉ có thể lén lút tìm hiểu như vậy.
Lạc Chân ngồi dậy, ôm Ninh Bảo Bảo vào lòng, lắc lắc đầu, rồi mới đưa ra trả lời.
"Vẫn chưa xong."
Lần này trở về Viên Hương cô cũng không xác định mình có thể ở lại bao lâu. Điều đó phụ thuộc vào lúc nào người phụ nữ ở bệnh viện kia xuất viện.
Nhìn cái gương mặt nhỏ nhắn đáng yêu kia của Ninh Bảo Bảo, môi cô khẽ cong lên, cười hỏi ngược lại một câu.
"Không nỡ để dì đi sao?"
Trong miệng nói chính là 'dì', nhưng trong lòng cô nghĩ chính là 'mẹ'. Cô cũng muốn nghe Ninh Bảo Bảo gọi mình một tiếng Mẹ.
Ý đồ bị Lạc Chân nhìn thấu, mặt Lạc Phồn Tinh có chút đỏ. Giống như Ninh Nhu, nàng là một đứa trẻ dễ xấu hổ.
Nàng không biết có nên nói thật hay không, quay đầu nhìn mẹ một chút, lại phát hiện mặt mẹ còn đỏ hơn mình. Mẹ thật sự dường như cũng đang thẹn thùng.
Do dự một lúc nàng cuối cùng vẫn thẳng thắn gật đầu, nhìn Lạc Chân nói ra lòng mình.
"Bảo Bảo không muốn dì đi."
"Bảo Bảo không muốn dì đi."
Một tiếng 'không nỡ' nghe được Lạc Chân trong lòng vừa ngọt vừa chua. Mất cả nửa khắc sauc ô mới mím môi đưa ra một câu trả lời khẳng định.
"Dì sau này sẽ cùng mẹ đồng hành cùng Bảo Bảo lớn lên."
Câu nói này, không chỉ là nói cho Ninh Bảo Bảo nghe, mà còn nói cho Ninh Nhu nghe. Vừa dứt lời cô liền cúi mắt nhìn người phụ nữ nằm nghiêng trên giường một chút đúng như dự đoán cái má trắng nõn thanh tú kia còn đỏ hơn .
Tuy rằng đã uống thuốc trước khi ngủ, nhưng khi Lạc Chân rời khỏi giường trên cánh tay lại nổi lên một chút mẩn hồng. Ninh Nhu nhìn thấy rất đau lòng.
Sau khi Ninh Bảo Bảo đi học, nàng thừa lúc Lạc Chân không để ý, nhanh chóng lấy một túi vải nhỏ từ dưới gầm giường và lén lút cất vào trong túi vải bố của mình.
Bên trong túi vải này là toàn bộ tiền tiết kiệm của nàng. Tiền không nhiều nhặn gì trải qua những ngày túng thiếu nàng chỉ tích góp được hai ngàn tệ này.
Trong nhà không có điều hòa, nàng không đành lòng Lạc Chân khó chịu. Trước khi đi làm, nàng liên tục dặn dò , bảo Lạc Chân ban ngày về khách sạn nghỉ ngơi. Bởi vì lo lắng Lạc Chân không chịu đi, nàng cũng đưa luôn chiếc chìa khóa dự phòng trong nhà.
"Ban ngày, cô cứ về khách sạn nghỉ ngơi trước đi."
"Nếu như còn muốn đến, tối lại đến nhé, được không?"
Lạc Chân trên người vẫn mặc váy ngủ tối hôm qua. Vóc dáng kiêu sa hiện rõ mồn một dưới ánh nắng.
Cô không nghĩ tới Ninh Nhu sẽ đưa cả chìa khóa trong nhà cho mình. Vì quá kinh ngạc cô sửng sốt vài giây mới nhận lấy chìa khóa.
Không lâu sau Ninh Nhu cũng rời đi.
Căn phòng nhỏ một phòng khách, một phòng ngủ trong nháy mắt chỉ còn lại Lạc Chân một mình.
Quần áo của cô vừa giặt xong, hiện tại vẫn còn ẩm ướt, nhưng đang phơi trên ban công, tạm thời chưa cần để ý.
Ninh Nhu thúc giục cô đi khách sạn, nhưng quên chuẩn bị quần áo cho cô. Không còn cách nào khác, cô chỉ có thể mở tủ quần áo gỗ đàn hương ở góc tường, xem có quần áo cô có thể mặc hay không.
Quần áo của Ninh Nhu rất ít. Phần lớn y phục trong tủ treo quần áo là của Lạc Phồn Tinh, có áo ngắn tay và váy mùa hè, cũng có áo bông và khăn quàng cổ mùa đông, nói chung là đầy đủ mọi thứ, mỗi một chiếc đều rất mới, được bảo quản rất tốt.
Lạc Chân lật qua lật lại bên trong nhìn thấy một chiếc áo sơ mi nữ màu đỏ thẫm, là áo tay dài , vạt áo rất dài. Kiểu dáng có chút cũ kỹ, thiết kế hơi khác so với trang phục công sở truyền thống, chắc hẳn là đồng phục nhân viên nhà hàng kiểu Tây.
Cô lấy cái này ra, ướm thử lên người, nhìn vừa vặn thích hợp, liền chọn nó. Nghĩ đến phần trên còn thiếu một chiếc nội y, cô lại lén lút lấy một chiếc nội y của Ninh Nhu, sau đó vào phòng tắm, thay váy ngủ ra.
Chỉ còn thiếu một chiếc quần.
Cô vừa bước ra từ phòng tắm, đang chuẩn bị đi về phía ban công, ánh mắt liếc qua lại vô tình thấy tường gạch phía dưới, nơi liền kề với cửa, mang theo một hàng chuông lục lạc.
Cái chuông lục lạc kia thật sự rất nhỏ, màu trắng bạc như gạch men sứ. Cô đến đây nhiều lần, bây giờ mới chú ý tới.
Màn cửa sổ bằng lụa mỏng trong phòng đang mở, tình cờ có gió thổi qua, chuông lục lạc sẽ nhẹ nhàng đung đưa, nhưng lại không hề có bất kỳ âm thanh va chạm nào phát ra.
Lạc Chân cảm thấy kỳ lạ, lông mày hơi nhíu.
Chân xoay một cái liền bước về phía cửa.
Cô ngồi xổm xuống , dùng tay gỡ một chiếc chuông lục lạc nhỏ từ trên tường. Mãi đến khi cầm được trong tay, cô mới phát hiện lõi bên trong chuông lục lạc đã sớm được lấy ra.
Chuông lục lạc rỗng ruột, chẳng trách không có âm thanh.
"Là vật trang trí sao?" Lạc Chân theo bản năng suy đoán.
Nhưng cũng không lâu sau, cô lại nhìn thấy vài hàng chuông lục lạc trên bức tường đầu giường. Chúng được bài trí rất có quy luật từ thấp đến cao mỗi hàng năm chiếc.
Góc tường có, trên giường có, những nơi khác thì sao?
Lạc Chân đưa mắt nhìn quanh lại nhìn thấy chuông lục lạc màu bạc tương tự trên bức tường cạnh bàn ăn.
"Thật sự chỉ là vật trang trí sao?" Cô bắt đầu nghi ngờ.
Luôn cảm giác Ninh Nhu có chuyện giấu mình. Bỗng nhiên, cô liền không muốn rời đi.
Trong nhà Ninh Nhu, dường như cũng cất giấu bí mật.
Trên quầy bếp, bày thuốc của Lạc Phồn Tinh, rất nhiều, có thuốc bột, cũng có thuốc viên, còn có kẹo viên đứa trẻ ăn. Lạc Chân cầm lấy xem, đều là thuốc tăng cường thể chất, hoặc là thuốc trị liệu bệnh tim không có gì bất thường.
Mãi đến khi cô cúi đầu, ánh mắt không cẩn thận rơi vào trong thùng rác, nhìn thấy cái lọ thuốc trắng nhỏ xíu bên trong thùng, lòng cô mới cuối cùng trào ra một sự bất an.
Chỉ cần nhìn bề ngoài chiếc lọ, cô cũng có thể nhận ra, đó là thuốc giảm đau thông thường nhất trên thị trường.
Thuốc này trẻ con không thể uống, chắc hẳn, là thuốc của Ninh Nhu.
Sắc mặt Lạc Chân hơi thay đổi . Cô sợ mình nhìn lầm, nên vẫn cúi người xuống, nhặt lọ thuốc lên nhìn kỹ.
Bên ngoài lọ thuốc có dán tờ nhãn mác giấy đã bị người ta cố ý xé đi một nửa. Phần còn lại chỉ là phần trống không.
Đầu ngón tay Lạc Chân buông ra khỏi nắp bình, cô quả nhiên nhìn thấy một hàng chữ nhỏ màu đen trên nắp, đúng như cô dự đoán, đúng là thuốc giảm đau.
"Ninh Nhu uống cái này để làm gì?" Cô không nghĩ ra.
Nhớ tới ngày đó Ninh Bảo Bảo lấy bánh quy trẻ em từ hộp giấy dưới gầm giường cô theo bản năng cũng đi đến gầm giường kéo cái hộp ra ngoài.
Hộp không lớn, bên trong đều chứa bánh quy.
Lạc Chân lật tìm, rất nhanh liền lấy ra bốn cái lọ thuốc từ dưới đáy cùng. Không có ngoại lệ, tất cả đều là thuốc giảm đau.
Một lọ thuốc, bên trong có một trăm viên giảm đau mỏng. Người lớn một ngày hai lần, mỗi lần một viên, có thể dùng năm mươi ngày. Huống hồ thuốc này cũng không thể uống mỗi ngày.
Tính cả cái lọ đã dùng hết kia, tổng cộng là năm lọ.
Ninh Nhu một lần mua nhiều như vậy, muốn uống đến bao giờ?
Lạc Chân đặt lọ thuốc xuống, một lần nữa vùi vào đống bánh quy nhỏ kia. Ánh mắt cô càng trở nên phức tạp.
Bên ngoài Hải thị cách ngàn dặm, Bùi Nghi nhưng không hề từ bỏ tìm kiếm chứng cứ liên quan về việc Chu Như Quang giam giữ phi pháp Ninh Nhu.
Nàng muốn vào thư phòng ở lầu ba để xem, nhưng không có cách nào
Chu Như Quang không chỉ lắp đặt camera giám sát ở hành lang, mà còn lắp đặt ở bệ cửa sổ lầu ba. Cứ như vậy, bất kể là từ cửa hay từ cửa sổ, ngoại trừ hắn, những người khác mãi mãi cũng không có cơ hội tiến vào thư phòng.
Bùi Nghi không tránh khỏi cảm thấy hơi nóng nảy.
Nghĩ đi nghĩ lại, nàng vẫn quyết định đi văn phòng Chu Như Quang xem xét, có lẽ , cũng tìm được gì đó.
Thân là chuyên gia khoa phụ sản hàng đầu trong nước, công việc hàng ngày của Chu Như Quang ngoài khám bệnh và phẫu thuật, còn bao gồm tiếp nhận các cuộc phỏng vấn truyền thông khác nhau.
Lúc Bùi Nghi đến vừa vặn bắt gặp Chu Như Quang đang tiếp nhận phỏng vấn.
Chủ đề phỏng vấn lần này là thành quả nghiên cứu mới nhất của hắn mô mang thai.
Mô mang thai, một từ ngữ rất mới mẻ.
Bởi vì cửa phòng làm việc đóng kín, nàng nghe không rõ lắm Chu Như Quang đang nói gì với phóng viên
Ngay lúc đang đứng một mình chờ ở bên ngoài, một cô gái trẻ tuổi mặc áo blouse cầm một tập tài liệu đi tới.
Cô gái này, Bùi Nghi nhận ra là môn sinh đắc ý Tư Nhàn của Chu Như Quang. Cô ấy năm nay mới tốt nghiệp từ khoa Y học Hải Đại hiện nay vẫn chỉ là bác sĩ thực tập.
Chu Như Quang trước ra ngoại quốc tham gia hội thảo nghiên cứu, có một hồi đem Tư Nhàn cũng dẫn tới, sau khi hội thảo nghiên cứu kết thúc, thuận tiện còn dẫn nàng đến xem diễn tấu của Bùi Nghi cũng chính là lần đó hai người quen biết nhau.
"Tam tiểu thư."
Tư Nhàn rất khách sáo.
Chu Như Quang là ân sư của nàng, tự nhiên nàng liền xưng hô Bùi Nghi là 'Tam tiểu thư'.
Nói đi cũng phải nói lại, nàng còn nhỏ hơn Bùi Nghi hai tuổi.
Trước hôm nay, hai người mới chỉ gặp mặt qua một lần. Tuy nhiên, vì biết rõ thân phận của đối phương, khi ở cạnh nhau , ngược lại cũng không hề xấu hổ.
Bùi Nghi ngẩng mắt nhìn cô gái một chút, trong ánh mắt không có sóng lớn chỉ gật đầu coi như đáp lại.
Hai người đều đang đợi Chu Như Quang đi ra. Năm phút đồng hồ trôi qua, cuộc phỏng vấn vẫn đang tiếp tục.
Bùi Nghi cúi đầu, ánh mắt lướt qua tập tài liệu trong tay cô gái, loáng thoáng, nhìn thấy hai chữ 'Mô mang thai'.
"Mô mang thai là cái gì?" Nàng chưa từng nghe qua.
Tư Nhàn nghe thấy tiếng sững sờ, biết Bùi Nghi đã nhìn thấy bản thảo phỏng vấn trong tay mình mới hỏi vấn đề này. Nàng không giấu giếm, kiên nhẫn giải thích:
"Mô mang thai là thành quả nghiên cứu mới nhất của lão thầy. Một số phụ nữ có thai do sự khác biệt về thể chất rất dễ dàng sinh non sau khi mang thai. Mô mang thai là một loại vật liệu bảo vệ, có thể tăng cao xác suất thai nhi tồn tại trong cơ thể mẹ. Chủ đề Thầy phỏng vấn hôm nay, chính là liên quan đến cái này."
Bảo vệ thai nhi?
Lông mày Bùi Nghi nhíu lại một chút, rất khẽ.
Không có nguyên do nàng liền nhớ đến Ninh Nhu.
"Nghe vào có thể giúp đỡ được không ít phụ huynh muốn có con. Nếu thực dụng như thế, tại sao không đưa vào sản xuất?"
Nghe thấy vấn đề này, Tư Nhàn không nhịn được thở dài. Giống như một đồng xu hai mặt, có mặt chính cũng có mặt trái. Mô mang thai cũng tương tự có tác dụng phụ.
"Tạm thời còn chưa được . Một lớp mô mang thai, thông thường chỉ có thể bảo vệ một thai nhi. Nhưng không loại trừ khả năng có mô mang thai lưu lại trong cơ thể mẹ sau khi sinh. Bộ phận mô mang thai lưu lại này, sẽ tăng lên rất cao tỷ lệ thụ thai. Một khi xuất hiện tình huống như thế, phần lớn biện pháp tránh thai sẽ hoàn toàn mất hiệu lực. Mà điều này, rất có khả năng mang đến phiền phức không cần thiết cho người bệnh."
Bùi Nghi mơ hồ hiểu ra. Mô mang thai có thể bảo vệ thai nhi, nhưng nếu tàn dư còn lưu lại trong cơ thể sau khi sinh, rất có khả năng sẽ khiến phụ nữ mang thai lần thứ hai trừ phi người đó không tiếp tục quan hệ tình dục.
Nhưng điều này hiển nhiên là không thể.
Nàng gật đầu, đang định nói lời cảm ơn thì giọng Tư Nhàn lại một lần nữa vang lên.
"Hiện tại, tôi đang hỗ trợ thầy Chu giải quyết vấn đề này. Tuy nhiên, nghiên cứu hiện vẫn đang dừng lại ở giai đoạn đo lường xem mô mang thai có còn lưu lại hay không."
Bùi Nghi mím môi, trầm mặc một lát mới trả lời.
"Cảm ơn cô đã nói cho tôi những điều này."
"Tôi cảm thấy rất hứng thú với mô mang thai. Nghiên cứu của các cô nếu có tiến triển, liệu cô có thể thông báo cho tôi một tiếng được không?"
Vừa dứt lời, nàng liền ngẩng đầu lên, hướng về cô gái trẻ lộ ra một nụ cười dịu dàng, ôn hòa.
Khí chất của nàng rất tốt, khi cười, rất dễ dàng thu hút được thiện cảm của người đối diện.
Tư Nhàn nhìn nụ cười đó, không tiện từ chối, chỉ có thể gật gật đầu. Dù sao, cho dù nàng không nói, Bùi Nghi cũng có thể trực tiếp đi hỏi Chu Như Quang.
Hai người đang nói chuyện, trong phòng làm việc đột nhiên truyền đến âm thanh ghế di chuyển chắc hẳn buổi phỏng vấn đã kết thúc.
Thấy mọi người sắp đi ra, Bùi Nghi chợt nhớ ra còn có điều quên hỏi. Không kịp suy nghĩ, nàng liền ghé sát lại Tư Nhàn một chút.
"Đúng rồi, bác sĩ Tư, mô mang thai được đưa vào cơ thể bằng cách nào? Là tiêm sao?"
Vấn đề này không hề khó trả lời. Tư Nhàn không chút nghĩ ngợi, liền đưa ra đáp án.
"Mặc dù hiện nay chưa có mẫu lâm sàng, nhưng căn cứ kinh nghiệm của thầy, hiệu quả tối ưu là thông qua giải phẫu để đưa mô mang thai vào tử cung."
Mí mắt Bùi Nghi giật giật. Nàng làm ra vẻ hiếu kỳ, rốt cục hỏi ra một vấn đề cuối cùng, cũng là điều nàng muốn biết nhất:
"Nói cách khác, phàm là người từng làm giải phẫu này, trên bụng nhất định sẽ lưu lại một vết sẹo?"
Vấn đề này càng đơn giản. Tư Nhàn gật đầu, không hề nghĩ ngợi, liền đưa ra đáp án.
"Trên lý thuyết mà nói, đúng là như vậy."
Câu này vừa dứt lời, cửa phòng làm việc liền được người từ bên trong đẩy ra.
Mấy người đàn ông khuân vác máy quay phim lần lượt đi ra. Mãi đến tận toàn bộ công nhân viên đều rời đi, Tư Nhàn mới tiến lại gần cửa, đưa tay gõ nhẹ.
Chu Như Quang rất nhanh mở cửa.
Thấy hắn đi ra, Bùi Nghi tiến lên một bước, cong khóe môi, cười gọi một tiếng:
"Ba ba."
Chu Như Quang nghe tiếng ngẩng đầu, nhìn thấy con gái đến bệnh viện tìm mình, trên mặt thoáng chút kinh ngạc. Mấy giây sau, hắn mới chậm rãi thả lỏng.
Hắn không đáp lời Bùi Nghi ngay. Sau khi lấy lại bản thảo phỏng vấn truyền thông ngày mai từ tay Tư Nhàn, hắn chợt từ trong túi áo âu phục, lấy ra một chuỗi lớn chìa khoá sáng loáng, đưa tới cho cô học trò.
"Chiều hôm nay không có lịch giải phẫu, con cứ ở lại phòng thí nghiệm đi."
Tư Nhàn gật đầu, tiếp nhận chìa khoá, rồi rời đi.
Nhịp tim Bùi Nghi dần dần tăng nhanh. Bởi vì, chìa khoá thư phòng của Chu Như Quang, nằm ngay trong chuỗi lớn chìa khoá kia.
Căn cứ vào những gì vừa thấy, không khó để suy đoán, Chu Như Quang rất tín nhiệm đệ tử Tư Nhàn của mình. Ngay cả chìa khoá mà người nhà Bùi gia không được chạm vào, hắn lại trực tiếp giao cho Tư Nhàn.
Đưa tiễn Tư Nhàn, hai người phụ nữ đồng thời tiến vào văn phòng.
Bùi Nghi quanh năm không ở trong nước, đây vẫn là lần đầu tiên nàng tới bệnh viện tìm Chu Như Quang.
Nói cho cùng, trong lòng Chu Như Quang ít nhiều cũng có chút hoài nghi.
"Hôm nay sao đột nhiên đến bệnh viện tìm ba ba?"
Bùi Nghi đứng trước bàn làm việc, lúc nói chuyện, ánh mắt vẫn vô tình hay hữu ý quét qua mặt bàn.
Bàn làm việc của Chu Như Quang lúc nào cũng sạch sẽ như vậy, sạch tinh, không một hạt bụi. Bùi Nghi nhìn lướt qua mấy lần, rất nhanh liền thu hồi tầm mắt.
"Chỉ là muốn tới thăm ba ba thôi."
"Buổi diễn tấu tháng sau là buổi biểu diễn đầu tiên sau khi con về nước, con có chút căng thẳng."
Bùi Nghi là một người rất tự tin. Nhưng dù là người tự tin đến mấy, cũng có chỗ tự ti.
Thiên phú của Lạc Chân đối với đàn dương cầm là trình độ mà cả đời nàng cũng không thể nào đạt tới, và đó cũng là sự tự ti sâu kín nhất được nàng ẩn giấu trong nội tâm.
Toàn bộ Bùi gia, chỉ có Chu Như Quang biết nàng sợ hãi đến mức nào trước mỗi buổi diễn tấu lớn sợ mắc sai lầm, sợ thất bại, sợ mất đi tất cả vinh dự, rồi rơi xuống khỏi đỉnh cao.
Đây là bí mật nhỏ giữa hai cha con họ.
Chu Như Quang làm cha, thực ra rất thích loại cảm giác được con gái tin tưởng này.
Hắn ngồi trên ghế, đầu hơi ngẩng, con ngươi có màu xám giống hệt Ninh Nhu.
Bùi Nghi nhìn cặp mắt kia, vô thức lùi về sau một bước, cảm thấy lạnh cả người. Mãi đến khi bên tai nghe thấy giọng nói của người đàn ông, vẻ mặt mới khôi phục bình thường.
"Có cái gì mà phải căng thẳng?"
"Con vẫn luôn là con gái kiêu hãnh nhất và ưu tú nhất của ba, ba tin tưởng con. Chuẩn bị cẩn thận, sẽ không xảy ra vấn đề."
Chu Như Quang lại dùng hai từ kia: 'kiêu hãnh' , 'ưu tú'.
Thái dương Bùi Nghi chảy ra một giọt mồ hôi lạnh.
Kể từ khi biết thân phận Ninh Nhu, mỗi một câu Chu Như Quang nói với nàng dường như cũng mang theo hàm ý khác nhau.
Nàng không nhịn được suy nghĩ, nếu như Ninh Nhu được lớn lên trong hoàn cảnh bình thường, liệu nàng có phải cũng là một cô con gái ưu tú, khiến Chu Như Quang cảm thấy kiêu ngạo hay không.
Nàng không biết khả năng này lớn đến đâu, nhưng vẫn không ngừng suy đoán trong lòng.
Những điều nàng đạt được từ Chu Như Quang, vốn dĩ đều nên thuộc về Ninh Nhu. Chính Chu Như Quang đã phá hủy tất cả, khiến mọi chuyện trở nên như bây giờ, làm cho nàng trong cuộc đời, lần đầu tiên, đối với một người phụ nữ chỉ gặp vài lần, nảy sinh cảm giác hổ thẹn ngoài sự thông cảm.
Nàng nhìn cái vẻ mặt ôn hòa, nho nhã kia của người đàn ông. Mặc dù đã trung niên, vẫn có thể từ khuôn mặt hiền từ kia, thoáng thấy một chút anh tuấn và thanh lịch khi còn trẻ.
Đúng là một khuôn mặt hấp dẫn phụ nữ.
Bùi Nghi buộc mình nở nụ cười, nhưng lòng bàn tay và sau lưng lại đổ đầy mồ hôi ẩm ướt.
"Ba nói đúng."
"Luyện tập thật tốt, không có gì phải căng thẳng."
Ba câu vừa mới dứt lời, ngoài cửa liền truyền đến một loạt tiếng bước chân. Ngay sau đó, cửa phòng cũng bị gõ vang.
Bùi Nghi đi về phía cửa. Cửa vừa mở ra, là một khuôn mặt rất bình thường, mang theo một chút khí chất học sinh non nớt của cô gái trẻ tuổi.
Là Tư Nhàn. Nàng không bước vào phòng, vẫn đứng ở cửa.
"Thầy Chu, cửa phòng thí nghiệm đã mở rồi."
Lời còn chưa nói hết, Chu Như Quang cũng từ chỗ ngồi đứng dậy, đi tới cửa.
Tư Nhàn lúc này mới đem chiếc chìa khóa trong tay trả lại cho hắn.
Toàn bộ quá trình, Bùi Nghi ngay cả cơ hội chạm vào chiếc chìa khoá một chút, cũng không có.
Nàng trước đây, hiển nhiên chưa bao giờ ý thức được rằng, người chồng tốt, người cha tốt trong mắt người nhà Bùi gia, trên thực tế, lại khắp nơi đề phòng vợ và con trai, con gái của chính mình.
Dù cho là cô con gái út mà hắn yêu thương nhất cũng không ngoại lệ.