Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Sau Khi Ly Hôn Bắt Đầu Yêu Đương - Chương 60

  1. Home
  2. Sau Khi Ly Hôn Bắt Đầu Yêu Đương
  3. Chương 60 - Chương 59
Prev
Next

Lời nói bên tai vẫn còn tiếp tục. Trái tim Lạc Chân cũng ngày càng đau.

"Tai phải Tiểu Ninh đúng là nghe được âm thanh, chỉ có điều, hình như cũng gặp chút vấn đề."

"Có lúc khách ăn cơm đông âm thanh trong cửa hàng lớn, luôn có thể nhìn thấy nàng ôm tai phải kêu đau."

"Tôi cũng muốn chuyển nàng ra sau bếp nhưng tình huống của nàng như thế này, thực sự là không dễ xử lý được."

"Ôi. . ."

Lại là một tiếng thở dài truyền đến. Đầu Lạc Chân, trống rỗng ngay lập tức.

Thân thể cô như bị băng tuyết bao phủ, một trận cảm giác lạnh lẽo đến đáng sợ tiến vào da thịt, dọc theo máu huyết, thẳng tuôn về tứ chi. Hai cánh tay buông thõng bên người, bất tri bất giác, đã run rẩy liên tục trong cái lạnh lẽo thấu xương kia.

Không rõ nguyên do, cô nhớ tới lần đầu tiên đến Hương Trà Hiên tìm Ninh Nhu. Lúc đó cô đã từng hỏi bà chủ, Ninh Nhu có kết hôn hay không.

Bà chủ trả lời là không có, đồng thời còn ngụ ý, với điều kiện của Ninh Nhu, không tốt để tìm đối tượng nữa.

Điều kiện Ninh Nhu? Điều kiện gì?

Lạc Chân vẫn cho rằng cái gọi là 'Điều kiện không tốt', là chỉ Ninh Nhu không biết chữ, không có bằng cấp, còn từng kết hôn một lần.

Cho đến lúc này cô mới phản ứng được, câu nói kia kỳ thực là đang ám chỉ Ninh Nhu tai trái đã mất thính lực, tai phải cũng sinh bệnh. Trong mắt phần lớn mọi người, điều này không nghi ngờ gì giống như là tàn tật.

Một người mẹ đơn thân tàn tật, mang theo một cô con gái mắc bệnh tim, ngay cả bốn tuổi cũng chưa tới, nào có người sẽ suy xét kết hôn cùng người như vậy đâu?

Tựa như bị đánh thức khỏi giấc mộng đẹp, lòng bàn tay Lạc Chân đầy mồ hôi lạnh. Cô không thể tin được. Cô làm sao có thể tin tưởng?

Từ sau khi gặp lại Ninh Nhu, nàng chưa từng nói với cô chuyện lỗ tai.

Lòng cô, vừa chua xót lại đau, hai mảnh môi mỏng vô ý thức mấp máy. Mỗi hơi hô hấp, đều mang theo đau đớn kịch liệt giống như xương cốt bị xé rách. Dù cho là đêm thu mười bảy tuổi đó, cô một mình ngã vào vũng máu trên cầu thang, cô cũng chưa từng tuyệt vọng như giờ phút này.

Tuyệt vọng đến mức, viền mắt đã ngấn nước mắt, mà chính cô, lại không hề cảm giác được.

Ninh Nhu năm năm này, rốt cuộc đã ngậm bao nhiêu đắng cay?

Rõ ràng là ban ngày, nhưng ánh sáng trong phòng lại đặc biệt u ám. Sắc mặt Lạc Chân trắng bệch, bị đôi môi đỏ tươi làm nổi bật, lại càng không thấy một chút máu nào.

Trong cổ họng cô ẩn giấu rất nhiều lời muốn hỏi nhưng mấy phút qua đi, cô vẫn lặng lẽ đứng tại chỗ đôi môi mỏng kia ngay cả mở ra cũng không nới lỏng.

Bốn phía bị tối tăm bao phủ bà chủ cũng không phát hiện mắt Lạc Chân đỏ cũng không biết mấy câu nói vừa rồi của mình, đối với Lạc Chân mà nói ý vị như thế nào.

"Tôi cũng thường khuyên Tiểu Ninh đi bệnh viện khám bác sĩ, nhưng nàng toàn lấy cớ từ chối."

"Cô là bạn bè của nàng lại còn tốt với nàng như vậy tôi nghĩ nếu như cô đi nói với nàng, nàng sẽ nghe."

Những ghi chép chữa trị năm năm qua của Ninh Nhu, Lạc Chân toàn bộ đều xem qua bên trong không có một cái nào liên quan đến lỗ tai.

Điều này đủ để chứng minh Ninh Nhu chưa từng đi bệnh viện trị lỗ tai. Ý thức được điểm này, mắt cô đỏ lên càng dữ dội.

Lực tự kiềm chế từng làm cho cô vẫn luôn kiêu ngạo, trong sự lặng yên không một tiếng động, đã tan vỡ thành một bàn cát vô dụng.

Cô khống chế không được tâm tình của chính mình, cũng không cách nào lờ đi sự chua xót nội tâm. Khoảnh khắc buông môi cất lời, sự thống khổ kiềm nén hồi lâu trong cổ họng giống như hồng thủy vỡ đê mang theo bi thương to lớn, vọt ra hết thảy từ lồng ngực.

Ngay cả âm thanh, đều tràn đầy ý run rẩy đau thương.

"Nàng có hay không nói, lỗ tai là bị bệnh như thế nào?"

Một vấn đề đơn giản đã tiêu hao hết thảy khí lực của Lạc Chân. Cô không muốn hỏi, nhưng không thể không hỏi.

Tính tình Ninh Nhu đơn thuần từ trước đến giờ sẽ không lừa gạt người. Lúc đến phòng ăn trà phỏng vấn, liền đã nói rõ tình huống của mình. Cũng chính bởi vì nguyên nhân này, bà chủ mới đau lòng nàng như vậy, chăm sóc nàng.

Nói tới nguyên nhân tai nàng bị điếc, đáy mắt bà chủ càng thêm mấy phần đồng tình.

"Nghe nàng nói sau khi sinh bị sốt không có kịp thời đi điều trị mới làm cho lỗ tai bị hỏng."

Một câu nói tràn đầy tiếc hận, hiệu quả có thể so với tiếng sấm sét kinh thiên giáng xuống ban ngày. Nó nổ tung bên tai Lạc Chân, đem thế giới của cô, phá hủy triệt để.

Cô đã nghĩ tới vô số loại khả năng, nhưng lại không hề đoán được, sẽ là nguyên nhân này Ninh Nhu sau sinh bị sốt, không ai chăm sóc, cũng không có tiền, lại không dám đi bệnh viện, liền cứ như thế, sống sờ sờ làm cho lỗ tai bị điếc.

Chẳng trách chẳng trách Ninh Nhu sợ bị sốt đến như vậy, mỗi lần chỉ cần có một chút dấu hiệu bị sốt, liền sẽ lập tức đi mua thuốc hạ sốt.

Đầu Lạc Chân đau sắp nứt ra, tiếng ù ù bên tai vang lên không ngừng, thân thể cũng không cách nào ức chế bắt đầu run rẩy.

Đến tận lúc này cô liền nghĩ cũng không dám nghĩ tới, Ninh Nhu đã vượt qua những ngày đó như thế nào.

Sự thống khổ trên mặt cô rõ ràng như thế, ngay cả bà chủ cũng nhìn ra có điều không ổn.

"Lạc tiểu thư, cô có khỏe không?"

Yết hầu Lạc Chân hơi giật giật, rất lâu sau, mới lắc lắc đầu, nhẹ nhàng đáp một tiếng.

"Cảm ơn ngài nói cho tôi những điều này. Tôi sẽ dẫn Nhu Nhu đi bệnh viện xem bệnh."

"Cuộc đối thoại vừa rồi của chúng ta xin ngài đừng nói với nàng có được không?"

Lời thỉnh cầu rất chân thành. Bà chủ không nghĩ ngợi nhiều, liền đồng ý.

Lúc rời phòng ăn trà, mới mười một giờ. Mặt trời trên cao rất lớn, nhưng lòng Lạc Chân, lại lạnh như băng.

Cô một mình đứng bên lề đường bất chấp ánh nắng gay gắt, hồn bay phách lạc đứng nửa giờ. Mãi đến khi toàn thân da thịt bắt đầu phát nhiệt, cảm thấy đau rát, cô mới rốt cục ôm mặt, khóc không thành tiếng.

Công việc tại tiệm nước đường, so với làm ở phòng ăn trà, lại ung dung hơn nhiều

So với Khương Nhung Tống Phù ít nói hơn rất nhiều. Tính cách nàng càng trưởng thành, cũng càng cẩn thận, dễ dàng phát hiện lúc nào Ninh Nhu cần giúp đỡ, và hầu như có thể rất kịp thời ra tay tương trợ giúp Ninh Nhu giải quyết khó khăn.

Hai người chỉ ở chung có một buổi trưa, quan hệ liền thân cận hơn rất nhiều.

Bởi vì là lần đầu đi làm nên hai người phải ở lại trong cửa hàng đủ một ngày, không thể xin nghỉ rời đi giữa chừng.

Một giờ trưa đến hai giờ là thời gian nghỉ trưa. Tống Phù ngồi ở trước quầy nghỉ ngơi, còn Ninh Nhu thì lại một mình đứng ở cửa tiệm.

Trông qua như đang chờ người. Nhưng vẫn đợi đến hai giờ, đều không có ai đi vào.

Không phải nói buổi trưa sẽ đến thăm mình sao?

Tay Ninh Nhu đặt ở trên cửa kính lông mày không tự chủ nhíu lại. Mới có một buổi trưa không gặp, nàng đã bắt đầu nhớ Lạc Chân.

Nàng rất ít khi gọi điện thoại cho Lạc Chân, nhưng giờ khắc này, nàng quỷ thần xui khiến từ trong túi lấy ra điện thoại di động, ấn xuống dãy số được ghi chú là 【 1 】 trong danh bạ. Dãy số đại diện cho Lạc Chân này đã sớm bị nàng thuộc nằm lòng.

Chỉ tiếc điện thoại không có kết nối. Tiếng đô đô đô vang lên mười giây, vẫn không có người nghe máy.

Ninh Nhu đưa điện thoại di động ra khỏi tai mắt chăm chú nhìn màn hình điện thoại di động một chút, rất nhanh, lại gọi một cuộc điện thoại nữa.

Nhưng mà vẫn không nhận được đáp lại.

Lạc Chân sẽ không không nghe điện thoại của nàng, là đã xảy ra chuyện gì sao? Công ty có chuyện? Hay là nhà họ Lạc có chuyện?

Ninh Nhu có chút lo lắng, nhưng lại không biết nên làm gì. Lòng nàng, có chút rối loạn, lại có chút sợ hãi.

Sợ Lạc Chân gặp chuyện, cũng sợ Lạc Chân cứ thế bỏ mình mà đi.

Cảm giác này rất là dày vò như là giẫm trên sợi dây thừng đi trên độ cao mấy ngàn mét, ngay cả tim, đều căng thẳng lơ lửng, không có một khắc có thể thanh tĩnh lại.

Thì ra cái cảm giác bị người ta bỏ rơi không nói một tiếng lại khó chịu như vậy.

Nghĩ đến năm năm kia Lạc Chân mỗi ngày đều là vượt qua trong sự thống khổ và dày vò tương tự, sự hổ thẹn trong lòng Ninh Nhu, nhất thời càng mãnh liệt.

Nàng muốn bù đắp, nhưng không biết nên bù đắp như thế nào. Tựa như một đứa trẻ sơ ý làm vỡ bình hoa, nhìn mảnh vỡ rơi đầy đất, nhưng ngay cả nhặt, cũng không biết phải bắt đầu nhặt từ mảnh nào.

Trong lúc nội tâm đang tự trách điện thoại di động vừa vặn truyền đến một trận rung động.

Ninh Nhu hoàn hồn nhìn lại phát hiện là Lạc Chân gọi điện thoại tới, lập tức ấn nút nhận.

"A Lạc ~

Nàng không hỏi gì cả chỉ là kêu một tiếng 'A Lạc'.

Người phụ nữ ở đầu dây bên kia, nghe thấy tiếng gọi khẽ này, trầm mặc một hai phút, mới nới lỏng môi, thấp giọng 'Ừ' một hồi.

"Công ty có một chút việc, vì vậy buổi trưa không đến thăm chị được."

Âm thanh Lạc Chân rất bình thường ngữ khí cũng như thường ngày bình tĩnh. Ninh Nhu không có phát giác một chút dị thường.

Có thể nghe thấy âm thanh Lạc Chân đã đủ khiến lòng nàng yên ổn trong sự bất an.

"Công ty có việc quan trọng hơn."

"Tôi ở chỗ này, mọi thứ đều rất tốt. Sư phụ đối với tôi rất tốt, Tiểu Tống cũng đối với tôi rất tốt, cô không cần lo lắng cho tôi."

Vẫn là tiếng nói nhẹ nhàng nghe được lòng Lạc Chân từng trận đau đớn. Cô muốn nói gì, lại không biết nên nói cái gì.

Trong vô thức yết hầu liền bị chua xót nghẹn lại, để lòng cô, sinh ra một cảm giác kích động rơi lệ.

Cô xưa nay cũng không biết, thì ra mình là một người nhu nhược đến như vậy.

Giờ khắc này rõ ràng đang đứng cách tiệm nước đường không xa, nhưng ngay cả dũng khí để vào tiệm thăm Ninh Nhu một chút cũng không có. Cô cảm thấy thống khổ. Thậm chí, ngay cả lời nói cũng không nói ra được.

Ninh Nhu vẫn không có từ sự nặng nề kéo dài này ý thức được sự bất thường của Lạc Chân.

Vẻ mặt nàng trên mặt là thoải mái trong thanh âm cũng ẩn chứa sự sung sướng nhẹ nhàng cùng mong đợi.

Nàng muốn Lạc Chân. Nàng muốn gặp Lạc Chân.

"Buổi tối, buổi tối có thể tới không?"

"Chúng ta có thể cùng đi đón Bảo Bảo tan học."

Hiếm thấy từ Ninh Nhu nghe được lời mời thân mật đến thế. Lạc Chân không kìm được sự xúc động, trái tim khó chịu đến chết đi được.

Cô muốn đáp ứng, nhưng hai chữ nói ra khỏi miệng, lại là từ chối.

"Xin lỗi."

Cô bây giờ nào dám thấy Ninh Nhu chứ? Cô không có dũng khí. Chỉ là nghe thấy âm thanh Ninh Nhu, cô liền không nhịn được muốn rơi lệ.

"Không sao."

"Không cần nói xin lỗi."

"Tôi lại không hề tức giận."

Tuy rằng trong lòng có chút mất mát, nhưng Ninh Nhu vẫn không đem tâm tình này biểu hiện ra. Tâm tình của nàng vẫn rất tốt. Bởi vì Lạc Chân cũng không có dự định rời đi.

Loại nhận thức này làm cho nàng an lòng. Cũng làm cho nàng lần thứ hai nhớ tới lời Lạc Chân trước kia nói vì tương lai tính toán.

Có lẽ, nàng là nên vì tương lai tính toán.

Khoảng năm giờ chiều Ninh Nhu từ tiệm nước đường đi ra, một mình đi nhà trẻ đón con gái. Lạc Chân không có tới trong mắt Ninh Bảo Bảo có chút thất vọng.

Ninh Nhu thấy thế, chủ động giải thích một câu.

"Dì phải xử lý công việc, vì vậy không cùng mẹ đồng thời lại đây."

Ninh Bảo Bảo lúc này mới yên tâm, khuôn mặt nhỏ bé cuối cùng cũng nở ra một chút ý cười.

Nghĩ đến nàng cũng giống như Ninh Nhu buổi trưa, là sợ Lạc Chân cứ thế bỏ đi.

Hai mẹ con từ nhà trẻ đi ra không lập tức về nhà, trái lại đi đến một chỗ khám bệnh gần đó.

Đây là trạm y tế trong huyện, rất nhỏ, cũng rất đơn sơ. Bác sĩ ngồi khám là một vị ông lớn tuổi năm mươi, sáu mươi tuổi, bệnh gì cũng hiểu một chút. Bởi vì không cần đăng ký, Ninh Nhu mỗi lần thân thể không thoải mái, đều tới nơi này mua thuốc.

Đối với bệnh viện, nàng rốt cuộc vẫn là sợ hãi. Ôm Ninh Bảo Bảo đứng yên ở cửa thật lâu, mới lấy hết can đảm đi vào.

Tai trái nàng, đã hoàn toàn không nghe thấy âm thanh. Thính lực tai phải, cũng đang từ từ giảm xuống.

Lão bác sĩ hỏi vài vấn đề cơ bản, xác định chứng bệnh sau liền không kê thuốc nào, mà trực tiếp kiến nghị Ninh Nhu mau chóng đi bệnh viện lớn làm kiểm tra nhĩ kính, ngàn vạn không thể chậm trễ thêm thời gian nữa.

Rõ ràng, tai phải Ninh Nhu, cũng đã không chịu nổi.

Đối với kết quả này, Ninh Nhu trong lòng sớm đã có sự chuẩn bị. Vẻ mặt nàng cực kỳ bình tĩnh, không nhìn ra bất kỳ hoảng loạn nào. Mãi đến khi quay đầu lại, ánh mắt nhìn về phía Ninh Bảo Bảo đang ngồi yên lặng bên trong góc, môi mới khẽ mím mím.

Giống như lúc đến, hai mẹ con rất nhanh lại rời đi. Mà Lạc Chân, cũng vẫn chưa từng xuất hiện.

Buổi tối, Ninh Nhu để con gái ở nhà, một mình đi quán bar đi làm.

Ba tiếng chớp mắt liền qua đi. Mười một giờ rưỡi, nàng đúng giờ trở lại viện cũ.

Không có ai biết, toàn bộ buổi tối này, lòng nàng trải qua loại nào mâu thuẫn và dao động.

Lạc Chân dạy nàng vì tương lai tính toán. Câu nói này, nàng nghe lọt tai.

Việc chữa bệnh, mang ý nghĩa phải đi bệnh viện chính quy. Chu Như Hồng tám năm trước thả nàng đi, đã từng nói,không cần tại bất kỳ địa phương nào đăng ký thông tin thân phận, đặc biệt là không thể lưu lại ghi chép khám bệnh trong hệ thống bệnh viện chính quy.

Bằng không, Chu Như Quang không cần đến một ngày, liền có thể từ hàng tỉ người tìm ra nàng.

Nàng nào dám đi bệnh viện đâu?

Mãi đến khi tắm xong, đổi váy ngủ từ phòng tắm đi ra, nàng vẫn không biết nên làm gì.

Dưới tình huống này, muốn chữa khỏi lỗ tai, nghĩ thế nào, đều chỉ có một phương pháp đó là là hướng về Lạc Chân cầu viện.

Ninh Nhu nằm ở trên giường trong phòng đen thui, nàng làm thế nào cũng ngủ không được. Con gái nàng trong lòng, trong gió mát điều hòa, lại ngủ đến rất thơm.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, không lâu lắm, liền quá 12 giờ. Ninh Nhu trở mình, mắt vẫn mở to.

Không biết tại sao nàng lại nghĩ tới Lạc Chân. Đã cả ngày không có cùng Lạc Chân gặp mặt. Buổi tối, Lạc Chân cũng không gọi điện thoại cho nàng.

Càng là muốn đầu óc càng là tỉnh táo. Đến cuối cùng, chính là mất ngủ hoàn toàn.

Từ dưới gối lấy ra điện thoại di động, vừa nhìn đã mười hai giờ rưỡi.

Lòng Ninh Nhu có chút bồn chồn lại có chút gấp gáp, trằn trọc trở mình, căn bản không biết mình là bị làm sao. Nàng muốn gặp Lạc Chân, rất muốn rất muốn.

Do dự tốt mấy phút, cuối cùng vẫn không có nhịn được gọi điện thoại cho Lạc Chân. Nàng biết Lạc Chân nhất định đang tăng ca chắc chắn sẽ không ngủ sớm như vậy.

Đúng như suy đoán của nàng, điện thoại, không tới ba giây liền được nối máy.

Lần này, như cũ là nàng mở miệng trước.

"A Lạc, đang tăng ca sao?"

Lạc Chân lại như ban ngày, rất lâu mới đưa ra trả lời.

"Không có."

"Sao muộn như vậy gọi điện thoại cho tôi?"

Ninh Nhu cắn cắn môi, lại trở mình, cả khuôn mặt chôn ở tóc bên trong, lặng yên không một tiếng động liền đặt lên một tầng đỏ.

Ninh Nhu cắn cắn môi lại trở mình cả khuôn mặt chôn vào trong tóc, lặng lẽ ửng đỏ.

Nàng nhớ tới lời Lạc Chân trước đối với mình đã nói, tim đập vô cớ nhanh hơn một chút. Vẫn chưa phản ứng lại, liền đem lời kia lặp lại một lần.

"Không có chuyện gì."

"Chỉ là muốn nghe nghe âm thanh của em."

Lời nói giống hệt mỗi chữ bên trong đều cất giấu yêu thương và nhớ nhung dày đặc, khiến người ta kinh ngạc.

Ám chỉ rõ ràng như thế, còn kém đem ba chữ 'Chị nhớ em' nói thẳng ra.

Kinh ngạc với việc mình dĩ nhiên nói ra lời rõ ràng như thế, mặt Ninh Nhu càng thêm đỏ, năm ngón tay nhất thời mất lực, suýt nữa ngay cả điện thoại di động đều không cầm được.

Nàng đang đợi Lạc Chân đáp lại nhưng bên tai truyền đến lại là tiếng cúp máy. Lạc Chân đã cúp máy.

Điều này làm cho nàng cảm thấy bất ngờ, cũng làm cho lòng nàng bắt đầu hoảng hốt.

Đang nghi hoặc mình có hay không làm sai chuyện gì ngoài phòng lại vang lên một trận tiếng bước chân dồn dập. Ngay sau đó cửa phòng cũng bị gõ vang.

Nhưng là Lạc Chân vì sao lại lên lầu nhanh như vậy? Chẳng lẽ cô vẫn luôn đứng đợi ở dưới lầu sao?

Ninh Nhu mò mẫm ngay cả giày cũng không mang, liền cứ thế để chân trần từng bước từng bước đi tới trước cửa đem cửa phòng mở ra.

Trong phòng tối đen ,gian phòng ở ngoài, cũng là tối đen..

Nàng không thấy rõ mặt người phụ nữ ngoài cửa, nhưng nàng nghe thấy một trận tiếng thở nhỏ bé, cùng với hương cam quýt nhàn nhạt hỗn tạp trong không khí nóng bức.

Đó là mùi vị trên người Lạc Chân. Nàng sẽ không quên, cũng không quên được.

Cửa phòng mở hờ. Người phụ nữ đứng cửa, cũng không có vào nhà.

Ninh Nhu ngẩng đầu lên, chỉ có thể từ trong bóng tối nhìn thấy một chút đường viền tinh xảo. Còn chưa kịp mở miệng, đầu ngón tay lạnh lẽo của người phụ nữ, liền đẩy ra tóc của nàng, lặng lẽ rơi xuống tai nàng.

Vẫn là tai trái nghe không thấy âm thanh kia.

Nàng cái gì đều không nhìn thấy trong mảnh đêm tối này chỉ có thể dựa vào tai phải để bắt giữ âm thanh người yêu.

Nàng nghe thấy một tiếng gào khóc bị kiềm nén.

Chỉ là một giây nàng liền đoán được Lạc Chân, biết tai nàng không nghe thấy.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Leng Keng Một Tình Yêu
Leng Keng Một Tình Yêu
Tháng 6 18, 2025
Sống Chung Với Dì
Tháng 5 25, 2026
song-tu-xu-nu-lesbian-to-se-co-quen-cau-191922833
Tớ sẽ cố quên cậu.
Tháng 9 22, 2025
Nhân – Kế – Mỹ_truyenles.net
Nhân – Kế – Mỹ
Tháng 8 1, 2025
Truyện Les Hay
gl-thuan-viet-tu-viet-kiep-chong-chung-289655793
Kiếp Chồng Chung
Ngoại truyện 10 Tháng 6 18, 2025
Ngoại truyện 9 Tháng 6 18, 2025
gl-full-xuat-ban-vo-quy-178765889
Vợ Quỷ
Chương 21 Tháng 7 6, 2025
Chương 20 Tháng 7 6, 2025
LỰA CHỌN_truyenles.net
LỰA CHỌN
Chương 40 Tháng 8 1, 2025
Chương 39 Tháng 8 1, 2025
Gái Ngoan_truyenles.net
Gái Ngoan
chap 16 Tháng 9 6, 2025
chap 15 Tháng 9 6, 2025
Xà Hoan
Chương 7 Tháng 2 9, 2026
Chương 6 Tháng 2 9, 2026
Cô Giáo Yêu Em Không
Chương 35 Tháng 5 14, 2026
Chương 34 Tháng 5 14, 2026
Tiểu Bạch Thỏ, Em Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 98 Tháng 6 16, 2026
Chương 97 Tháng 6 16, 2026
Khi tôi lớn_truyenles.net
Khi tôi lớn
75 Tháng 6 30, 2025
74 Tháng 6 30, 2025
Sống Chung Với Dì
Chương 14 Tháng 5 25, 2026
Chương 13 Tháng 5 25, 2026
co-canh-sat-dao-hoa-bach-hop-h-tu-viet-dua-phim-hoc-duong-cap-cao-209574211
Cô Cảnh Sát Đào Hoa
Chương 13.3 Tháng 7 7, 2025
Chương 13.2 Tháng 7 7, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved