Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Sau Khi Ly Hôn Bắt Đầu Yêu Đương - Chương 61

  1. Home
  2. Sau Khi Ly Hôn Bắt Đầu Yêu Đương
  3. Chương 61 - Chương 60
Prev
Next

Đầu ngón tay người phụ nữ không ngừng run rẩy.

Ninh Nhu đứng chôn chân tại chỗ, trái tim như bị người ta bóp nghẹt, trong khoảnh khắc ngay cả hơi thở cũng không kịp lấy.

Chuyện lỗ tai bị bệnh nàng đã sớm dự định thẳng thắn với Lạc Chân, chỉ là không nghĩ tới, còn chưa kịp nói, đã bị Lạc Chân phát hiện ra trước.

Nàng muốn giải thích, nhưng những lời ấp ủ đã lâu trong đầu, vẫn là một mớ hỗn độn.

Bốn phía đen kịt một màu, hơi lạnh trong phòng từ cửa phòng mở rộng chảy ra ngoài, tay Lạc Chân, nhất thời càng thêm lạnh lẽo.

Ngón tay của cô vẫn đặt trên cái tai trái không nghe thấy kia của Ninh Nhu. Mỗi một lần vuốt ve đều mang theo bi thương dày đặc.

Tiếng khóc nhỏ bé lơ lửng trong không khí, dần dần biến mất rồi. Thay vào đó, là một câu hỏi trách xen lẫn sự thống khổ kiềm nén.

"Tại sao?"

"Tại sao không nói cho tôi, chuyện lỗ tai bị bệnh?"

Lạc Chân không thể nào tiếp thu được kết quả này. Vừa không chấp nhận sự thực Ninh Nhu bị điếc, cũng không chấp nhận Ninh Nhu đã che giấu cô suốt mấy ngày qua.

"Tôi cho rằng, tôi có thể đi vào trong lòng chị."

"Tôi cho rằng, chúng ta có thể trải lòng với nhau."

"Nhưng chị lại ngay cả chuyện quan trọng như thế cũng không chịu nói với tôi."

"Nếu như không phải bị tôi phát hiện, chị dự định gạt tôi tới khi nào?"

"Tôi liền như thế không đáng để chị tin tưởng sao?"

Liên tiếp vài câu chất vấn từ bên tai vang lên, lòng Ninh Nhu càng hoảng loạn, luống cuống.

Nàng lắc đầu một cái, không màng tâm tư của chính mình có bao nhiêu hỗn loạn, liền đem lời cất giấu trong lòng, toàn bộ đều nói ra.

"Không có, không có không tin tưởng em."

"Tôi sợ em thương tâm, trước đây cũng chưa từng nghĩ tới chữa bệnh, cho nên mới không dám nói cho em."

"Lỗ tai, tôi hôm nay đã đi xem bác sĩ, tôi muốn nói với em chuyện này."

"Xin lỗi, tất cả đều là lỗi của tôi, em đừng nên tức giận, có được hay không?"

Con mắt Ninh Nhu ứa chút đỏ. Ngữ khí lúc nói chuyện, tràn đầy cấp thiết.

Vào tình huống này, ngoại trừ hai chữ 'Xin lỗi', nàng không biết mình còn có thể nói cái gì.

Vừa dứt lời nàng liền đưa tay ra đem bàn tay đang đặt trên tai trái kia dùng sức nắm chặt trong tay mình.

Tay của hai người lạnh hơn nhau. Không khí bốn phía, cũng vô cùng lạnh lẽo.

Nghe bên tai âm thanh xin lỗi trái tim Lạc Chân, đặc biệt khó chịu.

Cô hiểu rõ Ninh Nhu tự nhiên cũng biết Ninh Nhu không nói cho cô chuyện sinh bệnh, là sợ cô thương tâm.

Nhưng cũng chính là loại ẩn giấu này, làm cho cô cảm thấy lòng của hai người, mãi mãi cách một ranh giới khó có thể vượt qua.

Muốn xử lý Ninh Nhu thế nào đây? Cô không biết.

Điều duy nhất cô có thể làm chỉ có dẫn Ninh Nhu đi khám bệnh.

Không muốn tiếp tục lún sâu trong sự thống khổ vì bị che giấu cô hít sâu một hơi, rất nhanh đưa ra quyết định mới.

"Ngày mai, tôi dẫn chị đi bệnh viện làm kiểm tra."

Đi bệnh viện?

Lòng Ninh Nhu căng thẳng, tứ chi trong nháy mắt cứng ngắc.

Nàng vẫn không có lên tiếng bàn tay trên tai kia, liền trực tiếp buông ra. Lại sau một khắc người phụ nữ ngoài cửa hướng về sau lùi hai bước, đem cửa phòng đang mở đẩy một cái.

"Xe của tôi ngay ở phía ngoài hẻm lối đi bộ. Đêm nay, tôi sẽ ngủ trong xe một đêm."

"Sáng mai đưa xong Bảo Bảo, tôi dẫn chị đi bệnh viện trong thành phố xem bệnh.

Ngữ khí lạnh lẽo mà cường thế, không cho người ta nói một câu từ chối.

Ninh Nhu trợn mở mắt hai cánh tay buông thõng bên người, vẫn chưa lấy lại tinh thần, cửa phòng liền bị người từ bên ngoài đóng lại.

Lạc Chân đi rồi tiếng bước chân rất nhẹ, nàng hầu như không nghe thấy.

Nàng đứng ở sau cửa thân thể ẩn náu trong bóng tối cũng không còn động đậy.

Nàng không dám động bởi vì Lạc Chân lần này là thật sự tức giận.

Thậm chí ngay cả một câu nói lời từ biệt cũng không có nói, liền xoay người cũng không quay đầu lại đi xuống lầu.

Ninh Nhu không thể không sợ hãi. Sợ hãi ngày mai đi bệnh viện càng sợ Lạc Chân sẽ bởi vì chuyện bị bệnh mà chán ghét chính mình.

Hai mươi phút trôi qua, nàng vẫn không có động đậy. Mãi đến khi sự hoang mang trong lòng không còn cách nào áp chế, mới đi trở về bên giường, mang dép vào, mở cửa rồi bước xuống lầu.

Trong chiếc xe con màu đen, chỉ có một mình Lạc Chân.

Cô một mình ngồi ở hàng ghế sau, thân thể dựa hoàn toàn ghế ngồi, hai tay đặt ở trên đầu gối. Tóc xoăn dài dày đặc mềm mại rũ lộn xộn trên hai bên vai. Nhìn từ xa tràn đầy phong thái tiều tụy

Cô ngủ không được mắt nhắm nhưng ý thức lại cực kỳ tỉnh táo.

Trong đầu nghĩ tất cả đều là khuôn mặt thanh tú nhu hòa kia của Ninh Nhu, cùng với hình ảnh Ninh Nhu đang hoảng loạn xin lỗi mình.

Càng nghĩ, trong lòng liền càng là khổ sở.

Cô chỉ là muốn cách lòng Ninh Nhu gần thêm chút nữa, tại sao lại khó khăn như vậy?

Chỉ cần nghĩ đến ba chữ 'Xin lỗi', trong lòng cô liền không cách nào ức chế dâng lên một trận cảm giác vô lực mãnh liệt.

Nỗi lòng của cô đang bất an cửa sổ xe bên cạnh người, cũng bỗng nhiên bị gõ vang.

Cái gõ này rất nhẹ nhưng rất gấp. Lại như nhịp tim đập của cô vậy, mặt ngoài nhìn qua bình thường, nhưng trên thực tế, từ lâu đã rối loạn triệt để.

Một phút trôi qua, tiếng gõ nhưng vẫn đang tiếp tục.

Lạc Chân đưa tay hạ cửa xe xuống dựa vào ánh sáng yếu ớt của đèn đường lối đi bộ, liếc mắt liền thấy rõ gương mặt đó ngoài cửa sổ. Là khuôn mặt cô hằng ngày treo trong lòng nhớ, mặt của Ninh Nhu.

Trước sau cửa sổ xe con toàn bộ đều bị khóa lại. Ninh Nhu đứng ngoài xe, khóe mắt hơi hiện ra đỏ, cũng không nói lời nào, cứ thế cách cửa sổ, yên lặng mà nhìn Lạc Chân.

Hai người đối diện mấy phút, chung quy là Lạc Chân trước tiên mềm lòng, mở cửa xe, để Ninh Nhu lên xe.

Vào lúc này, vừa vặn là rạng sáng một giờ.

Hai người song song ngồi ở chỗ ngồi phía sau trung gian cách một chút khoảng cách, đều không nói gì. Bầu không khí hơi hơi lúng túng.

Có lẽ là cảm thấy quá khó chịu, Lạc Chân đem hai cái cửa sổ sau bên trái và bên phải đều mở ra.

Gió đêm thổi vào cuốn lên một trận khí tức khô nóng khó chịu, để nhiệt độ trong xe, lại cao hơn một chút.

Lạc Chân không biết Ninh Nhu đến đây là muốn làm gì, có lẽ là vì trong lòng còn đang giận, rõ ràng rất muốn hỏi, nhưng đôi môi đỏ kia vẫn luôn mím chặt, làm sao cũng không chịu mở lời.

Ninh Nhu hai tay đan vào nhau, qua kẽ hở cũng có thể thấy được sự bất an, đầu nàng hơi rũ xuống, ánh trăng trắng nhạt từ cửa sổ rọi vào, soi sáng vòng eo mỏng manh kia, thẳng tắp mà yếu ớt.

Nàng có rất nhiều lời muốn nói, lại không biết nên bắt đầu nói từ đâu.

Trầm mặc một lúc lâu nàng mới nhẹ nhàng mở miệng, lần thứ hai nói ra ba chữ đã quá đỗi quen thuộc kia "Xin lỗi."

Tôi không phải không tin tưởng em, tôi chỉ là, chỉ là sợ em lo lắng, nên mới không nói cho em chuyện bị bệnh ở tai."

"Tai trái, sớm không nghe thấy chữa cũng không có tác dụng, tai phải, tôi cũng không có ý định đi chữa."

"Chữa bệnh không chỉ tốn tiền, mà còn phải trao đổi thông tin với bác sĩ."

"Em không phải vẫn rất tò mò vì sao tôi lại kháng cự đi khám bệnh sao? Đó là bởi vì, đi bệnh viện lớn khám bệnh sẽ lưu lại thông tin thân phận."

"Có người vẫn đang tìm tôi, tôi sợ hắn sẽ tìm được tôi từ danh sách hồ sơ bệnh án của bệnh viện, vì lẽ đó xưa nay không dám đi bệnh viện."

"Xin lỗi, tôi thật sự không cố ý lừa dối em."

"A Lạc, đừng nên tức giận, được không?"

Có lẽ là sợ Lạc Chân không chịu tha thứ cho mình, vừa mới dứt lời, Ninh Nhu liền hướng cửa sổ bên phải di chuyển gần chút.

Thân thể của nàng hơi nghiêng, ánh mắt toàn bộ đặt ở trên mặt Lạc Chân. Thấy Lạc Chân đối với lời của mình không có phản ứng, nàng lại lấy dũng khí, giơ lên hai tay, cẩn thận từng li từng tí một ôm lấy eo Lạc Chân, chủ động rút ngắn khoảng cách giữa hai người.

Không khí trong xe, càng khô nóng.

Lạc Chân cảm nhận được hai bàn tay trên eo, lòng vừa xót xa lại cay đắng.

Lời Ninh Nhu khiến cô nghĩ đến tấm bưu thiếp tìm người kia. Không nghi ngờ gì nữa, Ninh Nhu chính là người phụ nữ đang bị tìm trong tấm bưu thiếp đó, và Ninh Nhu cũng luôn biết có người đang tìm mình.

Cô cảm thấy Ninh Nhu thật khổ cực, càng đau lòng vì Ninh Nhu đã phải chịu đựng mọi cay đắng suốt năm năm qua tại Viên Hương.

Cô quả thực đang tức giận, nhưng không phải giận Ninh Nhu.

Cô chỉ là giận chính mình, giận bản thân vô dụng, không làm được gì.

Lòng cô vẫn đang bị những đợt sóng thống khổ mãnh liệt đánh vào.

Mười mấy giây trôi qua, cô vẫn không đáp lại lời Ninh Nhu.

Thời gian im lặng tuy không quá dài, nhưng đủ để áp lực trong lòng Ninh Nhu tăng lên gấp mấy lần.

Lời nên nói nàng đều đã nói hết. Lạc Chân lại không có lấy nửa lời đáp lại, nàng có chút sợ hãi, không biết còn có thể làm gì nữa.

Khoảnh khắc ngẩng đầu, nàng trông thấy tâm trạng u ám khó hiểu ẩn giấu dưới đáy mắt Lạc Chân, như một vực sâu u ám không thấy đáy, chỉ một giây đồng hồ, liền hút trọn khả năng suy nghĩ còn sót lại của nàng.

Nàng còn chưa ý thức được chuyện gì đang xảy ra, nửa người trên liền áp sát vào ngực Lạc Chân, ngay sau đó, lại đem môi mình dán lên cặp môi đỏ đang mím chặt kia.

Một nụ hôn đột ngột xuất hiện, Lạc Chân còn chưa kịp phản ứng, đã cảm nhận được sự ngọt ngào ướt át truyền đến khóe môi.

Mùi vị khiến người ta lưu luyến say mê. Lòng cô kêu gọi trầm luân trong đó, nhưng lý trí lại vô cùng tỉnh táo.

Không một chút do dự, cô lãnh đạm quay đầu đi, dùng hành động thực tế từ chối nụ hôn này.

Ninh Nhu sững sờ tại chỗ, cảm giác xấu hổ từ đáy lòng tràn ngập, thẩm thấu vào huyết dịch, chảy khắp toàn thân. Nàng cảm thấy lúng túng, lại có chút ngượng ngùng.

Nàng không biết phải làm thế nào mới có thể khiến Lạc Chân tha thứ cho mình.

Ba năm kết hôn, thỉnh thoảng hai người cũng giận nhau, có lúc là Lạc Chân sai, có lúc là nàng sai, nhưng mặc kệ gặp phải mâu thuẫn lớn đến đâu, một nụ hôn ẩm ướt, triền miên đủ để giải quyết mọi vấn đề.

Nhưng hôm nay, phương pháp này dường như cũng không có tác dụng.

Mặt Ninh Nhu trắng bệch. Khi hô hấp, cổ họng nàng nghẹn đắng.

Nàng như một tội nhân bước vào đường cùng, mặc kệ làm gì, đều không thể đạt được sự tha thứ từ Lạc Chân.

Không rõ vì sao, nàng liền bắt đầu sợ hãi.

Vẫn chưa kịp phục hồi tinh thần, mu bàn tay nàng liền bị một giọt nước mắt rơi trúng. Thân thể nàng hơi run động, nước mắt bất giác lăn dài theo khóe mắt.

"A Lạc ~"

Nàng rất khó chịu, theo bản năng liền kêu lên một tiếng.

Cũng là đến lúc này, Lạc Chân mới phát hiện nàng đã khóc.

Nước mắt Ninh Nhu có sức sát thương quá lớn. Như một cơn mưa phùn kéo dài trong mùa xuân, trong nháy mắt, toàn bộ cảm xúc tiêu cực trong lòng Lạc Chân đều bị cuốn trôi.

Yết hầu Lạc Chân khẽ động, đến lúc này, đôi môi mỏng của cô mới hơi nới lỏng, thấp giọng thở dài.

Cô vẫn luôn nghĩ, thủ đoạn của mình cao minh, có thể dễ dàng khiến Ninh Nhu không thể rời bỏ mình.

Nhưng trên thực tế chính cô lại bị Ninh Nhu nắm trọn. Sự thật chứng minh, cô đối với Ninh Nhu, lại chẳng có cách nào.

Giống như giờ khắc này, Ninh Nhu chỉ cần khóc lóc kêu một tiếng 'A Lạc', hết thảy nguyên tắc của cô đều bị ném ra sau đầu.

Cô không còn xoắn xuýt về chuyện bị giấu giếm, cũng không nghĩ nữa về việc giữa hai người có tồn tại ranh giới không thể vượt qua nữa hay không.

Vẫn là thuận theo tâm ý của chính mình, ôm Ninh Nhu vào trong ngực.

Việc gì phải nghĩ nhiều đến vậy? Cô yêu Ninh Nhu, Ninh Nhu cũng yêu cô, chẳng phải tốt rồi sao?

Lạc Chân không nhịn được thở dài, vài phút sau, cô mới buông người ra, ôn tồn hỏi một câu.

"Không phải, không dự định chữa bệnh sao?"

"Làm sao hôm nay lại đi xem bệnh?"

Ninh Nhu không còn khóc nữa, nhưng viền mắt vẫn đỏ.

Vấn đề Lạc Chân hỏi, nàng có chút thật xấu hổ trả lời, nhưng nhìn đối phương cặp mắt phủ kín cay đắng kia, nàng vẫn là đem nguyên nhân chân chính nói ra.

"Là em nói, muốn tôi vì tương lai tính toán."

"Tôi trước đây, xưa nay không có suy nghĩ qua 'tương lai', bởi vì tôi mãi mãi cũng sẽ không có cái gọi là 'tương lai'."

"Nhưng hiện tại, tôi trở nên càng ngày càng tham lam, tôi không muốn sau này không nghe thấy giọng nói của em, càng không muốn tương lai em phải đau lòng vì chuyện này."

"Xin lỗi, tôi nên sớm một chút nói cho em."

Trong giọng nói Ninh Nhu, tràn đầy hổ thẹn, nghe được lòng Lạc Chân càng ngày càng chua xót.

Cô chưa từng nghĩ tới, Ninh Nhu muốn chữa bệnh lại là bởi vì một câu nói vô tâm của chính mình. Cô cảm thấy khổ sở, vì mình, càng vì Ninh Nhu.

Nghĩ đến câu 'Không có tương lai' kia của Ninh Nhu, cô mới mơ hồ phản ứng lại, mình đã quên một vấn đề quan trọng đến mức nào.

Cô lắc đầu, vẻ mặt bất đắc dĩ. Một lúc lâu sau, cô mới hạ thấp giọng, mở môi khuyên giải.

"Không cần nói xin lỗi."

"Từ đầu đến cuối, tôi đều không hề giận chị."

"Điều tôi tức giận, chỉ là bản thân tôi, ở chung với chị lâu như vậy, nhưng không hề phát hiện chị bị bệnh."

Giọng Lạc Chân lạnh lẽo, thanh thoát, nhưng ngữ khí lại ôn nhu nhẹ nhàng.

Ninh Nhu ngước mắt lên, giữa hai hàng lông mày ẩn chứa sự say mê không muốn xa rời. Mãi đến khi bên tai lại vang lên một câu hỏi dịu dàng, ánh mắt nàng mới dần dần thanh tỉnh.

"Nói cho tôi biết, rốt cuộc là ai đang tìm chị?"

Vấn đề này, có thể nói ra sao?

Ninh Nhu cắn cắn môi, trên mặt bốc ra ngượng nghịu. Nàng không lên tiếng.

Lạc Chân lần thứ hai truy hỏi.

"Tại sao nói mình 'Không có tương lai'?"

Ninh Nhu nghe tiếng, sắc mặt càng hiện ra vẻ trắng xanh hơn. Rất lâu sau, nàng mới rũ cụp mắt, trầm thấp đáp một tiếng.

"Người tìm tôi, là của tôi, của tôi. . ."

Hai chữ 'Ba ba' đã đến bên mép, nhưng nàng làm thế nào cũng không thể nói ra.

Nàng không biết nên định nghĩa mối quan hệ giữa mình và Chu Như Quang như thế nào, rất hiển nhiên, giữa hai người không hề có chút tình thân cha con nào. Bởi vì Chu Như Quang xưa nay chưa từng xem nàng là con gái.

"Là hắn cho tôi sinh mệnh, cho tôi đến thế giới này."

"Sở dĩ tìm tôi, là bởi vì trên người tôi có thứ hắn muốn."

"Nếu hắn biết tôi trốn ở đây, khẳng định sẽ không bỏ qua cho tôi."

Ninh Nhu không nói rõ ràng, ngôn từ rất là mịt mờ.

Nhưng Lạc Chân, vẫn trong nháy mắt đoán ra được, người vẫn đang tìm Ninh Nhu kia, chính là cha của Ninh Nhu.

Liên tưởng đến câu nói Ninh Nhu từng nói khi tâm tình tan vỡ vào đêm trở về Viên Hương lần này, không khó để biết, Ninh Nhu có thân nhân. Hơn nữa, còn không chỉ một người.

Môi Lạc Chân khẽ mím lại, giữa hai hàng lông mày, tất cả đều là vẻ nghi ngờ.

Thời điểm Ninh Nhu rời đi Hải thị, nàng không mang theo thứ gì. Trên người nàng chỉ có hai thứ. Một là tấm ảnh cũ kia; hai là đứa bé trong bụng.

Cha của Ninh Nhu muốn gì đây? Rất hiển nhiên, không thể là bức ảnh

Lòng Lạc Chân, tự dưng đập nhanh hơn một chút.

Cô không rõ đầu đuôi câu chuyện, chỉ có thể căn cứ vào thông tin đã biết để đưa ra suy đoán.

Một suy đoán hoàn toàn hợp lý, lại khiến cô không nhịn được đau lòng. Ninh Nhu năm đó đòi ly hôn, có lẽ là vì vạn bất đắc dĩ, việc nàng từ Hải thị đến Viên Hương, cũng vô cùng có khả năng là bị người cưỡng ép.

Nhận ra điều này, sắc mặt Lạc Chân càng ngày càng trầm trọng.

Cha của Ninh Nhu nhất định là một nhân vật quyền lực, bằng không Ninh Nhu cũng sẽ không sợ hãi hắn đến vậy.

Rốt cuộc là ai?

Cô không nghĩ ra được, giờ khắc này, cô chỉ có thể xác định một chuyện, vậy thì là

"Hắn muốn Bảo Bảo, đúng hay không?"

Cô không nghĩ ra được, giờ khắc này, cô chỉ có thể xác định một chuyện, vậy thì là

"Hắn muốn Bảo Bảo, đúng hay không?"

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Chiều cao tính cái gì, đẩy ngã vạn tuế_truyenles.net
Chiều cao tính cái gì, đẩy ngã vạn tuế
Tháng 8 3, 2025
Người tình Mafia
Tháng 6 17, 2026
Hãy Nhìn Về Tương Lai, Ở Đó Sẽ Có Anh
Hãy Nhìn Về Tương Lai, Ở Đó Sẽ Có Anh
Tháng 6 18, 2025
Phong hoa tuyết
Tháng 9 15, 2025
Truyện Les Hay
Hệ Thống Cải Tạo
chương 35 Tháng 5 31, 2026
chương 34 Tháng 5 31, 2026
63926932-256-k270494
Tôi là bác sỹ phụ khoa
Chương 7 Tháng 7 19, 2026
Chương 6 Tháng 7 19, 2026
Cô giáo, học sinh hay thế thân_truyenles.net
Cô giáo, học sinh hay thế thân
Chap 37 Tháng 6 22, 2025
Chap 36 Tháng 6 22, 2025
Làm Kén – PEPSI_truyenles.net
Làm Kén – PEPSI
158 Tháng 7 10, 2025
157 Tháng 7 10, 2025
Cưng chiều đồ ngốc
Chương 37 Tháng 3 8, 2026
Chương 36 Tháng 3 8, 2026
Chị Dâu Không Chịu Buông Tay
chương 30 Tháng 12 8, 2025
chương 29 Tháng 12 8, 2025
Cô giáo chung trọ
Chương 45 Tháng 4 25, 2026
Chương 44 Tháng 4 25, 2026
Lấy Gì Chữa Khỏi Cho Chị
Chương 43 Tháng 6 1, 2026
Chương 42 Tháng 6 1, 2026
Cô giáo_truyenles.net
Cô giáo
Chap 43 Tháng 6 22, 2025
Chap 42 Tháng 6 22, 2025
Đồng học không làm yêu_truyenles.net
Đồng học không làm yêu
Chương 140 Tháng 8 8, 2025
Chương 139 Tháng 8 8, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved