Tiểu Bạch Thỏ, Em Chạy Đâu Cho Thoát - Chương 30
Lisa nhìn căn phòng, lúc này Chu Diệu Mẫn xuất hiện, trên người cô ta với bộ váy bó sát màu đỏ, phần ngực bị lộ hơn một nửa.
Lisa cau mày, không thể hiểu nổi tại sao ngày trước cô lại có thể ở trên cùng một giường với người đàn bà này.
– "Li..chị rốt cuộc cũng chịu đến rồi, chị ngồi xuống đi."
Lisa nhìn cô ta, ánh mắt chứa đầy tia cảnh giác, Chu Diệu Mẫn thản nhiên ngồi xuống ghế, cô ngồi xuống ngay sau đó, ngón tay khẽ xoay chiếc nhẫn to ở tay mình.
– "Chu Diệu Mẫn, có chuyện gì cứ nói thẳng ra đi, tôi không rảnh."
Chu Diệu Mẫn mỉm cười:"Em đã từng nói rằng em sẽ từ bỏ chị."
– "Tôi mong lời nói này của cô biến thành sự thật, nếu không đến lúc đó cô hối hận cũng không kịp."
Chu Diệu Mẫn gật đầu:"Quả nhiên là Lalisa, không ngờ chị lại tàn nhẫn đến vậy. Trước giờ chị luôn xem phụ nữ như quần áo như vậy sao?"
– "Cô nói sai rồi, Lalisa tôi chưa bao giờ dám xem phụ nữ như quần áo, họ cần tiền và tự nguyện đến với tôi, tôi có tiền và cần giải quyết nhu cầu, tôi với những người phụ nữ đó giống như những cuộc trao đổi làm ăn, ngay cả cô cũng vậy."
Cô ngồi thẳng lưng dậy, tay đặt xuống bàn:"Nhưng rất tiếc cô khác những người phụ nữ đó, cô bám dai hơn họ. Khiến tôi rất phiền."
– "Li..chị đừng nói như vậy…em yêu chị, em không giống bọn họ, em yêu chụ không phải vì tiền của chị."
Lisa cười lạnh:"Cả mười người phụ nữ của tôi thì đã có chín người nói câu đó, cô tưởng tôi sẽ ngu ngốc đến nổi tin cô sao?"
Chu Diệu Mẫn nắm chặt tay lại, Lisa đứng dậy:"Nói xong rồi chứ? Tôi đi đây, từ giờ đừng tìm đến tôi, nhất là Chaeyoung, đừng để cô ấy thấy cô."
– "Chị đứng lại cho em, Lalisa, chị yêu Park Chaeyoung sao? Nếu ngày hôm nay chị dám bước ra khỏi phòng này, chị sẽ hối hận cả đời."
Lisa đứng lại, cô cau mày, xoay người lại nhìn cô ta:"Cô muốn nói gì?"
Chu Diệu Mẫn lấy điện thoại ra gọi cho Trịnh Kiều Ân, cô ta bật loa lớn lên."Có chuyện gì? Chuyện tôi giao cho cô, cô đã làm xong chưa?"
Trịnh Kiều Ân? Cô ta và Chu Diệu Mẫn tại sao lại quen nhau? Họ rốt cuộc muốn làm gì?
Chu Diệu Mẫn cười lạnh:"Park Chaeyoung thế nào rồi?"
– "Vẫn đang hôn mê, chỉ cần cho cô ta chút xuân dược để cô ta vui vẻ cùng người đàn ông khác, chuyện này Lalisa biết được chắc chắn sẽ ghét bỏ cô ta."
Lisa nắm chặt hai tay lại, gân trán cô giật đùng đùng, hàng lông mày cau chặt lại, hơi thở phả ra hết sức nặng nề, Trịnh Kiều Ân, nếu cô dám làm như vậy thì đừng trách tôi.
Chu Diệu Mẫn tắt máy, Lisa đi đến bóp lấy cổ cô ta.
"Các người muốn làm gì Chaeyoung?"
Chu Diệu Mẫn đẩy cô ra:"Tất cả là tại nó…tại nó mới khiến chị chán ghét em…Li..em yêu chị, tại sao chị lại không yêu em?"
– "Câm miệng, đừng nói những lời ghê tởm đó với tôi, Chaeyoung đang ở đâu? Nói."
Chu Diệu Mẫn cười lạnh:"Đến giờ phút này mà chin còn để ý cô ta đến vậy sao? Em sẽ không nói cho chị biết đâu, Li..chị chỉ có thể mãi mãi là của em."
– "Mẹ kiếp, hai con đàn bà các cô đừng trách Lalisa tôi tàn nhẫn.."
Chu Diệu Mẫn khó khăn thở, Lisa siết chặt hơn:"Chu Diệu Mẫn, nếu cô đã như vậy thì tôi sẽ tiễn cô một đoạn đường."
Cô rút cây súng ngắn để ở sau mình chỉa thẳng vào trán cả Chu Diệu Mẫn.
– "Yêu tôi sao? Nếu đã vậy thì cứ yêu đi, xuống dưới đó mà yêu." Cô nghiến răng nói.
"Đoàng"
– "A.." Một tiếng rên nhẹ vang lên rồi tắt hẳn, giữa trán Chu Diệu Mẫn xuất hiện một lỗ trong màu đỏ, hai mắt cô ta mở to ra rồi trượt xuống sàn nhà.Lisa hai mắt đỏ ngầu rút điện thoại ra gọi cho thuộc hạ của mình:"Điều tra xem Chaeyoung đang ở đâu? Càng nhanh càng tốt."
Biệt thự ngoại thành..
Trước cổng biệt thự, có hai chiếc xe màu đen đang đỗ lại, bên trong một căn phòng kín, Trịnh Kiều Ân đang đứng nhìn Chaeyoung ngủ say trên giường.
Tay chân của nàng đều bị dây thừng trói chặt, bên cạnh Trịnh Kiều Ân đang có ba tên vệ sĩ mặc âu phục màu đen đứng đó.
Trịnh Kiều Ân lạnh lùng hỏi:"Hai tên kia vẫn chưa đến sao?"
– "Sáng nay chúng tôi đến tìm họ thì họ không ở đó, một người khác hẹn đến tối, chúng tôi đã sai người đến đón họ rồi."
Trịnh Kiều Ân nhìn đồng hồ, mong là Chu Diệu Mẫn có thể giữ chân Lisa lâu một chút, để mọi chuyện xong xuôi Lisa xuất hiện thì vở kịch này càng đặc sắc.
– "Ưm.." Chaeyoung lúc này tỉnh dậy, nàng nhìn xung quanh.
Đây là đâu? Một căn phòng lạ lẫm nàng chưa từng ở qua, tay chân nàng tại sao lại bị trói.
Chaeyoung nhìn xung quanh, hàng lông mày nàng cau lại.
– "Trịnh Kiều Ân, con đàn bà điên này, chị muốn làm gì thế hả?"
Trịnh Kiều Ân cười lạnh:"Cô nên mạnh mồm vào, tôi muốn xem lát nữa cô sẽ cầu xin tôi thế nào?"
Chaeyoung phỉ nước miếng:"Bà đây phải đi xin cô sao? Nằm mơ, đồ tiểu nhân, dám bắt cóc tôi, mau thả ra. Cô nổi cơn dại lên với ai thế hả?"
————-
Lisa rời khỏi nhà hàng, cô lái xe đến tổ chức của mình, đi vào phòng hệ thống.
– "Thế nào rồi, đã tìm ra được tin tức gì của cô ấy chưa?"
Một người kia bỏ tai nghe ra nói:"Lão nhị chúng tôi điều tra được lúc chiều Park tiểu thư có gặp một người trước cổng trường, đã bị camera ghi lại."
VOTE 🌟