Vợ Đẹp - Chương 10
Xử lý xong hậu quả, Ái Huê ngồi vào bàn làm việc một chút rồi lấy chìa khóa xe đi ra ngoài.
Tử Hạo đúng lúc này từ phòng mình đi ra, thấy chị mình ăn mặc bảnh bao liền biết đi hẹn hò với chị dâu nên trêu:
— Mặc áo trắng hả? Bộ chị không sợ để lại dấu son sao?
Ái Huê trừng mắt nhìn em trai:
— Coi chừng chị mày nói với cha mẹ là chị không ăn tối.
Tử Hạo gật đầu:
— Biết rồi, nhưng chị cẩn thận xíu nhe, người ta là gái nhà lành đó.
Ái Huê gõ đầu Tử Hạo:
— Có ngày nhe.
Tử Hạo ôm đầu cười cười.
Ái Huê không quan tâm đứa em trai này nữa, xuống gara lấy chiếc moto của mình rồi lao vút đi. Cuối cùng, chiếc moto dừng lại trước biệt thự Hạ Gia.
Ái Huê gỡ nón bảo hiểm, lấy điện thoại gọi cho Tư Duyệt.
Chuông đổ gần 1p mới có người bắt máy.
— Ưm, ai vậy?
Ái Huê bật cười:
— Mình nè.
Tư Duyệt nghe giọng Ái Huê mỉm cười, nũng nịu nói:
— Sao vậy?
Ái Huê trả lời:
— Mình đang ở trước cổng đây, cậu xuống đi.
Tư Duyệt bất ngờ:
— Sao không nói với mình? Cậu đợi lâu chưa?
Ái Huê:
— Mình mới tới thôi.
Tư Duyệt:
— Đợi chút, mình xuống ngay.
Ái Huê nhắc nhở người mình yêu:
— Từ từ thôi, mình luôn đợi cậu mà.
Tư Duyệt xuống giường, đứng trước tủ đồ đang mở lựa chọn:
— Bộ này gợi cảm quá, bộ này không thoải mái.
Mãi 20p sau, Tư Duyệt mới mặc bộ đồ ưng ý nhất của mình đi xuống nhà. Nàng mặc áo croptop phối cùng chiếc quần dài, bên ngoài là áo khác da, nhìn vừa phóng khoáng vừa năng động.
Ở dưới nhà, ông bà Hạ đang xem tivi, thấy con mình ăn mặc như thể đi ngoài nên bà Hạ tò mò:
— Con đi đâu đấy?
Tư Duyệt dừng chân, lòng cô hơi lo. Nếu bây giờ nói mình đi với Ái Huê thể nào cũng bị la, mà nói mình đi chơi cũng không được. Dù gì cũng đã tối muộn, chỉ còn cách này:
— Con đi với Lăng Thư, con bé rủ con đi chơi.
Ông bà Hạ không hỏi gì thêm.
Ông Hạ dặn dò:
— Đi đường cẩn thận, nhớ về sớm nhe con.
Tư Duyệt vui vẻ đáp:
— Dạ.
Tới cổng, Tư Duyệt nhìn quanh một hồi thì thấy Ái Huê đang ngồi trên chiếc moto vẫy tay ra hiệu với nàng. Tư Duyệt vui vẻ đi tới:
— Không sợ cha mẹ tớ nữa sao? Hôm bữa gửi hoa còn không dám nói gì.
Ái Huê gãi đầu:
— Mình sợ 2 bác giận thôi.
Dáng hình Tư Duyệt trong đêm thật giống lần đầu cả 2 gặp nhau. Cho dù xung quanh là bóng tối đi chăng nữa, trong mắt cô, Tư Duyệt là ánh sáng duy nhất soi rọi tất cả.
Ái Huê bước xuống, bế Tư Duyệt lên xe. Nàng hơi bất ngờ, tay ôm chặt cô. Ái Huê đảm bảo nàng ngồi an toàn xong mới lấy nón bảo hiểm đội cho nàng:
— Nếu khó chịu nói mình.
Tư Duyệt gật đầu như đồng ý.
Đảm bảo nàng đội xong, Ái Huê cởi áo khoác mình ra mặc vào cho nàng. Tư Duyệt khó hiểu:
— Mình có mặc áo khoác rồi mà?
Ái Huê lắc đầu:
— Lạnh lắm, đang buổi đêm nữa, cẩn thận vẫn hơn.
Tư Duyệt bật cười:
— Lo cho mình vậy sao?
Ái Huê gật đầu nhanh chóng:
— Đương nhiên.
Tư Duyệt giọng hơi buồn:
— Vậy sao 3 tháng đó cậu lại như vậy?
Ái Huê nghe vậy, trái tim như ai bóp nghẹt. Cô ôm nhẹ Tư Duyệt dỗ dành:
— Xin lỗi Tư Duyệt, xin lỗi vì tất cả.
Tư Duyệt không khóc. 3 tháng qua, nàng khóc đủ rồi. Nàng cũng hiểu người trước mặt nàng thật sự yêu nàng, chỉ là khi nhìn thấy thể xác này đi bên cạnh Liễu Nhạn, Tư Duyệt như muốn xé xác tên Ái Huê giả mạo đó. Cho dù là gì, bây giờ vậy là đủ rồi.
Ái Huê leo lên xe, nghiêng đầu nói với Tư Duyệt:
— Ôm mình chắc đó.
Tư Duyệt vòng tay ôm eo Ái Huê, cả người áp sát vào người trước mặt.
Chiếc xe lao vút trên đường. Chợt, Ái Huê dừng lại ở nhà hàng đêm. Tư Duyệt đánh nhẹ vào vai Ái Huê, thể hiện thái độ bực dọc:
— Đi nhà hàng mà không nói, cậu thấy mình xấu hổ mới chịu hả?
Ái Huê xuống xe, cởi nón bảo hiểm, nhẹ nhàng tháo nón cho Tư Duyệt rồi ôm nàng xuống, gãi đầu nói:
— Mình muốn tạo bất ngờ cho cậu mà.
Tư Duyệt quay mặt đi vào nhà hàng. Ái Huê như chiếc đuôi nhỏ mà đi theo. Vì đã đặt bàn nên cả hai được sắp xếp chỗ gần cửa sổ hướng ra biển. Trăng đêm nay sáng đến lạ, soi xuống mặt biển tạo nên màn đêm huyền ảo. Giống như bây giờ, nàng cứ có cảm giác đây là giấc mơ, sợ rằng một ngày nọ bản thân sẽ thức dậy và quay lại khoảng thời gian địa ngục đó.
Phải… Nàng sống lại rồi. Ký ức kiếp trước và kiếp này, nàng đều nhớ rồi.