Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Vợ Trước Omega Của Tôi Có Chút Bất Thường - Chương 13

  1. Home
  2. Vợ Trước Omega Của Tôi Có Chút Bất Thường
  3. Chương 13 - Chương 12
Prev
Next

Không khí trên xe lúc trở về nặng nề đến mức khiến người ta gần như không thở nổi.

Thẩm Lâm ngồi ở hàng ghế sau cùng Thẩm Sơ Vũ. Gương mặt bà ta không để lộ bất cứ cảm xúc nào, đôi mắt sâu thẳm chỉ còn một màu đen lạnh lẽo. Là một Alpha có huyết thống cấp cao, rất hiếm khi Thẩm Lâm nổi giận đến mức từng đợt hương tin tức tố Bloody Mary nhàn nhạt quẩn quanh trong khoang xe. Lý thư ký, cũng là một Alpha, ngồi ở ghế phụ phía trước, chỉ cảm thấy da đầu tê dại.

"Tiểu thư, đây là thuốc giải rượu."

Thư ký Lý lấy viên thuốc mà Thẩm Lâm đã dặn chuẩn bị từ trước cùng một cốc nước đưa cho Thẩm Sơ Vũ.

"Cảm ơn." Thẩm Sơ Vũ vẫn còn tỉnh táo, nàng lễ phép nhận lấy thuốc và cốc nước, khẽ ngửa đầu nuốt xuống.

Thế nhưng viên thuốc không theo dòng nước trôi xuống dạ dày như mong muốn, mà mắc lại nơi cổ họng. Viên thuốc tan dần trong nước, vị đắng chát lan khắp cuống họng, rồi tràn đến đầu lưỡi.

Thẩm Sơ Vũ không uống thêm ngụm nước nào để xua đi vị đắng ấy, nàng bình thản trả lại cốc nước cho thư ký Lý, sau đó lặng lẽ nhắm mắt, mặc bản thân chìm trong vị đắng lan tràn.

Thậm chí còn cam tâm tình nguyện.

__

Trời đã tối hẳn, khu A rực rỡ ánh đèn, khắp nơi đều là vẻ phồn hoa náo nhiệt. Chiếc xe màu đen lao vun vút trên đại lộ trải nhựa rộng lớn, lại như tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài.

Xe chạy vào khu dân cư cao cấp A005, cuối cùng dừng vững trước một căn biệt thự kiểu Tây xây bằng đá xanh. Thư ký Lý xuống xe, mở cửa cho Thẩm Lâm. "Phu nhân, đến rồi."

Thẩm Lâm khẽ nâng mắt, bước xuống xe, Thẩm Sơ Vũ cũng lặng lẽ theo sau.

Hai người một trước một sau bước vào nhà. Đèn trong biệt thự sáng trưng. Dì Triệu, người giúp việc trong nhà, nghe thấy tiếng động liền từ phòng bếp đi ra, tươi cười chào đón.

"Phu nhân, tiểu thư về rồi."

Thẩm Lâm thong thả thay giày, giơ tay ngăn lại. "Dì Triệu, hôm nay dì về phòng nghỉ trước đi."

Dì Triệu nhìn Thẩm Lâm rồi lại nhìn sang Thẩm Sơ Vũ đứng phía sau. Đến lúc ấy bà mới nhận ra bầu không khí có gì đó không ổn, lập tức thu dọn đồ đạc rồi trở về phòng của người giúp việc.

Chút hơi ấm vốn đã ít ỏi trong căn nhà dường như cũng theo đó mà tan biến.

Thẩm Lâm đi thẳng đến chiếc sofa đơn trong phòng khách rồi ngồi xuống, bà vẫn mặc bộ vest đỏ đã diện tới công ty từ sáng. Đôi chân thon dài vắt chéo, toàn thân toát lên khí thế uy nghiêm khiến người khác không dám nhìn thẳng.

"Trốn học, uống rượu." Giọng Thẩm Lâm lạnh lẽo như cơn mưa đầu xuân, từng chữ đều thấm vào tận xương. "Ta hỏi con, Thẩm Sơ Vũ, con còn nhớ mình là ai không?"

Thẩm Sơ Vũ đứng đối diện bà, hàng mi dài cụp xuống. Cổ họng non mềm bị cồn kích thích đến khàn rát, đau như bị xé toạc, hoàn toàn không thể cất thành tiếng.

Thẩm Lâm tự trả lời thay nàng. "Con là đại tiểu thư của tập đoàn Thẩm thị."

Chứ không chỉ đơn giản là Thẩm Sơ Vũ.

Lời quở trách chỉ mới bắt đầu, sắc mặt Thẩm Lâm không hề dịu đi. Bà nhìn thẳng Thẩm Sơ Vũ, nghiêm giọng quát. "Thẩm Sơ Vũ, ta hỏi con, bộ dạng của con ở cái nơi vừa rồi còn có chút dáng vẻ nào của đại tiểu thư tập đoàn Thẩm thị không? Những phép tắc, lễ nghi, cách cư xử mà ta đã dạy cho con, tất cả đều bị con quên sạch rồi sao?"

Thẩm Sơ Vũ mím chặt môi, từ ngày được Thẩm Lâm đưa về bên cạnh, nàng đã bị bà ngày ngày uốn nắn theo những quy củ của giới thượng lưu.

Ẩn sau thân phận đại tiểu thư nhà họ Thẩm mà ai ai cũng ngưỡng mộ là từng tầng xiềng xích nặng nề, chẳng mấy ai để ý.

Nàng không có quyền phản kháng mà cũng chưa từng nghĩ đến việc phản kháng.

Giống như một con chim bị nhốt trong lồng son quá lâu, đã quên mất cách dang cánh bay xa.

Thẩm Lâm lạnh nhạt nói. "Nếu con nhất định phải đến loại nơi đó, thì ít nhất cũng phải dọn dẹp cho sạch sẽ. Thẻ đen của nhà họ Thẩm thì đừng có tùy tiện lấy ra dùng. Hành động của con không chỉ đại diện cho bản thân, mà còn đại diện cho ta, đại diện cho cả nhà họ Thẩm. Đừng vì sự tùy hứng và ngu ngốc của con mà làm mất mặt Thẩm gia."

"Con biết rồi." Thẩm Sơ Vũ bình thản đáp.

Điều nàng làm chưa bao giờ là thứ Thẩm Lâm quan tâm điều bà quan tâm từ đầu đến cuối, chỉ có thể diện của Thẩm gia.

Những lời này, Thẩm Sơ Vũ đã nghe đến mức thuộc lòng.

Đến tận bây giờ nàng mới chợt nhận ra kiếp trước, nàng cũng từng dùng giọng điệu như vậy để quở trách Ngu Mặc.

Lạnh lùng, xa lạ, không mang theo chút tình cảm nào.

"Người ở Hạ Thành đủ mọi thành phần, ta đã dạy con từ rất sớm rồi. Với thân phận của con, đừng tùy tiện đặt chân đến những nơi có người Hạ Thành. Đám người Hạ Thành…"

Ba chữ "người Hạ Thành" liên tục vang lên bên tai, Thẩm Sơ Vũ nghe Thẩm Lâm dùng giọng điệu đầy chán ghét để nhắc nhở, cảnh cáo nàng.

Những ngón tay buông thõng bên người nàng dần siết chặt, xiềng xích đã khóa nàng bao năm, cuối cùng cũng không giấu nổi mũi nhọn phản kháng đang trồi lên. "Người Hạ Thành thì sao?"

"Ở cùng họ thì sao ạ?" Giọng Thẩm Sơ Vũ vẫn rất nhẹ. "Nhà họ Thẩm đúng là cao quý nhưng điều đó không có nghĩa người Hạ Thành thấp hèn."

Nhẹ như một làn khói mỏng, vậy mà lại đập thẳng vào mặt Thẩm Lâm lại khiến bà nhất thời không kịp trở tay.

Lông mày Thẩm Lâm nhíu chặt, bà gần như không tin nổi những gì mình vừa nghe.

Con gái của bà, một đại tiểu thư nhà họ Thẩm lại đang lên tiếng bênh vực người Hạ Thành.

"Thẩm Sơ Vũ!" Thẩm Lâm quát lớn. "Con đang cãi lại ta sao?!?"

Lửa giận bùng lên trong mắt bà, khí thế của một Alpha cấp cao áp xuống như muốn xé nát người đối diện.

"Con không cãi." Thẩm Sơ Vũ cắn nhẹ mặt trong khoang miệng, cố nén đau, nàng ngẩng đầu nhìn mẹ mình, chậm rãi đáp. "Con chỉ đang nói sự thật."

Trong mắt một đứa trẻ mười sáu tuổi có thể chứa đựng điều gì?

Trước đây Thẩm Lâm vẫn luôn cho rằng Thẩm Sơ Vũ là một chú thỏ ngoan ngoãn nhưng hôm nay bà lại nhìn thấy trong đôi mắt ấy là một con sư tử đang khom người, bất cứ lúc nào cũng có thể lao lên vồ mồi.

Con gái bà dường như đã trở thành một người khác.

"Thẩm Sơ Vũ." Giọng Thẩm Lâm lạnh xuống. "Đừng tưởng bây giờ con đã có tư cách mặc cả với ta. Tất cả những gì con có đều do ta ban cho."

"Vậy mami định đối xử với con như đã từng đối xử với mẹ con sao?" Thẩm Sơ Vũ nhìn thẳng bà. "Đưa con đến trang viên giống như đã đưa mẹ con đi?"

"Đương nhiên là không." Thẩm Lâm khẽ cười, những cảm xúc mãnh liệt trong mắt bà đã lắng xuống, chỉ còn vẻ dịu dàng giả tạo che giấu sự tàn nhẫn. "Con là con gái ta, là người thừa kế duy nhất của nhà họ Thẩm. Ta sẽ giữ con ở bên cạnh."

"Nhưng nếu con còn tiếp tục như vậy, ta sẽ không bao giờ cho con đến thăm mộ bà nội nữa."

Tim Thẩm Sơ Vũ như bị bóp nghẹt.

Khi bà nội còn sống, căn nhà cũ của bà là nơi duy nhất trên thế giới khiến nàng cảm thấy bình yên.

Sau khi bà mất, ngôi mộ ấy lại trở thành nơi trú ẩn cuối cùng của nàng.

Bà nội từng ôm nàng vào lòng, dịu dàng nói. "Mỗi năm, điều bà mong chờ nhất là được gặp Tiểu Vũ."

Nàng không thể thất hứa.

Tuyệt đối không thể thất hứa.

"Về phòng kiểm điểm đi." Thấy khóe mắt Thẩm Sơ Vũ dần đỏ lên, giọng Thẩm Lâm cũng dịu xuống. "Đừng để có lần sau."

"Con biết rồi." Ánh mắt Thẩm Sơ Vũ tối lại, xoay người rời đi.

Muốn khống chế Thẩm Sơ Vũ, đối với Thẩm Lâm, thật sự quá dễ dàng.

Dù trong mắt nàng có giấu một con sư tử thì sao?

Suy cho cùng nàng vẫn chỉ là một con thú non, sống chết đều nằm trong tay bà.

"Đợi đã." Thẩm Lâm gọi nàng lại. Thẩm Sơ Vũ dừng bước, ánh mắt Thẩm Lâm rơi xuống chiếc túi nàng đang cầm. "Trong tay con cầm cái gì?"

Thẩm Sơ Vũ cúi đầu nhìn, lúc này nàng mới nhận ra suốt từ nãy đến giờ, nàng vẫn luôn nắm chặt túi thuốc của Ngu Mặc trong tay, chưa từng buông ra.

"Thuốc hạ sốt."

"Bị thương à?"

"Không." Thẩm Sơ Vũ đáp ngắn gọn. "Con mang cho bạn học."

"Ừ. Nhớ lời ta dặn." Thẩm Lâm khẽ gật đầu. "Hãy kết giao với những người xứng đáng."

Nói xong, bà phất tay ra hiệu nàng có thể rời đi, Thẩm Sơ Vũ khẽ gật đầu rồi lên lầu.

Người như thế nào mới là "xứng đáng kết giao"?

Nàng chưa từng hiểu rõ khái niệm ấy nhưng nàng biết trong mắt Thẩm Lâm, chỉ cần có lợi cho gia tộc, thì đều là người đáng để kết giao.

__

Vừa đóng cửa phòng lại, chút kiên cường cuối cùng của Thẩm Sơ Vũ cũng gần như tan vỡ. Nàng như bị rút cạn sức lực, ngửa người ngã xuống chiếc giường mềm mại.

Cơn mệt mỏi từ bốn phương tám hướng ập đến.

Nàng nhìn bầu trời đêm lấp lánh ngoài ô cửa kính sát đất hình vòm, trong đầu ngổn ngang trăm mối.

Con chim trong lồng son đã bắt đầu chán ghét chiếc lồng giam cầm mình. Nó muốn dang cánh bay đi nhưng chỉ một lời vừa dụ dỗ vừa uy hiếp của chủ nhân lại khiến nó ngoan ngoãn thu cánh trở về.

Thẩm Sơ Vũ giơ tay lên, túi thuốc đầy ắp nằm yên dưới ánh đèn.

Ánh mắt Ngu Mặc nhìn nàng hôm qua lại hiện lên, sự chán ghét trong đôi mắt ấy chẳng khác gì kiếp trước, khi cô nhìn những kẻ Thượng Thành bẩn thỉu kia.

Kiếp này, cô không yêu nàng nữa, cô cũng ghét nàng rồi.

Ánh đèn vốn dịu dàng bỗng trở nên chói mắt, một giọt nước mắt lặng lẽ lăn xuống khóe mắt Thẩm Sơ Vũ, men theo gò má, chìm vào mái tóc.

Lạnh buốt.

__

Sáng hôm sau, Thẩm Sơ Vũ vẫn mặc đồng phục chỉnh tề như mọi ngày. Sau khi chào tạm biệt Thẩm Lâm, nàng rời khỏi nhà.

Nàng vẫn là Thẩm Sơ Vũ của trước đây, tựa như mọi chuyện xảy ra hôm qua chưa từng tồn tại.

Gió sớm len qua hai hàng cây được cắt tỉa tinh xảo, mang theo mùi hương của sương mai. Chiếc túi giấy trong tay nàng khẽ va vào nhau, phát ra tiếng sột soạt.

Từ sáng sớm, nàng đã nhờ dì Triệu chuẩn bị thêm vài loại thuốc có tác dụng nhanh, bỏ chung vào túi thuốc của Ngu Mặc. Nàng nắm chặt quai túi trong tay, cẩn thận như đang giữ một món đồ quý giá.

Hôm nay nàng cố ý đến trường sớm hơn bình thường.

Quả nhiên, trong lớp vẫn chưa có ai.

Nàng đi thẳng đến bàn của Ngu Mặc, nhẹ nhàng đặt túi thuốc xuống, cố ý không để lại giấy nhắn.

Ban đầu nàng cẩn thận xếp từng hộp thuốc ngay ngắn nhưng sau một thoáng do dự, nàng lại cố ý làm chúng trở nên lộn xộn. Như vậy Ngu Mặc sẽ không nghĩ là nàng mang đến.

"Mình biết ngay là cậu đến sớm mà." Giọng một nữ sinh bất ngờ vang lên trong lớp học vắng lặng.

Thẩm Sơ Vũ giật mình, đầu gối va mạnh vào ghế của Ngu Mặc.

"Két–" Tiếng ghế cọ xuống nền nhà vang lên chói tai.

"Cậu phản ứng dữ vậy làm gì?" Lý Khanh Khanh bật cười. "Mình đứng ngoài cửa nhìn cậu cả buổi rồi, thế mà cậu chẳng phát hiện."

Thẩm Sơ Vũ ôm lấy đầu gối, vẻ mặt hơi ngượng ngùng. "Cậu đi không có tiếng."

"Để mình xem nào, đau không?" Lý Khanh Khanh kéo tay nàng ra.

Làn da của Thẩm Sơ Vũ vốn trắng trẻo mịn màng, chỉ va nhẹ một cái mà đầu gối đã bầm tím.

"Bôi ít thuốc đi." Lý Khanh Khanh tiện tay cầm một hộp thuốc mỡ trên bàn Ngu Mặc.

Thẩm Sơ Vũ vội vàng ngăn lại. "Đừng…"

Nhưng Lý Khanh Khanh quá nhanh, chỉ vài động tác đã mở hộp, lấy tuýp thuốc mỡ ra.

Nhìn tên thuốc, nàng ấy vừa bôi thuốc cho Thẩm Sơ Vũ vừa xuýt xoa. "Cậu cũng chịu chi thật đấy, tuýp này đắt lắm."

"Chỉ cần cậu ấy khỏi nhanh là được." Thẩm Sơ Vũ khẽ đáp.

"Thế sao cậu không tự tay đưa cho Ngu Mặc?" Lý Khanh Khanh khó hiểu. "Lỡ cậu ấy không biết hàng, tưởng tuýp này cũng như mấy loại thuốc bình dân khác thì chẳng phải phí công sao?"

Thẩm Sơ Vũ nhìn cô ấy, giờ có giải thích thì Lý Khanh Khanh cũng sẽ không hiểu.

Thế nên nàng chỉ khẽ lắc đầu, Lý Khanh Khanh bật cười. "Không giống cậu chút nào."

"Cậu là đại tiểu thư nhà họ Thẩm đấy. Ai lại dám không nhận lòng tốt của cậu?"

"Cậu ấy dám." Giọng Thẩm Sơ Vũ rất khẽ, đáy mắt chỉ còn lại vị chua xót.

Cơn gió từ khung cửa sổ chưa đóng kín chầm chậm thổi vào khiến những trang sách trên bàn bị lật nhẹ, phát ra tiếng sột soạt.

Thuốc mỡ trắng mịn phủ đều lên vết bầm trên đầu gối nàng, mang theo cảm giác mát lạnh.

Nếu nàng tự tay đưa thuốc cho Ngu Mặc thì có lẽ cô sẽ vứt nó đi mất.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

LIÊU THẤT THẦN NHAN_truyenles.net
LIÊU THẤT THẦN NHAN
Tháng 9 6, 2025
co-canh-sat-dao-hoa-bach-hop-h-tu-viet-dua-phim-hoc-duong-cap-cao-209574211
Cô Cảnh Sát Đào Hoa
Tháng 7 7, 2025
LỰA CHỌN_truyenles.net
LỰA CHỌN
Tháng 8 2, 2025
Định Bao Giờ Ngỏ Lời?
Tháng 1 22, 2026
Truyện Les Hay
Phòng Phụ Khoa Nữ – Truyện LES DÂM
Phòng Phụ Khoa Nữ – Truyện LES DÂM
Chương 3 Tháng 6 17, 2025
Chương 2 Tháng 6 17, 2025
333902203-256-k904822
Những mẫu truyện les cực ngắn
Chương 55 Tháng 8 7, 2026
Chương 54 Tháng 8 7, 2026
Hạnh Phúc Và Thước Đo Thời Gian
Hạnh Phúc Và Thước Đo Thời Gian
Chương 32 Tháng 6 18, 2025
Chương 31 Tháng 6 18, 2025
Tình Trò Ái Cô_truyenles.net
Tình Trò Ái Cô
Tình Trò Ái Cô [ 17 ] Tháng 7 17, 2025
Tình Trò Ái Cô [ 16 ] Tháng 7 17, 2025
Hạng nhất vào tim em
52 Tháng 9 16, 2025
51 Tháng 9 16, 2025
Những Mẫu Truyện Girl love SM_truyenles.net
Những Mẫu Truyện Girl love SM
Chương 4 Tháng 7 6, 2025
Chương 3 Tháng 7 6, 2025
Công Chúa Điện Hạ, Sám Hối Vô Dụng_truyenles.net
Công Chúa Điện Hạ, Sám Hối Vô Dụng
37 Tháng 7 27, 2025
36 Tháng 7 27, 2025
Người Tôi Yêu Qua Mạng Lại Là Giáo Viên Cấp 3 Của Tôi_truyenles.net
Người Tôi Yêu Qua Mạng Lại Là Giáo Viên Cấp 3 Của Tôi?!
chương 24 Tháng 9 4, 2025
chương 23 Tháng 9 4, 2025
Hãy nắm lấy tay em_truyenles.net
Hãy nắm lấy tay em
15 Tháng 7 12, 2025
14 Tháng 7 11, 2025
CÔ GIÁO À!!!
43 Tiệc cuối năm Tháng 9 11, 2025
42 Chủ tịch An Tháng 9 11, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved