Nội dung truyện
Cô nói xin lỗi mãi mà em vẫn không ừ hử gì. Đến khi cô cảm thấy người trông lòng mềm oặt đang ngủ trên cánh tay mình thì đã 4 tiếng trôi qua.
Yujin để đầu Jiwon nằm trên vai mình rồi ôm cả người em lên đi về phòng ngủ. Vừa đi cô vừa vỗ lưng ru em ngủ tránh để em thức giấc.
Đến khi vào phòng cô cũng không nỡ thả em xuống giường mà cứ để em nằm trên người mình ngủ say.
Yujin nhẹ nhàng vén những lọn tóc dài loà xoà trước mặt em ra, nhìn đôi mắt vì khóc quá lâu mà sưng húp cả lên mà tim cô như bị ai cầm dao cắt một miếng vậy. Đau đến không thở được.
Jiwon tỉnh dậy là khi trời đã tối đen như mực. Đôi mắt sưng húp làm em không thể mở to mắt được, em chỉ có thể hi hí mắt, vừa khịt mũi vừa ngọ ngoạy.
“Em bé, dậy rồi à.”
Yujin xoa đầu Jiwon, rồi đỡ em ngồi dậy dựa vào người.
Em ôm chặt vịt vàng trong người. Tuy không còn giận nữa nhưng vẫn còn chút tủi thân trong lòng. Mặc cho cô ôm vào lòng, nói chuyện với mình mà không ừ hử gì.