AllLiz - Chương 11
Em yêu chị nhiều lắm Jiwon
Em nhớ chị Jiwon
Chị có nhớ em không?
Tại sao chị lại bỏ đi
Chị ghét em rồi sao?
Trả lời em
Jiwon
Kim Jiwon…
KIM JIWON!!!!
Jiwon giật mình tỉnh giấc, không ngừng thở dốc. Gương mặt nàng xanh xao, cảm giác giấc mơ khi nãy vẫn còn sót lại.
"Hoá ra là mơ"
Nàng thở dài một cái, trấn tĩnh lại bản thân. Giấc mơ khi nãy vô cùng chân thật khiến cho Jiwon có chút hoảng sợ.
Jiwon đăm chiêu suy nghĩ, có vẻ như người trong mơ có quen biết với nàng nhưng Jiwon lại không thể nhớ được đó là ai. Vò mái tóc hơi rối của mình, Jiwon quyết định đi rửa mặt để bản thân tỉnh táo lại.
Hôm nay nàng có ca trực đêm nên đã ngủ lại ở bệnh viện. Jiwon vớ lấy áo len trên tủ mặc vào cho bớt lạnh, nàng đi dọc trên hành lang vắng vẻ đến nhà vệ sinh.
Jiwon vặn vòi nước rửa tay, vỗ vỗ gương mặt mình vài cái cho tỉnh táo. Đột nhiên nàng nghe thấy một tiếng bịch như có thứ gì đó rơi xuống gần đó. Nàng ngạc nhiên, ở khu này chỉ có nhà vệ sinh và nhà kho nhưng không ai lại ở nhà kho vào giờ này cả.
Mang tâm trạng nghi hoặc bước ra ngoài, nàng đi đến gần cửa nhà kho. Kì lạ thay ổ khoá bên ngoài nhà kho đã biến mất, để lại cánh cửa hơi khép hờ. Jiwon lo sợ nhìn cánh cửa trước mặt, chẳng lẽ giờ này lại có trộm.
Jiwon quyết định lén nhìn, nàng rón rén tránh tạo tiếng động, tiến lại gần nhìn qua khe hở.
Ánh sáng mập mờ từ ánh trăng bên ngoài chiếu vào thấp thoáng trong căn phòng. Cho đến khi Jiwon nhìn thấy cảnh tượng bên trong thì đã quá muộn.
Jiwon mở to mắt, cả người căng cứng nhìn vào bên trong.
Bóng dáng một bệnh nhân cao lớn đang đứng đó. Quan trọng hơn hết trên tay nó cầm một con dao, không ngừng đâm xuống cơ thể nát bét bên dưới. Sàn gạch men trắng đã bị nhuốm đỏ một màu máu tươi, ruột gan bị lòi ra ngoài không khác gì một đống bầy nhầy gớm ghiết.
Jiwon sợ hãi nhìn cơ thể phía dưới, mái tóc đen dài bê bết máu che mất khuôn mặt nhưng nàng vẫn biết chắc rằng đó chính là Soomin.
Bệnh viện tâm thần chắc chắn không thể tránh được việc bệnh nhân phát điên. Jiwon vẫn luôn được căn dặn trước mọi tình huống có thể xảy ra nhưng vẫn không ngờ được bản thân sẽ đụng phải chuyện này.
Jiwon loạng choạng lùi lại không ngờ vô tình đụng trúng chậu cây đặt kế bên tạo ra tiếng động rõ to. Dây thần kinh của nàng như căng ra, đã trong tình huống cấp bách như thế này còn gặp phải chuyện tệ hại hơn nữa.
Kẻ đó nghe thấy tiếng động liền lập tức quay đầu lại. Ánh mắt hai người chạm nhau, Jiwon sững sờ nhìn người trước mặt, môi mấp máy nói.
"Hyun..Hyunseo…?"
Nhờ có chút ánh sáng nàng nhìn thấy gương mặt dính máu của người kia. Người mà nàng luôn bên cạnh chăm sóc, người mà nàng cho rằng là một đứa trẻ ngây thơ đáng thương bị cha mẹ đẩy vào bệnh viện tâm thần.
Jiwon không thể tin vào việc đang xảy ra trước mắt mình, cả người nàng thất thần run rẩy nhưng trong đầu nàng vẫn luôn cảnh báo chủ nhân nó lập tức chạy khỏi nơi này.
Người kia cầm lấy con dao tiến lại gần nàng, Jiwon kịch liệt sợ hãi dồn hết sức bỏ chạy. Hành lang trống trải giờ đây không khác gì một mê cung dài vô tận đối với Jiwon, nàng cố gắng chạy về phòng mình.
Jiwon cắm đầu chạy mà không dám quay đầu nhìn nhưng nàng biết người phía sau không ngừng đuổi theo nàng, tiếng bước chân của hai người hoà vào nhau phá tan bầu không khí tĩnh mịch vốn có của bệnh viện.
Nhìn thấy cửa phòng mình ở từ xa Jiwon như bám được một tia hi vọng, chỉ còn một chút nữa là đến nơi.
"A..a..đau.."
Nàng chưa kịp vui mừng thì một lực đạo mạnh mẽ đè xuống, cơ thể đập mạnh vào tường khiến cho Jiwon đau đớn kêu lên.
"Sao chị lại bỏ chạy vậy? Jiwon làm em buồn đó"
Leeseo lên tiếng, Jiwon sợ hãi ngước nhìn thì thấy gương mặt đầy máu của em đang nhìn mình. Nàng liền định la lớn thầm mong ai đó có thể nghe thấy mà đến cứu mình nhưng Jiwon đã đánh giá thấp Leeseo.
Như nhìn thấu được hành động của Jiwon, em bóp chặt miệng nàng ngăn không phát ra tiếng động, tay kề con dao ngay cổ Jiwon đe doạ.
"Jiwon thật không ngoan nha"
Cảm giác lạnh lẽo ở cổ, Jiwon run rẩy không dám động đậy, chỉ cần sơ sẩy một chút cổ nàng sẽ bị cắt đứt.
Jiwon kịch liệt sợ hãi con người trước mặt này, đứa nhóc đáng yêu mà nàng hằng ngày chăm sóc lại đang muốn giết nàng. Jiwon không kìm được mà run rẩy khóc, miệng cầu xin em.
"Hức…đừng..đừng giết chị.."
Leeseo phì cười trước lời nói của Jiwon, em cúi xuống liếm lấy những giọt nước mắt của nàng.
Cảm giác ướt át ở khoé mắt khiến cho Jiwon rùng mình, nàng hé mắt nhìn thì thấy Leeseo đang liếm mắt mình.
"Ngốc à em không giết chị đâu"
Không để Jiwon kịp định thần em liền lên tiếng nói, giọng vô cùng vui vẻ khác với tình hình hiện tại.
"T..thật sao?"
Nghe thấy lời của Leeseo nàng vừa sợ vừa mừng, sợ sệt hỏi.
"Nhưng mà với một điều kiện"
"Điều..điều kiện gì?"
Leeseo tỏ vẻ thần bí nói, Jiwon lập tức trả lời, mong muốn bảo toàn cái mạng nhỏ này.
Leeseo nhếch môi cười không trả lời khiến cho nàng khó hiểu, tay em mò vào túi áo lấy ra một thứ.
Jiwon vẫn còn ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì một cảm giác đau nhói ở cổ khiến cho cả người nàng cứng đờ.
Nàng sợ hãi nhìn người trước mặt đang nở nụ cười điên loạn. Bản thân làm bác sĩ đã hơn bốn năm, Jiwon biết rõ thứ chất lỏng đang được đưa vào người mình chính là thuốc gây mê nhưng mọi thứ đã quá muộn.
Jiwon vô lực ngất đi, ngã vào người Leeseo. Em ôm lấy cơ thể của Jiwon, gương mặt vô cùng thoả mãn, ánh mắt đầy chiếm hữu nhìn người trong lòng.
"Đó là để em chơi nát chị"
_____
Cót két cót két
Jiwon nặng trĩu mở mắt, cả người nàng như bất động không thể di chuyển, cơn đau từ bên dưới đập thẳng vào đại não khiến cho Jiwon nhăn mày đau đớn mà tỉnh dậy.
Đây là đâu…?
Nhìn thấy trần nhà màu đen xa lạ, Jiwon đau đầu khó hiểu không biết bản thân đang ở nơi nào.
"Chị tỉnh rồi hả"
Một giọng nói lên tiếng, Jiwon mơ hồ nhìn gương mặt phóng đại trước mắt. Đầu nàng đau như búa bổ, khó khăn xác định được chuyện gì đang xảy ra.
"Aaa..ư…!!..Ahh..ha.."
Không kịp để Jiwon định thần kẻ đó liền thô bạo nhấp mạnh một cái, thứ to lớn từ đó mà đâm sâu vào bên trong khiến cho bụng của Jiwon trướng lên đau đớn rên rỉ.
"Em đã chờ chị tỉnh lại rất lâu rồi đấy"
Giọng nói quen thuộc khiến cho Jiwon có thể nhận ra đó là Leeseo. Cho đến khi Jiwom nhận thức được tình hình hiện tại của bản thân, nàng đã bị Leeseo tiêm thuốc gây mê mà liên tục thô bạo cưỡng bức.
"Chào mừng chị đến với nhà của chúng ta"
Leeseo hưng phấn nói, cự vật to lớn không ngừng xỏ xuyên hoa huyệt chật hẹp đến thảm thương của Jiwon khiến cho nàng rùng mình run rẩy.
"Đ-đau..ahh..hức..đừng..hah…ư.."
Jiwon sợ hãi muốn thoát khỏi nhưng lại nhận ra cơ thể lại bất động không thể cử động được. Cả người vừa đau vừa có một dòng khoái cảm kì lạ khiến cho Jiwon không kìm được rên rỉ, khóc lóc van xin Leeseo.
"Lỗ dâm của chị tham lam quá đấy, kẹp chặt thằng nhỏ của em không buông luôn nè"
Leeseo mặc kệ lời của nàng, buông giọng trêu đùa cơ thể đang khổ sở run rẩy, tay em tìm đến hai điểm hồng nhạt trước mặt mà ngắt nhéo.
"Ức…ahhh…đừng..hah..Hyunseo…ưm.."
Nơi đó Jiwon không chạm qua trừ khi tắm nhưng lại được Leeseo chăm sóc tận tình khiến cho nàng vừa sướng vừa đau, cảm giác khác lạ này làm Jiwon sợ hãi chối từ.
"X-xin..hah..em..ư..ahh…hức.."
Leeseo cúi xuống liếm lấy đầu ti dựng đứng, em day lưỡi liếm láp, bú mút xung quanh khiến cho nơi đó dính đầy dịch vị của mình. Cảm thấy chưa đủ Leeseo còn ác ý cắn mạnh để lại dấu răng nơi đầu vú như muốn đánh dấu.
"Ahhh…hức..ư…đau…hah..ah.."
Cảm giác đau nhói ở đầu vú khiến cho nàng đau đớn rên rỉ nhưng lại nhanh chóng được lắp đầy bằng khoái cảm dồn dập khiến cho Jiwon khóc nấc, miệng nhỏ liên tục nỉ non những tiếng ư a kích thích Leeseo.
"Hah…ahh..ư…dừng..hah…ưm..ah.."
Hai bên ngực đều được Leeseo chăm sóc làm cho Jiwon run rẩy, không kìm được mà ưỡn người rên rỉ.
"Ức..ahh..! Đ-đừng..hah..ư…ahh.."
Chơi đùa với hai bầu vú xong Leeseo liền dời để cần cổ trắng nõn của nàng mà liếm lấy sau đó lại cắn phập một cái, để lại dấu răng như muốn đánh dấu Jiwon là của riêng em.
"Ahh…đau..ư…quá..hah..ahh.."
Hoa huyệt của Jiwon vì đau mà co bóp dữ dội, dương vật của em liên tục thúc mạnh bên trong chèn ép vách thịt chật hẹp khiến cho nơi đó chảy máu. Tinh dịch cùng máu hoà lẫn nhau như một cảnh tượng dâm loạn bày ra trước mắt Leeseo.
"Ahhh…dừng..hah..lại…ư..ahh..đi..hah..mà…"
Leeseo thích thú nhìn cơ thể đầy dấu hôn xanh tím của nàng, lại chú ý đến nơi giao hoa đầy dịch nhờn nhớp nháp của hai người. Em cúi xuống quệt lấy những vệt máu tươi chảy ra từ lỗ nhỏ của Jiwon mà liếm lấy đầy thoả mãn.
"Nhìn này Jiwon, em đang phá trinh chị đó"
Jiwon đau đớn khi nghe thấy lời điên loạn của Leeseo, nàng không thể ngờ rằng đứa trẻ nàng chăm sóc lại đang cưỡng hiếp nàng. Cơ thể Jiwon không thể cử động, nàng bất lực khóc lóc trước lời nói của em.
"Hức..ahh…ư..hah…ahhh…hức.."
Nhìn thấy dáng vẻ tội nghiệp của Jiwon khiến cho em càng muốn ra sức chà đạp nàng hơn. Em bắt đầu đưa đẩy côn thịt to lớn liên tục khiến cho dịch dâm không ngừng tràn ra ngoài ướt đẫm một mảng.
"Jiwonie có yêu em không?"
Vừa hỏi Leeseo vừa đâm chọt mạnh bạo khiến cho lỗ nhỏ đáng thương sưng đỏ lên, cố gắng căng ra để tiếp nhận thứ to lớn của em.
"Dừng..ahh..lại..hức..ah..đi…hahh..ưm.."
Jiwon rùng mình run rẩy trước từng cú thúc của Leeseo. Nàng căn bản không còn sức lực nào để trả lời em, bên dưới bị xâm hại đến đau rát nhưng Leeseo vẫn như một con thú không ngừng giày vò nàng.
"Em yêu Jiwonie nhất"
Em liếm lấy vành tai ửng đỏ của nàng, mặc kệ cho Jiwon không trả lời mà liên tục thủ thỉ những lời yêu thương, trái ngược với hành động tàn bạo của bản thân.
"Ahh..ahh..ư..hah…ah…"
Jiwon rên la đến lạc giọng, không biết bản thân đã bị Leeseo cưỡng bức đến bao lâu. Nàng không ngừng van xin nhưng em vẫn không hề quan tâm mà vẫn tiếp tục hành động kinh khủng của mình.
Jiwon đau đớn nhắm nghiền mắt, không muốn đối mặt với sự thật tàn nhẫn này. Trước khi ngất đi Jiwon thấy được vẻ mặt thoả mãn của Leeseo, ánh mắt tràn đầy dục vọng như nhìn con mồi đến đáng sợ của em.
Cuối cùng chị cũng trở về với em
•••
Tiếng chuông điện thoại reo phá vỡ bầu không khí yên tĩnh. Leeseo nhíu mày bắt máy, em không thích bị làm phiền, đặc biệt là khi em đang ở bên cạnh người yêu.
"Gọi con có việc gì?"
Đầu dây bên kia nghe thấy ngữ khí của Leeseo liền biết đã gọi không đúng lúc, nhanh chóng trả lời.
"Bố đã cho người xử lý cô ta, việc nguỵ tạo chứng cứ cũng xong xuôi hết rồi"
"Được rồi, không cần ai phải biết chị ấy còn sống cả"
Vừa nói Leeseo vừa vuốt ve cơ thể vì tiếng ồn mà khó chịu động đậy của Jiwon, hôn nhẹ lên trán nàng như xoa dịu.
"Còn nữa, mẹ con dặn là nên lạt mềm buộc chặt thì mới thuần phục được. Nhớ rõ chưa, Sofia Lee?"
"Không cần hai người phải lo"
Nói xong Leeseo lập tức tắt máy, ông thầm ngao ngán trước thái độ bất cần của con gái mình.
"Thật không biết phép tắc gì cả"
"Sao thế? Không phải nó giống ông khi còn trẻ à"
Người bên cạnh nghe thấy cuộc hội thoại vừa rồi liền lên tiếng, giọng nói có chút trêu đùa.
"Bà nó à, ngày xưa tôi yêu bà nên tự nguyện đi theo chứ đâu cần bà giăng bẫy làm chi. Đằng này đứa con bà bắt cóc con người ta kìa"
Ông thở dài bất lực trả lời, tay lật đi lật lại quyển sổ ghi chép. Lần này vì dàn xếp vụ việc của con gái mình mà mất đi một khoản không ít.
"Ông chẳng biết gì cả, không yêu thì bắt cho yêu, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén mà"
Người phụ nữ nghe vậy liền híp mắt cười, ngắm nhìn bức hình trên bàn mà trả lời.
Đặt trên bàn là những bức chân dung đen trắng, riêng có một tấm ảnh nổi bật gồm bốn người đứng cạnh nhau. Một cặp vợ chồng đứng cùng con gái của họ, bên cạnh là một thiếu nữ khoảng chừng 15 tuổi.
•••
Leeseo sờ lên gương mặt ửng đỏ của người bên dưới, tay miết nhẹ lên đôi môi bị cắn đến đáng thương. Jiwon cảm giác có ai đó chạm vào mình liền hơi nhăn mày, khó chịu né tránh.
"Chị à chị có biết không, chúng ta đã gặp nhau từ trước rồi đấy"
Leeseo hôn lên tay của nàng mà nói, tiếp tục độc thoại cho người đang mệt mỏi say ngủ kia.
"Năm em 7 tuổi em đã gặp chị"
Mười năm trước, Jiwon vì để trang trải tiền học phí mà nhận làm gia sư cho một gia đình giàu có. Đứa trẻ nhà nọ tên là Sofia Lee, cả hai khá thân thiết với nhau. Nàng làm gia sư cho nó được hơn hai năm rồi ra trường, mất liên lạc với nhau từ đó.
"Phải rồi, chị làm sao nhớ được nhỉ?"
"Lee Hyunseo" cầm trên tay xấp tài liệu, trong hình là thông tin của một người tên Lee Hyunseo không có thật.
Bằng quyền lực của gia đình, cậu đã lập một hồ sơ giả mạo lấy cái tên Lee Hyunseo để vào bệnh viện nơi Jiwon làm việc, còn có sự trợ giúp từ hai vị phụ huynh thành công qua mắt tất cả.
"Em đã đổi tên cơ mà"
Hyunseo hay nói cách khác chính là Sofia, đứa trẻ năm ấy mà Jiwon kèm học cho đã tự tay làm nên mọi thứ chỉ để bắt Jiwon về bên cạnh mình.
Leeseo cất xấp tài liệu vào tủ, không quên khoá lại. Em cúi xuống hôn lên khoé mắt hơi sưng vì khóc quá nhiều của Jiwon, tay luồn vào áo nàng tìm lấy hai cặp gò bông núng nính mà trêu đùa.
"Em đang mong chờ chị gọi chính tên em đây, Jiwonie yêu dấu"
Ánh mắt Leeseo đầy chiếm hữu nhìn người phía dưới bị đụng chạm mà vô thức rên lên. Em liếm lấy vết cắn sâu trên cổ của Jiwon, thì thầm bên tai nàng.
"Cuối cùng chị cũng thuộc về em"
"Chị không yêu em thì cũng chẳng sao cả"
"Chúng ta sẽ từ từ bồi đắp tình cảm với nhau"
Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén mà, phải không?