AllLiz - Chương 22
[Văn án]
Năm đó, giữa đống rác bẩn thỉu vào một đêm tuyết lạnh thấu xương, lão bà khét tiếng với bàn tay nhuốm đầy máu tanh đã nhặt về một sinh vật nhỏ bé. Đó là một đứa trẻ mang đôi tai mèo run rẩy, một "yêu nghiệt" bị thế gian phỉ nhổ là thấp hèn, là điềm gở.
Wonyoung – kẻ cũng từng bị gọi là "tiện chủng" – đã mặc kệ lời can ngăn của thuộc hạ, đem em về, đặt tên là Kim Jiwon.
Mười năm ròng rã, cô nuôi em trong một tháp ngà voi không chút bụi trần. Wonyoung dùng bàn tay từng đoạt mạng người để kiên nhẫn nắm lấy tay em, dạy em nói, dỗ em ngủ. Jiwon mười bảy tuổi, mang vẻ đẹp vừa thuần khiết như tinh linh, vừa quyến rũ như yêu quái, nhưng tâm hồn vẫn mãi là một tờ giấy trắng, chỉ biết quấn quýt và độc chiếm sự sủng ái của "chị".
Mèo nhỏ không biết rằng, tiếng lục lạc leng keng trên cổ em mỗi khi em nhào vào lòng cô, lại chính là thứ thuốc độc dẫn dụ bản năng thú tính trong người đàn bà ấy.
Sự ngây thơ của Jiwon trở thành liều thuốc kích dục tàn nhẫn nhất. Để bảo vệ em khỏi chính dục vọng của mình, Wonyoung chọn cách rời xa, chọn cách đẩy em ra bằng những vở kịch ái muội bên người đàn bà khác.
Nhưng bé mèo nhỏ bướng bỉnh đã xé nát vở kịch ấy bằng những giọt nước mắt ghen tuông. Để rồi, giữa văn phòng vắng lặng, Wonyoung không còn muốn kìm nén:
"Làm người yêu của chị, sinh mèo con cho chị, chị sẽ không đi tìm người khác nữa. Bảo bối, đồng ý không?"
Lời tỏ tình mang theo dục vọng chiếm hữu điên cuồng ấy đã làm sụp đổ cả thế giới của Jiwon. Người mà em coi là mẹ, là chị, là người thân duy nhất, hóa ra lại muốn "ăn tươi nuốt sống" em theo cách đáng sợ nhất.
Mèo nhỏ sợ hãi chạy trốn, nhưng liệu Jiwon có thể thoát khỏi bàn tay của kẻ đã tự tay nuôi lớn mình suốt mười năm qua?
"Wonyoung muốn vấy bẩn em, muốn đánh dấu em, muốn mỗi hơi thở của em đều mang mùi vị của riêng cô."