AllLiz - Chương 46
không khí trong căn biệt thự nhà họ lee những ngày này trầm lắng đến kỳ lạ. lee hyunseo vừa kết hôn với em trai của kim jiwon được hơn ba tháng, nhưng nếu ai quan sát kỹ, họ sẽ thấy rằng ánh mắt hyunseo dành cho cô chị chồng còn nóng hơn cả ánh mắt dành cho chồng mình. còn jiwon, em hoàn toàn không hay biết gì. em vẫn nghĩ hyunseo chỉ là một đứa em dâu ít nói, hơi lạnh lùng, nhưng không có gì đáng ngại.
jiwon vốn là người dịu dàng và nhút nhát, lại mang thân phận góa phụ sau khi chồng cũ qua đời vì tai nạn. em về ở với gia đình mình, chăm sóc và cùng chơi đùa với em trai, cho đến khi em trai cưới vợ. chưa bao giờ em nghĩ rằng cuộc đời mình lại rẽ sang một hướng khác, và càng không bao giờ nghĩ rằng người khiến cuộc đời em đảo lộn lại chính là cô em dâu mới cưới, người mà em vẫn hồn nhiên coi là một đứa em trong nhà.
hyunseo khác hẳn chồng mình. cô lạnh lùng, ít nói, nhưng trước mặt jiwon, cô luôn giữ một vẻ ngoài lễ phép và đúng mực. mỗi sáng gặp nhau ở bàn ăn, hyunseo đều cúi đầu chào chị, giọng nhẹ nhàng: "chị dậy sớm thế ạ." mỗi tối, cô đều gõ cửa phòng jiwon, hỏi han vài câu vu vơ rồi chúc chị ngủ ngon. jiwon chưa bao giờ nghi ngờ gì. em chỉ nghĩ hyunseo là một đứa em dâu ngoan ngoãn, hơi trầm tính một chút, nhưng rất tốt bụng.
cho đến tối hôm đó, chồng của hyunseo vừa đi công tác ba ngày. căn biệt thự chỉ còn lại hai người phụ nữ và sự im lặng nặng nề bao trùm.
jiwon đã tắm xong từ sớm, ngồi trên mép giường trong phòng ngủ của mình. em chỉ mặc một chiếc váy ngủ lụa mỏng màu trắng, mái tóc nâu còn ướt nước buông xõa trên vai, những giọt nước nhỏ xuống thấm ướt một mảng nhỏ trên váy. da em trắng hồng, hơi ửng đỏ vì hơi nước nóng, qua lớp lụa mỏng có thể thấy thấp thoáng hai bầu ngực căng tròn và những đường cong mềm mại. em đang định chải tóc thì cửa phòng bật mở.
hyunseo bước vào. cô mặc áo sơ mi trắng và quần dài, vài cúc áo trên đã được mở ra, để lộ xương quai xanh và một phần bờ ngực. tóc cô buộc thấp sau gáy, gương mặt sắc lạnh không biểu cảm. cô đóng cửa, tay vặn chốt khóa một tiếng "cạch" khô khốc.
jiwon giật mình ngước lên, nhưng rồi em thả lỏng ngay khi nhận ra đó chỉ là hyunseo. em cười nhẹ, giọng vẫn còn chút ngạc nhiên nhưng không hề đề phòng.
"hyunseo à, sao em chưa ngủ? có chuyện gì hả?"
hyunseo không trả lời. cô bước tới gần, từng bước chậm rãi, ánh mắt tối sầm nhìn jiwon từ trên xuống dưới. nhưng jiwon không để ý. em vẫn ngồi đó, tay vén tóc ra sau tai, gương mặt hồn nhiên nhìn cô em dâu.
"em vào đây làm gì thế? trễ rồi, mai còn phải dậy sớm mà."
hyunseo đứng ngay trước mặt em. cô nhìn xuống jiwon, ánh mắt tối đen, giọng trầm thấp.
"anh ấy đi công tác ba ngày. nhà chỉ còn hai chị em mình."
jiwon chớp mắt, rồi bật cười. "ừ, chị biết. thế nên em muốn rủ chị làm gì à? hay em sợ ở nhà một mình nên định ngủ cùng chị?"
cô vừa nói vừa đưa tay ra, định kéo hyunseo ngồi xuống cạnh mình. nhưng hyunseo không nắm lấy tay em. thay vào đó, cô đột ngột đẩy mạnh em nằm ngửa ra giường.
jiwon ngã xuống nệm, mái tóc ướt xõa tung trên ga giường. em ngước lên nhìn hyunseo, mắt mở to, nhưng vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra. em nghĩ có lẽ hyunseo đùa, hoặc cô bị vấp chân. em cười gượng.
"hyunseo… em làm gì vậy? đùa à? đứng dậy đi nào, đè lên chị..nặng quá…"
nhưng hyunseo không đứng dậy. cô giữ chặt hai cổ tay em trên đỉnh đầu bằng một tay. tay kia cô túm lấy gấu váy ngủ của em, kéo lên. jiwon lúc này mới bắt đầu thấy có gì đó không ổn. em giãy nhẹ, giọng vẫn chưa hoảng sợ hẳn.
"này… hyunseo… em đang làm cái gì thế? đừng đùa nữa, bỏ ra đi…"
"em không đùa."
giọng hyunseo lạnh tanh, khiến jiwon khựng lại. em nhìn vào mắt cô, và lần đầu tiên em thấy một thứ gì đó khác trong đôi mắt ấy. không phải sự lễ phép thường ngày. không phải vẻ trầm lặng quen thuộc. mà là một ngọn lửa tối đen, nguy hiểm.
"em… em nói gì vậy?"
"em muốn chị. từ lâu rồi."
jiwon sững người. em không tin vào những gì mình vừa nghe. em lắc đầu, giọng run rẩy nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh. em nghĩ có lẽ hyunseo đang stress, đang có vấn đề tâm lý gì đó.
"hyunseo… em bình tĩnh lại đi. có phải em đang buồn vì anh ấy đi vắng không? để chị pha cho em cốc sữa ấm nhé? rồi mình ngồi nói chuyện…"
hyunseo không để em nói hết câu. cô cúi xuống, môi cô tìm đến cổ em. không phải kiểu hôn nhẹ nhàng, cô liếm một đường dài từ xương quai xanh lên đến mang tai, rồi cắn vào phần da non mềm ở đó. jiwon rùng mình, lần này em thực sự hoảng sợ. em bắt đầu giãy giụa mạnh hơn.
"hyunseo! bỏ chị ra! em làm gì vậy?! em có biết em là ai không?!"
"em biết. em là em dâu của chị. nhưng em không quan tâm!"
tay hyunseo vẫn giữ chặt cổ tay em, tay kia móc vào cạp quần lót ren mỏng của em, giật mạnh một cái. sợi ren mỏng đứt phựt, tuột khỏi người em. jiwon thét lên, hai chân đạp loạn xạ.
"hyunseo! dừng lại! chị là chị của chồng em! em có điên không vậy?!"
nhưng hyunseo không nghe. cô banh rộng chân em ra bằng đầu gối, cúi xuống, miệng cô ngậm lấy một bên ngực em. môi cô mút mạnh, lưỡi xoay tròn quanh núm vú, răng cắn nhẹ rồi cắn mạnh dần. jiwon uốn người, nước mắt bắt đầu trào ra.
"á… đau! hyunseo! em buông chị ra ngay… hức… sao em lại làm vậy…"
jiwon khóc, cố vùng vẫy nhưng sức em yếu hơn. em vẫn không thể tin được chuyện này đang xảy ra. hyunseo đứa em dâu mà em vẫn yêu quý, vẫn chăm sóc như em ruột…đang làm gì em thế này? em không hiểu nổi. đầu óc em quay cuồng, vừa sợ hãi vừa bối rối.
hyunseo chuyển sang bên ngực còn lại, tiếp tục mút và cắn. tay cô luồn xuống dưới, ngón tay chạm vào khe huyệt em. jiwon giật bắn người, hai chân cố khép lại nhưng không được.
"đừng… hyunseo… đừng chạm vào đó… xin em…"
"ướt quá này." hyunseo thì thầm, ngón tay cô tách môi huyệt em ra, đút thẳng vào bên trong. jiwon rùng mình, hông vô thức nhấc lên khỏi nệm. "chị nói không muốn, mà cơ thể chị lại muốn."
"không… không phải… tại em… tại em làm vậy thôi… huhu…"
jiwon khóc nức nở, nước mắt giàn giụa. em nắm lấy vai hyunseo, định đẩy cô ra, nhưng tay em lại run rẩy không còn sức. hyunseo rút ngón tay ra, đưa lên trước mặt em. sợi nước trong suốt kéo dài giữa hai ngón tay cô. jiwon đỏ bừng mặt, quay đi chỗ khác.
hyunseo cười nhạt, cô ngồi thẳng dậy, cởi quần. dương vật to lớn cương cứng bật ra, gân guốc, ửng đỏ. jiwon liếc thấy, mắt mở to, vội vàng lắc đầu. em cố lùi người về phía đầu giường, nhưng hyunseo đã nắm lấy hông em kéo lại.
"không… hyunseo… em không được làm vậy… em là em dâu của chị… chị là chị chồng em đó… tỉnh táo lại đi…!"
hyunseo dí đầu khấc vào cửa huyệt em, cọ nhẹ vào môi huyệt ướt át. jiwon run lên, nước dâm cứ thế rỉ ra, bôi trơn cả quy đầu cô. em lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt bắn ra tứ phía.
"hyunseo… xin em… đừng cho vào… chị xin em…"
hyunseo ấn mạnh hông. dương vật từ từ chui vào bên trong. jiwon há miệng, tiếng rên nghẹn lại nơi cổ họng. em bấu chặt lấy ga giường, toàn thân run rẩy.
"hức…đau… đau quá… hyunseo… em nhẹ thôi…"
hyunseo dừng lại một chút, để em quen. rồi cô bắt đầu đẩy hông, chậm rãi lúc đầu, sau nhanh dần. mỗi cú thúc đều sâu, chạm đến tận cùng bên trong em. jiwon khóc nấc lên, hai tay bấu chặt lấy vai hyunseo, móng tay cào xuống để lại những vệt đỏ dài trên da cô.
"hyunseo… hyunseo… chậm… chậm lại… chị đau…"
hyunseo không giảm tốc. cô cúi xuống, ngậm lấy núm vú em. tay cô xoa mạnh hột le, khiến jiwon vừa khóc vừa run, nước dâm chảy ra ngày càng nhiều dù miệng em vẫn không ngừng van xin.
"lỗ nhỏ chị chặt quá… siết em thế này…"
"huhu… em đừng nói nữa… hức…"
hyunseo cười khẩy, rút dương vật ra, lật em úp mặt xuống giường. cô kéo hông em lên cao, để em quỳ bò trên nệm với cái mông vểnh lên, rồi địt từ phía sau còn mạnh hơn. một tay cô tóm tóc jiwon kéo ra sau, bắt em cong lưng lên, tay kia bóp mạnh mông em, để lại những vết đỏ ửng.
jiwon khóc đến khản giọng, mặt vùi vào gối. em cảm nhận từng cú thúc sâu đến tận cổ tử cung, từng cú va đập mạnh mẽ như muốn nghiền nát em ra. nhưng lỗ dâm em vẫn co thắt, vẫn siết chặt, vẫn đón nhận.
"hyunseo… huhu… sao em lại làm thế này với chị… chị đã làm gì sai với em đâu…"
hyunseo cúi xuống, thì thầm bên tai em, giọng vẫn lạnh tanh: "chị chẳng làm gì sai cả. chính vì chị quá tốt nên em mới muốn chị."
rồi cô dồn toàn bộ sức lực vào những cú thúc cuối cùng. hông cô dập mạnh mỗi cú đâm đều như muốn xuyên thủng em. cuối cùng, cô gầm lên một tiếng trầm đục, đâm sâu một phát cuối vào tận tử cung em, và bắn tinh. từng đợt tinh dịch đặc quánh, nóng hổi phun trào vào sâu bên trong, lấp đầy khoang bụng nhỏ của em.
jiwon run rẩy, và ngay sau đó em cũng ra nước, dòng dâm thủy phun trào đẫm đùi hyunseo, hòa lẫn với tinh dịch. em nằm sấp trên nệm, toàn thân nhũn ra, nước mắt vẫn lăn dài.
hyunseo rút ra, tinh dịch trắng đục trào ra từ lồn em, chảy dọc xuống đùi, thấm ướt ga giường. cô nhìn em nằm đó, toàn thân run rẩy, nước mắt vẫn chảy, hai bên ti sưng đỏ đầy dấu răng. cô nằm xuống bên cạnh, kéo em vào lòng, mặc cho em vẫn đang khóc thút thít và run lên từng chập.
"ngày mai anh ấy vẫn chưa về." hyunseo thì thầm, tay vuốt tóc em. "đêm mai em lại sang nhé?"
jiwon không còn sức để trả lời. em chỉ nằm đó, mắt nhìn lên trần nhà tối mờ, nước mắt vẫn rỉ ra nơi khóe mi. em nghĩ tới những bữa sáng ngồi cùng bàn với hyunseo, lúc cô còn cúi đầu chào em, còn hỏi han em mấy câu xã giao bằng cái giọng trầm trầm không cảm xúc. em đã nghĩ đó là kiểu người lạnh nhưng hiểu chuyện. em còn hay để ý xem cô có ăn uống đầy đủ không, có mặc ấm khi trời trở gió không, như cách em vẫn chăm lo cho cả cái nhà này từ khi về đây ở góa.
giờ em mới nhận ra, trong suốt những ngày ấy, hyunseo chưa bao giờ nhìn em bằng ánh mắt của một đứa em dâu. chỉ là em không để ý thôi.