Alpha vạn nhân mê không muốn yêu đương - Chương 102
Việc Trương tỷ đã biết chuyện hai người bên nhau khiến mọi thứ tiếp theo trở nên đơn giản hơn nhiều.
Ngu Khinh Tuyết bảo Trương tỷ chuẩn bị một ít trái cây cùng đồ ăn vặt mang lên phòng mình, đồng thời trong vòng bảy ngày tới không cần làm phiền cô và Ninh Hi.
"Không thành vấn đề." Trương tỷ lập tức lấy những thứ đã chuẩn bị từ trước mang lên phòng Ngu Khinh Tuyết.
Sau khi chuẩn bị xong xuôi thì cũng gần tám giờ tối. Hai người cùng lên lầu bước vào phòng khách nhỏ, Ngu Khinh Tuyết khóa chặt cửa lại, quay người nhào ngay vào lòng Ninh Hi.
Cô vươn tay ôm lấy cổ Ninh Hi, ngẩng đầu nở nụ cười kiều mị đa tình, nơi khóe mắt đong đầy ý xuân: "Hay là… lần đầu tiên chúng ta thử ở phòng khách thế nào?"
……
Trải qua bảy ngày bảy đêm mặn nồng, hai người mới có một ngày nghỉ ngơi tại nhà trước khi tiếp tục ghi hình tập hai của chương trình 《Hôm Nay Bắt Đầu Yêu Nhau Đi》.
Sáng sớm, Ninh Hi tỉnh dậy không thấy Ngu Khinh Tuyết nằm trong lòng mình liền đứng dậy xuống lầu tìm cô.
Ngu Khinh Tuyết đang ngồi ăn sáng. Trông cô tràn đầy sức sống, thần thái hồng hào, diện mạo này dù có đi ghi hình ngay cũng chẳng sao, nào có dáng vẻ cần phải dưỡng sức nghỉ ngơi.
Ánh mắt Ninh Hi chợt lóe, những nghi hoặc trước đó lại cuộn trào trong lòng.
Ngu Khinh Tuyết ở trước mặt cô luôn tỏ ra vô cùng yếu đuối, chỉ có lúc đến kỳ phát tình mới thể hiện thể lực hơn người. Hiện tại kỳ phát tình đã qua, vậy mà cô ấy lại thức dậy sớm hơn cả mình…
Ninh Hi tiến đến ngồi xuống bên cạnh Ngu Khinh Tuyết: "Sao chị dậy sớm thế?"
Ngu Khinh Tuyết cắn một miếng bánh quẩy nhỏ: "Bảy ngày không ăn uống đàng hoàng, dạ dày chị trống rỗng rồi. Em mau thử xem, bánh quẩy Trương tỷ làm vừa giòn vừa thơm, ăn kèm với tào phớ là ngon nhất đấy."
Sau khi Ninh Hi ngồi xuống, Ngu Khinh Tuyết gắp một chiếc bánh quẩy đặt vào bát trước mặt cô. Hít hà hương thơm của bánh quẩy, Ninh Hi tính toán ăn xong bữa sáng rồi mới hỏi cô về chuyện thể lực.
Trương tỷ chiên xong đĩa bánh quẩy mới đi ra, thấy Ninh Hi cũng ở đó liền cười tươi như hoa: "Ninh Hi mấy ngày nay vất vả rồi, phải bồi bổ thật tốt mới được. Để tôi đi lấy cho cô hai quả trứng kho."
Trương tỷ đặt đĩa bánh xuống, một lúc sau mang ra một chiếc bát nhỏ đặt trước mặt Ninh Hi. Bên trong là hai quả trứng kho thơm ngào ngạt, Ninh Hi ngẩng đầu mỉm cười: "Cảm ơn Trương tỷ."
Nhìn thấy những vết đỏ mờ mờ trên cổ Ninh Hi, đôi mắt Trương tỷ hơi mở to rồi nhanh chóng nheo lại mỉm cười: "Không có gì, không có gì đâu." Trong lòng cô thầm nghĩ Khinh Tuyết thể lực tốt, trải qua bảy ngày bảy đêm như vậy cũng không sao, còn tiểu Ninh chỉ là người bình thường, chắc chắn bị hành hạ không ít.
Hôm nay nhất định phải giúp cô ấy bồi bổ thật tốt mới được.
Ăn xong bữa sáng, hai người dời bước ra phòng khách trò chuyện.
Ngu Khinh Tuyết tựa vào vai Ninh Hi chơi điện thoại, Ninh Hi nghiêng đầu nhìn cô rồi đột nhiên hỏi: "Khinh Tuyết, chị không thấy mệt sao? Ngày mai phải tiếp tục ghi hình rồi, hôm nay hãy nghỉ ngơi thật tốt đi."
Ngu Khinh Tuyết theo bản năng đáp: "Chị đâu có mệt."
Nói xong, cô chợt nhận ra điều gì đó liền làm cho thân thể mềm nhũn ra, nũng nịu gục vào đầu vai Ninh Hi: "Chị đã thương lượng với đạo diễn Hàn rồi, tuần này chương trình sẽ không sắp xếp các phần thi quá mất sức đâu. Dù thân thể quả thực có chút mệt mỏi, nhưng chị vẫn kiên trì được, hai ngày tới là có thể nghỉ ngơi đàng hoàng rồi."
Dáng vẻ Ngu Khinh Tuyết như không có xương cốt mà dính chặt lấy mình, Ninh Hi ôm lấy eo nàng, bất đắc dĩ giơ tay chọc nhẹ vào trán nàng: "Chị nói xem, rốt cuộc là chị muốn giấu em hay không muốn giấu em đây?"
Động tác cùng lời nói vừa rồi thì rất giống thật, nhưng nhìn lại biểu cảm trên mặt nàng ấy thì hoàn toàn là "Thôi chết, bị bắt quả tang rồi, làm sao bây giờ?", Ninh Hi trực tiếp bị chọc cười.
Ngu Khinh Tuyết quỳ trên ghế sofa ôm lấy Ninh Hi, má cọ cọ vào cổ cô: "Em nói xem?"
Ninh Hi nghe ra sự lo lắng ẩn hiện trong giọng nói của nàng liền siết nhẹ eo, kéo cô ngồi khoanh chân lên đùi mình: "Em thấy chị là cố tình thì có. Chị muốn cho em biết chị vì em mà tính toán chi ly đến thế nào. Nhưng làm sao chị chắc chắn được sau khi biết hết mọi chuyện em sẽ không nổi giận?"
Ngu Khinh Tuyết tựa cằm vào hõm vai Ninh Hi: "Làm sao chị chắc chắn được em có giận hay không chứ, chị chỉ muốn đánh cược một ván thôi."
"Thì ra là thế." Giọng Ninh Hi không nghe ra vui hay buồn.
Ngu Khinh Tuyết siết nhẹ vòng tay ôm lấy cô.
"Chúc mừng chị, cược thắng rồi." Nhưng ngay giây tiếp theo, giọng nói đong đầy ý cười của Ninh Hi vang lên.
Ngu Khinh Tuyết ngẩng đầu, đôi nhãn mông thiển sắc đối diện với ánh mắt đen sâu thẳm của Ninh Hi: "Em nói thật sao? Em không giận chị thật à?"
"Không giận. Em biết chị làm vậy là để theo đuổi em."
Chưa chờ Ngu Khinh Tuyết kịp thở phào nhẹ nhõm, Ninh Hi đã nói tiếp: "Rốt cuộc chị còn bao nhiêu chuyện giấu em nữa, chi bằng nói hết một lần đi, đỡ để lần nào em cũng phải tự mình đoán."
Ngu Khinh Tuyết ngập ngừng: "… quên mất rồi."
"Chị chính là kẻ vì muốn có được em mà không từ thủ đoạn, dùng bao nhiêu chiêu trò chính chị cũng không nhớ hết nữa." Ngu Khinh Tuyết đáng thương nhìn Ninh Hi: "Chị cũng muốn thành thật lắm, nhưng chị quên thật rồi."
Ninh Hi: "……"
Buổi trưa Trương tỷ chuẩn bị một bàn thức ăn phong phú. Cả ba người đều ăn hơi nhiều, ăn xong chẳng muốn vận động nên cùng ngồi ở phòng khách xem tivi.
Tivi đang phát tin tức buổi trưa, Trương tỷ xem rất tập trung, thỉnh thoảng lại lên tiếng bình luận.
Điện thoại Ninh Hi rung lên hai tiếng, cô mở khóa vào WeChat thì thấy một người lạ gửi lời mời kết bạn, xưng tên là Trịnh Điềm.
Trong phần lý do kết bạn ghi: [Tôi tên Trịnh Điềm, ảnh đại diện là tôi. Tôi có việc tìm chị, WeChat của chị là do chị gái tôi cho. Làm ơn đi mà.]
Ninh Hi đưa điện thoại cho Ngu Khinh Tuyết xem: "Giờ tính sao?"
Ngu Khinh Tuyết hơi nhíu mày, cầm lấy điện thoại rồi gõ phím liên tục. Ninh Hi có thể cảm nhận được sự tức giận của cô qua lực ngón tay nhấn lên màn hình.
[Chị gái cô là ai?]
[Chị gái tôi tên An Mạn, học cùng lớp với chị, chị ấy là lớp trưởng.]
Ngu Khinh Tuyết ngước mắt hỏi Ninh Hi: "Lớp em có ai tên An Mạn làm lớp trưởng không?"
Ninh Hi vốn đang cảm thấy tên "Trịnh Điềm" nghe rất quen tai, bất ngờ nghe Ngu Khinh Tuyết hỏi liền ngẩn ra một chút: "An Mạn… Lớp trưởng lớp em hình như đúng là tên An Mạn."
Ngu Khinh Tuyết tìm kiếm WeChat của An Mạn trong danh sách bạn bè của Ninh Hi, chụp màn hình đoạn đối thoại với Trịnh Điềm gửi qua.
Ninh Hi: [Đây là em gái cậu à?]
An Mạn: [Đúng đúng đúng! Con bé tò mò về cuộc sống ở đoàn phim, biết tớ quen cậu nên cứ bám lấy xin WeChat của cậu, nhưng tớ nhớ rõ là tớ đâu có cho…]
An Mạn: [Thật xin lỗi nhé, tớ sẽ gọi điện cho con bé ngay, bảo nó đừng làm phiền cậu nữa.]
Ninh Hi: [Không sao đâu.]
"Cô gái này tâm tư nhiều thật đấy, cô ấy đúng là em gái An Mạn, nhưng WeChat thì không phải do An Mạn cho." Ngu Khinh Tuyết thay Ninh Hi nhấn từ chối yêu cầu kết bạn của Trịnh Điềm.
Ninh Hi càng nghĩ càng thấy cái tên "Trịnh Điềm" này rất quen, nhưng Trịnh Điềm rõ ràng không phải là bất kỳ ai trong dàn hậu cung Omega của nguyên chủ ở cuốn tiểu thuyết này.
Thấy Ninh Hi ngẩn ngơ, Ngu Khinh Tuyết đẩy nhẹ cô một cái: "Em không phải là đang hối hận vì đã từ chối đấy chứ?"
Ninh Hi cười đáp: "Làm sao có thể chứ, em đang nghĩ chuyện khác thôi."
Sau giấc ngủ trưa tỉnh dậy, khoảnh khắc Ninh Hi ngồi từ trên giường lên, trong đầu cô chợt lóe lên một tia sáng, đột nhiên nhớ ra Trịnh Điềm là ai.
Cái tên "Trịnh Điềm" này cô đúng là từng thấy qua, nhưng không phải trong cuốn tiểu thuyết này, mà là ở một cuốn tiểu thuyết vạn người mê dành cho Omega khác.
Trịnh Điềm là nhân vật chính vạn người mê trong cuốn tiểu thuyết đó. Từ trước khi phân hóa đã có vô số bạn nhỏ xếp hàng tỏ tình với cô ta, thậm chí còn có cả những quái thúc thúc, quái a di muốn bắt bóc cô ta về nuôi dưỡng. Sau khi phân hóa thành Omega, thuộc tính vạn người mê của Trịnh Điềm lại càng bùng nổ không thể cứu vãn.
Bản thân Trịnh Điềm lấy việc chinh phục các Alpha làm niềm vui, dựa vào thuộc tính vạn người mê của mình mà làm việc gì cũng thuận lợi.
Cả hai cuốn tiểu thuyết đều do cùng một tác giả viết. Lúc trước Ninh Hi vì thấy tên nữ chính giống mình nên mới đọc cuốn này, cuốn kia tuy không đọc nhưng có nghe người khác kể qua.
Không ngờ khi cô xuyên vào tiểu thuyết, hai thế giới lại hòa làm một.
Nữ chính vạn người mê Omega hiện tại vậy mà lại muốn ra tay với một Alpha như cô.
Ninh Hi cảm thấy có chút buồn cười, nhưng trong lòng lại chẳng coi đó là chuyện gì đáng sợ.
Dù hào quang vạn người mê của Trịnh Điềm có mạnh đến đâu thì đối với cô cũng chẳng có chút tác dụng nào.
Chiều hôm đó, Vệ Tân Nhiễm cùng Tôn Kỳ Trạch hẹn Ngu Khinh Tuyết buổi tối đi ăn cơm chung, nghe nói còn có cả Phương Hoài Liên, Khương Nguyên Tân và Vương Du.
Những người khác đều không dẫn theo người nhà, Ngu Khinh Tuyết tự nhiên cũng không tiện mang Ninh Hi theo.
Ninh Hi đành phải ở lại biệt thự một mình, cùng Trương tỷ cày phim thần tượng.
Tình tiết phim thần tượng vừa nhảm nhí, diễn xuất của diễn viên lại đơ cứng khiến Ninh Hi không thể nuốt nổi. Chiều tối khoảng bảy giờ, ăn cơm xong Ninh Hi ngồi trên sofa ngáp ngắn ngáp dài.
"Kính kong" – Tiếng chuông cửa vang lên, Trương tỷ vội vàng ra mở cửa.
Ninh Hi vặn nhỏ tiếng tivi rồi đứng dậy. Trong lòng đang thắc mắc "giờ này ai còn đến làm khách", cô liền thấy Trương tỷ với khuôn mặt tươi cười hớn hở bước vào cùng một người phụ nữ trung niên có nét mặt giống Ngu Khinh Tuyết đến ba phần.
"Phu nhân, hôm nay ngài đến không đúng lúc rồi. Khinh Tuyết ra ngoài ăn cơm với bạn, chắc phải hai ba tiếng nữa mới về."
"Không sao, hôm nay ta có đủ thời gian để chờ con bé về." Mẹ của Ngu Khinh Tuyết nói chuyện rất dịu dàng, tuy ăn mặc vô cùng sang trọng nhưng trên mặt lại không có nửa điểm cao ngạo.
Ninh Hi nghĩ đến việc đây chính là mẹ vợ tương lai của mình, trong lòng đột nhiên có chút hoảng hốt.
Cô vậy mà lại gặp mẹ vợ tương lai trong lúc Ngu Khinh Tuyết không có ở nhà, vận khí đúng là quá tệ rồi.
Ninh Hi dáng người cao ráo, dung mạo lại cực kỳ xinh đẹp. Ngay khi bước vào phòng khách, mẹ Ngu đã chú ý đến cô ngay lập tức, bước chân khựng lại.
Ninh Hi nhanh chóng đi tới chào hỏi: "Cháu chào cô ạ, cháu tên là Ninh Hi, là bạn của Khinh Tuyết."
Mẹ Ngu nhìn Ninh Hi, trong ánh mắt ngập ngừng giấu không nổi sự vui mừng: "Bạn của Khinh Tuyết sao?"
Ninh Hi gật đầu: "Chúng cháu vừa cùng nhau đóng xong một bộ phim điện ảnh ạ."
Mẹ Ngu ngồi xuống ghế sofa, ánh mắt vẫn không rời khỏi Ninh Hi: "Mau lại đây ngồi xuống cho cô nhìn kỹ chút nào."
Bà vỗ vỗ vào vị trí trống bên cạnh mình.
Ninh Hi giữ biểu cảm tự nhiên rồi bước đến ngồi xuống.
Trương tỷ cười đến híp cả mắt, cầm ấm trà nói: "Ninh Hi, cô cứ trò chuyện với thái thái trước nhé, tôi đi pha trà."
Trương tỷ bước nhanh vào bếp, vừa đi vừa thầm nghĩ: Về mối quan hệ giữa Ninh Hi và Khinh Tuyết thì chị chưa hề tiết lộ nửa lời với phu nhân đâu nhé, chút nữa Ninh Hi tự mình làm lộ trước mặt phu nhân thì đừng có trách chị đấy.
"Cháu đã sớm nghe Khinh Tuyết nhắc qua là da cô giữ rất đẹp. Nếu không nhờ nghe Trương tỷ gọi cô là phu nhân, vừa rồi cháu suýt chút nữa đã tưởng cô là chị gái của Khinh Tuyết rồi đấy ạ."
Ninh Hi vừa mở lời đã tung ngay một màn khen ngợi lên tận mây xanh.
Mẹ Ngu nghe xong liền bật cười rạng rỡ: "Con bé này cái miệng ngọt thật đấy, khéo nói quá, cô rất thích nghe."
Ninh Hi mỉm cười đáp: "Trước đây cháu đã nghĩ, Khinh Tuyết có thể sở hữu nhan sắc như vậy thì ba mẹ chắc chắn phải rất ưu tú. Hôm nay vừa gặp, cháu mới thấy nhan sắc của cô còn đẹp hơn cả những gì cháu tưởng tượng. Thời trẻ cô chắc chắn là một đại mỹ nhân. Nếu khi đó cô dấn thân vào giới giải trí thì bây giờ nhất định đã trở thành một nhân vật truyền kỳ rồi ạ."
Đến khi Trương tỷ bưng trà ra, mẹ Ngu đã tươi cười rạng rỡ, nhìn Ninh Hi bằng ánh mắt yêu thương chẳng khác nào con gái ruột của mình.