[ BHTT - EDIT ] Nằm Mơ Cũng Muốn Cùng Nàng Ly Hôn - Chương 100
Văn Khuynh quay người lại. Quản gia đứng trước mặt, lông mày nhíu lại. Ông liếc nhìn Văn Khuynh, rồi hơi dịch sang một bên, Giang Vân Quyển đứng chéo phía sau ông.
Văn Khuynh sững sờ một lúc mới nhận ra Giang Vân Quyển quả thực đã trở về.
Bầu trời càng lúc càng u ám, nhưng mặc cho thời tiết ảm đạm suốt cả ngày, vẫn không rơi một giọt mưa nào. Giang Vân Quyển đứng đó, khuôn mặt lạnh như băng, dường như vì thời tiết mà quanh người cô toát ra một luồng khí khiến người khác sợ hãi.
Văn Khuynh mất một lúc mới hiểu rõ những gì mình nhìn thấy, rồi quay mặt đi không nhìn Giang Vân Quyển nữa.
Giang Vân Quyển nhìn cô với vẻ cau có, ánh mắt giống như đang nhìn một đứa trẻ chưa làm xong bài tập về nhà vừa bất lực vừa bực bội. Cô nhìn quản gia và hỏi:
"Bữa tối đã sẵn sàng chưa?"
Quản gia liếc nhìn Văn Khuynh thêm một lần rồi vội vàng đáp:
"Nhà bếp đã chuẩn bị xong và đang giữ ấm, chỉ đợi cô chủ về là có thể dọn lên ngay."
Văn Khuynh không nhịn được chen vào:
"Tại sao phải ăn đồ nấu sẵn? Nấu tươi chẳng phải ngon hơn sao? Hơn nữa đồ hâm nóng lại đâu ngon bằng đồ vừa nấu xong."
Giang Vân Quyển lạnh lùng nhìn cô một lúc. Đúng lúc quản gia nghĩ cô sắp nổi giận thì cô lại nói:
"Có lý."
Quản gia hoàn toàn bối rối, còn chưa kịp hỏi thì đã nghe Giang Vân Quyển dặn:
"Bảo nhà bếp không cần chuẩn bị trước nữa."
Quản gia vội vàng đáp:
"Vâng."
Văn Khuynh không muốn ở lại thêm, quay người định rời đi, nhưng Giang Vân Quyển gọi cô lại:
"Văn Khuynh, đi theo tôi."
Văn Khuynh nghĩ rằng cuối cùng cô cũng đã tỉnh ngộ, muốn nói chuyện ly hôn với mình, nên đi theo cô vào phòng làm việc.
Cô hiếm khi đến phòng làm việc của Giang Vân Quyển. Cách bài trí rất tỉ mỉ, giống hệt con người cô. Căn phòng không lớn, đồ đạc cũng không nhiều, nhưng nội thất rõ ràng rất quý giá, còn có không ít đồ cổ.
Cô cảm thấy mọi thứ trong nhà họ Giang đều vô cùng đắt đỏ, đặc biệt là phòng làm việc của Giang Vân Quyển ngay cả bàn ghế cũng trông đắt đến mức khiến người ta kinh ngạc.
Giang Vân Quyển ngồi xuống, chỉ vào chỗ bên cạnh mình:
"Ngồi đi."
Văn Khuynh đôi khi vẫn cảm thấy hơi sợ cô. Thái độ nghiêm nghị của Giang Vân Quyển khiến cô nhớ đến giáo viên ngữ văn, như thể sắp bị gọi lên đọc thuộc lòng câu "Tiên đế khởi nghiệp chưa xong mà đã băng hà".
Văn Khuynh ngồi xuống bên cạnh, vốn muốn nói chuyện trực tiếp. Nhưng vì Giang Vân Quyển đang ngồi trên sofa, cô cũng chỉ có thể ngồi theo. Hai người rất gần nhau chỉ cần nghiêng đầu là có thể nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp, thanh tú của đối phương.
Điều đó khiến Văn Khuynh có chút bối rối.
Đối diện thì không sao, nhưng khoảng cách gần như vậy lại khiến cô thấy hoảng.
Mặc dù người này đã mất trí nhớ, nhưng khí chất lạnh lùng và kiêu ngạo của Giang Vân Quyển vẫn khiến cô cảm thấy đáng sợ. Căn phòng mờ tối, nhưng vẫn đủ để cô nhìn rõ khuôn mặt của người bên cạnh.
Văn Khuynh nhẹ giọng hỏi:
"Chị muốn nói gì với tôi? Tự nhiên khách sáo thế này… hơi đáng sợ."
Nói xong, cô với tay định lấy cốc nước trên bàn, nhưng chỉ có một cốc của Giang Vân Quyển.
Cô rụt tay lại, sắc mặt Giang Vân Quyển bình tĩnh, giọng điệu cũng bình thản:
"Văn Khuynh, Ngụy Phỉ Thần nói em đồng ý đến Thiên Thịnh sao?"
Văn Khuynh giật mình:
"Sao chị biết được?"
Cô nói tiếp, giọng đã có phần không hài lòng:
"Chị thật sự đang liên tục theo dõi tôi, Giang Vân Quyển? Làm vậy để làm gì?"
Giang Vân Quyển bình tĩnh nói:
"Tôi không theo dõi em."
Văn Khuynh không nói nên lời:
"Thật ra, tôi nghĩ ngay cả sau khi kết hôn, hai người vẫn nên có sự tự do cá nhân cơ bản. Việc tôi đi đâu hay không không liên quan gì đến chị."
Giang Vân Quyển im lặng một lúc rồi nhìn cô nói:
"Tôi không có ý theo dõi em. Ngụy Phỉ Thần gọi điện, tiện thể nhắc đến chuyện đó, nói rằng dm muốn làm… nữ chính trong một bộ phim cổ trang."
Văn Khuynh thở dài, cố gắng kìm nén cơn giận: "Đó là chuyện của tôi, không liên quan gì đến chị."
Giang Vân Quyển khựng lại:
"Nhưng…"
Chưa kịp nói xong đã bị Văn Khuynh ngắt lời:
"Không có nhưng gì hết. Tôi tưởng chị gọi tôi đến phòng làm việc để nói chuyện ly hôn, nhưng có vẻ như chị không có ý định đó."
Giang Vân Quyển hơi cúi đầu:
"Ừm."
Văn Khuynh đột ngột đứng dậy, sốt ruột nói:
"Nếu chị không muốn nói chuyện, vậy thì đợi đến khi nào chị muốn nói chuyện với tôi rồi hẵng tìm tôi."
Văn Khuynh cảm thấy Giang Vân Quyển rõ ràng đang vô lý. "Bạch liên hoa" đã cố gắng hết sức để tiếp cận cô, nhưng cuối cùng cô vẫn không chịu ly hôn. Biết làm sao được?
Trong nháy mắt, cô đã đứng dậy rời khỏi phòng làm việc, hoàn toàn không còn tâm trạng ăn cơm với Giang Vân Quyển nữa. Cô cầm ô, rời khỏi nhà họ Giang.
Cô chỉ có thể tìm một quán ăn nhỏ để ăn; ngồi cùng bàn với Giang Vân Quyển thực sự không chịu nổi.
Ngay khi Văn Khuynh rời khỏi nhà họ Giang, Như Hoa xuất hiện:
"Văn Khuynh, tôi đi nghỉ thai sản đây."
Văn Khuynh vừa đi vừa im lặng hỏi:
"Hệ thống của cô từ lúc mang thai đến sinh con mất bao lâu?"
Như Hoa trả lời:
"Khoảng nửa tháng."
Văn Khuynh hỏi:
"Vậy cô sẽ nghỉ sớm à? Có hệ thống mới thay thế cô không?"
Như Hoa thở dài:
"Làm sao có hệ thống mới được? Bộ phận của chúng tôi bận đến mức không có ai thay ca cho tôi cả."
Văn Khuynh cạn lời:
"Vậy ý cô là sau khi cô đi, tôi phải tự lo liệu hết? Khi nào cô đi?"
Như Hoa nói:
"Tôi định đi hôm nay. Tôi đi ngay bây giờ để chuẩn bị trước, chắc sẽ nghỉ khoảng hai tháng."
Văn Khuynh bĩu môi. "Vậy, đi bây giờ có tính là trốn việc không? Tôi có thể khiếu nại cô không?"
Như Hoa dường như không hề nao núng, nói: "Cứ việc, nhưng bộ phận khiếu nại của chúng tôi rất bận. Có lẽ phải mất cả nghìn năm mới xử lý đến lượt đơn của cô."
Văn Khuynh không nói nên lời.
Như Hoa nói: "Cho nên, Văn Khuynh, từ giờ trở đi, tuyến cốt truyện trong giới giải trí của Tô Lê Dạng hoàn toàn phụ thuộc vào cô. Cô phải tát mặt cô ta, phải khiến cô ta…"
Văn Khuynh ngắt lời: "Tôi hiểu rồi, cứ để cô ta theo đuổi ước mơ trong giới giải trí, tôi hiểu rồi, hiểu rồi, cô không cần nói nữa."
Lúc này Như Hoa mới yên tâm rời đi.
Cô ấy vừa đi được vài bước thì đột nhiên có một cô gái đứng từ xa nhìn chằm chằm vào cô, không hề nhúc nhích. Đến khi hoàn hồn, cô gái đó bỗng chỉ tay về phía cô rồi hét lên, khiến Văn Khuynh giật mình.
Cô gái này…Tự nhiên phát bệnh à?
Cô gái chạy nhanh về phía cô, mặt đỏ bừng, chặn đường cô lại nhưng lại không nói gì trong một lúc lâu.
Cô gái ngẩn người hồi lâu rồi cuối cùng mới mở miệng: " cô tin là…"
Văn Khuynh lạnh lùng ngắt lời: "Không! Xin lỗi! Tôi không tin vào tình yêu sét đánh."
Cô gái lại sững người, vội vàng xua tay loạn xạ, lúng túng nói: "Không, không, cô là Văn Khuynh đúng không? Cô là Văn Khuynh à?"
Văn Khuynh chớp mắt: "À… là tôi, có chuyện gì sao?"
Cô gái lập tức kích động nói: "tôi là fan của cô! Tôi chỉ là quá kích động thôi. Tôi muốn hỏi cô có tin tôi là fan của cô không. A a, cô thật sự là Văn Khuynh!"
Cô ấy kích động đến mức nói năng cũng lộn xộn.
Văn Khuynh cau mày, vẻ mặt khó hiểu, hỏi: "Tôi là Văn Khuynh, nhưng… cô là fan của tôi sao?"
Cô gái nhanh chóng gật đầu: "Phải! Fan 'vợ nhà giàu' đó!"
Văn Khuynh cười khúc khích, gật đầu: "Ừ, tôi thấy trên Weibo rồi. Có người tự gọi mình là 'fan vợ nhà giàu', nhưng tôi thấy cái tên 'vợ nhà giàu' này hơi… nói sao nhỉ, tôi nghèo, không có tiền."
Cô gái cũng bật cười: "tôi không ngờ ngoài đời cô lại hài hước như vậy, hoàn toàn khác trên livestream. Trời ơi, nhưng tất cả 'fan vợ nhà giàu' bọn tôi đều rất thích cô."
Văn Khuynh hỏi: "Tất cả? Tổng cộng có bao nhiêu người?"
Cô gái lập tức đáp: "Ba mươi bảy người. Tổng cộng có ba mươi bảy người !"
Văn Khuynh: "…………"
Khóe môi cô khẽ nhếch lên: "Nhiều thật đấy."
Thấy phản ứng của cô, cô gái vội an ủi: "Không sao đâu, sau này sẽ càng ngày càng nhiều người thích cô. Dù sao cô cũng là người rất tốt."
Văn Khuynh mỉm cười: "cô đột nhiên nói là fan của tôi, làm tôi phải suy nghĩ xem sau này ra ngoài có nên đeo khẩu trang không."
Cô gái nói: "Đeo đi, đeo đi, dù sao cô cũng là người nổi tiếng mà!"
Ngay sau đó, cô ấy như nhớ ra điều gì, đột nhiên hỏi: "Sau này cô còn tham gia chương trình truyền hình thực tế nữa không? Tôi rất muốn thấy cô xuất hiện trên chương trình."
Văn Khuynh lắc đầu: "Chắc là không."
Cô gái thất vọng nói: "tôi còn hy vọng được thấy cô và Giang tổng cùng tham gia một show thực tế nữa cơ, nhưng xem ra không còn hy vọng rồi."
Văn Khuynh mỉm cười hỏi: "cô đi đâu vậy?"
Cô gái chỉ về phía trước: "tôi là sinh viên Đại học Du Giang. Tôi ra ngoài mua đồ ăn, nhưng bị lạc đường nên đi lạc vào khu phố thương mại."
Văn Khuynh hỏi: "cô tìm được đường chưa?"
Cô gái lắc đầu: "Chưa…"
Văn Khuynh hỏi: "Vậy sao không dùng định vị?"
Cô gái thở dài: "Điện thoại tôi hết tiền, mà cũng không mang đủ tiền taxi."
Văn Khuynh do dự một lúc rồi lấy ra tờ 50 tệ từ trong túi đưa cho cô ta: "tôi chỉ có từng này thôi. Cầm lấy đi, cô chắc còn thiếu khoảng 10 tệ nữa."
Cô gái lập tức được sủng ái mà kinh ngạc: "Ơ? Thật sao?"
Văn Khuynh mỉm cười dịu dàng: "Ừ. Từ đây đến Đại học Du Giang cũng khá xa mà, cầm đi."
Cô gái nhận tiền, cẩn thận cất đi, rồi nhìn cô đầy biết ơn: "tôi sẽ trả lại sau."
Văn Khuynh thản nhiên: "Không cần đâu."
Nói xong, cô đi lướt qua cô gái và tiếp tục bước đi.
Đến đèn giao thông, cô rẽ trái. Đi thêm vài chục mét là một con phố ẩm thực. Buổi tối nơi đó đèn đuốc sáng trưng. Dù trời chưa tối hẳn nhưng đã có không ít hàng quán dựng lên.
Dù trên người chỉ còn 10 tệ, nhưng cũng đủ mua hai món ăn vặt.
Tuy nhiên, cô chưa đi được bao xa thì thấy một người đàn ông trung niên vừa đi vừa nhìn quanh, đột nhiên "rầm" một tiếng đâm vào cột điện.
Những người xung quanh bật cười. Người đàn ông nhăn mặt vì đau, nhưng không để ý đến ánh mắt trêu chọc, vòng qua cái cột rồi tiếp tục nhìn khắp nơi.
Khi đến gần Văn Khuynh, ông ta liếc cô một cái, rồi quay đi, nhưng ngay sau đó lại nhìn chằm chằm trở lại. Đột nhiên mắt ông sáng lên, kích động nói: "Đúng! Chính là cô!"
Văn Khuynh giật mình: "Ơ… ông nói gì vậy? Ông nhận nhầm người rồi à?"
Người đàn ông vội vàng lắc đầu: "Không không không, cô gái trẻ, cô đã từng nghe đến diễn xuất chưa? Tôi thấy cô rất hợp với một vai trong phim truyền hình của tôi."
Người đàn ông tóc tai rối bù, râu ria lởm chởm, mặc đồ bình thường. Dù trông có vẻ giống nghệ sĩ, nhưng nhìn kỹ lại càng giống một kẻ lừa đảo ở quán ăn vỉa hè hơn.
Văn Khuynh không chút do dự lắc đầu: "Không, tôi từ chối!"
Người đàn ông có vẻ hơi thất vọng, nhưng vẫn đưa danh thiếp cho cô: "Cô suy nghĩ đi. Tôi thấy cô rất hợp. Khi nào quyết định thì gọi cho tôi. Tôi nghĩ cô rất hợp với vai 'chị dâu'!"
Văn Khuynh: "?????"