[ BHTT - EDIT ] Nằm Mơ Cũng Muốn Cùng Nàng Ly Hôn - Chương 101
Văn Khuynh giật mình, lập tức quay người rời đi, thậm chí không còn tâm trạng nhìn lại quầy đồ ăn.
May mà gã điên kia không đuổi theo. Văn Khuynh thở phào nhẹ nhõm, nhưng vừa rẽ qua góc phố thì lại gặp người đàn ông đó:
"Cô gái, thật sự không định suy nghĩ lại sao?"
Văn Khuynh nhìn ông ta như nhìn một kẻ ngốc:
"Hoàn toàn không."
"Thực ra cô có thể suy nghĩ lại. Tôi thấy cô cực kỳ phù hợp với vai này. Tôi tìm khắp nơi rồi mà không có ai hợp hơn cô." Người đàn ông đột nhiên nói, "Hơn nữa bộ phim này chắc chắn sẽ bùng nổ. Cô thật sự không muốn cân nhắc sao?"
Văn Khuynh nhìn ông ta:
"Mấy người tuyển diễn viên bằng cách chặn người qua đường như vậy à?"
"Ờ… không phải, chỉ là những người đã thử vai trước đó không ai phù hợp, nên tôi định thử vận may thôi." Người đàn ông bỗng trở nên kích động: "Không ngờ lại gặp được cô như vậy!!"
Văn Khuynh: "…"
Cô khẽ chạm chóp mũi: "Tiểu thuyết tên là 'Gửi Ánh Trăng Trắng Yêu Dấu', đúng không?"
Người đàn ông sững người:
"Hả? Sao cô biết?"
Văn Khuynh hít sâu một hơi:
"Ông chắc bộ phim này qua được kiểm duyệt chứ?"
Người đàn ông cười:
"Tất nhiên! Chúng tôi sẽ làm nó tinh tế hơn, đẹp hơn, thể hiện cảm giác gợi cảm chứ không phải khiêu dâm. Chắc chắn qua được."
Văn Khuynh cạn lời:
"Sao ông lại có vẻ tự hào thế?"
Người đàn ông thản nhiên:
"Vì phim này chắc chắn sẽ thành công. Tôi có thể giúp cô nổi tiếng, thậm chí còn có thể giúp cô giành giải Kim Mã cho Nữ chính xuất sắc nhất."
Văn Khuynh: "……" Dám nói như thể đã định sẵn cô sẽ đoạt giải vậy.
Cô lạnh lùng nói:
"Không có cửa đâu, tôi từ chối. Ông nói thêm cũng vô ích, tôi sẽ không đồng ý."
Người đàn ông thất vọng:
"Vậy thì… tôi đã đưa danh thiếp cho cô , cô có tiện cho tôi số điện thoại không?"
Văn Khuynh lắc đầu:
"Không tiện, cảm ơn."
Người đàn ông im lặng một lúc rồi nói:
"Cũng được. Dù sao cô cũng có danh thiếp của tôi rồi, trên đó có số điện thoại. Nếu đổi ý thì cứ gọi."
Văn Khuynh không để ý, quay người rời đi thì Dư Tâm Lan gọi tới "Cậu đang ở đâu vậy, có muốn đến đây uống vài ly không?"
Văn Khuynh nghĩ một lát:
"Được thôi, nhưng cậu phải đưa tôi về."
Dư Tâm Lan cười:
"Vậy cậu bắt taxi đến đây đi, lát nữa tôi bảo tài xế đưa cậu về."
Văn Khuynh:
"Được, tôi sẽ đến trong nửa tiếng."
Khi đến nơi, phục vụ lập tức ra đón. Văn Khuynh gọi điện xác nhận phòng, rồi được dẫn vào phòng riêng.
Phong cách trang trí thiên về phương Tây, trên tường treo vài bức tranh phong cảnh. Không phải kiểu giao thoa hài hòa Đông Tây, mà ngược lại có chút lệch tông.
Văn Khuynh liếc nhìn mọi người trong phòng nhận ra Dư Tâm Lan và Ngụy Phỉ Thần. Người phụ nữ ngồi cạnh Dư Tâm Lan trông khá trẻ, Nhưng người ngồi cạnh Ngụy Phỉ Thần thì cô không nhận ra.
Vừa vào phòng, Dư Tâm Lan đã kéo cô ngồi xuống. Ngụy Phỉ Thần đẩy ly rượu về phía cô. Phục vụ rời đi, đóng cửa lại.
Văn Khuynh cau mày, giả vờ khó xử:
"Tôi đang định cai rượu."
Ngụy Phỉ Thần nhướng mày: "Rồi sao?"
Văn Khuynh cười, cầm ly lên uống vài ngụm: "Nhưng kế hoạch không phải lúc nào cũng thành công."
Ngụy Phỉ Thần cười, ánh mắt có chút men say nhưng vẫn tỉnh táo.
Dư Tâm Lan tò mò hỏi:
" Ngụy tổng quen Văn Khuynh của chúng tôi sao?"
Ngụy Phỉ Thần liếc nhìn cô, nói:
"Cô ấy là người nhà của Giang tổng, đúng vậy, chúng tôi quen nhau."
Văn Khuynh suýt nghẹn với từ "người nhà".
Cô cười gượng giải thích:
"Hôm nay trên đường về tôi đi nhờ xe của Ngụy tổng… à không, là đi nhờ máy bay."
Dư Tâm Lan cười lớn:
"Tôi còn định nhân cơ hội giới thiệu hai người, không ngờ đã quen rồi. Vậy thì càng dễ nói chuyện."
Văn Khuynh liếc cô ta.
Thì ra đây là ý đồ của Dư Tâm Lan làm trung gian để cô ký hợp đồng với công ty của Ngụy Phỉ Thần.
Dư Tâm Lan kéo áo cô, thì thầm:
"Cơ hội tới rồi, đừng bỏ lỡ."
Văn Khuynh nhíu mày:
"Cơ hội gì?"
Dư Tâm Lan ghé tai nói nhỏ:
"Cô biết Ngụy tổng là ai không? Ngành giải trí đang suy thoái, chỉ có công ty của cô ta vẫn kiếm tiền, thậm chí còn phát đạt."
Văn Khuynh: "thì sao ."
Dư Tâm Lan nói tiếp:
"Cậu thử tiếp cận cô ta đi. Cô ta vẫn độc thân. Nếu cô ly hôn với Giang Vân Quyển thì…"
Văn Khuynh ho nhẹ, liếc sang Ngụy Phỉ Thần.
Ngụy Phỉ Thần đang nói chuyện, nhưng như cảm nhận được ánh nhìn, cô quay sang, ánh mắt nửa cười nhìn cô.
Văn Khuynh quay lại nói với Dư Tâm Lan:
"Chưa ly hôn mà đã nghĩ đến người khác, không thấy kỳ à?"
Dư Tâm Lan lắc đầu:
"Có gì mà kỳ? Hơn nữa tài sản của Ngụy Phỉ Thần không kém gì Giang Vân Quyển. Với lại Giang Vân Quyển ngoại tình là không thể chấp nhận."
Mọi người uống rượu đến khuya.
Lúc này Văn Khuynh mới biết người phụ nữ ngồi cạnh Ngụy Phỉ Thần là quản lý cấp cao của công ty mọi người gọi là dì Lan.
Cô uống vài ly với dì Lan. Người phụ nữ này rất giỏi giang, lời nói khéo léo, tao nhã.
Cuối cùng, Ngụy Phỉ Thần đề nghị đưa Văn Khuynh về, nhưng cô từ chối:
"Không cần, Dư Tâm Lan đưa tôi về."
Dư Tâm Lan đột nhiên diễn: "Ôi, muộn quá rồi, không biết tài xế còn không…"
Dư Tâm Lan gọi điện rồi nói lớn:
"Hả? Không có xe à? Vậy chắc tôi tự bắt taxi thôi…"
Chưa kịp để Văn Khuynh phản ứng, Ngụy Phỉ Thần đã nói:
"Để tôi đưa cô về."
Bất đắc dĩ, Văn Khuynh xuống lầu, lên xe của Ngụy Phỉ Thần. Trên đường đi, tài xế lái xe phía trước. Ngụy Phỉ Thần hỏi cô:
"Cô suy nghĩ thế nào rồi? Có định đến Thiên Thịnh không?"
Văn Khuynh khẽ nhíu mày, nhỏ giọng:
"Tôi vẫn chưa quyết định…"
Ngụy Phỉ Thần mỉm cười, nghiêng đầu nhìn cô:
"Có gì phải do dự? Hơn nữa, chẳng phải cô muốn thử vai trong 'Kiếm Chí Quốc Gia sao? Bên đó đã sắp xếp xong rồi, cô có thể đi thử."
Văn Khuynh kinh ngạc:
"Cái gì? Không phải nói đạo diễn đó rất khó tính sao…"
Ngụy Phỉ Thần cười nhẹ:
"Nhóc con, cô nên hiểu, có tiền thì làm được tất cả."
Văn Khuynh gật đầu, nói với vẻ biết ơn:
"Cô đã bỏ ra nhiều tiền như vậy vì tôi, nếu tôi còn không đồng ý thì đúng là không phải. Tôi có thể ký hợp đồng."
Ngụy Phỉ Thần mỉm cười:
"Hôm nay muộn rồi, ngày mai tôi sẽ cho người liên hệ với cô."
Văn Khuynh gật đầu:
"Được."
Khi xe đến phủ họ Giang, Văn Khuynh xuống xe, bước chân hơi loạng choạng.
Đã lâu rồi cô không uống nhiều như vậy, hôm nay quả thật uống hơi quá.
Vừa bước vào nhà họ Giang, cô đã thấy đèn sáng khắp nơi. Dù đã quá nửa đêm, nhưng không khí lại có chút khác thường. Văn Khuynh còn tưởng mình nhìn nhầm.
Bước vào phòng khách, cô thấy Giang Vân Quyển đang ngồi đó đọc báo. Cô ấy thậm chí không ngẩng đầu khi thấy cô vào.
Quản gia đứng bên cạnh liên tục ra hiệu cho cô.
Văn Khuynh giả vờ không nhìn thấy, định lên lầu thì bị gọi lại:
"Văn Khuynh, đứng lại."
Văn Khuynh hít sâu, quay lại:
"Có chuyện gì sao?"
Giang Vân Quyển mặt không biểu cảm, hỏi:
"Em đi đâu?"
Văn Khuynh thành thật:
"Tôi đi uống rượu."
Nói xong còn bổ sung:" Với Dư Tâm Lan và mấy người khác."
Giang Vân Quyển nhíu mày:
"Em có biết bây giờ là mấy giờ không?"
Văn Khuynh liếc đồng hồ treo tường:
"Cũng chưa muộn lắm."
Trong lòng cô chợt thoáng nghi hoặc.
Giang Vân Quyển… đang lo cho cô sao?
Không thể nào. Chẳng lẽ cô ấy đã đợi mình cả đêm? Chắc là cô nghĩ nhiều rồi.
Giang Vân Quyển ngẩng đầu nhìn cô:
"Sao em không nghe điện thoại?"
Văn Khuynh chợt cảm thấy đối phương giống như một người mẹ nghiêm khắc con cái về muộn, không làm bài tập thì sẽ bị mắng.
Cô tùy tiện bịa:
"Điện thoại tôi hết pin, tắt máy rồi, tôi không thấy."
Giang Vân Quyển nhíu mày:
"Muộn rồi, đi ngủ đi."
Văn Khuynh sững người. Dễ vậy sao?
Cô gật đầu:
"Được… vậy tôi đi trước, chị cũng nghỉ sớm đi."
Giang Vân Quyển nhẹ nhàng vẫy tay:
"Ừ."
Văn Khuynh đi về phía phòng mình.
Phòng cô không xa phòng Giang Vân Quyển, nhưng từ đầu cô đã không định ngủ chung.
Tiểu Hắc thấy cô về thì lập tức cảnh giác nhìn ra phía sau, lông dựng cả lên.
Văn Khuynh giật mình quay đầu lại Quả nhiên, Lý Oanh Oanh đang đứng phía sau.
Văn Khuynh hoảng hốt:
"Sao cô ra ngoài mà không gọi tôi?"
Lý Oanh oanh nhìn cô, hỏi:
"Cô định nghỉ ngơi à?"
Văn Khuynh gật đầu, hơi khó hiểu:
"Đúng, tôi tắm xong rồi đi ngủ."
Lý Oanh Oanh đột nhiên nói:
"Chúng ta ngủ cùng đi."
Văn Khuynh: "…………"