Nội dung truyện
Có để cho người ta ngủ nữa hay không đây.
Đồ đáng ghét này lúc ngủ thì ngoan ngoãn lắm, hễ tỉnh dậy một cái là lại làm ra đủ thứ tiếng động. Trình Khanh Ngôn nhíu chặt chân mày, mở mắt ra u oán nhìn cô. Nàng vốn định cất tiếng mắng người, nhưng vừa mở mắt ra đã nhìn thấy một gương mặt vô cùng ngây ngô và xinh đẹp. Gương mặt ấy lúc này còn đang ửng hồng, trông ngây thơ đáng yêu khiến người ta thương xót, làm cơn tức giận trong nàng trong nháy mắt đã tiêu tan hơn một nửa.
Trình Khanh Ngôn hứng thú dồi dào nhìn gương mặt cô, ánh mắt cuối cùng dừng lại trên đôi môi mỏng mềm mại của Alpha. Nàng ngắm nhìn chăm chú vài giây rồi mới chậm rãi ngồi dậy. Theo động tác của nàng, chăn đệm từ xương quai xanh trượt dần xuống dưới.
Nàng muốn rời giường, cũng chẳng nghĩ gì nhiều, trực tiếp xốc chăn lên theo bản năng. Mới buổi sáng lúc ngủ, chiếc áo phông ngắn tay trên người nàng đã cuộn ngược lên tới tận vùng eo bụng, để lộ ra cặp đùi trắng nõn mịn màng cùng chiếc quần lót màu tím nhạt.
Loảng xoảng.
Tiếp đó, nàng liền nhìn thấy Khương Ánh đỏ bừng cả mặt mũi chạy trối chết ra khỏi phòng ngủ?
Tốc độ nhanh đến mức kinh người, thậm chí cô còn vấp phải chân giường suýt nữa thì ngã dập mặt, trông chẳng khác nào đang bị chủ nợ đuổi đến nơi.