Cách Để Huấn Luyện Một Omega Thuần Ngoan Ngoãn - Chương 5
” Ồ… Cũng đã 4 giờ chiều rồi sao. ” Ngày nghỉ cũng sắp hết rồi, phải tranh thủ tận hưởng….
Lục Vân Anh đứng dậy, lấy ra một cái xích chó, buộc vào cổ nàng, tay còn lại cầm sợi dây xích nghịch ngợm, quơ qua quơ lại: ” Đi dạo thôi. ”
Đi dạo? Đi ra ngoài trong bộ dạng này!???
Tần Hạ liên tục lắc đầu, chân nàng hiện vẫn còn bủn rủn. Lục Vân Anh là một cái ác ma, làm sao có thể tha cho nàng.
Cô kéo mạnh sợi xích, ép Tần Hạ không thở được. Ánh mắt của cô ta đáng sợ, pheromone toả ra một áp lực kinh hồn.
Cô ta lại dùng pheromone để đe doạ nàng.
” Đã là chó thì ngại cái gì? Xem ra tôi còn quá dễ dãi với em. ” Nếu đã như vậy, cô thô bạo xé toạc cái áo mi còn sót lại trên thân nàng.
Rượu mời không uống muốn uống rượu phạt. Cô ép buộc Tần Hạ phải một thân trần trụi ra ngoài.
” Tôi thấy từ này em đừng nên mặc quần áo nữa. ”
Và đương nhiên lời này là không nói đùa.
Cả hai ra ngoài khu vườn rộng lớn của Lục Vân Anh. Thấy cô gái nhỏ run run, lại sợ mất hứng chính mình nên cô giải thích.
” Nơi đây là biệt thự ở ngoại ô, dù em có kêu la đến mấy cũng không có người đến cứu đâu. ”
Nếu đã nói vậy thì yên tâm hơn hẳn. Đi được một lúc thì cô nhận thấy Tần Hạ có vẻ kì lạ.
” Em có phải là đang mắc tiểu? ”
Tần Hạ xấu hổ gật đầu.
Lục Vân Anh dắt nàng đến một cái cây, nở một nụ cười tà mị, nói.
” Vậy thì tiểu ở đây luôn đi. Tiện thể bón cho cây xanh tốt. ” Cô vô sỉ nói.
Nàng không thể tin vào tai mình nữa.
” Chủ nhân… Xin ngài.. đừng là chỗ này. ”
Một chút tôn nghiêm, cô cũng không chừa cho nàng sao.
Tần Hạ liên tục cầu xin, Lục Vân Anh nghe mà nhức đầu, lớn tiếng quát.
” Vậy thì cả ngày hôm nay đừng nghĩ được đi tiểu nữa. ”
Không thể được. Thế thì nàng chết mất!
Lại thấy Lục Vân Anh mang tính mạng của mẹ nàng ra đe doạ.
” Mẹ em đang nằm trong bệnh viện mà tôi đang công tác, nếu chịu nghe lời tôi hứa sẽ chữa khỏi bệnh cho mẹ em. ”
” Cô là bác sĩ sao? ” Nàng ngạc nhiên hỏi.
Vậy mà nàng cứ tưởng cô là tổng giám đốc con nhà tài phiệt giàu có nào đó.
” Im lặng và đi tiểu đi! Em có 1 phút thôi đấy. ”
Không thể cầu xin, Tần Hạ nhẫn nhịn vì mẹ, cắn môi, từ từ đi đến gốc cây.
Lục Vân Anh ra lệnh: ” Giống như chó con, nâng chân lên. Được phép lấy máy rung ra. ”
Nghe chỉ thị nàng cố gắng nâng một chân, khoác lên thân cây, chậm rãi rút đi cái máy rung.
Từ trong hoa huyệt, chất lỏng màu trắng nhớt nháp chảy xuống đất, theo đó là một cỗ nước tiểu thật nhiều.
Tần Hạ ngây thơ, không hề nghi ngờ về việc tại sao tiểu nhiều như vậy, một phần cũng là vì xấu hổ nên đầu óc trống rỗng.
Không hay biết bản thân đã bị hạ thuốc.
Còn Lục Vân Anh nhìn dáng vẻ nhục nhã của nàng, hưng phấn đến mức côn thịt lục rịch đứng thẳng.
Chắc mỗi ngày phải cho uống một lần.
Cô lấy ra một chiếc khăn, nhẹ nhàng lau chùi những giọt nước đọng lại trên hoa huyệt nàng, ôn tồn nói.
” Chó cái, tiểu xong rồi thì ngậm máy rung đi vài vòng đi. ”
Tần Hạ trải qua nhiều khuất nhục, nghe lời hơn hẳn, ngoan ngoãn ngậm cái máy rung dính hỗn hợp dâm thuỷ cùng tinh dịch của Lục Vân Anh.
Đi vài vòng, Tần Hạ cảm thấy chỗ này thật đúng là không có bóng dáng ai cả, yên bình và thanh lặng. Lục Vân Anh cũng rất hưởng thụ điều này.
Vì tránh cho Omega bị nhiễm lạnh nên cô chỉ dắt nàng đi 2 vòng rồi quay lại trong nhà.
….
Lục Vân Anh hiếm lắm mới tự tay tắm rửa cho đồ chơi của mình. Bình thường cô toàn để cho các thuộc hạ beta làm.
Tuy vậy cô vẫn không cho phép Tần Hạ đi bằng hai chân, chỉ được quỳ bò và chổng mông lên, tùy ý để cô tắm rửa như một con chó.
” Ân… Ah.. a~ a… ”
Tần Hạ lắc eo theo nhịp điệu ra vào của Lục Vân Anh. Kể cả lúc tắm, cũng bị cô thao ba lần. Làm xong, cô mới rửa sạch cho nàng, kể cả cúc huyệt cũng vậy.
” Đem xích sắt lại đây. ”
Tần Hạ trần trụi, gậm xích sắt đưa đến cho cô. Nàng mong rằng buổi tối sẽ không còn điều gì xảy ra nữa.
” Uống cái này đi. ”
Cô đưa nàng hai viên thuốc, nàng không dám hỏi thuốc gì, ngoan ngoãn uống nó.
” Chủ nhân,… Xin cho tôi hỏi tình hình mẹ tôi ra sao rồi? ” Tần Hạ đáng thương nhìn cô.
Nhắc đến mẹ nàng, Lục Vân Anh thần sắc hơi không được tự nhiên không trực tiếp trả lời câu hỏi ấy.
” Chỉ cần em ngoan, cái gì cũng sẽ có. ”
Hiển nhiên là cô không muốn trả lời câu hỏi đó. Lại nhớ đến người phụ nữ đó, cái gì cũng đều mất hứng nên cô chỉ thao nàng có đúng một lần vào đêm nay, cho nàng ngậm tinh dịch của mình ngủ.
” Sẽ… Sẽ mang thai… Đó… ” Nàng thở hổn hển nói.
Bụng dưới căng cứng lại bị Lục Vân Anh tàn nhẫn bịt lại bằng một cái máy rung mới.
Mang thai?
Tất nhiên cô sẽ để nàng mang thai con của cô, đến lúc đó không biết biểu cảm trên gương mặt Triệu Tiểu Vy sẽ hài hước đến mức nào đây~
Thật đáng mong chờ.
” Sụyt… Ngày mai sẽ mệt hơn đó, ngủ đi. ” Âm thanh trong trẻo, cùng hơi thở nóng bỏng vì tình dục nhẹ nhàng đậu vào tai nàng.
Tuyến thể sau gáy Tần Hạ càng hưng phấn hơn, câu dẫn Lục Vân Anh lại tiêu ký nó. Alpha có thể chịu đựng được điều này thì người đó cần phải đến chỗ cô để khám gấp.
Lục Vân Anh nhẹ nhàng liếm nó, cảm nhận hương mật đào ngọt ngào trên đầu lưỡi càng khiến cô điên cuồng muốn nhiều thêm nữa.
” Ư~ Ư… Hừ… ”
Tuyến thể yếu ớt bị răng của Alpha xâm nhập, cần quấy, lan tỏa mùi riêng của bản thân, mười phần chiếm hữu Omega này.
…..
Tần Hạ chìm vào giấc ngủ, Lục Vân Anh cẩn thận đắp chăn cho nàng.
Đây là lần đầu tiên cô làm vậy với bạn tình.
Omega này rất đặc biệt.
Là con gái của Triệu Tiểu Vy và Tần Dạ Mộc.
Lục Vân Anh ra khỏi căn dinh thự, lái xe đến bệnh viện. Thăm ai, chính cô cũng không biết.
….
” Bác sĩ Lục, tình hình bệnh nhân không được khả quan lắm. Cần làm phẫu thuật ngay lập tức. ”
” Tôi biết rồi. ”
Vị bác sĩ có chút bối rối, hỏi cô.
” Thưa bác sĩ, bệnh nhân này không có người nhà sao? ” Từ lúc người này đến đây, hắn chưa thấy ai thăm nàng ngoài bác sĩ Lục.
Lục Vân Anh nhìn người phụ nữ đã từng là tuyệt thế giai nhân, bây giờ hốc hác nằm yên một chỗ trên giường bệnh đơn sơ, mùi hương pheromone hoa hồng thay thế bằng thuốc sát trùng nhức mũi.
Lục Vân Anh cho đuổi vị bác sĩ già beta đi. Một mình trong giường bệnh, ngồi bên cạnh giường của cô ấy.
” Thảm hại, tôi tự hỏi chị còn là Triệu Tiểu Vy sao. ”
Đúng vậy, đây là mẹ của Tần Hạ.
Nhìn bệnh án, Lục Vân Anh không khỏi trào phúng, ngày mai là ngày cô ta phải phẫu thuật cắt bỏ tuyến thể. Tuyến thể là một khi đã cắt, chắc chắn sẽ gây ra rối loạn hormone, trở thành một beta bình thường.
Tuy vậy tỉ lệ ca phẫu thuật thành công chỉ có 25%
Nếu là một Omega hay Alpha, người ấy hẳn sẽ rất tuyệt vọng đi…
” Tự làm tự chịu. Bây giờ tôi không thích hành hạ chị nữa, con gái của chị có vẻ thú vị hơn nhiều. ”
……..
Tần Hạ bị nghẹn nước tiểu tỉnh dậy, nàng xuống dưới, mở cửa phòng vệ sinh thì phát hiện nó đã bị khoá.
Tần Hạ: ” ….. ”
Bụng ngày càng trướng khiến nàng đau sót, sắp không nhịn được.
Bỗng máy rung trong cơ thể đột nhiên di chuyển, chấn động tất cả bên trong hoa huyệt nàng.
” Á…. ”
Tần Hạ chấn kinh, vội ép chặt hai đùi, thân mình dựa vào cái cửa, nhưng nhận thấy càng làm thế càng ma sát chặt với cái máy rung hơn.
Trực tiếp mở rộng hai chân, để lộ hoa huyệt xinh đẹp, ngậm chặt một cái máy rung, ướt nhẹp.
Một cảnh tượng dâm mĩ. Điều này vô tình được quay hết bởi các máy quay mini được Lục Vân Anh gắn khắp nơi trong căn phòng lẫn căn nhà.
Kín đáo đến mức không ai nhận ra.
Khoé miệng nhỏ chậm rãi chảy nước bọt.
” Ha…. a… Ừm~ a… ”
Không xong rồi….
Nàng cao trào.
Chiếc máy rung trực tiếp bật ra xa, theo đó là một dòng chất lỏng màu trắng đặc sệt, niệu đạo không thể khống chế phóng nước tiểu đầy sàn nhà.
Thật thoải mái sau khi chút hết mọi gánh nặng trong cơ thể.
Nàng mê tình loạn ý, cảm thấy cơ thể dạo này nhạy cảm hơn trước rất nhiều.
Rất dễ lên đỉnh …
Sau khi cao trào, nàng có chút mê man, hai chân vẫn tách rộng ra, thất thần nhìn bãi nước dơ của chính mình.
Chưa kịp để Tần Hạ hồi thần lại, từ bên ngoài phòng Lục Vân Anh mở cửa bước vào. Tần Hạ chết trong tim nhiều chút….
” Cái gì đây? ” Thấy căn phòng lộn xộn, mùi của nước tiểu lẫn mùi tanh của tinh dịch pha trộn lại phá lệ mê tình.
Tần Hạ thở hổn hển trên mặt đất, Lục Vân Anh không quan tâm, chỉ đến bên cạnh nàng nhặt lấy cái máy rung, âm thanh lạnh lẽo nói.
” Em dám lấy cái này ra? Không phải là đã nói chỉ có mình tôi mới được lấy xuống cho em mà. ”
” Không coi lời của chủ nhân ra gì, phải, không? ” Cô cố ý nhấn chữ cuối cùng.
” Tôi… Tôi xin lỗi thưa ngài! ” Tần Hạ vội vàng đứng dậy nói. Mặc dù chân mềm nhũn, nhưng vẫn cố gắng…
Lục Vân Anh lay lay chiếc máy rung, một tay bịt mũi như thể ghê tởm thứ này vậy.
” Em xem, phòng đã bị em làm bẩn rồi, không lẽ tôi phải bắt em liếm sạch chỗ này. ”
” Chó cái, tiểu bậy trong phòng là không tốt, đã thế tôi còn chưa cho phép em tiểu, xem ra phải trừng phạt. ”
Hết chương 5.
Không biết diễn tả cảm giác sao của Tần Hạ lúc bị ấy ra sao, tạm thời cứ như vậy đi=))