Nội dung truyện
Đó là một ngày chiều thu, nắng nhè nhẹ, gió thổi mát mát. Một người con gái xinh đẹp, tay cầm bó bông tỏ tình với người cô ấy thích. Khung cảnh thật nên thơ thật thơ mộng, viễn cảnh cô gái ấy được chấp nhận rồi hai người cùng nắm tay nhau bước đi trong ánh hoàng hôn đã được tất cả mọi người tưởng tượng ra hết trong đầu. Ôi cảnh tượng thật là won-đơ-phồ. Nhưng hành động của nhân vật được tỏ tình lại làm cho biết bao nhiêu cô gái vỡ mộng. Nó đã thẳng tay quăng bó bông ấy vào thùng rác. Sau đó còn tuyên bố một câu rất hùng hồn trước cổng trường: “Tôi đã có người mình thích. Tôi không muốn cô ấy hiểu lầm tôi, từ nay về sau nếu còn ai hành động thiếu suy nghĩ như thế này thì đừng trách.”
Sau khi bỏ lại một câu nói hùng hồn hổ báo cáo chồn ấy thì nó xoay người bỏ đi. Bóng dáng ấy mãi là một huyền thoại của ngôi trường này. Và cũng từ đó chẳng ai dám thổ lộ tình cảm với nó cả. Đẹp thì có đẹp nhưng chỉ là đồ cúng không thể ăn a
Và hôm nay, sự kiện ấy lại một lần nữa được diễn ra. Cô gái, có một cô gái. Bó hoa, có một bó hoa. Liệu rằng cô gái này có được chấp nhận hay sẽ bị từ chối một cách thẳng thừng, rồi bị ném cho cá mập chơi đùa. Cuộc đời nở hoa hay cuộc sống bế tắc?
-Bảo Vy: Em đã thích Kỳ từ rất lâu rồi. Em học không tốt nhưng em đã rất cố gắng để được vào ngôi trường này. Được học chung với Kỳ. Em biết Kỳ đã sắp rời xa rồi nên em lấy hết can đảm ra thổ lộ với Kỳ. Kỳ hãy cho em một cơ hội có được không?
Sau lời nói của cô gái thì bầu không khí trở nên thật yên lặng. Nó thì cứ nhìn chằm chằm cô gái còn người đứng bên cạnh nó thì lại tức đến muốn bốc khói. Chưa để cho nó kịp nói gì thì cô đã nắm áo nó kéo đi, mặc cho cô gái vẫn đứng đó và đám đông vẫn cứ nhìn theo.
Nó nhìn bóng dáng “nhỏ bé” đang kéo tay của mình tiến về phía trước thì trong lòng bỗng cảm giác ấm áp. “Chẳng lẻ cô đang ghen” đó là suy nghĩ của một thanh niên đang yêu thầm hay mơ mộng cho hay. Cũng chính vì suy nghĩ ấy mà nó thơ thẩn cười như một đứa điên suốt quảng đường. Làm cho cô cảm thấy nó đang hạnh phúc trong niềm vui được cô gái kia tỏ tình nên cơn tức càng dâng lên cao. Ôi nước lũ dâng cao, dâng cao…
Vừa vào tới phòng riêng của mình cô đã bộc phát ngay lập tức.