Cơ Trưởng Nhà Bên Là Sói Đói - Chương 25
Chỉ với một tư thế này thôi, Thái Anh đã làm cô hơn một giờ đồng hồ, tuy rằng mặt bàn bóng loáng, nhưng lâu như vậy, mông cọ xát với mặt bàn cũng cảm thấy đau, tiểu huyệt bị làm đến co rút không ngừng, làm Thái Anh liên tiếp phải hít sâu.
Thân gậy của chị đột nhiên trướng to hơn rất nhiều, tốc độ cũng nhanh hơn, cắm xuống thêm trăm cái, Thái Anh cuối cùng cũng rút dương v*t ra, bắt từng giọt tinh hoa đặc sệt lên bụng nhỏ của Trân Ni.
Cô cũng xụi lơ ngã xuống mặt bàn, trên bụng cô lúc này là hỗn hợp nước trái cây cùng tinh d*ch trắng đục, tạo thành khung cảnh dâm mỹ vô cùng. Chỗ cửa huyệt lại càng dâm hơn, lúc Thái Anh rút côn th*t ra, nước dâu từ huyệt mềm lập tức chảy ra.
Nước chảy đầm đìa xuống đầy mặt sàn, Thái Anh cầm lấy một cái chén nhỏ, đặt dưới hạ thân cô, đưa hai ngón tay thon dài vào trong, nhẹ nhàng moi móc, đem hết dâu cùng nước dâu còn sót lại vào trong chén.
Trân Ni lập tức rên rỉ ra tiếng: "Chị…không cần…đừng moi ở đó…ưm…khó chịu."
Tiểu nộn bức bị chị làm gần một giờ, chưa nói có ngón tay thô ráp uốn lượn cọ sát bên trong, chỉ cần cô thở thôi, tiểu huyệt của cô cũng đã co rút, mẫn cảm khó chịu.
"Nếu không lấy ra, thì lấy đâu mứt dâu cho Trân Ni ăn bây giờ? Chị vất vả giã cả tiếng, em không nên uổng phí như vậy." Thái Anh moi móc vài cái, lại xoa xoa â/m h/ộ một hồi.
Dâm thuỷ Trân Ni mang theo nước dâu tây chảy ra ngoài, cô rất muốn cản chị lại, nhưng cô biết có ngăn cũng vô dụng. Hơn nữa bây giờ cô cũng không còn tí sức lực nào, chỉ có thể để Thái Anh tuỳ ý đùa giỡn.
Mái tóc khi nãy Trân Ni tỉ mỉ cột lên, bây giờ đã rối tung không ra hình dáng, rũ đầy trên mặt, tóc dính mồ hôi dán trên hai bên má, khuôn mặt nhỏ tuy vẫn non nớt ngây thơ, nhưng đã ửng đỏ, nhìn là biết vừa trải qua một hồi kịch liệt.
Thái Anh vừa moi vừa xoa được non nửa chén nước dâu, đưa đến trước mặt Trân Ni, nói: "Ni Ni, muốn nếm thử mứt dâu do tiểu huyệt của em làm không?"
"Không cần! Nếu chị bắt em ăn, em sẽ không bao giờ ăn dâu nữa, cũng không thích chị nữa." Trân Ni uỷ khuất, tức giận đỏ cả mắt.
Thái Anh biết cô nhóc thật sự đang nổi giận, buông chén xuống, bế Trân Ni lên, nhẹ giọng nói: "Được được, không ăn, chị ôm em đi tắm." Sau khi tới phòng tắm, Thái Anh đặt Trân Ni trong bồn tắm, chính mình lại ngồi ở đùi cô, cầm lấy vòi sen, nhắm vào tiểu huyệt đã sưng to mà rửa.
Tia nước ấm phun lên cửa động, kích thích Trân Ni vốn đã mẫn cảm, càng thêm tê dại, bên trong rất ngứa. Thái Anh một tay cầm vòi sen phun tới, một tay khác tiến vào bên trong nhuyễn huyệt, tiếp tục moi móc.
Trân Ni lập tức run giọng rên rỉ: "Chị, không cần…rất ngứa…em chịu không nổi…ưm…"
Trước khi Trân Ni bị Thái Anh đè ra, điều cô nói nhiều nhất với chị là hãy làm cô đi, nhưng khi đã được ý nguyện, điều cô nói nhiều nhất với chị là chị, không cần.
"Không được, nếu không rửa sạch sẽ bên trong, có thể sẽ bị nhiễm trùng." Chị không ngước đầu, chuyên chú rửa sạch tiểu huyệt của Trân Ni.
Ngón tay thon dài vuốt ve từng thớ thịt mềm mại uốn khúc trong hoa huy*t của cô, sợ rằng những hạt nhỏ từ dâu tây còn sót lại bên trong, Thái Anh phải dùng đầu ngón tay cẩn thận xoa nắn từng chỗ.
Điều này đối với Trân Ni chính là tra tấn, nếu nói là khổ hình, thì cô bị ngón tay chị đùa giỡn đến dâm thủy chảy ròng ròng, còn nếu nói là sảng khoái, cả người cô lại hụt hẫng, cả người ngứa ngáy không chịu được.
Thẳng cho đến khi nhuyễn huyệt của cô nhóc đã được rửa sạch sẽ thoải mái, dâm thuỷ tuôn ra không mang theo nước dâu nữa, Thái Anh mới miễn cưỡng rút ngón tay ra khỏi tiểu nộn bức đã sưng đỏ.
Mà Trân Ni bị chị dùng ngón tay moi lộng trong gần hai mươi phút, đã cao trào hai lần, cả người xụi lơ không có chút lực, chỉ có thể để Thái Anh tắm rửa cho mình như tối hôm qua.
Sau khi hai người đều đã sạch sẽ, Thái Anh ôm Trân Ni trở lại giường trong phòng ngủ, từ tối hôm qua, Trân Ni như một đứa bé chưa biết đi, luôn được chị bế trên người. Tất nhiên, bị chị giữ chặt rồi làm ở nhiều nơi khác nhau.
Trân Ni luôn nghĩ, cô bị làm mạnh bạo như vậy, sẽ không bao giờ cho chị chạm vào mình nữa, sẽ tránh xa bà chị quái thú này. Nhưng sau khi ân ái, cô lại bị cuốn hút bởi đường nét thanh tú, góc cạnh trên khuôn mặt chị , mặc dù bị làm đến không thể tự đi được, vẫn không muốn rời khỏi chị. Hiện tại hai người đang nằm đối mặt với nhau, Thái Anh dùng một cánh tay làm gối đầu cho Trân Ni , cánh tay kia tìm đến eo cô, ôm cô vào lòng ngực.
Trân Ni vươn ngón tay út, du tẩu trên sống mũi cao thẳng của chị, phác họa đường nét trên mặt chị, yêu thích không thể buông tay.
Không khỏi thắc mắc hỏi: "Chị, chị lớn lên xinh đẹp như vậy, điều kiện cũng tốt, tại sao bây giờ chưa kết hôn, cũng không có bạn đời?"