Cơ Trưởng Nhà Bên Là Sói Đói - Chương 24
Sau khi ăn 2 cái bánh mì cùng vô số dâu tây, Trân Ni phát hiện Thái Anh chỉ uống cà phê, ăn bánh mì với trứng, một trái dâu cũng không đụng tới, vội cầm lấy một trái đưa tới trước mặt chị.
Lại bị Thái Anh trực tiếp đẩy ra: "Chị không thích ăn dâu, em ăn đi, đều là mua cho em cả."
"Chị, chị ăn một trái đi, dâu tây rất ngon, đồ em thích ăn nhất, cũng muốn để người em thích nhất ăn chung." Trân Ni làm nũng nói.
Thấy Thái Anh vẫn nhất quyết không ăn, Trân Ni đang ngồi đối diện, dứt khoát đứng lên, đi tới trước mặt, kiên quyết nhét dâu vào miệng chị.
Chính vì hơi cúi người xuống, phần ngực áo vốn đã hơi mở rộng, hiện tại càng làm lộ ra hai bầu ngực sữa trắng muốt, trần trụi đong đưa trước mặt chị, trên đó còn lưu lại dấu hôn do Thái Anh điên cuồng liếm mút tối hôm qua.
Thái Anh lập tức thay đổi tư thế ngồi tách hai chân đang vắt chéo nhau, bởi vì cự vật dưới háng của chị, vì bị Trân Ni lơ đãng khiêu khích, nháy mắt đã thức tỉnh.
Thái Anh nhận lấy một quả dâu tây từ tay Trân Ni, cười xấu xa nói: "Muốn chị ăn dâu với mứt dâu, có 1 cách đấy."
"Cách gì?" Trân Ni mở to đôi mắt thuỷ tinh, vẻ mặt vô tội nhìn Thái Anh.
Cô nhóc đáng thương, hoàn toàn không biết kế tiếp sẽ phát sinh chuyện gì, khuôn mặt vẫn non nớt ngây thơ.
Thái Anh bỗng nhiên đứng dậy, đẩy tất cả đồ ăn qua một bên, chỉ chừa lại vài trái dâu trên bàn, cùng với mứt dâu vừa làm hồi sáng nay.
Hai bàn tay chị chia ra hai bên ôm lấy hai nách Trân Ni, bế cô như bế em bé rồi tự mình ngồi lên mặt bàn.
Một tay buông ra lần tới mấy cái nút áo đang cài, trực tiếp kéo ra, Trân Ni đang không mặc đồ lót, hai vú và chỗ tư mật đều bại lộ trước ánh mắt nóng bỏng của Thái Anh.
"Không mặc quần lót? Đã chuẩn bị trước rồi sao?" Thái Anh ngước mắt nhìn Trân Ni trêu đùa.
"Không phải…chị, do phía dưới còn sưng, mặc quần lót bị đau, em mới không mặc…chị để em nghỉ ngơi mấy ngày được không? Em không ép chị ăn dâu tây là được rồi."
Trân Ni hoàn toàn không ý thức được rằng, việc Thái Anh muốn làm cô, với việc ăn dâu tây không có liên quan gì đến nhau, đơn giản là muốn làm mà thôi.
"Trân Ni ngoan, chị sẽ nhẹ nhàng."
Thái Anh mới được ăn thịt sau nhiều ngày ăn chay, một khi dục hỏa bùng lên, sao có thể bị dập tắt được?
Hai tay chị nâng hai viên nhũ hoa lên, nhìn chằm chằm vào hai luồng vú bự, chính mình lại chậm rãi xoa nắn hai đầu vú hồng nhạt, làm chúng dần trở nên cương cứng đứng thẳng lên. Thái Anh lúc này mới buông một tay ra, lấy ra một ít mứt dâu trong hộp, bôi lên hai vú Trân Ni.
"Ưm…chị…chị muốn làm gì?"
Trân Ni bị chị xoa nắn, rên rỉ liên tục, đột nhiên bị dính mứt dâu lạnh ngắt, hít một hơi sâu.
"Ăn mứt dâu."
Thái Anh dứt lời, liền đẩy Trân Ni ngã lên mặt bàn, cúi người xuống, hai tay chế trụ tay Trân Ni, cùng cô mười ngón đan xen, rồi đặt ở hai bên đầu khiến cô không thể cử động mà giãy giụa.
Sau đó chị vươn đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm láp cặp vú dính đầy mứt dâu, khi thì liếm mạnh, khi thì há miệng ngậm lấy nhũ thịt mềm mại, khi động tình còn nhẹ nhàng gặm cắn.
Cô gái dưới thân bị kích thích, khi thì nhẹ giọng hừ hừ như mèo, khi thì rên rỉ thét chói tai, thân mình nhẹ nhàng run rẩy, chỗ tư mật sớm đã ướt như đại dương, thấm lên cả quần đùi của Thái Anh.
Hai con thỏ trắng bị chị liếm ướt dầm dề nước miếng, nhớp nháp khó chịu, cũng may là mứt dâu đã được chị xử lý sạch sẽ, Trân Ni thở phào nhẹ nhõm, nghĩ rốt cuộc cũng có thể đi tắm rồi.
"Chị…có thể đi tắm chưa? Ngực em dính dính rất khó chịu." Trân Ni đáng thương nhìn Thái Anh
Nhưng chị lại không định buông tha cho cô, ngược lại còn cong môi khen: "Hương vị mứt dâu không tồi, nhưng nếu được ủ lâu hơn sẽ càng ngon, đợi khi nào chị ăn đã, sẽ ôm Ni Ni đi tắm, Ni Ni ngoan…"
Thái Anh đỡ Trân Ni ngồi dậy, tách hai chân cô ra, đem â/m h/ộ lộ ra trước mắt, Thái Anh dùng đầu ngón tay quệt ra một ít nước xuân từ huyệt đạo, nhếch mép nói: "Mật của Ni Ni chảy nhiều như vậy, xem ra không cần thêm đường nha."
Trân Ni còn chưa kịp hiểu ý tứ của câu nói này, Thái Anh đã cầm lấy một trái dâu tây, dùng ngón tay tách hai cánh hoa đã sưng đỏ, một tay khác đặt nó ngay huyệt khẩu ướt át, lăn một vòng, rồi đẩy nó từng chút từng chút vào trong tiểu nộn bức của thiếu nữ.
"Chị…không cần…chị làm gì vậy? Em không cần…chị mau lấy ra…ưm…dâu tây căng quá, Ni Ni khó chịu…" Trân Ni khóc nức nở.
Tay nhỏ hoảng loạn duỗi đến chỗ riêng tư, muốn lấy dâu ra, nhưng lại bị chị giữ chặt lấy, sau đó cởi áo sơmi trên người cô, trói hai tay Trân Ni về phía sau.
"Ni Ni đừng sợ…một lát chị sẽ giúp em lấy ra…" Thái Anh nhẹ giọng nói.
Trân Ni thật sự không nghĩ tới, cảnh mà cô nhìn thấy trên AV sẽ xảy ra với mình, không phải trước đây cô rất thích những cảnh play như vậy sao? Vì cái gì mà khi nó thật sự phát sinh, cô lại sợ hãi như vậy?
Trân Ni sợ hãi muốn kẹp hai chân lại, nhưng bị hai bàn tay to của Thái Anh giữ chặt, mở ra càng lớn. Khi tay chị rời đi để lấy thêm dâu, Trân Ni nhanh chóng kẹp chặt hai chân, lại bị chị nhẹ nhàng tách ra chưa nói, còn bị chị trừng phạt bằng cách dùng ngón tay xoa lên hai cánh hoa đã sưng đỏ.
Cô bị đau, nước mắt lưng tròng, chép miệng nhỏ nũng nịu nói: "Đau quá…chị…đừng xoa ở đó."
"Đau thì ngoan ngoãn tách đùi ra, để chị nhét thêm dâu vào." Giọng nói chị ôn nhu, nhưng lại không làm Trân Ni vui vẻ chút nào.
Phía dưới cô nhỏ như vậy, chị muốn nhét mấy trái vào chứ.
"Không cần…chị…rất trướng…rất khó chịu." Tiểu huyệt Trân Ni co rút, thực muốn lấy dâu ra khỏi hạ thể.
Nhưng ai ngờ càng co rút, bởi vì đường đi đã trơn trượt do nước xuân tiết ra khi được chị liếm vú, dâu tây cứ thể càng vào sâu hơn.
"Cái miệng nhỏ phía dưới của em, tối qua còn ăn hết cả dương v*t của chị. Trái dâu nhỏ vậy, sao có thể khó chịu?" Thái Anh vừa nói vừa tiếp tục cầm thêm một trái, đặt ở huyệt khẩu, tiếp tục nhét vào.
Trân Ni đếm được, chị nhét tổng cộng 5 trái mới dừng tay, cầm khăn giấy lau lau đầu ngón tay.
Cô bị căng khó chịu cực kỳ, hơn nữa vỏ dâu còn xù xì, cô không dám co rút nữa, sợ những hạt nhỏ sẽ mắc vào da thịt mềm mại của mình.
"Chị, có thể lấy ra không?" Trân Ni vừa dứt lời, lại thấy Thái Anh đứng lên, cởi quần đùi của mình xuống.
Chị cầm lấy côn th*t thô to doạ người của mình, đặt trước cửa động nhét đầy dâu của cô.
Trân Ni lập tức hoảng: "Chị…không cần…chị muốn làm gì? Dâu còn ở bên trong, chị không thể cắm vào."
"Làm em chứ sao, nếu không có dâu, sao chị có thể làm mứt dâu cho em được?" Thái Anh đáp lại, xếp hai chân Trân Ni thành hình chữ M, đặt hai bên mông, tư thế này là â/m h/ộ cô tách ra, không cần chị phải chống. "Chị…đừng…Ni Ni sẽ ngoan ngoãn, cái gì cũng nghe chị! Nhưng cái này thì không được! Làm sao em dám ăn dâu nữa chứ." Trân Ni nước mắt lưng tròng.
Thái Anh đặt quy đ*u ở cửa động cọ xát một hồi, sau khi có ái dịch chảy ra, chị mới đỉnh vòng eo, đem dương v*t hướng vào bên trong, trả lời: "Về sau nếu em không ở cùng chị, chỉ cần nhìn thấy dâu, có thể nhớ tới chị nha."
Bởi vì tiểu huyệt đang nhét đầy dâu tây, Thái Anh phải dùng chút lực, mới có thể chen thân gậy đi vào, cô nhóc mới phá thân hôm qua, mật động còn chật hẹp, chỉ nuốt vào cự vật đã khó khăn, huống chi còn có dâu bên trong, mỗi lần chị thúc một chút, cô đã kêu lên sợ hãi.
Bởi vì mạnh mẽ thẳng tiến, cô nhóc bị trói tay, không có gì chống đỡ, Trân ni suýt nữa đã đã đâm ngã xuống bàn, quy đ*u chị đã nhét được vào bên trong, hiện tại không còn dùng tay đỡ cũng có thể tiếp tục đi vào.
Hai tay chị xuyên qua hai đùi Trân Ni, trực tiếp ôm lấy hai mông cô, sau khi đã ổn định thân người, chị đỉnh thân lên, nửa phần dương v*t đã đi vào. Dâu tây bên trong nhuyễn huyệt bị dương vậy đảo lạn, nước dâu theo chỗ hai người giao hợp chảy ra, tựa như máu của xử nữ, trên bụng nhỏ của cô cũng vương vãi một chút nước dâu.
"A…đau quá…khó chịu…chị…dừng lại…được không?"
Thái Anh thở dốc trả lời: "Đau à? Ngoan, đợi một chút…dâu tây bị đảo lạn sẽ không đau nữa."
Tiểu huyệt nhỏ hẹp, chứa chấp dương v*t của chị đã trướng đau, huống chi bên trong còn vài trái dâu tây, Thái Anh càng phải ra sức nhấp eo đưa đẩy vào bên trong.
Tiểu huyệt bị căng không chịu được, tay lại bị trói, muốn tìm vài thứ giảm bớt áp lực cũng không có, uỷ khuất khóc sướt mướt.
Thái Anh mở trói hai tay Trân Ni, hôn nhẹ lên mắt cô, nhưng hạ thân không chút lưu tình, tiếp tục cắm vào bên trong.
Ước chừng năm phút, Thái Anh mới có thể cắm toàn bộ dương v*t vào. Cô nhóc bị cắm không chịu được, vừa khóc vừa đấm lên vai chị, hai chân giãy dụa, muốn chị lấy ra.
Không dễ gì mới cắm vào được hết, chị như thế nào chịu lấy ra, hiện tại côn th*t không ngừng được tiểu huyệt mềm mại bó chặt, còn được hạt nhỏ trên dâu tây cọ xát, làm chị thoải mái đến đổ đầy mồ hôi.
Chị không quan tâm, ôm lấy mông nhỏ của Trân Ni, dùng lực thọc vào rút ra, nhiều lần kéo nó ra rồi lại đẩy mạnh vào. Nước dâu tây hồng hồng bị đảo lộn, vẩy ra khắp bắp đùi hai người.
Những hạt nhỏ trên thân quả dâu không chỉ ma sát lên thân gậy của Thái Anh, mà còn cả bối thịt mềm mại của Trân Ni. Cảm giác đau đớn như bị xé rách lập tức biến thành cảm giác ngứa ran như có dòng điện chạy từ âm đ*o truyền đến toàn bộ cơ thể.
Tiếng khóc la thê thảm cũng biến thành tiếng rên rỉ dâm mỹ. "Ưm…sướng quá…chị cắm Ni Ni thật thoải mái…ưm…nhanh một chút…a…a"
"Dâm đãng, nhanh như vậy đã sướng rồi? Đến lúc chị làm em chịu không nổi, cũng đừng khóc lóc xin tha đó."
Thái Anh thương tiếc cô nhóc nhỏ tuổi thân hình mềm mại, tối hôm qua mình làm cô ba lần, cô đều khóc sướt mướt, nên bây giờ chị cố tình làm nhẹ một chút, cố gắng không quá mạnh bạo.
Hôm nay bên trong tiểu huyệt chứa đầy thịt quả cùng với côn th*t to bự của chị, cô đều chứa chấp được hết, còn nói chị nhanh một chút, đứng là một tiểu dâm đãng.
Thái Anh lúc này mới dùng hết sức lực, chiến đấu vừa nhanh vừa mạnh, thân hình nhỏ bé của Trân Ni như bị đánh ra thành từng mảnh nhỏ, hai chân run lên bần bật.
"A…chị…ưm…em sai rồi…chậm một chút…" Cô thật sự đã xem nhẹ Thái Anh, tốc độ lên xuống của chị giống hệt máy đóng cọc, cô còn nhỏ như vậy, sao có thể chịu được sự tàn nhẫn như vậy.
Mười phút ngắn ngủi trôi qua, cô đã bị làm tới cao trào, nộn huyệt càng thêm mẫn cảm, lại tiếp tục bị làm mãnh liệt, cô thật sự muốn ngất xỉu, chỉ có thể chịu thua xin tha.
Nhưng Thái Anh đang làm đến cao hứng, nào chịu chậm lại, hai tay bám lấy sống lưng cô, vì làm nhiều lần, lại hung mãnh như vậy, dâu tây ở bên trong thật sự bị quy đ*u đảo thành mứt.