Đế Vương Luyến - Chương 20
Tối đó vốn là ngày cố định của Hiền phi. Tuy chỉ là phi vị, nhưng sự hậu đãi nàng nhận được chẳng khác gì hoàng hậu. Ngự liễn của hoàng đế chậm rãi tiến vào Nhất Phương cung, nha hoàn, thái giám theo hầu đông đủ, đứng kín cả sân.
Cảnh Tịch vén rèm bước xuống, trên môi mang theo ý cười. Hôm nay nàng mặc một bộ trường sam màu vàng, tóc không búi cao mà chỉ vấn hờ phía sau ót, trông rất nhàn nhã.
– Thần thiếp thỉnh an hoàng thượng.
Cảnh Tịch nắm lấy tay nàng, nói nhẹ: – Nàng mau đứng lên.
– Tạ ơn hoàng thượng.
An Trúc thu lại dáng vẻ thất thần, khóe miệng khẽ mỉm cười. Chỉ cần được ở cạnh ái nhân dù trong chốc lát cũng đủ khiến tâm tình nàng vui vẻ hơn. Hai người cách nhau năm tuổi, Cảnh Tịch tuy nhỏ tuổi hơn nàng, nhưng phong thái lại chững chạc hơn hẳn. Tuổi còn nhỏ, song khí phái chẳng hề nhỏ, trị quốc đâu ra đấy, hậu cung cũng yên ổn, trật tự.
– Nàng ở đây có quen không?- Cảnh Tịch đi một vòng quanh Nhất phương cung, chạm vào từng chiếc bình cổ đặt ở đây, có vẻ chỗ này hợp với nàng ấy, rất tao nhã nhưng lại không quá đơn điệu.
– Thiếp quen rồi – An Trúc mỉm cười, vẫn như trước duy trì khoảng cách hai bước chân với đương kim hoàng thượng.
– Hôm nay ta có mang đến cho nàng một bảo vật, nào, theo ta.
Hai người sóng bước đi ra hoa viên của Nhất phương cung, trong bóng đêm, một bóng cao một bóng thấp sánh bước bên nhau hài hòa vô cùng. Cảnh Tịch vốn ban nãy đã sai người đi lấy một chiếc cổ cầm tới, đặt trên bàn đá ở hoa viên. Nàng phát hiện trong kho của mình có một chiếc cổ cầm thật đẹp, biết An Trúc thích liền mang đến cho nàng, không cần phải nói nàng đã thấy nàng ấy vui vẻ đến độ mắt long lanh nhìn cổ cầm.
– Này.. này là cho thiếp sao?- An Trúc sờ vào cây cổ cầm màu đen tuyền, từng chỗ trạm khắc đều khiến người khác thấy dụng công phu. Hình phượng trải dài một nửa cổ cầm, còn đề tự một bài thơ hay. Nhìn là biết trong nhân gian chỉ có một cây như thế.
– Với một điều kiện – Cảnh Tịch nhướn mi, An Trúc cũng ngờ vực nhìn nàng cho đến khi Cảnh Tịch lôi một bình rượu con trong tay áo ra, bảo nàng: – Tấu cho trẫm một khúc, trẫm chỉ mới nghe danh, chưa được nghe nàng đàn bao giờ.
Nha hoàn từ trong kho của Hiền phi lấy ra hai ly rượu ngọc, là thứ mà cữu cữu Trữ Kiện của nàng thích nhất. Ly rượu ngọc lúc nào cũng mát lạnh, cũng có thể dùng để lên khay nhỏ hâm nóng, khi hâm, hình ảnh sơn thủy trên ly hiện ra, vừa ảo vừa thật, khi uống cũng khiến rượu thơm hơn vài phần.
Cảnh Tịch nhìn ngắm chiếc ly ngọc trên tay một lát rồi rót ra hai ly rượu, nàng một ly, mình một ly. Tóc mây của Cảnh Tịch vài sợi rơi xuống hai bên mang tai, nàng mặc kệ, nhìn ngón tay thanh mảnh của An Trúc lướt trên mặt đàn, từng tiếng nhạc như tơ mỏng bay ra, quấn quít đuổi bắt cùng gió.
Mẫu thân của An Trúc giỏi nhất là đàn, từ nhỏ nàng đã theo học, có lần trong yến tiệc thưởng hoa ở Nam quốc nàng vì Tô gia mà tấu một khúc, liền vang danh Nam quốc. Ngón tay ngọc ngà di chuyển thoăn thoắt trên cổ cầm, lòng nàng có quân vương, quân vương liệu có chỗ nào giành cho nàng không?
– Hoàng thượng…
Tiếng đàn đứt đoạn, ngưng hẳn.
Cảnh Tịch chẳng hiểu sao lại muốn ôm nữ nhân trước mặt mình, bởi vì những giọt nước mắt trên má nàng ấy, hay tiếng đàn quá u uất, nàng cũng chẳng biết. Gắt gao đem An Trúc ôm trong lòng mình, vỗ về nàng ấy bằng đôi tay mềm mại: – Không sao, có trẫm ở đây. Đừng khóc.
– Thiếp không khóc.
Nàng khó hiểu nói, chẳng biết trên mặt mình sớm như mưa nhạt nhòa. Nhưng nàng thật thích khoảnh khắc này, khoảnh khắc dựa đầu vào vai Cảnh Tịch, để nàng ấy ôm lấy mình chặt chẽ như thể sắp lìa xa.
– Nàng khóc như mèo ướt mưa thế kia, còn bảo là không? Nàng nhớ nhà sao?
– Thiếp có sao?- An Trúc đưa tay lên mặt mình, hóa ra là thất thố như thế. Nàng lật đật với tay lấy tay áo lau đi, nước mắt lấm tấm dính vào tay áo. Thế nhưng Cảnh Tịch cũng không buông nàng ra, chỉ như cũ ôm lấy nàng chặt.
Trong ánh trăng vằng vặc ở Nhất phương cung, hoàng thượng lần đầu tiên gạt bỏ chính trị ra ôm lấy người con gái trước mặt, cảm nhận rằng nàng ấy cũng chỉ là một nữ nhân phải gánh vác quá nhiều thứ, chủ mẫu, nhưng cũng chỉ là một nữ nhân, như nàng, như Nhiễm Tâm, Ngải Lệ Tư. An Trúc không thấy hoàng thượng muốn buông nàng ra, nàng cũng không nói gì để mặc Cảnh Tịch ôm mình, thỏ thẻ nói rằng: – Thật ra… Nếu người để mắt đến thiếp một chút… Ngoại trừ chuyện hậu cung, thần thiếp… cũng dành tình cảm cho hoàng thượng rất nhiều.
– Ta xin lỗi… Vốn xem nàng là thê tử của ta, ta thất trách quá.
Thiếp thất và chủ mẫu đương nhiên có sự đối đãi khác nhau. Với thiếp thất là thiên sủng vạn sủng, còn với chủ mẫu thì tương kính như tân, vốn là điều thiên kinh địa nghĩa. Trách nhiệm của chủ mẫu luôn nặng nề, tề gia đã khó, huống chi hậu cung thâm sâu như biển, An Trúc đã cố gắng rất nhiều.
Nàng thất trách, bởi nàng đã đối xử với An Trúc như một chủ mẫu, như một người bạn đời, trong khi An Trúc cũng mong cầu được đối đãi dịu dàng, vạn sủng như những thiếp thất khác. Đến khi nàng nhận ra, An Trúc đã buồn không biết bao nhiêu ngày.
Ánh trăng bàn bạc buông xuống tay áo quân vương, An Trúc muốn khắc ghi giờ phút này mãi mãi, nếu có thể, nàng mong thời gian ngừng trôi ngay tại giây phút nàng hạnh phúc nhất này. Cảnh Tịch nàng ấy buông nàng ra, lau đi nước mắt trên má nàng rồi mỉm cười:
– Xem nàng đi, khóc đến hoa dung thất sắc cả rồi.
An Trúc bật cười, nụ cười ấy suốt đời Cảnh Tịch cũng không thể quên. Trái tim khẽ râm ran lay động, tâm tư khe khẽ xao động, Cảnh Tịch cũng mỉm cười theo nàng, cúi xuống hôn nhẹ lên gò má còn vương nước mắt ấy.
Tháng chín, cơn mưa cuối mùa đột nhiên lại rơi xuống mà không hề báo trước, An Trúc đang mỉm cười đột nhiên thu lại ý cười của mình, không biết mình nên ôm cổ cầm chạy vào trong hay là chỉ cùng Cảnh Tịch chạy vào trong bỏ mặc cổ cầm. Cảnh Tịch thấy nàng ngồi ngơ ra, nước mưa sớm rớt xuống ướt cả mái tóc nên nàng phì cười, bảo rằng: – Hiền phi muốn cùng trẫm tắm mưa?
Mưa ở Cảnh quốc thường là lạnh hơn Nam quốc, An Trúc có muốn tắm cũng chẳng tắm nổi, nàng lắc đầu, mái tóc ướt bết vào hai bên má, y phục nàng cũng như thế ướt hết. Cảnh Tịch cũng chẳng khá hơn, đường ra hoa viên thì xa, ban nãy nha hoàn sau khi lấy ly rượu ngọc liền bị nàng đuổi vào trong hết, lúc họ mang ô chạy ra hai người đã sớm ướt.
Hôm nay là những lần đầu tiên với An Trúc, là một ngày thật đặc biệt, là lần đầu tiên Cảnh Tịch tặng quà cho nàng, lần đầu tiên Cảnh Tịch xin lỗi nàng, và giờ là lần đầu tiên Cảnh Tịch nắm tay nàng dắt nàng chạy kiếm chỗ trú mưa.
– Ta không biết chỗ nàng không có mái hiên ở hoa viên, ngày mai ta sẽ kêu người vào điều chỉnh – Cảnh Tịch dắt nàng trú vào một sương phòng gần đó, nha hoàn vội vàng giúp hai người thay y phục.
Dù vừa bị ướt mưa nhưng An Trúc vẫn thấy trái tim mình ấm áp, có lẽ nàng đã bị ngu ngốc trong tình yêu rồi, có lẽ nàng đã bị dìm trong tình yêu của nàng ấy, cho dù chết đi trong ấm áp nàng cũng cam lòng. Cảnh Tịch thấy nàng ngẩn người thì mỉm cười, trêu rằng: – Thấy ta xinh đẹp lắm sao?
Tối đó, sương phòng nhỏ, yến oanh lặng tiếng, chỉ còn ánh đèn lay nhẹ.
– Nàng ngủ đi, ta ôm nàng ngủ.
– Thiếp ngủ một giấc dậy phát hiện ra tất cả là mơ thì sao? Thiếp không ngủ.
Cảnh Tịch mỉm cười, đã gần hai mươi rồi sao mà không khác gì tiểu cô nương: – Vậy sáng ta sẽ gọi nàng dậy, không bỏ đi trước, được chứ?
– Được không?
– Đương nhiên được, nào, ngoan ngủ đi – Cảnh Tịch vuốt ve lưng nàng.
Sáng hôm đó đúng thật Cảnh Tịch không thất hứa, nhưng có điều, nàng lần đầu tiên không lâm triều. Từ đó về sau Cảnh quốc có luật lệ là cứ hễ sáu ngày lâm triều, một ngày nghỉ ngơi cho các quan nhân. An Trúc thức dậy trời đã trưa liền không thấy Cảnh Tịch đâu. Nàng rảo mắt tìm kiếm thì thấy Cảnh Tịch đang ngồi ở bàn uống trà, nhìn nàng từ lúc nàng mới thức dậy tới khi nàng dáo dác kiếm tìm nàng ấy.
– Trẫm bệnh rồi.
Cảnh Tịch giải thích việc nàng không lâm triều, An Trúc mỉm cười. Bệnh cũng được, khỏe cũng được, không là mơ là được.