Đế Vương Luyến - Chương 57
Mấy ngày gần đây Khuê Thư đổi cách thức tấn công Cảnh Tịch, nàng không trực tiếp chặn đường Cảnh Tịch về nữa, nhưng ngày nào nàng cũng lẻn vào điện Bàng Thế của Cảnh Tịch. Những hôm đầu tiên nàng thường thượng trên long sàn của Cảnh Tịch, Nhược Vân thấy một màn này khóe mắt giật giật vài cái, không thể tin được Khuê Thư lại đến mức này.
– Nương nương, như vậy có hơi… có hơi không nên.
Nhược Vân đứng bên cạnh nói, Cảnh Tịch chưa về, nàng tốt nhất đem Khuê Thư ném ra ngoài trước. Nhưng Khuê Thư không nói gì, chỉ giải khai nút áo của mình ra nhìn Nhược Vân, sau đó lấy tay phẩy phẩy như cây quạt nói.
– Trời nóng quá Nhược Vân tỷ, tỷ mau đi tắm đi.
Không nói nổi nữa, Nhược Vân bèn lui, nàng chưa đi ra được hết điện Bàng Thế đã thấy có người bỏ Khuê Thư lên cán gỗ mang về tận cung của nàng. Mà Khuê Thư này cũng thật kiên trì, ngày đầu bị đuổi như vậy, ngày sau lại tới. Cũng lại là điệp khúc cán gỗ tiễn về cung nhưng nàng không nản lòng, cho đến khi Cảnh Tịch không cho nàng vào điện Bàng Thế nữa.
Tiếng kêu ai oán của Khuê Thư thật sự khiến người khác chê cười, tiếng vang vọng ở Bàng Thế điện.
Cho đến khi Khuê Thư được ban lệnh cấm đến điện Bàng Thế của Cảnh Tịch, sáng sớm Khuê Thư đổi địa điểm đến điện Cần Khải khi Cảnh Tịch đi điện Thái Hòa thiết triều. Nàng để lại mẫu giấy, trên giấy viết ba chữ rõ ràng rành mạch.
"Mau thị tẩm".
Mỗi ngày một tờ, Cảnh Tịch nhận mãi thành quen, đến khi số tờ lên tới ba mươi Cảnh Tịch mới tới tìm nàng ấy. Thấy Cảnh Tịch, Khuê Thư mừng rỡ như điên, nàng bật dậy đi lại gần Cảnh Tịch, gấp gáp cởi đi nút áo trên người mình.
– Gì vậy?
Khuê Thư mở đôi mắt to tròn của mình nhìn Cảnh Tịch, ngây ngô nói:
– Thị tẩm nha.
Cảnh Tịch cũng bó tay, nếu phải thị tẩm một ngày không xa, thì thôi là bây giờ cũng được.Tối đó, Cảnh Tịch lưu lại cung Khiêm Lâm của Khuê Thư, lần này là hàng thật giá thật.
– Ừ, thị tẩm, trước nàng đi tắm đi.
Cảnh Tịch chỉ tay vào bức bình phong bên trong điện Khiêm Lâm, Khuê Thư nhanh nhẩu vén váy lên chạy xộc vào, mặc dù nàng tắm trước đó không lâu. Sau khi tắm xong, Khuê Thư được nha hoàn hầu hạ đi ra giường, Cảnh Tịch lại nói.
– Nàng xông hương đi, vậy mới thị tẩm được.
– Thật không?
Khuê Thư cũng phân phó nha hoàn lấy hương vào cho nàng, hương thơm nồng đậm từ lò hương ướp vào cơ thể thơm mát của nàng. Cảnh Tịch thong dong ngồi trên ghế gỗ, thấy vậy Khuê Thư thắc mắc hỏi:
– Các tỷ tỷ đều phải làm vậy sao?
Cảnh Tịch nhấp một ngụm trà nóng, nhàn nhã nói:
– Nàng chưa biết? Để ta kêu thái hoàng thái hậu dạy lại cho nàng.
– Không cần, không cần.
Nghe tới thái hoàng thái hậu Khuê Thư liền sợ hãi xanh mật, có một lần nàng quấy phá quá độ lại bị gửi lên chùa, sống hai tháng trên chùa mà bơ phờ, xanh xao. Nàng sợ thái hoàng thái hậu nhất, bà không nói không rằng, tối ngày gõ mõ tụng kinh rồi bắt nàng làm theo, đi đứng cũng phải nghiêm túc. Mà cảnh chùa thì không có gì đặc sắc để ngoạn, chỉ có sáng dậy đi theo thái hoàng thái hậu tụng kinh, trưa về ngủ trưa nửa canh giờ, chiều lại tụng kinh, tối lại tụng kinh tối. Nghĩ tới mà Khuê Thư nổi da gà.
Đương nhiên Cảnh Tịch biết điều này, nàng thong thả uống trà ngon của mình nhìn Khuê Thư. Khuê Thư đang xông hương cho mình thơm ngát, cảm thấy muốn được thị tẩm rất khó khăn, dù sao nàng chờ được ba năm, thêm một khắc nữa cũng không thành vấn đề.
– Hoàng thượng, đã xông hương xong rồi, thiếp còn phải làm gì nữa?
– Trước kêu người hầu lui ra hết.
Xung quanh hai nàng người hầu gần cả chục người, nữ nhân ngốc này còn chẳng biết kêu họ lui ra, chẳng lẽ lại để họ đứng đó nhìn hai người? Khuê Thư a một tiếng phát hiện ra, nàng lật đật phẩy phẩy tay đuổi nha hoàn đi, bảo rằng:
– Mau đi ra ngoài, mau lên.
Toàn bộ nha hoàn cúi đầu cười rồi lui ra, không gian vắng lặng chỉ còn mỗi Cảnh Tịch và Khuê Thư. Êm ắng tới mức Cảnh Tịch còn nghe thấy tiếng sột soạt của y phục nàng tự cạ vào nhau, Cảnh Tịch đứng lên, phân phó rằng, "Lại, giúp trẫm cởi y phục."
Khuê Thư ngoan ngoãn đi lại gần, khi tay nàng chạm đai lưng, chạm vào vòng eo nhỏ nhắn của Cảnh Tịch, bất giác hơi run nhẹ.
Trong cung Khiêm Lâm, Khuê Thư nghe tim mình đập to đến độ ai cũng có thể nghe thấy.
– Nhìn ta như vậy làm gì?
– Ta… ta… thị tẩm.
Khuê Thư ấp úng nói, hai bàn tay vô thức cạ sát vào nhau.
– Hoàng đế lão… công.
Trướng phủ, màn che, cảnh xuân lay động, khiến lòng người xao xuyến.
Có chút gì đó sai sai khi bàn tay của Cảnh Tịch nhẹ nhàng chạm vào nàng, Khuê Thư thấy ngứa ngáy không chịu nổi, nàng đành nâng đầu Cảnh Tịch lên, gọi một tiếng 'hoàng thượng lão công' quen thuộc để Cảnh Tịch dừng lại một lát.
– Có chuyện gì sao?
Ngón tay thon dài của Cảnh Tịch chạm vào da thịt mỏng manh nơi đó, Khuê Thư hô lên một tiếng âm a nhỏ, nàng thật sự thất rất ngứa ngáy. Khuê Thư liền nói:
– Thiếp muốn… thiếp muốn đi…
Lời nói ra bên môi lại không dám nói tiếp, sợ quấy rầy nhã hứng của Cảnh Tịch, nàng ấy sẽ không thị tẩm nàng nữa.
– Thiếp muốn…
Lời chưa dứt, lọt vào tai Cảnh Tịch lại thành một ý khác. Nàng cúi người, động tác khẽ khàng mang theo ý dò hỏi.
Khuê Thư thoáng chốc đỏ bừng mặt, chỉ cảm thấy thân thể mình trở nên khác lạ, một mảng ướt át không thể kiểm soát lan ra, khiến nàng vừa xấu hổ vừa hoảng hốt. Trong cơn bối rối ấy, nàng còn chưa kịp giải thích thì Cảnh Tịch đã hiểu lầm, khiến Khuê Thư càng thêm luống cuống, chỉ hận không có chỗ nào để chui xuống.
Cảm giác đau nhói từ bên dưới truyền lên, Khuê Thư nhíu chặt mày, cuối cùng không chịu nổi mà khép chặt hai chân lại. Đau đến mức nước mắt lưng tròng, cả người run rẩy, vừa ủy khuất vừa khó nói thành lời.
Cúi người, Cảnh Tịch khẽ hôn lên môi nàng, dịu dàng dỗ dành người đang chịu đựng đau đớn. Khuê Thư cảm nhận đôi môi ấy mềm mại đến lạ, ngọt ngào như một viên kẹo tan nơi đầu lưỡi. Vì thế nàng không hề kháng cự, ngược lại còn say sưa đáp lại nụ hôn kia. Hơi thở hai người giao hòa, quấn quýt không rời, cảm giác bồng bềnh hư thực ấy tựa chất gây nghiện, khiến tâm trí nàng lâng lâng. Cả người Khuê Thư như trôi nổi giữa không trung, đến chính nàng cũng không kìm được mà thở gấp bên vai Cảnh Tịch, gắt gao ôm chặt người thương, siết lấy, khát khao nhiều hơn nữa.
Sau đêm đó Khuê Thư phát hiện ra, thú vui lớn nhất đời người đó chính là được thị tẩm.