Đế Vương Luyến - Chương 67
Cả hai đánh vờn qua lại đến hơn nửa năm, Nam quốc Trữ Kiện vương bực mình ngồi xuống ghế chủ tướng của mình, quát:
– Các ngươi, có một tên oắt con cũng không đánh nổi.
Chủ tướng của Nam quốc cũng thấy lo sợ, hắn lau mồ hôi trên trán, cúi đầu bẩm báo với Trữ Kiện vương:
– Bẩm hoàng thượng, chúng ta không tiến vào sâu được. Nếu đánh trường kì như vậy chỉ nguy hại cho bách tính.
– Vậy thì sao? Chẳng lẽ rút quân về?
Trữ Kiện vương tức giận quát. Hắn thật sự không tin mình chỉnh không được nữ nhân tên Cảnh Tịch đó. Cảnh Tịch nhiều lần gửi thư xin đàm phán nhưng Nam Quốc Trữ Kiện vương không gặp, vì thế cả hai hạ quyết tâm đánh nhau trận này, phân thắng thua sau. Ai thắng sẽ có nước thua, lúc đó muốn nói gì, tùy tiện mà nói.
– Nếu nói chuyện với Tịch vương có thể giải quyết, thần… thần… nghĩ nên nói chuyện với Tịch vương.
Nam Cung Kiện bực tức dùng tay đập mạnh xuống bàn, đánh, không có khoan nhượng. Tô Huệ mất cũng mất rồi, Nam Cung Kiện phải thay Tô An trả lại thù, mang cháu gái của mình về để nàng ta cảm nhận nỗi đau mất người thương như thế nào. Tà áo bào màu tím bực tức vén màn bước ra khỏi lều trại, Tịch vương, ngươi phải chịu trách nhiệm những gì người đã làm. Nhất định.
Trong lều của Cảnh Tịch, Khả Thanh lại đem thuốc đến cho nàng, ngót nghét hơn nửa năm nàng uống thuốc. Cảnh Tịch nhíu mày, chán ghét chén thuốc, nói:
– Ta phải uống thuốc mãi sao? Đắng chết.
Khả Thanh dỗ Cảnh Tịch, nói gì mà: – Hoàng thượng ngoan uống chén thuốc này, ta sẽ cho hoàng thượng một viên kẹo, được không?
– Trẫm không phải trẻ con.
Cảnh Tịch nâng chén thuốc uống ừng ực một hơi, cuối cùng Khả Thanh cũng đợi được, Cảnh Tịch vừa uống xong thuốc nàng lại theo thói quen đưa cho nàng một viên kẹo. Cảnh Tịch nhận lấy, bóc vỏ bỏ vào miệng rồi tiếp tục xem tấu chương.
– Kẹo nàng làm cũng ngon, xem như cũng được chút việc.
Hiện tại, mối quan hệ giữa hai người quả thực rất kỳ lạ, nói là tình nhân thì chưa hẳn, mà gọi là bằng hữu lại càng không phải. Giữa họ dường như luôn tồn tại một bầu không khí ám muội khó nói thành lời.
Khi nàng xem tấu chương, Nhược Vân lặng lẽ ở bên phụng bồi, chong đèn, mài mực. Lúc nàng dùng bữa, Khả Thanh lại thay nàng lo liệu thuốc thang, cẩn thận chăm sóc, từng chút một bồi dưỡng thân thể.
Vốn dĩ họ quen biết nhau từ trước, từng là bằng hữu thân cận, quen cùng bàn mọi chuyện trên đời, chăm sóc, lại chưa từng vượt quá chừng mực. Nay thân phận đổi thay, đứng cạnh nhau lại sinh ra chút ngượng ngùng xa lạ. Ánh mắt chạm nhau thì vội quay đi, lời nói cũng dè dặt hơn trước, như thể chỉ cần tiến thêm nửa bước thôi cũng đủ phá vỡ ranh giới từng giữ gìn bấy lâu. Rõ ràng hai người vẫn là hai người trước đây, nhưng trong lòng hai người vẫn đang chậm rãi cảm nhận có gì đó rất lạ đang xen vào.
Hôm nay quân của Nam quốc không đánh theo lối an toàn nữa, bên họ tấn công mạnh hơn, tiến vào cả biên giới của Cảnh quốc. Nếu như vậy, Cảnh Tịch bèn rút, tạo thành một chữ U lớn bao bọc lấy quân Nam quốc. Từ trên địa hình hiểm trở phía trên, Cảnh Tịch ra lệnh cho quân lính của mình theo chỉ huy cho đá lăn xuống. Đội quân của Nam quốc biết là nếu tiến vào sẽ thương vong nhưng vẫn muốn đánh rồi rút, thế nên ăn trọn đá. Một phần quân lính chạy được, phần còn lại vùi thân vào đá.
– Hoàng thượng, một vạn quân lính bị vùi thây dưới đá rồi. – Tướng quân Nam quốc thông báo cho Nam Cung Kiện, Nam Cung Kiện chỉ cười cười, cây quạt vẫn thong dong phe phẩy.
Tướng quân Trì Huy Mẫn thuận lý thành chương dẫn quân tiến lên tấn công qua Nam quốc, Cảnh Tịch dẫn đội quân của mình đột phá vòng vây, đang ở sườn phía Đông bèn thúc ngựa chạy qua vị trí tướng quân của Trì Huy Mẫn, hét:
– Coi chừng trúng kế!
Nếu nàng là tướng quân, ắt hẳn trận này không thua đậm đến vậy. Cảnh Tịch thấy quân của Nam Cung Kiện đột nhiên ngu si đã thấy có gì đó không ổn rồi, vậy mà, nàng chung quy cũng là cản không được vị tướng Trì Huy Mẫn này.
Quân của Nam Cung Kiện nếu không có đầy đủ chi viện sẽ không dám tiến vào đánh bên nàng như thế, rõ ràng là giả thua, hoặc là đang thí mạng một vạn quân đổi lấy quân Cảnh quốc tiến qua biên giới Nam quốc. Trận này, Cảnh quân phải hết mình chiến đấu. Nếu đã không kịp, nàng sẽ ráng hết sức mình mà đánh. Cảnh Tịch hô lên một tiếng dẫn binh đánh úp quân Nam quốc, nhưng nhân lực của Nam quốc nhiều hơn Cảnh quốc, mà Cảnh Tịch còn phát hiện ra, kiếm của binh sĩ dùng một năm đã sớm mòn, đánh thêm trận này đã không ít người vì gãy kiếm mà bỏ mạng. Cảnh Tịch vạn không nghĩ đến vấn đề này. Trận đánh ở Ô Địa cứ thế mà thua, Cảnh Tịch cho người rút lui.