Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Hẹn Em Dưới Hoàng Hôn - Chương 51

  1. Home
  2. Hẹn Em Dưới Hoàng Hôn
  3. Chương 51 - Chương 51: Trở về chốn nghèo khó
Prev
Next

Trời vừa chập tối, những ánh đèn đường vàng vọt, chập chờn hắt xuống con hẻm nhỏ ngoằn ngoèo ở ngoại ô tỉnh Prachuap Khiri Khan — nơi cách xa ánh hào quang rực rỡ của chuỗi nhà hàng "Hoàng Hôn", cách xa những bộ âu phục sang trọng và cả những lời ca tụng của người đời.

Chiếc xe ô tô đời mới đỗ xịch lại đầu hẻm. Janhae tắt máy, quay sang nhìn người bên cạnh. Jingjing lúc này đang ngẩn ngơ nhìn qua khung cửa kính, đôi mày thanh tú hơi nhíu lại vì ngạc nhiên.

— Janhae, mình… mình đến đây làm gì vậy chị? — Jingjing quay sang, giọng điệu đầy vẻ hoang mang. — Chẳng phải hôm nay em bảo đưa chị đi ăn kỷ niệm ngày thành lập quán sao? Sao lại quẹo vào cái khu trọ cũ kỹ này?

Janhae không đáp ngay. Cô mỉm cười nhẹ, một nuv cười mang theo rất nhiều tầng cảm xúc khó tả, rồi đưa tay tháo dây an toàn:

— Cùng chị đi một chút đi, em nhé. Chỉ một chút thôi.

Jingjing càng thêm bối rối, nhưng nhìn ánh mắt kiên định và có phần run rẩy của Janhae, cô đành gật đầu. Hai người bước xuống xe. Cơn gió đêm vùng biển thổi thốc qua con hẻm nhỏ mang theo mùi mằn mặn của nước biển xa xa và cả mùi ẩm mốc quen thuộc của những dãy nhà trọ tồi tàn ngày cũ.

Janhae nắm lấy bàn tay Jingjing. Bàn tay Jingjing vốn quen cầm bút pháp lý, mịn màng và ấm áp, còn tay Janhae thì hơi chai sần vì năm tháng bươn chải. Họ cứ thế dắt nhau đi qua từng bậc thềm rêu phong, qua bóng đèn đường chập chờn sắp hỏng, dừng lại trước căn phòng trọ nhỏ hẹp tồi tàn ngày trước — nơi Janhae từng thuê ở những năm tháng tăm tối nhất cuộc đời, nơi cô từng giấu mình đi trong sự tuyệt vọng và tự ti tột cùng.

Căn phòng giờ đây đã khóa kín, cửa sắt hoen gỉ theo thời gian.

Jingjing nhìn căn phòng trọ nhỏ, rồi nhìn sang Janhae. Trái tim cô bỗng thắt lại. Những ký ức của ngày đầu tiên cô đến đây tìm Janhae chợt ùa về nguyên vẹn: mùi ẩm mốc, ánh mắt đầy sợ hãi, trốn tránh của Janhae, và cả tấm lòng kiên định mà cô từng mang theo.

— Janhae… sao chị lại đưa em về đây? Nơi này… — Giọng Jingjing nghẹn lại, cô không dám nói tiếp.

Janhae buông tay Jingjing ra, bước đến vị trí bậc thềm trước cửa phòng trọ. Cô từ từ ngồi thụp xuống, hai tay ôm lấy mặt. Và rồi, giữa không gian tĩnh mịch của con hẻm nhỏ, tiếng nấc nghẹn ngào bật ra từ lồng ngực Janhae.

Jingjing hoảng hốt, vội vã quỳ xuống bên cạnh, ôm lấy bờ vai đang run lên bần bật của người yêu. Cô hoang mang tột độ, giọng nói lắp bắp đầy xót xa:

— Janhae! Chị bị làm sao thế? Đừng khóc mà… Có chuyện gì xảy ra à? Nói cho em nghe đi, đừng làm em sợ!

Janhae từ từ ngẩng đầu lên. Gương mặt thanh tú giờ đây đẫm nước mắt. Đôi mắt phượng đỏ hoe, nhìn thẳng vào Jingjing bằng một ánh mắt chứa đựng hàng vạn nỗi đau thương, dằn vặt nhưng cũng tràn ngập tình yêu thương vô bờ bến.

— Em có nhớ không, Jingjing… — Giọng Janhae khản đặc, đứt quãng giữa những tiếng nấc — Căn phòng này… từng là địa ngục đối với chị. Ngày đó, bước ra khỏi trại giam, chị ôm theo một cục nợ đời và tấm thân nhơ nhớp. Chị đứng đây, nhìn vào bốn bức tường này và nghĩ rằng cuộc đời mình chấm hết rồi. Chị không dám ngẩng đầu nhìn ai, không dám bước ra đường lớn, vì sợ ánh mắt kỳ thị của người đời bóp nghẹt chị thêm lần nữa…

Jingjing nghe đến đây, nước mắt cũng bắt đầu rơi lã chã. Cô đưa tay ôm chặt lấy má Janhae, lắc đầu nguầy nguậy:

— Đừng nói nữa… Janhae, xin chị đừng nhắc lại những chuyện đó nữa mà… Em xin chị đấy…

— Không, chị phải nói! — Janhae nắm lấy cổ tay Jingjing, giọng cô nghẹn ngào xé lòng — Chị phải nhắc lại để chị nhớ rằng, chị đã từng là một kẻ thảm hại đến nhường nào! Chị bẩn thỉu, nghèo khó, chẳng có gì trong tay ngoài một quá khứ tội đồ! Đã có những đêm chị ôm gối khóc nghẹn ở đây, tự hỏi tại sao cuộc đời lại bất công với mình, tại sao mình lại sinh ra để làm gánh nặng cho người khác…

— Nhưng rồi… — Janhae nấc lên một tiếng thật lớn, bàn tay run rẩy chạm lên gò má đang đẫm nước mắt của Jingjing — Giữa lúc chị tăm tối và bẩn thỉu nhất, một thiên thần đã bước vào cuộc đời chị. Em có nhớ không, Jingjing? Em đã đến căn phòng trọ rách nát này, em không chê bai chị, không sợ hãi quá khứ của chị. Em mang cho chị từng hộp cơm, lau đi những giọt nước mắt tủi hờn và nói với chị rằng: "Janhae à, ngẩng đầu lên đi, chị không có tội."

Jingjing bật khóc nức nở. Cô vùi mặt vào vai Janhae, tiếng khóc hòa vào tiếng gió đêm buốt giá. Những ký ức khó khăn ngày ấy bủa vây lấy tâm trí hai người. Ngày mà họ không có nổi một bữa ăn tử tế, ngày mà Jingjing phải lén lút trốn gia đình, chịu đựng bao nhiêu áp lực xã hội để ở bên một cựu tù nhân như Janhae. Tất cả những giọt mồ hôi, nước mắt, sự nhục nhã và tủi hờn ấy bỗng chốc hiện về rõ mồn một.

— Chị nghèo lắm, Jingjing à… Lúc đó chị chẳng có gì để cho em ngoài một tình yêu đầy vết sẹo. Chị đã từng sợ hãi, từng đẩy em ra xa vì sợ mình làm hỏng tương lai xán lạn của một luật sư tài năng như em… — Janhae ôm siết lấy Jingjing, giọng nói nghẹn ngào đến tột cùng — Tại sao em lại ngốc thế? Tại sao lại thương một kẻ như chị…

— Vì em yêu chị! — Jingjing bỗng nức nở hét lên, cô đẩy nhẹ vai Janhae ra, đôi mắt phượng đẫm lệ nhìn thẳng vào sâu thẳm tâm can người yêu, giọng nói kiên quyết và nghẹn ngào vang lên trong đêm — Đồ ngốc này! Em không cần danh vọng, không cần tiền tài, càng không cần một kẻ hoàn hảo nào khác! Em chỉ cần Janhae! Cho dù chị từng là ai, quá khứ có tồi tệ thế nào, thì trong trái tim em, chị mãi mãi là người tôn quý nhất, là người em chấp nhận đánh đổi tất cả để bảo vệ! Đừng bao giờ tự giày vò bản thân mình nữa, em xin chị đấy…

Hai người ôm chặt lấy nhau, khóc nghẹn ngào như hai đứa trẻ giữa con hẻm nhỏ lạnh lẽo. Những giọt nước mắt của quá khứ, của sự biết ơn, của những tủi hờn đã nén chặt bao năm nay bùng nổ, gột rửa sạch sẽ mọi vết thương lòng cuối cùng còn sót lại trong tâm hồn Janhae.

Khi tiếng khóc dần dịu xuống, chỉ còn tiếng thở dốc và nhịp đập hỗn loạn của hai trái tim hòa vào nhau, Janhae từ từ buông Jingjing ra một chút.

Cô hít một hơi thật sâu, đôi mắt long lanh nước nhìn Jingjing với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc. Giữa không gian nghèo khó và tồi tàn này – nơi chứng kiến những ngày tháng tăm tối nhất của cuộc đời cô – Janhae từ từ chống một đầu gối xuống nền xi măng lạnh ngắt.

Jingjing giật mình, hoang mang mở bừng đôi mắt, tay vô thức che miệng lại:

— Janhae… chị… chị đang làm gì thế này?

Từ trong lớp áo khoác, Janhae lấy ra một chiếc hộp nhung màu đỏ sẫm. Chiếc hộp đã cũ kỹ, không phải loại sang trọng đắt tiền, nhưng được cất giữ vô cùng cẩn thận. Cô mở nắp hộp. Bên trong không phải là một viên kim cương to lớn lấp lánh chói lóa, mà là một chiếc nhẫn cỏ được đan tỉ mỉ bằng những sợi dây thừng nhỏ và một hạt ngọc trai mộc mạc mà Janhae đã tự tay làm trong những đêm không ngủ ở nhà trọ này cách đây nhiều năm — món đồ mà cô chưa bao giờ dám trao đi.

Janhae ngước nhìn Jingjing, giọng nói trầm ấm, run rẩy nhưng chứa đựng tất cả máu thịt và tâm can:

— Ngày đó, khi nghèo khó nhất, không có gì trong tay, chị đã tự tay đan chiếc nhẫn này. Chị từng thầm hứa với lòng mình rằng, nếu có một ngày Janhae này đứng vững được trên đôi chân của mình, được thế giới công nhận, chị sẽ quay lại chốn nghèo khó này, quỳ xuống trước mặt người con gái đã cứu rỗi cuộc đời mình… và hỏi một câu hỏi mà chị đã kìm nén suốt mấy năm thanh xuân.

Jingjing lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt tuôn rơi như mưa, cô nghẹn ngào không nói nên lời.

— Jingjing à… — Janhae mỉm cười, nước mắt lăn dài qua gò má — Chị không có gì ngoài tình yêu chân thành và một cuộc đời đã được tái sinh nhờ có em. Em biết màn cầu hôn này nghèo nàn, không hoa lệ, không có ánh hào quang rực rỡ… nhưng nó có toàn bộ trái tim của chị.

— Làm vợ chị nhé, Jingjing? Hãy cho chị một cơ hội được bảo vệ em, được cùng em đi qua phần đời còn lại trong một ngôi nhà thực sự, nơi không còn giông bão, không còn nghèo đói và tủi hờn nữa… Chị cầu xin em…

Jingjing không thể kìm ném thêm được nữa. Cô bật khóc thật lớn, lao thẳng vào lòng Janhae, ôm chầm lấy cổ người yêu và gật đầu điên cuồng:

— Em đồng ý… Em đồng ý, Janhae ơi! Cho dù không có nhẫn vàng, không có hoa lệ, em vẫn đồng ý lấy chị… Em yêu chị, yêu chị rất nhiều…

Janhae run rẩy đeo chiếc nhẫn mộc mạc ấy vào ngón áp út của Jingjing. Ngay khoảnh khắc chiếc nhẫn vừa vặn ôm lấy ngón tay, Janhae đứng phắt dậy, ôm trọn lấy cơ thể Jingjing và nâng bổng cô lên trong vòng tay vững chãi.

Cô cúi xuống, áp chặt môi mình lên môi Jingjing trong một nụ hôn sâu lắng, cuồng nhiệt và tràn ngập nước mắt hạnh phúc. Nụ hôn mang theo vị mặn của mồ hôi, nước mắt, của quá khứ nghèo khó tột cùng và của một tương lai rực rỡ đang mở ra trước mắt.

Giữa con hẻm nhỏ hẹp ngày nào, dưới ánh đèn vàng vọt leo lét, bóng hình hai người quyện vào nhau, đánh dấu khoảnh khắc đẹp đẽ và thiêng liêng nhất của cuộc đời họ – nơi tình yêu chân thành đã chiến thắng tất cả, viết nên một huyền thoại bất diệt giữa đời thực.

End chương 51.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Công Chúa Điện Hạ, Sám Hối Vô Dụng_truyenles.net
Công Chúa Điện Hạ, Sám Hối Vô Dụng
Tháng 7 27, 2025
Tình Trò Ái Cô_truyenles.net
Tình Trò Ái Cô
Tháng 7 17, 2025
Nhân lúc say hôn em_truyenles.net
Nhân lúc say hôn em
Tháng 7 12, 2025
Yêu em… nhưng không với tới!
Tháng 3 21, 2026
Truyện Les Hay
MẸ ƠI ! BA KÌA
Ngoại Truyện Tháng 9 15, 2025
chap 36 Tháng 9 15, 2025
Làm thế nào để trả thù
Chương 15 Tháng 4 19, 2026
Chương 14 Tháng 4 19, 2026
Cô giáo_truyenles.net
Cô giáo
Chap 43 Tháng 6 22, 2025
Chap 42 Tháng 6 22, 2025
Đồng học không làm yêu_truyenles.net
Đồng học không làm yêu
Chương 140 Tháng 8 8, 2025
Chương 139 Tháng 8 8, 2025
293628981-256-k776085-1
Thần Tượng Nói Tôi Lừa Gạt Tình Cảm Em Ấy
Chương 41 Tháng 7 7, 2026
Chương 40 Tháng 7 7, 2026
Mẹ và con gái
No title Tháng 6 17, 2025
TÔI, NGƯỜI YÊU CỦA EM & NGƯỜI NHÀ CỦA CÔ ẤY_truyenles.net
TÔI, NGƯỜI YÊU CỦA EM & NGƯỜI NHÀ CỦA CÔ ẤY
Đôi lời tác giả Tháng 7 17, 2025
Chương 36 Tháng 7 17, 2025
Trà Xanh Không Thể Chạy
Chương 59 Tháng 6 19, 2026
Chương 58 Tháng 6 19, 2026
Chị Dâu Không Chịu Buông Tay
chương 30 Tháng 12 8, 2025
chương 29 Tháng 12 8, 2025
Cô ba Quỳnh
Chương 3 Tháng 4 21, 2026
Chương 2 Tháng 4 21, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved