Dụ Dỗ Kẻ Ngốc - Chương 8
Milk không đợi thêm một giây nào nữa, cô vùi đầu vào bầu ngực trắng ngần đang phập phồng của Love. Lần này, cái miệng hư hỏng của kẻ khờ không còn thô bạo như lúc ở trong phòng tắm mà trở nên chậm rãi, day dưa một cách lạ lùng. Milk dùng đầu lưỡi liếm vòng quanh nhũ hoa rồi nhẹ nhàng ngậm lấy, mút mát từng chút một như đang thưởng thức một loại kẹo ngọt quý giá.
"Ưm… Milk… đừng… nhột chị…" Love khẽ bật cười, nàng đan những ngón tay vào mái tóc còn hơi ẩm của Milk, cảm giác nhồn nhột và ấm áp lan tỏa khắp lồng ngực.
Milk vừa mút mát vừa dùng bàn tay to lớn bao trọn lấy bầu ngực còn lại, khẽ bóp nhẹ. Sau một hồi miệt mài thưởng thức, Milk dường như đã cạn kiệt sức lực sau một ngày dài vừa làm việc nhà, vừa bị phạt dưới hồ bơi lại còn phải phục vụ tiểu thư đến hai lần.
Cơ thể cao lớn của Milk dần dần đổ gục xuống bên cạnh Love. Cô không buông nàng ra mà kéo sát Love vào lòng, gác một chân lên đùi nàng, đầu rúc sâu vào hõm cổ thơm tho của tiểu thư. Trong cơn ngái ngủ, Milk siết nhẹ vòng tay, đôi môi lầm bầm những tiếng không rõ chữ.
"Tiểu thư… thơm quá… Milk thích… đừng mắng Milk nữa nha…"
Giọng nói của Milk lúc này khàn đặc, không còn sự hoang dã của con thú lúc nãy mà trở nên nũng nịu, mềm mỏng như một đứa trẻ đang làm nũng với mẹ. Milk khẽ dụi đầu vào vai Love, hơi thở nóng hổi đều đặn phả lên làn da nàng.
"Mệt lắm hả? Đồ ngốc…" Love khẽ thầm thì, nàng chống tay nhìn ngắm khuôn mặt của Milk lúc ngủ.
Dù đôi mắt đã nhắm nghiền vì mỏi mệt, nhưng bản năng của Milk dường như vẫn chưa muốn rời xa sự ngọt ngào mà cô vừa được nếm trải. Thay vì buông hẳn ra để chìm vào giấc ngủ sâu, Milk lại khẽ cựa quậy, đôi môi nóng hổi một lần nữa tìm về phía bầu ngực căng tròn của tiểu thư. Cô không mút mạnh như lúc nãy, mà chỉ hờ hững ngậm lấy nhũ hoa, thỉnh thoảng lại khẽ mút nhẹ một cái như một thói quen.
Cảm giác ẩm ướt và ấm nóng nơi đầu ngực khiến Love khẽ run lên. Nàng định đẩy đầu Milk ra để cả hai có thể ngủ thoải mái hơn, nhưng khi thấy đôi lông mày của kẻ khờ hơi nhíu lại, vòng tay siết chặt eo nàng hơn như sợ bị bỏ rơi, Love lại mủi lòng.
Nàng khẽ thở dài, một tiếng thở dài đầy vẻ nuông chiều. Love nằm xuống, kéo chăn đắp lên cơ thể trần trụi của cả hai, để mặc cho Milk tiếp tục chiếm giữ một bên ngực của mình ngay cả trong giấc chiêm bao. Bàn tay nhỏ nhắn của nàng vuốt ve tấm lưng rộng của Milk, cảm nhận từng nhịp thở đều đặn của cô hầu khờ.
Ánh nắng ban mai rực rỡ xuyên qua những tán lá bàng bạc trong sân vườn, nhuộm vàng cả dinh thự Pattranite. Milk giờ đây đã đứng trong gian bếp từ tờ mờ sáng. Cô khoác lên mình bộ đồng phục người hầu gọn gàng, sạch sẽ, gương mặt dù vẫn còn chút ngái ngủ nhưng đôi tay đã thoăn thoắt phụ mẹ Wanee chuẩn bị khay trà bạc và những đĩa đồ ăn sáng cầu kỳ dành cho ông bà chủ.
Tiếng dao thớt lạch cạch hòa quyện cùng mùi thơm ngào ngạt của bánh mì nướng giòn tan, cà phê mới xay thoang thoảng lan tỏa khắp gian bếp rộng lớn. Milk đứng bên bàn gỗ lớn, lóng ngóng giúp mẹ bày biện bát đĩa.
Đôi lúc, cô lại vô thức đưa tay lên che miệng ngáp dài một cái, đôi mắt lộ rõ vẻ mệt mỏi với quầng thâm mờ mờ dưới mí mắt. Cơ thể cao lớn của cô dường như nặng nề hơn thường lệ, vai hơi rũ xuống, nhưng cô vẫn cố gắng giữ thẳng lưng, không để mẹ nhận ra.
Bà Wanee đang dọn dẹp gần đó, liếc mắt nhìn con gái rồi khẽ nhíu mày lo lắng. Bà bước lại gần, đặt bàn tay chai sạn lên vai Milk, giọng trầm ấm nhưng đầy quan tâm: "Milk này, dạo này con sao thế? Sáng nào dậy mẹ cũng thấy mắt con thâm quầng như gấu trúc vậy. Hay là… ở trên phòng tiểu thư lạ chỗ nên con không ngủ được?"
Milk giật mình, tay suýt đánh rơi chiếc thìa. Cô lắp bắp, giọng nhỏ xíu như sợ ai nghe thấy: "Dạ… dạ không có gì đâu mẹ ạ. Tại… tại tiểu thư hay giật mình buổi đêm, Milk phải thức canh chừng cho chị ấy thôi ạ. Milk… Milk quen rồi."
Bà Wanee thở dài nặng nề, đưa tay xoa đầu con gái, giọng đầy thương xót: "Thật là tội cho con. Tiểu thư nhà mình từ nhỏ đã khó chiều, chắc đêm nào cũng hành con đủ trò mới chịu ngủ. Con cố gắng nhé, ông bà chủ quý con lắm, cũng vì con bảo vệ tiểu thư tốt đấy. Nhưng đừng để kiệt sức, mẹ lo lắm."
Milk chỉ biết cúi đầu vâng dạ, nụ cười ngây ngô hiện lên trên môi.
Khi ông Korn và bà Malai đã yên vị tại bàn ăn chính, Milk đứng khép nép ở một góc quen thuộc, đôi mắt thỉnh thoảng lại lén nhìn về phía cầu thang dẫn lên tầng trên. Trong thâm tâm, cô bắt đầu cảm thấy lo lắng không biết tiểu thư đã dậy chưa, hay nàng vẫn còn đang mệt mỏi sau đêm dài hôm qua.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên từ phía cầu thang, thu hút sự chú ý của mọi người trong phòng ăn rộng lớn. Love xuất hiện trong bộ đồng phục nữ sinh trung học, Nàng uể oải bước đến bàn ăn, gương mặt vẫn còn vương chút lười biếng của người vừa thức giấc, mái tóc vàng dài buông xõa, vài sợi lòa xòa trước trán khiến nàng trông vừa ngây thơ vừa quyến rũ một cách khó cưỡng.
"Chào buổi sáng ba mẹ ~" Love ngồi xuống vị trí cạnh bà Malai, giọng nói ngọt ngào pha chút nũng nịu quen thuộc, như một đứa trẻ đang làm nũng cha mẹ.
Ông Korn và bà Malai vừa thấy con gái cưng là đôi mắt sáng rực lên niềm vui. Bà Malai lập tức gắp vào đĩa của nàng những món ngon nhất: súp tổ yến hầm, bánh sừng bò vừa mới ra lò, vài lát trái cây tươi cắt tỉa cầu kỳ.
Bà vừa gắp vừa vuốt ve mái tóc Love, giọng đầy lo lắng thương yêu: "Con gái của mẹ, ăn nhiều vào đi. Nhìn con dạo này hơi xanh xao, có phải ở trường học mệt quá không? Hay là con thức khuya học bài? Mẹ thấy con hay mệt mỏi lắm."
Ông Korn cũng tiếp lời, giọng uy nghiêm nhưng ánh mắt lại tràn đầy sự bảo bọc, lo âu của một người cha quyền lực: "Đúng đấy. Ngoài kia đầy rẫy những thứ đồi bại, cạm bẫy. Con cứ hiền lành, ngây thơ như thế, ba sợ con bị đám bạn xấu dụ dỗ, bắt nạt mà không dám nói với ba mẹ. Có chuyện gì ở trường phải về báo ngay cho ba biết, nghe chưa?"
Love khẽ mỉm cười, vẻ mặt vô cùng ngoan ngoãn và thuần khiết. Nàng gật đầu lia lịa, giọng trong trẻo: "Vâng, con biết mà ba mẹ. Con chỉ biết đi học rồi về nhà thôi, ba mẹ đừng lo quá. Có Milk ở bên chăm sóc con rồi, con thấy yên tâm lắm ạ."
Vừa nói, Love vừa đưa đôi mắt long lanh liếc về phía Milk đang đứng khép nép ở góc tường. Thấy kẻ khờ đang lóng ngóng nhìn mình với đôi mắt thâm quầng rõ rệt, gương mặt mệt mỏi nhưng vẫn cố nở nụ cười ngây ngô, Love bỗng cảm thấy một sự thích thú trào dâng trong lồng ngực.
Nàng biết rõ, trong mắt ba mẹ mình, Milk chỉ là một đứa trẻ khờ khạo, đầu óc có vấn đề, làm sao có thể biết đến những chuyện đồi trụy hay dục vọng.
Milk đứng đó, nhìn tiểu thư ăn ngon lành mà trong lòng cũng vui lây. Cô thật sự quá ngốc để hiểu được những lời lo xa đầy ẩn ý của ông bà chủ. Trong tâm trí đơn giản của Milk, việc cô làm chuyện người lớn với tiểu thư chỉ là để giúp nàng hết đau, là một nhiệm vụ bí mật mà chỉ những người thân thiết nhất mới làm cho nhau. Cô nghĩ rằng, miễn tiểu thư vui, mẹ con mình sẽ được ở lại dinh thự này mãi mãi, sẽ không bị đuổi ra đường như mẹ hay lo sợ.
Chiếc xe sang trọng lăn bánh rời khỏi cổng dinh thự, đưa Love đến ngôi trường quốc tế dành riêng cho giới thượng lưu Bangkok. Ngồi ở ghế sau, nàng tựa đầu vào cửa kính, ánh mắt mơ màng nhìn những hàng cây xanh mướt lướt qua. Trong đầu nàng vẫn còn vương vấn hơi ấm từ cơ thể Milk, mùi hương bạc hà pha lẫn tiếng rên khe khẽ nghẹn ngào của cô trong phòng tắm tối qua. Nụ cười kín đáo thoáng qua trên môi Love – một nụ cười vừa thỏa mãn vừa đầy chiếm hữu.
Thế nhưng, vừa bước chân vào lớp học, không gian yên bình ấy lập tức bị phá vỡ bởi tiếng cười nói rộn ràng, những câu chuyện ồn ào của đám bạn – những tiểu thư, công tử ngậm thìa vàng từ nhỏ, tụm năm tụm ba quanh bàn như một đàn ong vỡ tổ.
"Này Pattranite! Cậu xem cái này chưa? Link mới nhất đấy, cực kỳ bạo luôn, tớ xem mà còn thấy đỏ mặt!" Một cô bạn tóc highlight vàng chìa chiếc điện thoại ra trước mặt nàng, màn hình lóe lên những hình ảnh mờ ảo, tiếng rên rỉ khe khẽ phát ra từ loa nhỏ.
"Thôi đi, Pattranite nhà mình là hoa tuyết trắng, cậu đừng có làm vấy bẩn cậu ấy." Một cậu bạn khác cười mỉa mai, rồi quay sang khoe khoang với vẻ tự hào: "Mà này, tối qua bạn gái mới của tớ cứ đòi làm thêm hiệp nữa, mệt đứt hơi luôn. Tình yêu đúng là tốn sức thật đấy!"
Đám bạn bắt đầu rôm rả bàn tán. Kẻ thì càu nhàu vì bạn trai không tâm lý, kẻ thì khoe chiến tích vượt rào trong xe hơi, trong phòng karaoke, hay những buổi tiệc tùng thác loạn ở biệt thự ven biển. Những câu chuyện tình cảm vụn vặt, những lý do chia tay ngớ ngẩn, và cả những thuật ngữ 18+ thô thiển cứ thế dội vào tai Love như mưa rơi lộp độp.
Nàng khẽ nhíu mày, cơn nhức đầu nhẹ bắt đầu len lỏi. Love tựa lưng vào ghế, môi nở một nụ cười nhạt nhẽo như đang lắng nghe, nhưng trong lòng lại đầy sự khinh bỉ. Những câu chuyện ấy khiến nàng cảm thấy buồn nôn. Chúng chỉ là những trò chơi trẻ con so với những gì nàng đang có với Milk.
"Pattranite, sao cậu im lặng thế? Cậu không thấy mấy chuyện này thú vị à?" Cô bạn lúc nãy huých vai nàng, mắt lấp lánh tò mò.
Love chớp mắt, thu lại vẻ sắc sảo trong ánh nhìn, trở về với hình tượng tiểu thư khuê các thường ngày vốn ngây thơ, trong sáng, không vướng chút bụi trần.
Nàng khẽ thở dài, giọng nói mang chút vẻ e thẹn giả tạo: "Tớ thấy mấy chuyện đó… nghe hơi đáng sợ. Tớ chỉ muốn học thật tốt để ba mẹ vui thôi. Tình yêu hay mấy chuyện nóng bỏng đó, tớ nghĩ nó không phù hợp với tớ đâu."
Đám bạn cười ồ lên, trêu chọc nàng là bà cụ non rồi tiếp tục bàn tán sôi nổi. Love mỉm cười cho qua chuyện, nhưng đôi bàn tay dưới gầm bàn lại khẽ siết chặt đến trắng bệch. Nàng bắt đầu cảm thấy nhớ cái vẻ mặt ngốc nghếch của Milk.
Ánh nắng chiều tà xiên qua khung cửa sổ nhỏ của căn phòng, nhuộm một màu vàng cam uể oải lên gương mặt đang chìm sâu trong giấc ngủ của Milk. Sau buổi sáng quần quật phụ mẹ Wanee dọn dẹp sân vườn, cơ thể cao lớn của cô đã thấm mệt đến tận xương tủy. Milk nằm nghiêng trên chiếc giường đơn sơ, bộ đồng phục vẫn chưa kịp thay, đôi mắt nhắm nghiền với hàng mi dài khẽ rung động theo từng nhịp thở chậm rãi.
Thế nhưng, giấc ngủ ngắn ngủi ấy không hề bình yên như cô tưởng.
Trong cơn mơ màng nửa tỉnh nửa mê, Milk cảm thấy cơ thể mình nóng rực lên một cách bất thường. Một cảm giác tê dại, ướt át và ấm nóng bắt đầu lan tỏa từ vùng hạ bộ, chạy dọc lên sống lưng khiến da gà cô nổi hết cả lên. Milk khẽ nhíu mày, đôi môi hồng hào mấp máy những âm thanh vô nghĩa. Cô mơ thấy mình đang đứng giữa một hồ nước đầy mật ngọt, và có một thứ gì đó mềm mại, nhỏ nhắn đang không ngừng quấn quýt, mút mát lấy vật bí mật của mình.
"Ưm… đừng… arg." Milk lầm bầm, đôi bàn tay to lớn vô thức siết chặt lấy tấm chăn mỏng, vò nát nó trong lòng bàn tay.
Cảm giác trong mơ thực đến mức khiến cậu bé của Milk vốn đã nhạy cảm sau trận cuồng nhiệt đêm qua, nay lại một lần lượt ngóc đầu dậy, căng cứng và gân guốc dưới lớp vải quần đồng phục. Mỗi nhịp mút mát ảo giác đều khiến cô run rẩy, cơ thể cong lên theo bản năng, hơi thở trở nên dồn dập và hỗn loạn.
"A… sướng… Milk sướng quá… ưm…" Milk xoay người, mồ hôi lấm tấm trên trán, chảy dọc theo thái dương xuống tận cổ.
Đôi môi đỏ mọng đang bao trọn lấy sự kiêu hãnh của cô, lưỡi mềm mại lướt qua từng thớ thịt, trêu đùa với đỉnh nấm đang rỉ nhựa. Tiếng rên rỉ trầm đục thoát ra từ kẽ răng Milk, vang vọng trong căn phòng nhỏ vắng lặng, hòa lẫn với tiếng thở nặng nhọc.
Sự kích thích quá lớn khiến Milk không thể giữ bình tĩnh dù đang chìm trong giấc ngủ. Cơ thể cô co giật nhẹ, vùng hạ bộ ướt đẫm vì dịch tình tiết ra dính dấp vào lớp vải mỏng, khiến cô càng thêm bức bối. Đôi chân dài vô thức dạng ra, hông khẽ nhích lên như muốn đuổi theo khoái cảm ảo giác ấy. Mồ hôi thấm đẫm áo đồng phục, dính sát vào lồng ngực săn chắc, phập phồng dữ dội.
Cơn khoái cảm ảo giác trong giấc mơ không hề dừng lại để Milk kịp thở dốc, mà nó bắt đầu dồn dập và mạnh bạo hơn. Milk cảm thấy như có một bàn tay vô hình vừa thô bạo vừa mềm mại đang siết chặt lấy gốc rễ, rồi lại nới lỏng, không ngừng trêu đùa với sự chịu đựng của cô. Cậu bé của Milk gồng lên đến mức cực hạn, những đường gân xanh nổi rõ rệt, giật nảy liên hồi dưới lớp vải quần đồng phục đã ướt đẫm dịch tình.
"Ư… ah… không… đừng dừng lại… đi mà…" Milk mê sảng trong vô thức.
Đầu óc cô giờ đây là một khoảng trắng xóa, chỉ còn lại cảm giác tê dại đang tàn phá mọi dây thần kinh. Tấm chăn mỏng dưới thân bị đôi bàn tay to lớn vò nát, rúm ró lại thành một nhúm vải tội nghiệp. Đôi chân dài của Milk co lại, gót chân miết mạnh xuống nệm, tạo thành những vệt hằn sâu khi cô cố gắng tìm kiếm một điểm tựa để giải tỏa cơn ngứa ngáy từ sâu bên trong.
Hông của Milk bắt đầu đẩy về phía trước một cách vô thức, từng nhịp thúc vào không trung đầy cuồng loạn. Mỗi lần hông cô nhích lên là một lần tiếng rên rỉ khàn đặc vang lên, nghe vừa đau đớn vừa đê mê đến cực điểm. Cô cảm thấy đỉnh nấm của mình đang bị một khoang miệng nóng hổi bao trọn, lưỡi liếm láp liên tục vào lỗ nhỏ, rút cạn từng chút sức lực cuối cùng của mình.
"Á… ahh! Milk… Milk ra… ra mất… ưm!" Cơ thể Milk đột ngột căng cứng như một dây đàn bị kéo căng quá mức.
Lồng ngực cô phập phồng dữ dội, mồ hôi chảy ròng ròng từ trán xuống cằm, thấm đẫm cả gối đầu. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc Milk tưởng chừng như mình sắp bắn ra dòng sữa nóng hổi để kết thúc cơn ác mộng gợi dục này, thì cảm giác mút mát ấy lại đột ngột biến hóa không cho cô ra, nó cứ giữ cô lơ lửng ngay sát mép vực của sự sung sướng.