Nội dung truyện
một cái ôm siết chặt vào lòng, trang cảm nhận được lòng bàn tay ấm nóng của đối phương luồn vào những sợi tóc hồng mềm mại của em, sườn mặt của người nọ vùi vào một bên vai, im lặng, chậm rãi hô hấp. hơi thở của diệp lâm anh quá đỗi nồng nàn và quen thuộc. thi thoảng trong giấc mơ em vẫn thường hay mộng mị nhớ đến cô, mơ thấy vòng tay ấp ôm của người nọ vẫn chỉ có mình ở trong đó, mơ thấy sau những ngày tháng xa nhau ấy, cô đã quay về.
trong mơ, diệp lâm anh nói xin lỗi. lời xin lỗi của cô nặng nề khiến cổ họng của em đau nhói. rồi em không thể làm gì khác ngoại trừ việc khóc lóc thật to, hai chân oằn lên đau đớn chạy về phía người mà mình yêu nhất trên đời.
chỉ có khao khát như thế, vùi đầu vào trong vòng tay của cô, lắng nghe những lời thủ thỉ trêu đùa quen thuộc.
nhưng đó chỉ là một giấc mơ.
tỉnh giấc rồi lại sững sờ nhìn bốn bức tường vắng lặng, chỗ khóe mi vẫn còn đọng lại nước. và rồi một ngày mới bắt đầu như thế, chẳng khác gì một con rối, tiếp tục viết nhạc, tiếp tục cắn chặt răng chịu đựng đau đớn, tiếp tục làm những việc có thể khiến cho bố mẹ an lòng.
giờ đây diệp lâm anh đã ở đây rồi, cô đã ôm em vào lòng. em vùi đầu vào trong vòng tay của cô, lại cảm thấy cả người như bị ai đó chia năm xẻ bảy.
sao vẫn đau? sao vẫn đau đến thế này?