Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Next

Gấm Lạnh - Chương 1

  1. Home
  2. Gấm Lạnh
  3. Chương 1
Next

Bến Ninh Kiều tháng Chạp nước lớn, con sông Hậu đỏ nặng phù sa cuộn mình chảy xiết. Mà cái màu phù sa đỏ ấy hôm nay cũng phải nhường ngôi cho màu xác pháo nhuộm kín con đường dẫn vào dinh thự họ Huỳnh.

Dân xứ Tây Đô này ai mà không biết tiếng ông Hội đồng Huỳnh. Ruộng đất của ổng cò bay thẳng cánh, chành lúa to nhất cái chợ Cần Thơ. Bởi vậy, đám cưới của cậu con trai thứ là cậu Tư Tấn phải rình rang nhất vùng. Ghe thuyền đậu kín bến, cờ xí rợp trời, tiếng pháo nổ đì đùng từ sáng sớm làm lũ chim dáo dác bay tán loạn.

Trong gian nhà lớn năm gian lợp ngói âm dương, ông Hội đồng Huỳnh Hữu Long ngồi chễm chệ ở bộ trường kỷ cẩn xà cừ bóng loáng. Ông mặc áo dài gấm xanh, khăn đóng chỉnh tề, vuốt chòm râu kẽm, gật gù nhận ly rượu mừng từ mấy ông hương chức, trưởng họ trong làng. Tiếng chúc tụng, tiếng cười nói rổn rảng vang lên không ngớt.

— Ông Hội đồng phước đức quá nghen, cưới được con gái quan Đốc Phủ Sứ, môn đăng hộ đối nhất cái xứ này rồi!

Ông Hội đồng cười ha hả, trong ánh mắt lão luyện của một tay buôn sừng sỏ lại giấu kín một tia toan tính. Ông và bà vợ ngồi cạnh đều hiểu, cái môn đăng hộ đối này thực chất là một cuộc ngã giá sòng phẳng. Ông Đốc Phủ cần một khoản tiền lớn để lấp liếm thâm hụt công quỹ và chạy chọt lên Sài Gòn, còn nhà ông cần cái danh thông gia với quan lớn để dễ bề làm ăn, mở rộng thế lực.

Bà Hội đồng Huỳnh, tên cúng cơm là bà Mai, ngồi bên cạnh chồng, tay phe phẩy chiếc quạt đồi mồi. Bà cười xã giao với mấy bà phu nhân huyện, phủ ngồi xung quanh, tai thì vẫn nghe rõ mồn một những lời xầm xì to nhỏ từ bàn tiệc phía xa:

— Nghe đâu con dâu mới là con dòng thứ, mẹ nó hồi xưa là con ở, chửa hoang rồi bị đuổi đi biệt xứ đó đa.

— Suỵt, nói nhỏ thôi bà ơi. Mà tui nghe bà Phủ bên Vĩnh Long nói lại, bà Cả bên đó ghét cay ghét đắng nó.

Bà Mai nhấp ngụm trà sen, nhếch mép. Bà đâu cần nghe chính miệng bà vợ ông Đốc Phủ nói, mấy cái chuyện thâm cung bí sử này, qua miệng mấy bà bạn bài bạc thân thiết là bà tường tận chân tơ kẽ tóc. Bà biết tỏng Tuyết được gả về đây như một món hàng gán nợ, không có nhà ngoại chống lưng. Mà vậy đâm ra lại hay, con dâu thế mới dễ dạy, dễ bảo, về sanh con đẻ cái cho thằng Tấn nhà bà là được.

Tiếng pháo nổ giòn giã ngoài cổng báo hiệu đoàn rước dâu đã về tới.

Cậu Tư Tấn, tên thật Huỳnh Thanh Tấn bước vào trước. Năm nay cậu hăm hai tuổi, cái tuổi quá lứa lấy vợ ở xứ này, âu cũng vì cậu mải mê đèn sách trên Sài Gòn.

Cậu mặc áo dài khăn đóng màu lam, dáng người thư sinh, khuôn mặt điển trai.

Rồi đến lượt cô dâu bước qua ngạch cửa.

Cả gian nhà khách đang ồn ào bỗng nhiên chùng xuống. Mấy ông trưởng họ đang nâng ly rượu cũng khựng lại. Bà Mai cũng ngừng nhịp quạt.

Dưới lớp khăn voan mỏng manh màu đỏ thẫm vừa được bà mối vén lên, khuôn mặt cô dâu mới hiện ra đẹp đến nao lòng.

Cao Nhã Tuyết, năm nay cô mười bảy xuân xanh. Nước da cô trắng xanh, cái trắng của bông bưởi, bông sứ nở trong đêm, tinh khiết mà lạnh lẽo. Đôi mắt cô đen láy, hàng mi dài rũ xuống che đi nỗi buồn vời vợi. Cô mặc bộ áo dài gấm đỏ thêu phụng, cổ đeo kiềng vàng nặng trĩu. Số vàng ấy là sính lễ nhà họ Huỳnh bỏ ra, giờ đây nó là gông xiềng khoác lên cái cổ cao ba ngấn trắng ngần kia.

Tuyết đi đứng nhẹ nhàng, đầu cúi thấp, hai bàn tay búp măng xoắn chặt vào nhau vì sợ sệt trước ánh nhìn soi mói của hàng trăm quan khách.

Bà Mai nheo đôi mắt sắc sảo lại, liếc vào khuôn mặt thanh tú đang cúi gằm của cô con dâu mới. Bà chặc lưỡi, rung đùi nhịp nhịp, trong bụng thầm nghĩ:

"Hèn chi… Hèn chi bà Cả nhà Đốc Phủ ghét con nhỏ này, tìm đủ cách tống khứ cho khuất mắt, không dung tha được ngày nào. Âu cũng là tại cái nhan sắc này mà ra."

Rồi bà Mai nghĩ đến cô con gái út mót của mình, đứa con khó khăn lắm mới có khi tuổi đã gần bốn mươi. Lòng bà thấy dịu lại đôi chút. Con Út nhà bà mới mười lăm tuổi đầu mà đã trổ mã phổng phao, da trắng tóc dài, mặt mũi sáng rực rỡ, đi đâu cũng được người ta khen nức nở, làm bà mát lòng mát dạ biết bao nhiêu. Bà luôn tự hào con gái bà là đẹp nhất cái xứ này.

Vậy mà… chậc!

Nếu con Tuyết đứng cạnh con Tuệ, e rằng chẳng đứa nào chịu kém cạnh đứa nào.

"Kẻ tám lạng, người nửa cân, khó mà so bì," bà Mai thầm đánh giá, rồi nhếch mép cười khẩy.

Đúng lúc đó, từ phía nhà trong, một bóng người vụt chạy lên.

— Mèn ơi, chị dâu về tới rồi hả má?

Là Huỳnh Nhật Tuệ. Cô Út cưng của cái nhà này, năm nay vừa tròn mười lăm.

Tuệ mặc bộ áo lụa tân thời màu hồng nhạt, tóc chải mượt mà, khuôn mặt sáng bừng sức sống.

Trước mắt cô là chị dâu mới.

Tuệ từng theo cha lên Sài Gòn, từng thấy mấy bà đầm Pháp, mấy cô đào hát lừng danh, chưa ai khiến Tuệ có cảm giác lạ lùng như người con gái đang đứng trước mặt này.

Tuệ ngẩn ngơ nhìn không chớp mắt.

Trong lồng ngực cô bé mười lăm tuổi, trái tim bỗng nhiên đập loạn xạ, thình thịch, thình thịch liên hồi. Tuệ không hiểu tại sao mình lại hồi hộp, chỉ thấy người chị dâu này có một sức hút kỳ lạ, khiến cô không thể rời mắt, vừa muốn đến gần, mà lại thấy e ngại.

Quên cả phép tắc, quên cả đám đông quan khách, Tuệ bước lại gần hơn một chút, đôi mắt to tròn sáng long lanh cứ dán chặt vào khuôn mặt thanh tú của Tuyết. Cô nghiêng đầu, không kìm được mà bật thốt lên:

— Trời đất… Chị Tư đẹp quá đa!

Tuyết đang cúi gằm mặt vì sợ sệt, nghe tiếng khen chân tình thì giật mình ngẩng lên. Cô bắt gặp ánh mắt của cô em chồng mới. Một ánh mắt trong veo, ngưỡng mộ không che giấu.

Tuyết bối rối, hai má ửng hồng lên như cánh hoa đào, cô vội cúi đầu xuống thấp hơn, giọng lí nhí như gió thoảng:

— Cô Út… cô Út quá khen…

Tuệ thấy chị dâu thẹn thùng, đôi má đỏ hồng lên thì thích thú lắm. Cô đưa tay lên che miệng, cười tủm tỉm, ánh mắt vẫn lúng liếng nhìn theo bóng lưng mảnh mai ấy. Cái vẻ e ấp, dịu dàng đó sao mà đáng yêu lạ lùng, khiến Tuệ cứ thấy vui vui trong dạ.

Bà Mai thấy con gái đứng ngây ra như phỏng giữa nhà thì chau mày, bà cố lớn giọng mà chẳng có sức uy hiếp gì:

— Con Út này, làm gì mà đứng trố mắt ra đó? Người ta đang làm lễ. Lo mà đi vô trong chuẩn bị đồ đạc, mai mốt tàu chạy rồi ở đó mà nhiều chuyện.

Tuệ giật mình, bị má mắng nhưng cô không hề khó chịu hay vùng vằng như mọi khi. Cô chỉ dạ một tiếng ngọt xớt, rồi trước khi quay đi, còn cố tình nán lại, lén lút nhìn trộm Tuyết thêm một cái nữa.

Buổi lễ thành hôn lại tiếp tục trong tiếng chiêng trống, tiếng chúc tụng ồn ào.

Trong đầu Tuyết vẫn còn đọng lại ánh mắt sáng rực và nụ cười tủm tỉm của cô em chồng, chút hơi ấm duy nhất trong cái nhà xa lạ này.

Đêm hôm đó, Cần Thơ mưa tầm tã.

Trong căn phòng tân hôn rộng thênh thang, Tuyết ngồi bó gối trên chiếc giường trải ga trắng toát. Cậu Tư Tấn ném cho cô một cái nhìn đầy mệt mỏi và chán chường.

— Cô cứ ngủ đi. Tôi không đụng vào cô đâu.

Tiếng bước chân của cậu Tư Tấn khuất dần sau cánh cửa gỗ lim nặng trịch.

​Tuyết thở hắt ra một hơi dài, lồng ngực đang bị cái áo chẽn bó chặt nãy giờ được nhẹ bẫng đi đôi chút. Cô đưa tay vuốt ngực, trút bỏ được gánh nặng ngàn cân.

​Thú thật, Tuyết cũng chẳng biết chính xác đêm tân hôn "nghĩa vụ" ấy đầu cua tai nheo ra làm sao. Má ruột cô bị đuổi đi từ khi cô còn đỏ hỏn. Bà Cả thì ghét cô như hắt nước đổ đi, đời nào chịu mở miệng dạy cô mấy chuyện phòng the kín đáo, thầm kín của đàn bà con gái. Cô lờ mờ hiểu qua lời mấy bà vú già xầm xì to nhỏ, rằng đó là chuyện "đau đớn", là chuyện đàn bà phải cắn răng chiều chồng để sinh con nối dõi, là cái nợ phải trả. Cô thấy sợ cái thân thể đàn ông xa lạ kia, sợ sự đau đớn mà mình chưa hình dung nổi.

​

Nay chồng không đòi, chồng bỏ đi, cô có đôi chút mừng thầm.

​Nhưng cái mừng ấy chưa kịp nhen nhóm trọn vẹn thì đã vội tắt ngấm, nhường chỗ cho nỗi lo âu mơ hồ.

​Tuyết nhìn xuống đôi bàn tay búp măng đang xoắn chặt vào vạt áo lụa đỏ. Cậu Tư không ưng cô sao? Hay cô làm gì sai quấy? Phận làm vợ mà chồng không ngó ngàng tới ngay đêm đầu tiên, liệu có phải là không tốt không?

​Tiếng nhiếc móc cay nghiệt của bà Cả hôm tiễn dâu văng vẳng bên tai cô.

​"Tao nói cho mày biết, mày về bên đó thì liệu hồn mà sống cho phải đạo, đẻ con đẻ cái cho người ta. Đừng có làm cái thứ gì ô uế, thất đức để người ta trả về thì tao cạo đầu bôi vôi, thả trôi sông. Mày nhớ cho kỹ. Mày bước chân ra khỏi cái cửa này, sống là người nhà họ Huỳnh, chết rũ xương cũng phải là ma nhà họ Huỳnh. Cấm tiệt vác cái mặt mo về đây làm nhục tao với ông Đốc Phủ."

​Cô run rẩy với tay thổi tắt ngọn đèn dầu. Bóng tối đặc quánh nuốt chửng lấy dáng người nhỏ bé đang co ro trên chiếc giường cưới lạnh lẽo, cô đơn đến tột cùng.

Next

YOU MAY ALSO LIKE

Bạn gì ơi!!! yêu nha_truyenles.net
Bạn gì ơi!!! yêu nha
Tháng 8 29, 2025
Bạn Đồng Hành
Tháng 9 28, 2025
Họa cốt
Tháng 9 26, 2025
Chi diện than Vương vs hỏa bạo Dao
Tháng 6 11, 2026
Truyện Les Hay
Cô Ơi ! Em Nè
Chương 25 Tháng 4 1, 2026
Chương 24 Tháng 4 1, 2026
Cô có thật sự yêu em không_truyenles.net
Cô có thật sự yêu em không?
Chap 49 Tháng 6 27, 2025
Chap 48 Tháng 6 27, 2025
413419743-256-k330227
Xuân Tẫn Bất Quy
Chương 34 Tháng 8 3, 2026
Chương 33 Tháng 8 3, 2026
63926932-256-k270494
Tôi là bác sỹ phụ khoa
Chương 7 Tháng 7 19, 2026
Chương 6 Tháng 7 19, 2026
gl-tieng-hat-nguoi-thuong-378844694
Tiếng Hát Người Thương
Chương 47 Tháng 6 21, 2025
Chương 46 Tháng 6 21, 2025
TÔI CẦN BỜ VAI, CẬU CẦN MỘT CÁNH TAY_truyenles.net
TÔI CẦN BỜ VAI, CẬU CẦN MỘT CÁNH TAY
CHƯƠNG 18 Tháng 7 8, 2025
CHƯƠNG 17 Tháng 7 8, 2025
DỤC VỌNG CHIẾM HỮU CỦA TIỂU CHÓ SĂN
Ngoại Truyện Tháng 12 12, 2025
Chương 24 Tháng 12 12, 2025
Xà Hoan
Chương 7 Tháng 2 9, 2026
Chương 6 Tháng 2 9, 2026
Good Girl
Chương 30 Tháng 12 24, 2025
Chương 29 Tháng 12 24, 2025
Chính Là Thích Chị
Chương 57 Tháng 5 8, 2026
Chương 56 Tháng 5 8, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved