Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Hẹn Em Dưới Hoàng Hôn - Chương 10

  1. Home
  2. Hẹn Em Dưới Hoàng Hôn
  3. Chương 10 - Chương 10: Sấm Sét Xé Đôi Màn Đêm
Prev
Next

Cơn giông mùa hạ cuối cùng cũng bùng nổ trên vùng ngoại ô ven sông. Những vòm trời xám xịt đột ngột rách toạc bởi một tia chớp xanh ngắt, theo sau là tiếng sấm gầm rú đinh tai nhức óc rung chuyển cả mặt đất. Mưa xối xả trút xuống, nặng hạt và lạnh buốt, biến những con hẻm nhỏ thành những dòng nước đục ngầu cuồn cuộn chảy, cuốn trôi mọi rác rưởi và che lấp đi mọi tiếng kêu cứu yếu ớt của thế giới.

Tại căn phòng trọ nhỏ bé, Janhae vừa trở về sau một ngày làm việc kiệt sức ở công trường. Trên người cô vẫn còn vương lại mùi xi măng, bụi đất và mồ hôi chua lòm, nhưng trong lòng lại dâng lên một thứ cảm giác ấm áp, mong chờ đến lạ thường. Trên chiếc bàn nhỏ góc phòng, hộp sữa đậu nành cô mua từ sáng vẫn được đặt ngay ngắn bên cạnh cuốn vở bài tập còn mở dở của Jingjing. Cô nhìn sang chiếc ghế trống, khóe môi khẽ vẽ nên một nụ cười dịu dàng, đôi mắt một mí bớt đi vẻ sắc lạnh thường ngày.

— Chắc con bé hôm nay lại bị cô giáo giữ lại ôn thi rồi. Mưa gió thế này, không biết có mang ô theo không nữa… — Janhae lẩm bẩm một mình, tiếng thở dài hòa lẫn với tiếng gầm của gió bên ngoài.

Đoạn, cô với lấy chiếc áo khoác dày và cây ô cũ kỹ, định bụng sẽ đi ra bến xe buýt gần đó để đón Jingjing về.

Thế nhưng, khi tay cô vừa chạm vào then cửa sắt, một linh tính cực kỳ xấu bất ngờ trỗi dậy, bóp nghẹt lấy lồng ngực cô. Cảm giác bứt rứt, lo lắng vô hình mạnh mẽ đến mức khiến chân Janhae khựng lại. Cô đảo mắt nhìn ra ngoài màn mưa trắng xóa, nơi ánh đèn đường chập chờn sắp tắt. Đột nhiên, từ phía cuối hẻm sâu hút – hướng căn nhà lụp xụp của gã cha nát rượu – phát ra một âm thanh hỗn tạp, dường như có tiếng động cơ xe máy gầm rú bất thường giữa trời mưa gió, kèm theo tiếng hét nghẹn ngào bị bóp nghẹt vang lên rồi nhanh

chóng lịm đi trong tiếng sấm.

Trực giác của một kẻ từng lăn lộn qua bao hiểm nguy giang hồ cảnh báo Janhae có điều chẳng lành. Cực kỳ chẳng lành.

Đầu óc cô bỗng chốc trống rỗng, máu trong người dồn ngược lên đỉnh đầu. Janhae không màng suy nghĩ thêm nửa giây nào nữa, vứt phắt cây ô trên tay xuống đất, lao thẳng ra ngoài mưa lớn dưới màn nước xối xả. Bàn chân cô nện mạnh xuống nền đất sũng nước, sải những bước dài điên cuồng lao về phía căn nhà cuối hẻm.

Rẹt! Bùm!

Một tia chớp lóe lên sáng rực, chiếu rọi rõ cảnh tượng hoang tàn trước mắt.

Căn nhà lụp xụp mở toang cửa. Gã cha nát rượu đang đứng lẩy bẩy ngay hiên nhà, trên tay cầm một cuộn tiền nhàu nhĩ vừa được đút túi, gương mặt tái mét, mồ hôi vã ra như tắm vì sợ hãi khi thấy bóng dáng Janhae xuất hiện như một vị thần chết từ trong màn mưa.

Janhae lao đến, không nói một lời, hai tay túm chặt lấy cổ áo gã nhấc bổng lên khỏi mặt đất. Đôi mắt một mí của cô đỏ ngầu, tóe lửa giận dữ và sát khí ngút ngàn, giọng nói gầm lên xé rách cả màn mưa:

— Con bé đâu?! Mày đã làm gì con bé rồi, nói mau!

Gã cha nát rượu hoảng hốt đến mức mặt cắt không còn giọt máu, chân tay khua khoắng trong không trung, run lẩy bẩy như sấy lúa:

— Tao… tao không biết gì hết! Bọn… bọn cho vay nặng lãi ở chợ đầu mối… chúng nó bắt nó đi rồi!

— Mày nói cái gì?! — Janhae siết chặt cổ áo gã hơn nữa, gân cổ nổi lên từng đường đáng sợ, giọng nói rít lên qua kẽ răng đầy đe dọa. — Mày dám bán con gái mình cho bọn chúng sao, hả đồ súc vật?!

Gã sợ hãi đến mức khóc thét lên, nước mắt nước mũi nhầy nhụa hòa lẫn với nước mưa:

— Nợ… nợ cờ bạc dồn ép tao đường cùng rồi! Chúng nó ép tao… tao không còn cách nào khác! Trừ nợ… chúng nó vừa mang nó đi sang bên kia sông rồi! Tha cho tao đi, tao xin mày…

Nghe đến đó, thế giới trước mắt Janhae như sụp đổ hoàn toàn. Tiếng sấm sét bên ngoài dường như nổ tung ngay bên tai cô, tê tái và đau đớn tột cùng. Jingjing – đứa trẻ ngây thơ, mỏng manh mà cô xem là cả sinh mạng, là ánh sáng duy nhất trong cuộc đời tăm tối của cô – giờ đây đã rơi vào tay lũ cầm thú chỉ vì lòng tham đê hèn của chính người cha ruột.

— Đồ súc vật không bằng cầm thú! — Janhae gầm lên một tiếng đau đớn tột cùng, dồn toàn bộ phẫn nộ vào nắm đấm, giáng thẳng một cú trời giáng khiến gã ngã lăn ra đất bất tỉnh nhân sự.

Janhae không màng tới gã đàn ông đang nằm bất động dưới đất nữa, cô điên cuồng lao vụt đi dưới màn mưa bão, hướng thẳng ra bến sông.

Đứng bên bờ kè, nước mưa hòa lẫn với nước mắt chảy dài trên gò má góc cạnh của Janhae. Nhìn ra phía dòng nước đục ngầu đang cuồn cuộn chảy xiết, một chiếc sà lan nhỏ cùng chiếc xuồng máy chở ba gã lưu manh và một bao tải lớn đang cố rẽ sóng hướng sang bờ bên kia – nơi có khu nhà xưởng hoang vu và những tụ điểm bất hợp pháp của đám băng đảng chợ đầu mối.

Bên trong chiếc bao tải ấy, Jingjing đang giãy giụa trong tuyệt vọng. Cô nghẹn ngào gọi tên người mình yêu trong vô thức, dù biết rằng âm thanh ấy đã bị giấu tiêm vào tiếng gió rít bên ngoài:

— Chị Janhae… cứu em với…

— Jingjing…! — Janhae thét lên tên cô bé bằng tất cả sức lực, giọng khản đặc đi vì nước mưa và sự hoảng loạn tột độ.

Không một chút chần chừ, Janhae nhìn thấy một chiếc xuồng chèo nhỏ cột ở gốc cây bần ven sông. Cô không quản hiểm nguy, lao phắt xuống xuồng, vớ lấy mái chèo gãy một nửa rồi dùng hết toàn bộ sức mạnh của đôi tay bắp thịt, điên cuồng chèo chống ngược dòng nước xiết để bám theo chiếc xuồng máy ở phía trước.

Mỗi nhịp chèo quẫy mạnh xuống dòng nước là một lần cơ bắp Janhae căng cứng lên đau đớn, nhịp thở đứt quãng vì kiệt sức. Sóng lớn liên tục vỗ ập vào mạn xuồng, tưởng chừng có lúc muốn lật nhào cô xuống vực nước tử thần. Nhưng trong đầu Janhae lúc này chỉ duy nhất một ý niệm điên cuồng: Phải cứu Jingjing! Tuyệt đối không được để chúng mang em ấy đi!

Ở phía trước, trên chiếc xuồng máy của bọn lưu manh, gã sẹo dài cười gằn khi nhìn thấy bóng dáng đơn độc của Janhae đang cố chèo xuồng bám theo từ phía sau qua lớp màn mưa trắng xóa. Gã nhổ bọt thuốc lá xuống dòng nước, ánh mắt lóe lên tia độc ác và khinh bỉ:

— Đúng là một con ranh ngu ngốc tự tìm đường chết! Giữa dòng nước xiết này xem nó sống sót kiểu gì được. Mặc kệ nó, cứ đưa con bé sang xưởng hoang bên kia trước!

Chiếc xuồng máy tăng tốc, cắt ngang dòng sông gầm thét, kéo theo hy vọng mong manh đang dần bị bóp nghẹt trong màn đêm giông bão. Còn Janhae vẫn nghiến chặt hàm răng rớm máu, gồng mình rẽ nước đuổi theo, lao thẳng vào sào huyệt tội ác để đoạt lại người con gái quan trọng nhất cuộc đời mình, bất chấp phía trước là tử địa.

End chương 10.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Độc Chiếm Chị Ấy
Tháng 6 12, 2026
Cô Giáo Yêu Em Không
Tháng 5 14, 2026
Tổng Tài Cao Ngạo
Tháng 8 6, 2026
Ai Nói Tôi Yêu Chị_truyenles.net
Ai Nói Tôi Yêu Chị
Tháng 8 22, 2025
Truyện Les Hay
Vô Tình Ái Thất Nữ Lão Sư_truyenles.net
Vô Tình Ái Thất Nữ Lão Sư
Chương 133 Tháng 7 26, 2025
Chương 132 Tháng 7 26, 2025
Tôi và Cô_truyenles.net
Tôi và Cô
Phần 30 Tháng 8 29, 2025
Phần 29 Tháng 8 29, 2025
Vết Cắt Chí Mạng
Chương 13 Tháng 4 13, 2026
Chương 12 Tháng 4 13, 2026
Ngốc À! Em Không Đơn Phương
Chap 70 Tháng 9 9, 2025
Chap 69 Tháng 9 9, 2025
Hôm Nay Vợ Chồng Đỉnh Lưu Lại Show Ân Ái Ư
Chương 78 Tháng 6 6, 2026
Chương 77 Tháng 6 6, 2026
Yêu đắm cô giáo cấp 2_truyenles.net
Yêu đắm cô giáo cấp 2
54 Tháng 6 27, 2025
53 Tháng 6 27, 2025
XU SẮC ĐỘNG NHÂN
PHIÊN NGOẠI CUỐI Tháng 10 15, 2025
PHIÊN NGOẠI 16 Tháng 10 15, 2025
BẠN CÙNG PHÒNG KHÁT TINH CHỨNG
Chương 15 Tháng 4 17, 2026
Chương 14 Tháng 4 17, 2026
Cô giáo, học sinh hay thế thân_truyenles.net
Cô giáo, học sinh hay thế thân
Chap 37 Tháng 6 22, 2025
Chap 36 Tháng 6 22, 2025
Làm Kén – PEPSI_truyenles.net
Làm Kén – PEPSI
158 Tháng 7 10, 2025
157 Tháng 7 10, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved