Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Hẹn Em Dưới Hoàng Hôn - Chương 50

  1. Home
  2. Hẹn Em Dưới Hoàng Hôn
  3. Chương 50 - Chương 50: Bản tình ca vượt thời gian
Prev
Next

Hai năm trôi qua, vịnh Ban Krut vẫn giữ nguyên nét đẹp hoang sơ, yên bình với những hàng dừa xanh ngát và tiếng sóng vỗ rì rào ngày đêm. Thế nhưng, quán ăn "Hoàng Hôn" ngày nào giờ đây đã vươn mình trở thành một biểu tượng ẩm thực lớn mạnh, không chỉ dừng lại ở một chi nhánh nhỏ ven biển mà đã phủ sóng khắp đất nước với hệ thống nhiều chi nhánh sang trọng tại các thành phố lớn như Bangkok, Chiang Mai và Phuket.

Giữa sự phát triển chóng mặt ấy, Janhae vẫn giữ nguyên vẹn sự điềm đạm, tinh tế và cái tâm làm nghề thuần khiết ngày nào. Giờ đây, cô không chỉ đơn thuần là một đầu bếp chính đứng bên bếp lửa, mà đã trở thành nữ chủ nhân uy quyền của toàn bộ hệ thống chuỗi nhà hàng "Hoàng Hôn". Dù lịch trình bận rộn với những chuyến công tác kiểm tra chất lượng các chi nhánh, Janhae vẫn luôn dành thời gian quay trở lại chi nhánh đầu tiên ở Ban Krut – nơi chôn giấu những kỷ niệm sâu sắc nhất cuộc đời cô.

Và sát cánh cùng Janhae trên mọi chặng đường thành công ấy không ai khác chính là Jingjing. Sau hai năm, người phụ nữ sắc sảo ngày nào nay chính thức đảm nhận vai trò cố vấn chiến lược kiêm đại diện pháp lý độc quyền cho toàn bộ hệ thống nhà hàng của Janhae.

Nhưng quan trọng hơn cả, cô vẫn luôn tự hào với danh hiệu đặc biệt nhất: người yêu và là bến đỗ bình yên của bà chủ "Hoàng Hôn".

Vào một buổi chiều hoàng hôn buông xuống, ánh nắng màu cam hồng rực rỡ hắt lên những ô cửa kính của một căn biệt thự nhỏ xinh đẹp nằm tựa lưng vào sườn đồi, hướng thẳng ra biển lớn Ban Krut. Đây chính là ngôi nhà chung mà Janhae và Jingjing đã cùng nhau xây dựng và dọn về ở chung từ hơn một năm trước, hoàn thành trọn vẹn lời hứa năm xưa về một mái ấm thực sự sau bao nhiêu giông bão.

Bên trong phòng khách rộng rãi được trang trí theo phong cách tối giản nhưng ấm cúng, mùi thơm thoang thoảng của tinh dầu hoa lài hòa quyện cùng hương vị trà thảo mộc thoảng qua không gian.

Janhae vừa từ sân vườn bước vào, trên người mặc chiếc tạp dề vải lanh nhẹ nhàng, tay cầm một khay bánh ngọt vừa mới ra lò. Hai năm trôi qua dường như không để lại dấu vết thời gian nào trên gương mặt cô, ngược lại, nét đẹp mặn mà, đằm thắm và khí thế tự tin của một người phụ nữ thành đạt lại càng khiến Janhae trở nên thu hút hơn bao giờ hết.

Ngồi bên chiếc bàn gỗ lớn ở phòng khách, Jingjing đang tập trung xem xét một loạt hợp đồng nhượng quyền thương hiệu mới. Cô mặc chiếc sơ mi lụa màu xanh pastel thanh lịch, mái tóc dài buông xõa hững hờ. Nghe tiếng bước chân quen thuộc, Jingjing khẽ ngẩng đầu lên, đôi mắt phượng sắc sảo lập tức hóa dịu dàng khi nhìn thấy bóng hình người thương.

Janhae đặt khay bánh xuống bàn, bước đến nhẹ nhàng ôm lấy vai Jingjing, cúi xuống hôn lên mái tóc thơm ngát của đối phương rồi dịu hỏi:

— Vẫn chưa xong việc sao, luật sư riêng của tôi? Đã bảo hôm nay em được nghỉ ngơi tuyệt đối cơ mà, sao cứ ôm đống giấy tờ đó mãi thế?

Jingjing khẽ bật cười, buông cây bút trên tay xuống, kéo Janhae ngồi hẳn vào lòng mình. Cô vòng tay ôm chặt lấy vòng eo thon thả của người yêu, ngả đầu vào ngực Janhae, nũng nịu đáp:

— Em đang kiểm tra lại hợp đồng mở chi nhánh mới ở Phuket để ngày mai kịp tiến hành ký kết. Không làm nhanh thì bà chủ nhà đây lại bắt em tăng ca mất thôi. Hơn nữa, làm việc cho người yêu vừa là trách nhiệm, vừa là niềm vinh hạnh lớn nhất của đời em đấy, chị biết không?

Janhae phì cười trước sự ngọt ngào của người yêu. Cô đưa tay vuốt nhẹ mái tóc mượt mà của Jingjing, ánh mắt phượng đong đầy tình cảm sâu đậm:

— Em đấy lúc nào cũng công việc trước tiên. Chi nhánh Phuket đã có đội ngũ quản lý lo rồi, em cứ ôm đồm mãi không sợ mệt à? Thôi, dừng tay lại đi, bánh ngọt mới ra lò còn nóng này, em thưởng thức trước đã rồi tính tiếp.

Jingjing ngoan ngoãn gật đầu. Cô cầm một miếng bánh nhỏ lên ăn thử, vị ngọt dịu béo ngậy tan chảy trong khoang miệng, nhưng ngọt ngào hơn cả vẫn là ánh mắt và sự quan tâm chu đáo mà Janhae dành cho mình mỗi ngày.

Nhìn ngắm không gian ấm cúng của ngôi nhà hiện tại, rồi đưa mắt hướng ra khung cảnh hoàng hôn rực rỡ ngoài khung cửa kính lớn, trong lòng Janhae bỗng dâng lên một cảm xúc bồi hồi khó tả.

Hai năm trước, khi cô đứng trên sân khấu nhận chiếc cúp vàng trong nước mắt nghẹn ngào, cô từng nghĩ đó là đỉnh cao của sự giải thoát. Nhưng giờ đây, nhìn lại mọi thứ, Janhae nhận ra đỉnh cao thực sự không phải là danh vọng hay tiền tài, mà là việc cô đã tìm lại được chính mình, được sống trọn vẹn với đam mê và được nắm chặt tay người con gái đã cứu rỗi cuộc đời cô đi đến tận hôm nay.

— Jingjing này… — Janhae khẽ cất giọng, bàn tay đan chặt vào mười ngón tay mảnh mai của Jingjing.

— Em đây. Chị đang nghĩ gì thế? — Jingjing ngẩng đầu lên, ánh mắt lấp lánh sự chú ý.

— Chị đang nghĩ… đôi lúc mọi thứ giống như một giấc mơ quá đẹp vậy. Em có nhớ ngày đầu tiên chị bước chân vào quán "Hoàng Hôn" với bao nhiêu sự sợ hãi, tự ti và một quá khứ vấy bẩn không? Lúc đó, chị chưa từng dám tưởng tượng bản thân mình sẽ có được ngày hôm nay – có sự nghiệp vững vàng, có những người em tuyệt vời như Namtan và Flim, và quan trọng nhất… có em ở bên cạnh.

Nghe đến đây, ánh mắt Jingjing hơi ngấn lệ. Cô siết chặt tay Janhae hơn nữa, giọng nói nghèn nghẹn nhưng kiên định:

— Chị đừng bao giờ nhắc lại chuyện quá khứ với giọng điệu đó nữa. Janhae của em xứng đáng với tất cả những điều tốt đẹp nhất trên đời này. Sự kiên cường, tài năng và tấm chân tình của chị đã tạo nên tất cả những gì chúng ta có ngày hôm nay. Em chỉ là một phần nhỏ may mắn được đứng cạnh, bảo vệ và cùng chị đi qua giông bão thôi.

Janhae mỉm cười dịu dàng. Cô cúi xuống, đặt lên môi Jingjing một nụ hôn sâu lắng, nhẹ nhàng và đầy trân trọng. Nụ hôn chứa đựng tất cả sự biết ơn, tình yêu sâu sắc và lời hứa nguyện cùng nhau đi đến hết cuộc đời.

Bản giao hưởng của hạnh phúc vĩnh cửu

Đúng lúc đó, từ bên ngoài sân vườn vang lên tiếng cười nói lanh lảnh quen thuộc.

— Này Namtan! Chị bảo là đặt chậu hoa hồng này ở góc kia cơ mà, sao em cứ thích bê ra giữa lối đi thế hả?

— Ôi giời ơi Flim ơi, em cứ lải nhải suốt từ nãy đến giờ không mệt à? Hôm nay hai chị em mình sang đây ăn chực món súp cá độc quyền của bếp trưởng Janhae, phải biết điều phụ giúp một tay chứ lại còn đòi hỏi!

Cánh cửa phòng khách bật mở, Namtan và Flim ôm một đống túi đồ ăn lớn tươi roi rói bước vào, theo sau là tiếng cười giòn tan xóa tan mọi không gian tĩnh lặng. Dù quán ăn đã mở rộng khắp nơi, hai cô em út vẫn luôn giữ thói quen ghé thăm "ngôi nhà hoàng hôn" này vào mỗi dịp cuối tuần để tụ tập ăn uống, cùng nhau nhắc lại những kỷ niệm từ thuở ban đầu khó khăn.

Nhìn thấy hai đứa em thân thiết bước vào, Janhae và Jingjing bật cười buông nhau ra. Janhae đứng dậy, chỉnh lại tà áo, mỉm cười chào đón:

— Hai đứa hôm nay đến sớm thế? Lại định sang ăn súp cá miễn phí chứ gì?

Flim cười tít mắt, lon ton chạy đến đặt đống đồ xuống bàn rồi ôm chầm lấy tay Janhae nịnh nọt:

— Chị Janhae đoán như thần ấy! Bọn em nhớ món ăn của chị phát điên lên được. Mà hôm nay tụi em mang theo cả rượu vang hảo hạng để chúc mừng chi nhánh thứ mười của quán mình vừa khai trương thành công rực rỡ đấy nhé!

Namtan bước đến, nâng ly nước lên cười trêu chọc cặp đôi quyền lực đang đứng sát rạt nhau:

— Nhìn hai người kìa, lúc nào cũng dính lấy nhau như sam sau bao nhiêu năm. Chị Janhae biến chị Jingjing từ một nữ luật sư lạnh lùng sắc sảo thành một "nô lệ tình yêu" chính hiệu luôn rồi còn gì!

Jingjing nhướng mày, nở nụ cười kiêu kỳ đầy tự hào đáp lại:

— Các em có ý kiến gì không nào? Tìm được bảo vật trân quý thì phải giữ chặt chứ, đâu thể để bay mất được.

Cả căn phòng ngập tràn trong tiếng cười giòn tan, vui vẻ. Đêm hôm đó, bên bàn tiệc ấm cúng dưới ánh đèn vàng lấp lánh và bầu trời đầy sao của vịnh Ban Krut, bốn con người đã cùng nhau nâng ly chúc mừng cho hiện tại và tương lai.

Janhae đứng cạnh Jingjing, khẽ tựa đầu vào vai người yêu khi tiếng sóng biển ngoài kia vẫn rì rào hát bản ca bất tận. Quá khứ đã khép lại, những vết thương đã được chữa lành trọn vẹn bằng tình yêu thương chân thành.

Trước mắt họ là một tương lai rộng mở, bình yên và ngập tràn ánh sáng – đúng như tên gọi của quán ăn đã gắn liền với định mệnh đời họ: "Hoàng Hôn", nơi mỗi khi màn buông xuống không phải là kết thúc, mà là sự khởi đầu tuyệt đẹp cho một ngày mai rực rỡ.

End chương 50.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

KHI NỮ CHÍNH PHẢI LÒNG NỮ PHỤ
Tháng 9 22, 2025
Phùng Tràng Nhập Diễn
Tháng 10 20, 2025
Sống Chung Với Dì
Tháng 5 25, 2026
song-tu-xu-nu-lesbian-to-se-co-quen-cau-191922833
Tớ sẽ cố quên cậu.
Tháng 9 22, 2025
Truyện Les Hay
Khi tôi lớn_truyenles.net
Khi tôi lớn
75 Tháng 6 30, 2025
74 Tháng 6 30, 2025
NGÀY MÙA HÈ MẤT KHỐNG CHẾ NÓI DỐI_truyenles.net
NGÀY MÙA HÈ MẤT KHỐNG CHẾ NÓI DỐI
KIÊM GIA NGOẠI TRUYỆN 3 Tháng 8 28, 2025
KIÊM GIA NGOẠI TRUYỆN 2 Tháng 8 28, 2025
Tuổi 16 Dâm Đãng
Chương 1 Tháng mười một 2, 2025
Cô Gái bên cạnh nhà tôi
Chương 18 Tháng 1 2, 2026
Chương 17 Tháng 1 2, 2026
co-canh-sat-dao-hoa-bach-hop-h-tu-viet-dua-phim-hoc-duong-cap-cao-209574211
Cô Cảnh Sát Đào Hoa
Chương 13.3 Tháng 7 7, 2025
Chương 13.2 Tháng 7 7, 2025
Gái Ngoan_truyenles.net
Gái Ngoan
chap 16 Tháng 9 6, 2025
chap 15 Tháng 9 6, 2025
Yêu Đương Bằng Ảnh Nóng với ‘Con Nhà Người Ta’
Chương 10 Tháng 1 29, 2026
Chương 9 Tháng 1 29, 2026
Cô giáo chung trọ
Chương 45 Tháng 4 25, 2026
Chương 44 Tháng 4 25, 2026
Hệ Thống Cải Tạo
chương 35 Tháng 5 31, 2026
chương 34 Tháng 5 31, 2026
284797853-256-k387488-1
Cô Ba
Chương 129 Tháng 7 2, 2026
Chương 128 Tháng 7 2, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved