Vô Pháp Khắc Chế - Chương 70
"Duẫn Anh, em vừa rồi uống rất nhiều rượu, ăn chút đồ ăn nóng ủ ấm dạ dày đi" kích động tỏ tình kết thúc, nhưng không có khói lửa như phim truyền hình, càng không có âm nhạc hay champagne. Ngược lại hai người làm chuyện riêng của mình, Hoắc Duẫn Anh lau sữa dính trên người đi, Diệp Lê San đi nhà bếp, bưng canh sườn nấu xong ra, đặt ở trước mặt Hoắc Duẫn Anh.
Hai người an tĩnh ăn cơm, ngẫu nhiên đút cho đối phương ăn, Hoắc Duẫn Anh cũng vui vẻ tiếp nhận. Chỉ bất quá bầu không khí này, lại có chút khác biệt. Nàng muốn hỏi Diệp Lê San, mặc dù mình nói không đồng ý, nhưng nàng hẳn là hiểu mình không cự tuyệt đúng không? thế nhưng lời nói này, giống như có vẻ già mồm.
"A San, em…" Hoắc Duẫn Anh có chút xoắn xuýt, vừa mở miệng, liền bị Diệp Lê San nhét một miếng sườn non, nàng nhẹ cắn, cảm thấy bất quá không gặp một ngày, Diệp Lê San làm đồ ăn lại ngon hơn, chỉ có thể đàng hoàng cắm đầu ăn, quyết định lát nữa mới nói.
Diệp Lê San mang đồ đi cũng không nhiều, lúc về dọn dẹp cũng rất nhanh, thấy nàng đem đồ đạc chỉnh lý đâu vào đấy, đem chai rượu mình ném loạn cùng mẩu thuốc lá dọn dẹp kỹ. Mặc dù Diệp Lê San trên mặt nở nụ cười, thế nhưng Hoắc Duẫn Anh luôn cảm thấy, lúc nàng nhìn đến rượu và thuốc, mình đích xác có thể cảm nhận được phía sau hàn ý.
Nhìn Diệp Lê San thu dọn đồ đạc, Hoắc Duẫn Anh đành về phòng ngủ của mình, ngâm mình trong bồn tắm ngẩn người. Nàng cảm thấy hôm nay, sáng sớm ngày mai trôi qua bình an và không có gì phát sinh hết, nhưng ban đêm giống như ngồi trên tàu lượn cho người ta cảm giác bất an
Nàng kỳ thật không ngờ tới con ngoan như Diệp Lê San lại quay về, dù sao trong quan niệm người già, đêm giao thừa tết nguyên đán nên là lúc tụ họp gia đình. Thế nhưng Diệp Lê San đi, rồi lại trở về. Hoắc Duẫn Anh trong lòng không khỏi ám áp, cảm giác mà lâu này chưa từng có, tốt đến mức khiến nàng nhịn không được muốn bật cười.
Trước đây có người vì nàng mà làm như vậy, là Chung Tử Thanh, cha mẹ của nàng biết chuyện của mình, sẽ chán ghét mình, càng không cho phép Chung Tử Thanh hẹn hò với mình. Một lễ giáng sinh so với bình thường lạnh hơn nhiều, Hoắc Duẫn Anh nhớ kỹ rất rõ ràng, lúc mình đứng dưới lầu nhà Chung Tử Thanh, si ngốc nhìn phòng của nàng, mà người kia tựa như người hùng, lúc mình sắp tuyệt vọng, xuất hiện trước mặt mình.
Nàng là đứa con Chung gia coi trọng nhất, bác sĩ nội khoa tuổi trẻ tài cao, cho tới bây giờ đều là người trầm ổn tỉnh táo, thế mà vì mình xúc động mà nhảy từ lầu hai xuống. Lúc đó Hoắc Duẫn Anh liền suy nghĩ, chính mình có phải quá tùy hứng không. Thế nhưng Chung Tử Thanh nói với nàng, nàng có quyền bốc đồng, có quyền lợi đòi hỏi cùng nàng trải qua ngày lễ giáng sinh.
Bởi vì…các nàng là người yêu a.
Lại nghĩ đến những chuyện này, Hoắc Duẫn Anh cười yếu ớt, bước ra khỏi phòng tắm. Mặc dù dự định tiếp nhận lời tỏ tình của người khác đối với Chung Tử Thanh là không tốt, thế nhưng Hoắc Duẫn Anh cũng rõ ràng, một khi mình làm như vậy, nói chung sẽ buông lỏng một chút.
"A Thanh, trách em không? trách em nói chỉ thuộc về mình chị, thế nhưng lại dao động. Thế nhưng em không có cách, em chỉ có thể đối với em và chị tàn nhẫn mà thôi, nhưng lại không cách nào tổn thương người khác" Hoắc Duẫn Anh đối với tấm gương phủ một lớp sương mù nhẹ nói, chậm rãi viết tên Chung Tử Thanh, lại lau đi. Chuẩn bị xong xuôi hết thảy, nàng quấn khăn tắm đi ra khỏi, trùng hợp thấy Diệp Lê San cũng tắm xong, đang ngồi trên ghế salon coi thực đơn
Lúc nàng đọc sách sẽ mang một cặp mắt kiếng, dáng vẻ vừa nghiêm túc lại cũng không nghiêm túc, nhưng vẫn rất luôn ôn nhu. Mái tóc dài của nàng tản ra, dường như trong phòng cũng phủ mùi hương nhàn nhạt trên người nàng. Hoắc Duẫn Anh tĩnh lặng ngắm nhìn, trong lòng bắt đầu nghĩ muốn tới gần, trên thực tế nàng cũng đã làm như vậy.
"A San" Hoắc Duẫn Anh đứng ở trước mặt Diệp Lê San, sau khi phát hiện nàng tới ngẩng đầu cười kéo nàng tới gần, vì nàng thổi khô tóc. Mỗi động tác của Diệp Lê San đều rất ôn nhu, cho dù thổi tóc cũng thể hiện tính cách thực chất của nàng. Nàng thích dùng mức trung bình, không lạnh không nóng, sẽ không dừng ở một chỗ quá lâu, ngón tay luồn vào sợi tóc mềm mại như là xoa bóp.
Hoắc Duẫn Anh nhìn xương quai xanh của Diệp Lê San động đậy theo hành động của nàng, chỉ cảm thấy hơi thở đều gấp rút mấy lần. Nàng ẩm ướt, cũng bởi vì Diệp Lê San thổi tóc cho nàng. Nàng muốn cùng nàng làm, làm bây giờ. Các nàng đã trở thành người yêu chưa ? mặc dù không nói thẳng, thế nhưng a San hẳn là hiểu đúng không ? nếu như là người yêu có phải không cần khắc chế dục vọng, không cần nhẫn nại cũng không thể nhận quá nhiều, mà có thể bốc đồng đòi hỏi Diệp Lê San cho mình nhiều một chút.
Càng nghĩ như vậy, thân thể Hoắc Duẫn Anh liền nóng lên, cảm thấy tay Diệp Lê San xẹt qua vành tai của mình, nàng rốt cuộc nhịn không được, giật lấy máy sấy trên tay Diệp Lê San ném sang một bên, dạng chân ngồi trên người nàng.
"Duẫn Anh? tóc còn chưa sấy khô…" Diệp Lê San thấy Hoắc Duẫn Anh bỗng nhiên ngồi lên, có chút kỳ quái nhìn nàng, nhưng ngẩng đầu trông thấy, lại là khuôn mặt Hoắc Duẫn Anh có chút phiếm hồng. Nàng mắt đen hiện lên thuỷ quang, cánh môi hé mở, thở dốc gấp rút. Trước ngực quấn khăn tắm quá chặt, khiến cho mỗi cái thay đổi đều rất rõ ràng. Nhìn hai nụ hoa đứng thẳng nhô lên dưới lớp áo tắm, Diệp Lê San hít thở sâu một hơi, nở nụ cười.
"Duẫn Anh, muốn hả?" Diệp Lê San nhẹ giọng hỏi, vốn cho rằng Hoắc Duẫn Anh sẽ che giấu chút gì, nhưng lần này, Hoắc Duẫn Anh lại không giống như trước đây khó chịu, mà chủ động cởi bỏ khăn tắm, đem toàn bộ thân thể bại lộ trước mặt mình. Nàng không có mặc áo ngực, càng không mặc quần lót
"A San….em muốn cùng chị làm, muốn bây giờ, chúng là….làm người yêu đi? nếu là người yêu, em có thể đối với chị tùy hứng" bộ dáng của Hoắc Duẫn Anh ở thời khắc này khác xa bình thường, nàng cười yếu ớt, dùng tay ôm lấy mặt mình, bộ ngực nâng lên, một chút xíu mài cọ lên cằm của mình, thậm chí dùng chân tâm của nàng ma sát đầu gối của mình. Trước đó, Hoắc Duẫn Anh chưa từng chủ động làm loại hành động này, nhưng bây giờ nàng tựa như yêu cơ thức tỉnh, dùng toàn bộ năng lực đi câu dẫn mình. Dạng này dụ hoặc, đối với bất kỳ người nào, đều nói là trí mạng.
"Duẫn Anh, vì cái gì hiện tại mới như vậy" Diệp Lê San đưa tay sờ eo Hoắc Duẫn Anh, hôn lấy bụng nàng, cảm thấy nàng ở trong ngực mình phát run, Diệp Lê San mắt sắt càng sâu.
"Bởi vì, chỉ có hiện tại…em mới có tư cách bốc đồng. Chúng ta là người yêu, cho nên em mới có thể đòi hỏi chị…Ân…A San…không cần tiền hí, hiện tại liền tiến vào nơi đó….đã sớm ẩm ướt."
Hoắc Duẫn Anh trực tiếp nói, động tác càng trực tiếp, thấy nàng nắm tay mình bỏ vào trong miệng, nhắm mắt khẽ liếm. Diệp Lê San cảm thấy trái tim đập hụt một nhịp, hơi thở cũng tăng tốc. Nguyên lại, nàng trước đó không hề nhìn thấy tâm Hoắc Duẫn Anh, là mình để nàng nhẫn nại hồi lâu, hôm nay, đích thật là thời gian càn rỡ, bởi vì….Các nàng là người yêu. Diệp Lê San duỗi ngón tay, phía trên có nước đọng óng ánh sáng long lanh.
Nàng chậm rãi thăm dò vào thân thể Hoắc Duẫn Anh, nơi đó so với trước đó đều ướt át hơn nhiều, đều muốn nóng rực. Diệp Lê San hơi tham tiến vào trong một chút, Hoắc Duẫn Anh đã xụi lơ nằm sấp trên người mình.
"A San, còn có thể sâu một chút, em muốn cho chị càng nhiều hơn, nhiều đến mức em chịu không nổi mới được. Hôm nay, em phải làm thật nhiều chuyện bốc đồng."