Cơ Trưởng Nhà Bên Là Sói Đói - Chương 65
"Không nghe cũng được, về sau đỡ phải suy nghĩ nhiều." Thái Anh dùng khăn tắm lau khô người cho Trân Ni rồi ôm cô trở về phòng ngủ.
Thấy chị không định nói tiếp nữa, Trân Ni lại thấy tò mò, bạn gái cũ rốt cuộc có bao nhiêu mị lực trong lòng chị, có thể làm chị cấm dục 11 năm?
Hơn nữa lúc bọn họ yêu đương, người kia cũng bằng tuổi với cô, chẳng lẽ chị thích mình vì nhìn mình giống cô bạn gái đó?
Không được, cô nhất định phải biết được chân tướng!
"Chị, chị nói đi, em muốn nghe, lần này em sẽ không ngắt lời chị!" Trân Ni dựa vào ngực chị ngẩng đầu lên nghiêm túc nói.
Thái Anh nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ xinh của Trân Ni, trong mắt toàn là yêu chiều: "Thật ra…là vì tuổi trẻ không có kinh nghiệm…"
Trân Ni nghe xong đầu tiên là cười một hồi, nhưng ngẫm lại lại thấy trong lòng không thoải mái, lần đầu tiên của cô là với chị, trước nay chưa từng có ai chạm qua, nhưng Thái Anh cũng không hoàn toàn là xử nam, suy nghĩ một lát cô cảm thấy có chút thiệt thòi.
Thái Anh nhìn thấy biểu cảm tức giận của cô, còn ghét bỏ đẩy mình ra, vội nói: "Đã nói không tức giận, sao bây giờ đã nóng nảy như vậy rồi? Hôm nay chị không làm sướиɠ sao?"
Thấy phía dưới của chị lại ngo ngoe rục rịch, Trân Ni hoảng sợ nói: "Không có! Không có! Chính là vì nghĩ chị từng thân mật tiếp xúc với người khác trong lòng rất không thoải mái, em lại chưa từng cùng với người nào cả!"
"Vậy lúc em hôn Lục Cảnh Hoán ở thang máy, rồi bị Jeff đè dưới thân ở ký túc xá thì sao? Nếu chị đến chậm một bước, còn chưa biết các em đã phát sinh chuyện gì đâu, chị còn chưa tính sổ với em đâu đấy!" Thái Anh cố ý trêu đùa Trân Ni, làm bộ tức giận quay mặt đi.
Sao lại chưa tính sổ? Ngày đó bị chị kéo từ phòng Jeff ra, cô bị chị làm đến 8 lần nha! Nằm liệt ba bốn ngày chỗ đó mới hoàn toàn hết sưng.
Trân Ni nhớ lại mỗi lần tức giận với chị, kết quả cô đều là người chịu thiệt, nóng nảy cũng không có chỗ tốt, huống chi đã là chuyện 11 năm trước, ăn dấm cũ làm gì.
Sau khi nghĩ thông suốt, Trân Ni vội vàng lại gần dỗ chị nguôi giận, cả hai cùng thống nhất không nhắc lại quá khứ của nhau, lúc này mới dỗ được chị.
Chuyện là khi đó chị còn độ tuổi niên thiếu, không hiểu rõ chuyện tình ái, không biết muốn phá thân phải làm từ từ, đợi con gái ướt đẫm mềm nhẹ mới từ từ cắm đi vào. Quy đ*u của chị lại to lớn khác người, nhất thời gấp gáp lỗ mãng mới cắm được một nửa đi vào, đã làm huyệt của người kia xé rách, đau nhức đến ngất đi, phải đưa đến bệnh viện.
Lúc ấy là Tễ Nhược Văn ở lại bệnh viện chăm sóc cho cô gái kia, còn giúp che giấu gia đình hai bên mới giấu được người lớn trong nhà. Nhưng chuyện này đã để lại bóng ma trong lòng chị, đến nỗi chị có nỗi sợ tâm lý đối với chuyện làm tình.
Sau khi ra trường, chị cũng đã thử yêu đương hai lần nhưng chỉ cần đi đến bước kia, chị lại nhớ đến hạ thể đầy máu của mối tình đầu, cũng vội vàng chia tay. Bởi vì xấu hổ nên cũng không đến gặp bác sĩ tâm lý, cho đến lúc gặp được cô, sợ cô bị Lục Cảnh Hoán cướp đi nên mới sốt ruột ra tay trước.
Trách không được lần đó trêи sô pha, dù chị đã cứng rồi nhưng lúc cô kêu đau đã dọa chị sắc mặt tái nhợt, lập tức đi trở về, thì ra là có nguyên do.
Cho nên lúc chị phá thân cô lại cẩn thận như vậy, thọc vào rút ra mấy lần, lúc chắc chắn nơi đó có thể cất chứa được mình mới tiếp tục bước tiếp theo, chắc cũng là do kinh nghiệm từ mối tình đó.
Trân Ni dưỡng thân ba bốn ngày liền quay về trước, Thái Anh cũng đến công ty kết thúc nghỉ phép, Jeff dây dưa vài lần bị Trân Ni cự tuyệt, nói mình đã có bạn trai, cậu cũng từ bỏ.
Lâm Mạn vẫn như trước, trồng cây si với tất cả người đẹp trai trong trường, còn nói không đẹp không nói chuyện, thế mà cuối cùng lại bị một cậu bạn dung mạo bình thường bắt được. Sau khoảng thời gian yêu đương ngọt ngào cuối cùng cũng cùng nhau thuê trọ ở ngoài.
Đường Hiểu Ngưng mỗi thứ bảy chủ nhật sẽ ra ngoài lén lút gặp anh trai, tối chủ nhật trở về đều là bộ dáng mệt mỏi uể oải, đi đường cũng run rẩy.
Còn Trân Ni thì không phải nói, chỉ cần Thái Anh bay đường quốc tế trở về sẽ cấp tốc chạy đến trường học đón cô đi khách sạn, không cho chị ăn no tuyệt đối không thể quay lại trường. Mà nếu chị bay đường quốc nội, thì hai huyệt của cô liền không thể nghỉ ngơi, nếu bà dì ghé thăm thì chị chơi cúc huyệt. Trân Ni cuối cùng cũng hiểu tại sao chị lại sốt sắng khai mở hậu huyệt như vậy, nếu không làm sao có thể thỏa mãn tên sói đói này đây.
Về Hạ Toàn, lại có một câu chuyện thú vị. Sau khi cô ấy nói đi du lịch thì đều tắt điện thoại, thỉnh thoảng mới gọi video cho Trân Ni. Lúc đầu cô cũng không để ý, đến khi Tống Khải gọi đến hoảng loạn nóng nảy hỏi cô có biết Hạ Toàn ở đâu không, Trân Ni mới biết được, sau khi hợp đồng giữa Hạ Toàn và Tống Khải kết thúc, cô ấy liền rời đi không nói tiếng nào, trừ việc báo bình an cho Trân Ni, ai cũng không biết cô ấy đi đâu.
Tống Khải gọi điện cho cô ấy không được, biết được là cô đang cố tình trốn tránh mình, liền vận dụng mối quan hệ trong tay cuối cùng tìm được một cổ trấn nhỏ không nổi tiếng. Sau khi tìm được Hạ Toàn, nghe nói lần đó cô ấy bị Tống Khải làm tàn nhẫn, ba bốn ngày không xuống được giường.
Hai người kết thúc quan hệ bao dưỡng, chuyển sang nói lời yêu đương, cũng là chờ Hạ Toàn đến tuổi pháp định sẽ đi lãnh chứng.
Trân Ni nhất thời hứng lên nói Hạ Toàn chờ mình một năm, sau đó hai đôi tình nhân bọn họ cùng đi lãnh chứng rồi làm lễ kết hôn. Bởi vì việc này Tống Khải ghi hận Trân Ni thật lâu, sợ kéo dài một năm Hạ Toàn sẽ lại bỏ trốn.
Đáng nhắc tới nhất là Lục Cảnh Hoán và Tễ Nhược Văn. Lúc trước Trân Ni vô tình nói dối Lục Cảnh Hoán là gay, nên Tễ Nhược Văn không đề phòng tên nhóc này. Đêm đó hai người uống say, Lục Cảnh Hoán mất lý trí đè cô ấy làm cả đêm, ngày hôm sau người đau eo mỏi không đứng thẳng được.
Sau khi họ Lục biết được mùi vị ȶìиɦ ɖu͙ ƈ, có cơ hội liền đè Tễ Nhược Văn hơn hắn mười mấy tuổi làm chết đi sống lại, nhưng một lần ý loạn tình mê nhất thời gọi sai thành tên Trân Ni, làm Tễ Nhược Văn cho rằng mình là người thế thân, giận dữ chia tay, ở nhà cấp tốc tìm người thân cận để đính hôn.
Mà vị tiểu Diêm Vương không sợ trời không sợ đất lúc này mới biết mình yêu say đắm Tễ Nhược Văn, học theo mấy bộ phim thần tượng, đến tiệc đính hôn cướp cô dâu.
Cuối cùng hai người nói chuyện với nhau, viên mãn ân ái, còn đấu tranh với gia đình hai bên. Tất nhiên đây là chuyện sau này, bây giờ không cần nhắc đến.
Hai năm sau, Trân Ni cùng Thái Anh, Tống Khải cùng Hạ Toàn cùng đi lãnh chứng vào ngày thất tịch.
Không lâu sau, Trân Ni phát hiện mình có thai, may mà hôn lễ đã sớm được chuẩn bị, chưa bị lộ bụng, hôn lễ được tiến hành, song hỷ lâm môn.
Một ngày nào đó sau này, Trân Ni ngồi trong thư phòng của chị, phát hiện trong tờ giấy kẹp trong một quyển sách chị hay đọc, trêи giấy là mấy chữ cô qua loa viết trước đây.
Nghĩ đến ba năm trước, ở cửa khách sạn Victoria, Trân Ni cong khoé miệng, thì ra chị sớm đã có mưu đồ với mình, lại còn giả bộ nghiêm túc, làm cô theo đuổi mệt mỏi, đúng là tên văn nhã bại hoại.
– —THE END—-