Hôm Nay Vợ Chồng Đỉnh Lưu Lại Show Ân Ái Ư - Chương 59
Chương 58: Bị Cố lão sư liếm huyệt.
Cố Nguyên Hi khoanh tay đứng một bên, dù bận rộn vẫn thong thả nhìn Thanh Nhã.
"Em, em đoán ạ. Dép trong nhà lúc nào cũng đặt ở mấy chỗ này mà cô."
Thanh Nhã ho nhẹ, nghĩ thầm, tại sao Cố Nguyên Hi khó ăn thế?
Sau khi thay giày xong, nàng vào bếp nấu ăn theo như yêu cầu công việc.
Vừa chuẩn bị bật bếp, nàng cảm giác có một cơ thể ấm áp dán sau lưng mình.
"Biết dùng những thứ trong bếp không? Nếu không biết, tôi có thể dạy em."
Cố Nguyên Hi cúi đầu, hơi thở nóng ẩm phun vào sau tai Thanh Nhã.
Thanh Nhã vội rụt cổ, nói: "Em biết dùng rồi. Cố lão sư cứ ra ngoài trước đi. Em sẽ nấu cơm."
Cơ thể cô dán chặt sau lưng nàng, ôm ấp nóng bỏng thế này làm giữa hai chân Thanh Nhã chảy ra một dòng nước ấm.
Nàng sợ tới mức vội kẹp chặt hai chân, Cố Nguyên Hi mới gần sát tí thôi mà nàng đã chảy nước rồi. Nàng còn non quá.
"Không, tôi ở đây nhìn em nấu. Nếu cần giúp, tôi có thể giúp em bất cứ lúc nào. Hay là em sợ tôi?"
Cố Nguyên Hi kéo dài âm cuối, khi truyền tới lỗ tai Thanh Nhã, cơ thể nàng nhịn không được mà run rẩy.
"Em không ạ. Cố lão sư muốn ở lại thì cứ ở."
Thanh Nhã lúng túng nói.
Nhất định là nàng bị chó điên Cố hạ độc rồi. Từ khi quay xong chương trình, nàng không bình thường chút nào.
Bị Cố Nguyên Hi áp sát, cả người nàng tức khắc lạ lùng.
Thanh Nhã 15 tuổi đâu biết nấu cơm, nàng bật bếp xong thì bắt đầu lơ ngơ.
Tiếp theo nên làm gì đây?
Nàng nhớ lại lúc trước có xem video ẩm thực, chắc là cho dầu vào.
Sau đó nàng cầm lấy chai dầu đổ thẳng vào trong nồi.
Bùm!
Nước trong nồi vẫn chưa bay hơi hết, hỗn hợp dầu nóng và nước dưới đáy nồi trực tiếp bắn ra.
"Đau quá!"
Dầu nóng bắn vào tay Thanh Nhã, sắc mặt Cố Nguyên Hi tối lại, trực tiếp kéo Thanh Nhã qua một bên. Cô lấy nước lạnh rửa tay cho nàng, sau đó dẫn nàng tới phòng khách bôi thuốc.
Thanh Nhã sợ đau nhất, huống hồ tay đứt thì ruột xót.
Nàng đau đến hai mắt đỏ bừng, trong mắt chứa đầy nước, vô cùng đáng thương nhìn Cố Nguyên Hi.
"Cố lão sư, đau quá!"
Cô gái nhỏ khóc nức nở, tiếng nỉ non như lông chim trêu chọc trái tim Cố Nguyên Hi ngứa ngáy.
Rõ ràng là mới bắn một lần ở trường, bây giờ lửa nóng lại xông lên.
"Đừng khóc."
Cố Nguyên Hi cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên đầu ngón tay của nàng.
Thanh Nhã sợ tới mức rụt ngón tay lại.
Tuy rằng nàng rất quyến luyến sự dịu dàng của cô, nhưng trong lòng Thanh Nhã lại khó chịu.
Cố Nguyên Hi trăng hoa vậy sao, đối với cô gái nào cô cũng dịu dàng vậy sao?
"Cố lão sư, có phải thấy cô gái nào bị thương cô cũng đối xử thế này không?"
Thanh Nhã chu môi, hỏi cô với vẻ không vui.
"Không hẳn. Chủ yếu là em quá đáng yêu, tôi nhìn là muốn ăn em."
Cố Nguyên Hi nói xong đè Thanh Nhã xuống sô pha.
"Cố lão sư, cô buông em ra. Cưỡng hiếp là phạm pháp đó."
Thanh Nhã cảm giác Cố Nguyên Hi đang tiến tới, nàng giãy giụa kịch liệt, muốn tránh thoát sự giam cầm của cô.
Nhưng sức lực của nàng nào có thể so với một người đã từng là binh sĩ số một như Cố Nguyên Hi.
"Cưỡng hiếp là phạm pháp, nhưng giao hợp thì không. Nếu lát nữa tôi thao em mà em chảy nước thì không phải cưỡng hiếp rồi."
Cố Nguyên Hi cúi người xuống, ngày càng gần sát nàng.
"Cố lão sư, cô đi tìm người khác đi. Em xấu lắm, nếu bị người khác chụp được thì người ta sẽ nghi ngờ phẩm vị của cô đó."
Thanh Nhã vội vàng dùng câu nói của Lý Tư Nghiên để ngăn cô lại.
"Chụp à? Không ngờ bạn học Tiểu Hoa có khẩu vị nặng vậy đó. Còn muốn tôi quay video cơ. Nếu em đã yêu cầu thì tôi phải đồng ý rồi."
Cố Nguyên Hi cười cười, mở điện thoại ra, đặt điện thoại trên bàn trà, camera nhắm đúng vị trí của cô và nàng.
"Cố lão sư, đừng mà. Hôm nay em đến tháng."
Thanh Nhã vội lấy lý do. Nàng đâu ngờ cô lại phản ứng nổi với dáng vẻ trang điểm như quỷ này của nàng.
"Đến tháng? Vậy tôi đành phải tắm máu chiến đấu hăng hái rồi. Nghe nói lúc con gái tới kỳ thì chỗ đó dâm lắm. Để tôi trải nghiệm xem chỗ đó của em có chặt hơn hay không nhé."
Cố Nguyên Hi cười gian. Cô còn hiểu cơ thể của Thanh Nhã hơn chính bản thân nàng.
Mấy ngày Thanh Nhã mất tích đúng lúc kinh nguyệt tới. Tính ngày thì hôm nay vừa hết.
"Cái đồ biến thái này! Mau thả tôi ra!"
Thanh Nhã không tưởng tượng nổi, nàng đến tháng mà cô còn không tha, giãy giụa càng mạnh hơn.
Nàng biết chó điên Cố không hề tốt đẹp gì, nhưng cái tên này còn hư hỏng hơn nàng nghĩ nhiều!
"Bạn học Tiểu Hoa, em nói rất đúng. Tôi là biến thái. Lần đầu tiên nhìn thấy bạn học Tiểu Hoa, tôi đã nhớ thương huyệt nhỏ của em rồi. Ai bảo em có gương mặt thiếu "làm" như vậy chứ?"
Cố Nguyên Hi lật người Thanh Nhã lại, đè nàng lên sô pha.
Bốp bốp bốp!
Bàn tay to đánh mạnh vào mông nàng.
"Chị buông ra! Đau quá!"
Thanh Nhã lắc mông muốn trốn, nhưng sự giãy giụa của nàng căn bản vô dụng với cô.
Bàn tay đánh vài cái lên mông của Thanh Nhã, mông của Thanh Nhã bị đánh mà nhanh chóng đỏ lên.
Con gái nhỏ dám chạy trốn, hại cô tìm mấy ngày. Lúc nàng đi cũng không đem theo tiền hay điện thoại.
Nàng có biết cô lo lắng cho nàng thế nào không! Sợ nàng chịu khổ ở bên ngoài.
Ngón tay thon dài của người phụ nữ lần tới bên dưới Thanh Nhã, xé rách quần của nàng thành vải vụn.
Rồi cũng xé cả quần lót của nàng ném xuống, hoa huyệt hồng hào bại lộ trong không khí.
"Gì mà chảy nhiều nước thế, đúng là yêu tinh dâm đãng!"
Cố Nguyên Hi nói xong cúi đầu, há miệng ngậm lấy hoa huyệt của nàng.
Đầu lưỡi liếm mạnh lên môi âm hộ của nàng.
"Tránh ra… Không được liếm chỗ đó… Ưm…"
Thanh Nhã lắc mông nhưng không thể tránh được cái lưỡi ma quái của Cố Nguyên Hi, ngược lại càng làm cho chóp mũi của cô cọ vào hột le.
"Dâm loạn, càng liếm thì huyệt em càng chảy nước, còn bảo không thích hả?"
Cố Nguyên Hi dùng ngón tay tách môi âm hộ của nàng ra, để lộ lối vào hun hút.
Tiếp đó, cô nhét thẳng lưỡi vào trong huyệt nhỏ của nàng.
Hoa huyệt nhỏ hẹp lập tức co rút kẹp chặt đầu lưỡi của Cố Nguyên Hi, nó đã sớm thân quen cái lưỡi điêu luyện của cô.
Hoa huyệt bị liếm láp bắt đầu tuôn chảy nước dâm.
"Không thích, không thích! Cố Nguyên Hi, chị là cái đồ biến thái! Không được liếm tôi."
"Nhụy hoa của bạn học Tiểu Hoa ngon thế này, sao mà không liếm được? Không cho tôi liếm thì muốn cho ai?"