Khi bầu trời nhuốm màu đỏ rực - Chương 29
Ánh nắng ban mai xuyên qua lớp rèm lụa mỏng, nhảy mót trên làn da mật ong của Namtan. Sau một đêm dài trốn chạy khỏi tử thần, căn phòng ngủ này giống như một ốc đảo tách biệt hoàn toàn với thực tại tàn khốc. Nhưng sự yên bình ấy chẳng kéo dài được lâu khi những ngón tay hư hỏng của Film bắt đầu "cuộc dạo chơi" buổi sáng.
Namtan cảm thấy từng tế bào trong cơ thể mình đang gào thét. Mỗi nơi ngón tay Film đi qua—từ những múi cơ bụng săn chắc đến vùng đùi trong nhạy cảm—đều để lại một vệt lửa nóng bỏng. Sự thức tỉnh của "tiểu Tan" là minh chứng rõ nhất cho sức ảnh hưởng khủng khiếp của Film đối với cô.
Khi Namtan xoay người đè lấy Film, nhìn vào đôi mắt chứa đầy sự khiêu khích và dục vọng của nàng, cô biết mình đã hoàn toàn thua cuộc dưới tay cô gái này.
"Em thật sự muốn bị phạt sao, Film?" Namtan thì thầm, giọng nói khàn đặc vì ham muốn.
Nụ hôn của họ không còn là sự an ủi như đêm qua, mà là một cuộc xâm chiếm. Namtan dùng đôi tay mạnh mẽ của mình chế trụ hai tay Film trên đỉnh đầu, ép nàng phải đón nhận từng đợt tấn công từ chiếc lưỡi điêu luyện. Khi đôi tay Namtan chạm đến vùng "cấm địa" đang ẩm ướt của Film, cả hai đều biết rằng trận chiến này sẽ còn kéo dài hơn bất cứ cuộc đối đầu với zombie nào ngoài kia.
Dưới ánh sáng rực rỡ của buổi sáng, mọi chi tiết trên cơ thể cả hai đều hiện rõ mồn một. Namtan bế thốc Film dậy, đưa nàng đến trước chiếc gương lớn kịch trần—nơi phản chiếu trọn vẹn sự tương phản đầy mê hoặc giữa một người mạnh mẽ, cơ bắp và một người phụ nữ mềm mại, quyến rũ.
Khi cự vật của Namtan đâm sâu vào bên trong, Film ngửa cổ ra sau, đôi mắt mơ màng nhìn chính mình trong gương. Nàng nhìn thấy khuôn mặt mình đang đỏ bừng vì khoái cảm, nhìn thấy Namtan đang điên cuồng chiếm lấy mình từ phía sau.
"Nhìn kìa Film… nhìn xem em thuộc về chị như thế nào," Namtan gầm nhẹ, mỗi cú thúc của cô đều mang theo sức mạnh bộc phát, tạo nên những âm thanh "bạch… bạch" đầy kích thích vang vọng khắp căn phòng yên tĩnh.
Film không thể kiềm chế được nữa, nàng lớn tiếng gọi tên Namtan. Những âm thanh rên rỉ đầy t.ình tứ như hòa quyện vào không khí, biến căn phòng thành một chốn thiên đường tội lỗi. Nàng khao khát cảm giác đầy đặn này, khao khát sự chiếm hữu tuyệt đối mà chỉ Namtan mới có thể mang lại.
Không gian dường như nóng lên đến mức thiêu đốt. Film xoay người lại, mặt đối mặt với Namtan. Nàng chủ động quàng chân qua hông cô, kéo Namtan sát vào lòng mình. Sự tiếp xúc trực tiếp giữa hai tâm hồn và hai cơ thể khiến khoái cảm nhân lên gấp bội.
Nụ hôn của họ mặn nồng vị mồ hôi và hơi thở nồng nàn. Namtan nhìn sâu vào đôi mắt Film, nơi chỉ còn hiện hữu hình bóng của cô. Cô tăng tốc, đôi bàn tay xoa nắn đôi gò bồng đảo của Film như muốn khảm sâu hình ảnh này vào tâm trí.
"Chị yêu em… Film… mãi mãi là của chị…"
Khi cơn co thắt dữ dội từ bên trong Film kéo đến, Namtan cũng không thể kiềm chế được nữa. Cô gầm lên một tiếng, dồn hết sức lực cho những cú thúc cuối cùng trước khi giải phóng toàn bộ tinh túy vào sâu bên trong cơ thể người mình yêu. Film nấc lên, cả cơ thể run rẩy dữ dội, nàng ôm chặt lấy Namtan như muốn hòa tan vào đối phương.
Hơi thở của cả hai hòa quyện vào nhau trong sự im lặng sau cơn bão lòng. Namtan vẫn giữ nguyên tư thế, bao bọc lấy Film trong vòng tay. Mồ hôi làm làn da họ bóng loáng dưới nắng, trông như những bức tượng điêu khắc hoàn mỹ.
Họ đã yêu nhau như thể ngày mai không bao giờ tới. Giữa một thế giới mà cái chết có thể ập đến bất cứ lúc nào, khoảnh khắc này chính là minh chứng duy nhất cho việc họ vẫn còn sống, vẫn còn yêu và vẫn còn thuộc về nhau.
P/s: tác giả viết H++ mà bị ngại, tuy nhiên mình không muốn nó quá phô và vẫn có cảm giác được sự lãng mạn. Các bé đọc giả cho Au xin ý kiến về chương này nhé.