Khi bầu trời nhuốm màu đỏ rực - Chương 28
Ánh đèn vàng mờ ảo trong phòng ngủ đổ bóng hai người lên bức tường rộng. Namtan nhìn Film, đôi mắt cô không còn chỉ là sự che chở, mà là một sự chiếm hữu dịu dàng. Bản năng và hormone trong cơ thể Namtan đang trỗi dậy mạnh mẽ sau những giây phút sinh tử. Mùi hương tự nhiên từ cơ thể cô tỏa ra—một hỗn hợp của sự mạnh mẽ và ấm áp—bao vây lấy Film, khiến mọi rào cản lý trí trong nàng đều tan biến.
Namtan tiến lại gần, bàn tay hơi run rẩy vì xúc động nâng cằm Film lên. Cô cúi xuống, đôi môi cả hai chạm nhau—ban đầu là sự thăm dò, sau đó nhanh chóng trở thành một nụ hôn sâu, nồng cháy. Đầu lưỡi Namtan quấn lấy cánh lưỡi mềm mại của Film, mút lấy mật ngọt như muốn bù đắp cho những sợ hãi vừa trải qua.
Nụ hôn rời khỏi môi, trượt xuống vùng cổ trắng ngần rồi dừng lại ở xương quai xanh tinh tế. Namtan khẽ cắn nhẹ, để lại một dấu ấn đỏ hồng trước khi quay lại, thì thầm sát bên tai Film bằng giọng khàn đục:
"Chị có thể chứ… Film?"
Film không đáp bằng lời, nàng chỉ phát ra một tiếng "Ừm" nhỏ xíu trong cổ họng, đôi tay siết chặt lấy bờ vai rộng của Namtan như một lời đồng ý tuyệt đối.
Bàn tay Namtan luồn qua lớp váy áo đã rách nát sau cuộc chạy trốn, chạm vào làn da mịn màng như lụa của Film. Một tay cô xoa nắn đôi gò bồng đảo căng đầy, cảm nhận nhịp tim của Film đang đập loạn xạ dưới lòng bàn tay mình. Khi những mảnh vải vướng víu cuối cùng rơi xuống sàn, cả hai hiện diện trước mặt nhau trong sự chân thật nhất.
Film như chìm đắm trong sự ngọt ngào đặc biệt của Namtan. Nàng quỳ xuống, đôi mắt lấp lánh nhìn người mình yêu trước khi bắt đầu dùng đôi môi nhỏ xinh của mình để thỏa mãn Namtan. Sự chủ động của Film khiến Namtan run rẩy, đôi chân cô như không còn sức lực để đứng vững trước khoái cảm ngọt ngào mà Film mang lại.
Không để Film phải đơn độc trong cuộc vui, Namtan khẽ đẩy nhẹ vai nàng, để Film nằm xuống lớp nệm mềm mại. Cô cúi xuống, bắt đầu đáp lại bằng tất cả sự trân trọng và khao khát.
Mọi âm thanh của thế giới bên ngoài—tiếng gió rít, tiếng xác sống gầm gừ—đều bị đẩy lùi sau cánh cửa. Lúc này chỉ còn tiếng thở dốc gấp gáp, tiếng da thịt chạm nhau và hơi ấm nồng nàn lan tỏa. Trong sự giao hòa của cơ thể, Namtan hiểu rằng Film không chỉ là người đồng hành, mà chính là mảnh ghép định mệnh, là lý do duy nhất để cô tiếp tục chiến đấu và tồn tại trong thế giới điên rồ này.
Tiếng hơi thở gấp gáp và tiếng nũng nịu vang lên "Nhanh lên, em sắp không chịu nổi nữa rồi" – Film lên tiếng.
"Vậy chị sẽ không nhẹ nhàng nữa đâu cục cưng" – Namtan tăng tốc độ, cô muốn Film sẽ là người cầu xin mình trước khi cô buông vũ khí đầu hàng. Vừa nhanh vừa nhịp nhàng, hai cơ thể hòa làm một.
"Ha…a…đừng đừng mà" giọng nói có phần mệt mỏi và trầm thấp của Film vang lên. Nàng chưa bao giờ làm nhiều như thế. Huống gì, đây cũng là lần đầu, thật sự nàng không thể chịu nổi. "Namtan ơi, dừng lại em không thể em mệt lắm rồi".
"Cục cưng, chị cảm thấy chưa thỏa mãn thật sự em mang lại cho chị một cảm giác hạnh phúc tuyệt vời". Vừa nói cánh tay Namtan vừa lật Film lại để thay đổi tư thế. Tư thế vừa sâu vừa thuyết phục kia lại khiến cả hai dâng trào cảm xúc…
Khi những xúc cảm cao trào dần lắng xuống, Namtan kéo tấm chăn mỏng đắp lên người cả hai. Film cuộn tròn trong vòng tay Namtan, đầu tựa vào lồng ngực vững chãi, nghe nhịp tim của đối phương đã bình ổn trở lại.
"Namtan… em không sợ thế giới ngoài kia nữa," Film thì thầm, giọng nói vẫn còn vương chút dư âm của sự cuồng nhiệt.
Namtan siết chặt vòng tay, hôn lên trán nàng. "Chừng nào chị còn thở, chị sẽ không để điều gì chạm vào em. Ngủ đi em, ngày mai chúng ta còn một trận chiến dài."
Bên ngoài, ánh trăng tà soi bóng những thây ma vật vờ, nhưng bên trong biệt thự, hai trái tim đã tìm thấy nơi trú ẩn an toàn nhất: chính là trong lòng nhau.