Không Được Bắt Nạt Nữ Chính Trong Tiểu Thuyết - Chương 43
Nữ tử mảnh mai, mềm mại khẽ run rẩy, cố gắng rúc cả người vào lòng Khương Dao.
Mơ hồ vẫn nghe thấy những tiếng nức nở khe khẽ, nghẹn ngào yếu ớt.
Khương Dao sững sờ, đến mức cằm suýt nữa cũng rớt xuống.
Khương Dao nhíu mày, lo lắng siết chặt cánh tay đang ôm người trong lòng, còn bàn tay kia nhẹ nhàng vỗ lên lưng Tống Mộ Vân.
"Sao vậy? Có phải hôm qua Mộ Dung Thanh lại tìm ngươi không?!"
Nhưng Tống Mộ Vân chỉ biết vùi đầu vào ngực nàng, đôi tay ôm chặt không buông. Mãi một lúc lâu sau, nàng mới nghẹn ngào nói, giọng đầy tủi thân nức nở:
"Không… Hắn không có tới… Nhưng ta lại gặp ác mộng… Cả đêm đều là ác mộng… Khương Dao, ta sợ quá…"
Trong giấc mơ, nàng thấy mình và Mộ Dung Thanh ở bên nhau. Hắn vũ nhục, đánh đập nàng, chỉ cần không hài lòng một chút là lại trút giận lên nàng.
Trong mơ, nàng tìm kiếm Khương Dao, nhưng mãi mãi không thấy bóng dáng nàng đâu.
Mỗi lần như vậy, nàng đều hoảng loạn tỉnh giấc trong sợ hãi.
Khương Dao ôm chặt lấy eo nàng, nghe giọng nói run rẩy đầy uất ức mà trong lòng bỗng dâng lên một tia thương xót.
Cúi đầu nhìn xuống, nàng phát hiện Tống Mộ Vân chỉ mặc một lớp áo mỏng manh, liền không nói hai lời, bế bổng nàng lên như bế một đứa trẻ rồi bước vào phòng. Tiện chân nàng đá nhẹ, cánh cửa cạch một tiếng khép lại.
Hai người cùng ngồi trên giường.
Khương Dao ngồi thẳng, còn Tống Mộ Vân thì thu mình trong lòng nàng, ôm chặt không buông.
Nhìn sắc mặt tiều tụy, tái nhợt của nàng, Khương Dao đoán rằng cả đêm qua hẳn đã rất khó khăn.
"Đừng sợ, có ta ở đây."
Nàng nhẹ nhàng vỗ về tấm lưng gầy yếu, muốn giúp nàng bình tĩnh lại.
Nhưng Tống Mộ Vân vẫn còn sợ hãi, đầu nhỏ rúc sâu vào lòng nàng, thi thoảng lại cọ cọ như một con mèo nhỏ.
Khương Dao do dự một lúc rồi lên tiếng:
"Ngươi mơ thấy gì? Lần nào cũng là cùng một giấc mơ sao?"
Tống Mộ Vân khẽ hít hít mũi, giọng nói nhỏ như muỗi kêu:
"Ừm… Luôn luôn là như vậy… Ta mơ thấy Mộ Dung Thanh đánh ta… Mà ngươi không có ở đó… Ta rất sợ…"
Khương Dao: !!!
Mẹ kiếp! Quả nhiên là cái tên vương bát đản Mộ Dung Thanh này dọa nàng thành như vậy!
Thì ra bóng ma trong lòng Tống Mộ Vân đã ăn sâu đến mức khiến nàng ám ảnh cả trong giấc mơ.
Cũng tại tên khốn Mộ Dung Thanh điên khùng đó!
Khương Dao vừa nhẹ nhàng vỗ về lưng nàng, vừa dịu dàng dỗ dành:
"Đừng sợ, chuyện đó sẽ không xảy ra nữa. Có ta ở đây, Mộ Dung Thanh sẽ không bao giờ dám động đến ngươi."
Quả nhiên vẫn phải trùm bao tải đánh cho Mộ Dung Thanh một trận thì mới hả giận. Có lẽ còn phải để chính Tống Mộ Vân ra tay mới được – đã cởi chuông thì phải tìm người buộc chuông.
Khương Dao lặng lẽ suy nghĩ trong lòng.
Tống Mộ Vân biết rằng nàng sẽ không để Mộ Dung Thanh ức hiếp nàng nữa. Nhưng những cảnh tượng trong mơ lại chẳng giống vậy. Trong giấc mộng, nàng luôn ở một nơi xa lạ, bị người khác bắt nạt, không ai giúp đỡ. Điều đó khiến nàng vô cùng sợ hãi.
Nàng sợ những giấc mơ tối đen như mực. Sợ gương mặt lạnh lẽo u ám của Mộ Dung Thanh trong bộ long bào. Sợ không tìm thấy Khương Dao. Và sợ mỗi lần tỉnh mộng, cả người lại run rẩy không ngừng.
"Khương Dao, hôm nay… hôm nay ngươi có thể ở bên ta sao?"
Tống Mộ Vân ngước đôi mắt long lanh, ánh nhìn yếu ớt mà đáng thương cầu xin Khương Dao. Nàng nào có chịu nổi bộ dáng này của Tống Mộ Vân? Lời đã hứa với Bát hoàng tử sớm bị nàng ném ra sau đầu. Chỉ biết ôm lấy Tống Mộ Vân, vỗ về an ủi, dỗ dành nàng đừng sợ, hứa rằng hôm nay sẽ luôn bên cạnh.
Hốc mắt Tống Mộ Vân đỏ hoe, trên y phục còn vương vết ẩm ướt mờ ám – rõ ràng là đã lén khóc.
Khương Dao lo nàng ngại ngùng, không tiện nhắc đến, chỉ ôm nàng tiếp tục vỗ về.
Mãi đến khi cảm xúc dần ổn định, Tống Mộ Vân mới sực nhận ra mình đang ngồi trong lòng Khương Dao. Trong phút chốc, nàng hoảng loạn muốn lùi ra, buông tay Khương Dao, hai má đỏ ửng, vội thu người lại, vòng tay ôm lấy đầu gối chính mình.
Đôi mắt phượng long lanh nước, sóng sánh động lòng người, nàng khẽ ngẩng lên thấy xiêm y trước ngực Khương Dao đã bị nước mắt làm ướt rồi nhỏ giọng nói:
"Xin lỗi, làm bẩn xiêm y của ngươi. Để ta giặt cho được không?"
Khương Dao vốn định giữ thể diện cho nàng, sợ nàng quá xấu hổ mà trốn vào chăn. Không ngờ Tống Mộ Vân lại tự mình nhắc đến, khuôn mặt đỏ bừng, từ cổ đến tai đều nhuốm sắc hồng như bạch ngọc phớt phấn.
Có lẽ cả đêm qua nàng chưa ngủ ngon, quầng thâm dưới mắt hiện rõ. Áo trong lỏng lẻo bao bọc thân hình gầy mảnh, đôi chân chưa đi tất, làn da trắng như tuyết vô tình lộ ra trước mắt người khác.
Khương Dao liếc nhìn một cái, thầm nghĩ, đúng là người đẹp thì từ đầu đến chân đều đẹp. Nhưng nhìn thêm lại không ổn, nàng vội dời mắt đi, không dám thất lễ mà chăm chăm nhìn chân người ta nữa. Cho dù đều là nữ tử, nhưng cũng thật thiếu lễ nghĩa.
Nghe Tống Mộ Vân lí nhí xin lỗi, lòng Khương Dao mềm nhũn. Nàng không nhịn được mà vươn tay xoa nhẹ đầu gối chân trắng mịn của Tống Mộ Vân.
Chậc, cảm giác thật không tệ, chỉ là… có vẻ hơi thiếu thịt (ốm) một chút.