Không Được Bắt Nạt Nữ Chính Trong Tiểu Thuyết - Chương 57
Lời của editor: Sorry mọi người nha, ngày nào mình cũng bận học và đi làm kiếm tiền trang trải cuộc sống, sau đó mệt nằm ườn ra giường ngủ nên ra chương khá trễ. Mình sẽ cố gắng hoàn thành bộ truyện ko bao giờ drop nhaa.
________________________
Rõ ràng chỉ mới chia tay nhau vài canh giờ, vậy mà nàng đã có chút nhớ nhung, thật kỳ lạ.
Khương Như nghiêng nghiêng đầu, nhìn nam tử trước mặt – người chỉ cao hơn nàng một chút. Hắn vận y phục sang trọng, khí chất bất phàm, không giống người thường, nên nàng theo bản năng níu lấy vạt áo Khương Dao.
Khương Dao quay người giới thiệu:
"Đây là Bát hoàng tử, Mộ Dung Từ. Bát điện hạ, đây là muội muội của thần, Khương Như."
Mộ Dung Từ rất lễ độ, mỉm cười với Khương Như, chắp tay nói:
"Thì ra nhị tiểu thư đã trở về."
Khương Như cũng vội vàng đáp lễ:
"Thần nữ tham kiến Bát điện hạ."
Mộ Dung Từ hỏi:
"Nghe nói nhị tiểu thư lớn lên ở biên cương?"
Khương Dao không muốn để hoàng gia chú ý quá nhiều đến muội muội mình, nghe Mộ Dung Từ hỏi thêm liền thấy không vui, vội vàng chen vào, bước lên vài bước khoác vai Mộ Dung Từ, kéo hắn vào bên trong, vừa đi vừa cười nói:
"Không phải người muốn tập bắn cung sao? Vừa hay nhị thúc ta đang ở nhà nghỉ ngơi, một lát nữa có thể nhờ ông ấy chỉ dạy cho."
Khương Dao kề vai quá đột ngột, khiến Mộ Dung Từ lập tức cứng người, ánh mắt hơi co lại, thậm chí có chút căng thẳng, nhưng chưa kịp phản ứng thì đã bị nàng kéo đi.
Khương Như cẩn thận vén váy bước qua ngạch cửa, hai tay ngoan ngoãn đặt trước bụng, lặng lẽ đi theo phía sau. Khi Khương Dao chọn được bia ngắm cho Mộ Dung Từ, nàng ngoan ngoãn lên tiếng:
"Có cần muội đi gọi phụ thân tới không?"
Nàng vẫn nhớ lời Khương Dao dặn: để phụ thân chỉ dạy Bát hoàng tử.
Khương Dao gật đầu, Khương Như lập tức xoay người rời đi.
Cô bé cất bước nhẹ nhàng như đóa sen, đi về phía viện của phụ thân mình, ngoan ngoãn nghe lời đến đáng yêu.
Khương Dao nhìn theo bóng dáng muội muội, lại bất giác nhớ tới Tống Mộ Vân. Người ấy ở bên nàng cũng luôn ngoan ngoãn như vậy, chỉ thỉnh thoảng giận dỗi, giống như một chú mèo con nhỏ bé, hoàn toàn không khiến người khác sợ hãi.
Chẳng bao lâu, Khương nhị thúc đã tới. Người còn chưa thấy, tiếng cười sảng khoái đã vang lên:
"Ha ha ha, Bát điện hạ giá lâm, thần không ra xa nghênh đón, mong điện hạ đừng trách. Nghe Như Nhi nói ngài muốn luyện bắn cung?"
Trong tay ông cầm một cây cung lớn cũ kỹ, vừa nhìn đã biết là loại ông thường dùng.
Mộ Dung Từ nhìn gương mặt kiên nghị, cánh tay cường tráng của vị đại tướng quân trước mặt, không hiểu sao có chút căng thẳng, lặng lẽ nuốt nước bọt, rồi chắp tay đáp:
"Đúng vậy, săn bắn mùa thu sắp đến rồi, may nhờ Khương Dao nguyện ý chỉ dạy ta luyện cung."
Khương nhị thúc gật đầu, cười nói:
"Nhớ năm đó, tài bắn cung của ta chỉ thua phụ hoàng ngươi một chút thôi! Vừa khéo hôm nay có thời gian, Dao nhi cũng định đưa Như Nhi ra ngoài chơi, mau đi đi, tiểu cô nương nên ra ngoài dạo nhiều một chút, nơi này giao cho ta."
Dù ngoài miệng nói chỉ kém Hoàng thượng một chút, nhưng thực tế thì… năm đó bị ép thua để bá tánh đều khen Hoàng thượng văn võ toàn tài, thật vô nghĩa! Hôm nay con trai của hắn lại phải đến phủ mình học bắn cung.
Khương Dao không đoán ra ý nghĩ bên trong của nhị thúc, chỉ thấy ông rất tâm lý, như mưa đúng lúc rơi xuống, khiến nàng cảm động đến mắt cũng sáng lên:
"Cảm ơn nhị thúc, con nhất định sẽ chăm sóc Như Nhi thật tốt. Bát điện hạ, võ nghệ của nhị thúc ta đứng đầu triều đình đấy, ngài kiếm lời rồi!"
Đến cả Mộ Dung Từ, ngây thơ không hay biết gì, cũng cảm thấy mình được lợi.
Được đích thân Long Hổ Đại tướng quân chỉ dạy, hoàng tử như hắn, sao lại không tiến bộ vượt bậc cho được!
Khương Dao đưa Khương Như rời phủ, gọi xe ngựa trong phủ đưa hai người tới Nguyệt Thượng Phường.
Nếu chỉ có một mình Khương Dao, thì đi bộ cũng chẳng sao. Nhưng Khương Như kiều quý mảnh mai, đi được vài bước sẽ chân đau, không chịu nổi.
Nếu để muội mệt, cha nàng chắc chắn sẽ trách tội.
Khương Dao vốn là khách quen ở Nguyệt Thượng Phường. Vừa thấy nàng tới, tú bà đã tươi cười ra đón. Nhưng khi nhìn thấy bên cạnh Khương Dao còn có một tiểu thư lạ mặt, nhìn qua là biết lần đầu tới, mới chớp mắt tò mò hỏi:
"Khương tiểu thư vẫn như cũ chứ?"
Khương Dao khẽ gật đầu, thành thạo ném cho tú bà một thỏi bạc, rồi dẫn theo Khương Như đi vào trong.
Ánh mắt Khương Như càng lúc càng đầy vẻ tò mò. Ở nơi xa lạ này, nàng theo thói quen nép sát bên Khương Dao, nhỏ giọng hỏi:
"Tỷ tỷ thường xuyên tới chỗ này sao? Vừa rồi muội thấy bà chủ kia hình như rất quen thuộc với tỷ."
Khương Dao ho nhẹ:
"Cũng… cũng tạm thôi, dạo này quả thực có ghé qua nhiều hơn chút."
Trong lúc vô tình liếc nhìn xung quanh, Khương Như phát hiện những người lui tới nơi này phần lớn đều tô son trát phấn, dáng vẻ phóng đãng. Nhiều người còn ôm ấp nữ tử hoặc nam tử trong lòng, hình ảnh trông cực kỳ lố lăng, khiến nàng không khỏi cau mày, cảm thấy khó chịu.
Nàng bị cảnh tượng trước mắt làm cho hoảng sợ, lập tức đưa tay ra nắm lấy ống tay áo của Khương Dao, đôi mi thanh tú khẽ nhíu lại, khẽ hỏi:
"Tỷ tỷ, tại sao nam tử nữ tử ở đây lại không biết rụt rè như vậy?"
Trước mặt bao người mà ấp ôm thân mật thế kia, còn ra thể thống gì nữa!
Một tiểu thư khuê môn từ nhỏ được dạy quy củ và lễ nghi như Khương Như, lúc này không khỏi cảm thấy khó chịu.
Khương Dao càng thêm xấu hổ, cúi đầu nhỏ giọng giải thích:
"Nơi này là nhạc phường, chủ yếu để nghe tấu nhạc… Nhưng cũng có vài kẻ ỷ vào mình có tiền mà làm ra mấy chuyện không đứng đắn. Ngươi đừng để ý tới bọn họ."
Khương Như nghe hiểu hiểu không hết, lại ngẩng đầu hỏi:
"Tỷ tỷ thích nghe người ta tấu nhạc sao?"
Khương Dao vốn đã cúi người nói chuyện cùng nàng, giờ nàng lại ngẩng đầu lên, từ xa nhìn lại, hai người như dán sát vào nhau, thân mật không khoảng cách.
Từ xa, Tống Mộ Vân ôm một gói lá trà mới mua về, vô tình nhìn thấy cảnh tượng này, cả người lập tức khựng lại nơi cuối hành lang. Ánh mắt tràn đầy không tin nổi, đau đớn dày đặc dâng lên, từ ngực lan khắp thân thể.
Ngón tay cầm lấy gói lá trà siết chặt, đến mức những cánh lá bên trong bị bóp nát vụn. Không biết lấy đâu ra dũng khí và giận dữ, Tống Mộ Vân lập tức lạnh mặt, bước nhanh tới.
Khương Dao nghe thấy tiếng bước chân vội vàng tới gần, còn chưa kịp phản ứng, đã bị một bàn tay nắm chặt cổ tay, mạnh mẽ kéo ra khỏi bên người Khương Như.
Khương Như vốn đang nắm lấy tay áo của Khương Dao, bất ngờ bị giật mạnh, lảo đảo hai bước, suýt nữa ngã nhào, may mà Khương Dao theo bản năng đưa tay đỡ lấy nàng.
Nhìn thấy cảnh tượng đó, hốc mắt Tống Mộ Vân càng đỏ bừng, thần sắc tủi thân, ánh mắt tràn đầy ủy khuất. Lực tay nắm lấy Khương Dao cũng theo đó mà tăng thêm, như thể muốn dùng sức véo vào tận da thịt nàng.
Thế nhưng Khương Dao, da dày thịt béo, dù Tống Mộ Vân đã ra sức, nàng chỉ cảm thấy như bị một con mèo nhỏ cào nhẹ, không hề đau, cũng chẳng ngứa.
Nàng chỉ có chút ngơ ngác, nghiêng đầu nhìn người vừa đột ngột lao tới kéo mình đi::
"Mộ Vân? Ngươi… ngươi làm sao vậy?"
Vừa định mở miệng hỏi ngươi làm gì vậy, Khương Dao đã thấy thân váy dài màu trắng ánh nguyệt, búi tóc tinh xảo cài chiếc trâm bươm bướm, thoạt nhìn chẳng khác nào một tiểu tiên tử. Vậy mà nàng ấy lại đỏ hoe cả vành mắt, nước mắt lưng tròng như sắp trào ra bất cứ lúc nào, cả người toát lên vẻ tủi thân khiến người ta đau lòng.
Khương Dao lập tức lo lắng.
Tống Mộ Vân khẽ mím môi, nghiêng đầu đi, vẫn giữ nguyên vẻ mặt uất ức như bị người ta bắt nạt đến mức đáng thương, không chịu mở miệng nói một câu. Khi nãy, dù cố gắng thế nào cũng muốn tách Khương Dao và Khương Như ra, nhưng giờ lại im lặng không nói, chỉ trưng ra dáng vẻ thê thảm khiến người ta không đành lòng.
Khương Dao càng thêm ngơ ngác, còn Khương Như bên cạnh cũng ngơ ngác theo, len lén kéo tay áo Khương Dao hỏi nhỏ:
"Tỷ tỷ, chuyện này… rốt cuộc là sao vậy? Nàng ấy là ai?"
Nói xong, nàng chợt để ý thấy cổ áo mình hơi lộn xộn, chưa kịp nghe Khương Dao trả lời đã vội cúi đầu sửa sang lại, rất chú trọng dáng vẻ bên ngoài.
Tống Mộ Vân nhìn thấy hành động đó, trong lòng như bị rắn độc cắn, đau đến khó thở.
Nàng ấy còn gọi nàng là tỷ tỷ! Hai người từ khi nào đã thân thiết đến vậy? Khương Dao đã tìm được người mình thích hơn rồi sao? Cho nên mới xa cách nàng như thế, không thương nàng nữa sao?
Giữa hàng mi run rẩy của Tống Mộ Vân, một giọt nước mắt to tròn, trong suốt rưng rưng mãi rồi cũng nặng nề rơi xuống, vỡ tan trên mặt đất.
Khương Dao thấy nàng khóc, đau lòng đến suýt cắn phải đầu lưỡi, vội vàng nắm lấy tay Tống Mộ Vân, một tay khác ôm nàng vào lòng, dỗ dành như trẻ con:
"Rốt cuộc là chuyện gì? Có gì thì cứ nói ra đi, đừng khóc, ngoan nào, đừng khóc… Ai bắt nạt ngươi vậy? Là Mộ Dung Thanh sao?!"
Nhưng đôi tay mềm mại như tuyết của Tống Mộ Vân chỉ lạnh lùng chống lên ngực Khương Dao, không chịu để nàng dỗ dành. Nàng giãy giụa, liên tục đẩy Khương Dao ra, từng chuỗi từng chuỗi nước mắt rơi xuống, rơi thẳng lên ngực Khương Dao, làm Khương Dao cũng mơ hồ cảm nhận được sư đau đớn đó.
Khương Dao lập tức ôm lấy người trong lòng, vừa dỗ dành vừa kéo nàng tới ngồi xuống chiếc ghế. Động tác vội vã đến mức ngay cả Khương Như cũng chưa kịp phản ứng.
Khương Như đành phải tự mình theo sau, còn giúp hai người đóng cửa lại.
"Rốt cuộc là chuyện gì vậy? Vừa thấy ta đã khóc, ta chọc giận ngươi sao?"
Khương Dao vừa hỏi vừa cẩn thận ôm chặt Tống Mộ Vân trong lòng, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng nàng, muốn dỗ dành nàng bình tĩnh lại.
Thế nhưng Tống Mộ Vân không ngừng giãy giụa, không chịu để nàng ôm lấy, cũng không muốn ở trong vòng tay ấm áp đó. Nhưng cánh tay ôm lấy nàng kia lại cứng như thép, mặc cho nàng ra sức đẩy cũng không thoát ra được, chỉ có thể "bị bắt" mà tựa vào ngực Khương Dao, ấm ức đến mức nước mắt cứ thế tuôn rơi không ngừng.
Tống Mộ Vân cũng không rõ rốt cuộc mình đang ấm ức vì điều gì.
Khương Dao vốn dĩ là người mau chán thích mới, thường ngốc bên nàng, nay đi tìm người khác vui chơi cũng đâu có gì lạ. Thế nhưng trong lòng nàng, cảm xúc như con đê vỡ, cuộn trào dữ dội, chóp mũi cay xè, nước mắt càng lau càng rơi, không cách nào kiềm chế.
Nàng cảm thấy mình thật mất mặt. Trước mặt nữ tử này lại khóc thành thế, chắc chắn sẽ bị chê cười.
Tống Mộ Vân không nói một lời, Khương Dao chỉ đành tiếp tục ôm nàng vào lòng dỗ dành, mặc kệ trái tim mình vì sự mềm yếu này mà đau nhói từng chút.
Nàng nhẹ nhàng vỗ về, kiên nhẫn thì thầm bên tai Tống Mộ Vân:
"Đừng khóc mà, ngươi khóc."
"Xin ngươi đấy, đừng khóc nữa được không?"
"Ai bắt nạt ngươi, ngươi cứ nói cho ta biết, ta sẽ đi đòi lại công bằng cho ngươi!"
Tống Mộ Vân cắn chặt môi dưới, trong lòng khổ sở đến cực điểm, ngươi gạt người… Ngươi mới không đau lòng vì ta. Ngươi đã có người mình thích hơn, đáng để ngươi quan tâm hơn ta. Còn ta… tính là gì đâu?
Những giọt nước mắt trong suốt từng giọt từng giọt rơi xuống, hoặc rơi trên mặt đất vỡ ra thành từng đốm nước, hoặc rơi trên mu bàn tay Khương Dao, nóng bỏng như thiêu, từng giọt từng giọt rơi thẳng vào tim nàng.
Khương Như đứng bên cạnh còn chưa hiểu rõ đã xảy ra chuyện gì, mờ mịt ngẩng đầu nhìn Khương Dao.
Khương Dao đành phân phó:
"Như Nhi, đi pha cho nàng một chén trà giải khát."
"À, vâng ạ."
Khương Như ngoan ngoãn làm theo, cẩn thận rửa ly sạch sẽ rồi mới rót nước trà mang tới.
Khương Dao đón lấy, đưa chén nước đến sát môi Tống Mộ Vân:
"Uống một chút đi, khóc dữ vậy rồi, nước trong người cũng sắp khóc cạn mất thôi."
Tống Mộ Vân vẫn ngơ ngác nhìn chén nước, rồi lại nhìn nàng, trong lòng chua xót không nói nên lời.
Cấc nàng mới quen biết bao lâu chứ?
Đã gọi nhau thân mật thế rồi…
Nàng đối với ta còn chưa từng dịu dàng như vậy…
Khương Dao nhẹ giọng dụ dỗ, như dỗ dành tiểu hài tử:
"Uống nước đi rồi nói cho ta biết, rốt cuộc ngươi đang giận cái gì? Chẳng lẽ thật sự là giận ta? Nhưng ta có làm gì chọc tới ngươi đâu."
Một bên Khương Dao lo lắng vò đầu bứt tai, không biết làm sao, một bên Khương Như tò mò nhìn chằm chằm Tống Mộ Vân. Trong lòng thầm nghĩ: Vị tỷ tỷ này sao mà xinh đẹp đến thế, ngay cả khóc cũng đẹp tựa tiên tử!
Chẳng trách tỷ tỷ mỗi ngày đều tới tìm nàng, còn hết mực cưng chiều.
"Uống một ngụm đi, tiểu tổ tông của ta. Coi như ta van ngươi. Khóc mãi không mệt sao, miệng khô khốc rồi đó."
Tay áo mình đã bị nước mắt nàng thấm ướt toàn bộ.
Cuối cùng, khi Khương Dao lại lên tiếng, Tống Mộ Vân như bừng tỉnh, đột nhiên đẩy tay nàng ra, làm chén trà văng nghiêng, nước trà ào ào đổ ướt cổ tay Khương Dao.
Khương Như bên cạnh kinh hô một tiếng, lùi về phía sau một bước.
Khương Dao chỉ cảm thấy gân xanh trên thái dương giật liên hồi. Nếu đổi lại là đệ đệ nàng làm thế, chắc chắn đã bị nàng tẩn cho một trận rồi. Nhưng hiện giờ trước mặt nàng là Tống Mộ Vân – bảo bối mà nàng thương nhất.
Khi đối diện với hàng lông mi dài ướt đẫm, ánh mắt đỏ hoe kia, Khương Dao nào nỡ trách cứ nặng lời.
Chỉ có thể tiếp tục dỗ dành.
Tống Mộ Vân đẩy đổ chén trà, nhìn thấy nước trà ướt đẫm cổ tay áo Khương Dao, trong lòng lóe lên chút hối hận, nhưng ngoài mặt vẫn quật cường cố chấp, kiên quyết không nhận sai.
Khương Dao đưa chén trà cho Khương Như cầm, sau đó vòng tay ôm lấy Tống Mộ Vân, nhét nàng trở lại trong ngực mình, kiên quyết không buông.
Nàng nhỏ giọng hỏi lại:
"Rốt cuộc vì sao lại tức giận? Sao lại biến thành tiểu khóc nhè thế này?"
Tống Mộ Vân nghe thấy lời này, chẳng hiểu vì sao lửa giận lại bùng lên từ tận đáy lòng.
Nàng tàn nhẫn đẩy Khương Dao ra, giọng khàn khàn vì khóc quá nhiều, thốt ra một câu:
"Ngươi đã chê ta thích khóc thì đi tìm người không thích khóc đi! Về sau chuyện của ta không liên quan tới ngươi nữa, đừng tới tìm ta!"
Khương Dao nhất thời không kịp phản ứng, bị đẩy lùi hai bước, may mà Khương Như kịp đỡ lấy nàng, vẻ mặt đầy bất an nhìn về phía Tống Mộ Vân.
Nếu là người tính tình lớn một chút, chắc hẳn lúc này đã quay người bỏ đi.
Nhưng mà – Tống Mộ Vân đứng đó, thân hình mỏng manh tựa băng tuyết đầu xuân, cả người như chìm trong lớp sương mù mờ ảo, nước mắt rưng rưng nơi khóe mắt, nhìn yếu ớt vô cùng đáng thương.
Rõ ràng ngoài miệng đuổi nàng đi, nói không cần nữa.
Nhưng ánh mắt lại phảng phất như muốn nói, đều là giả, đều là lời nói lúc tức giận, ngươi đừng đi, ở lại, dỗ dành ta, đừng bỏ ta một mình.
Khương Dao sao nỡ rời đi?
Nếu là lúc Tống Mộ Vân bình thường, nàng thật sự sẽ giận dỗi bỏ đi. Nhưng bây giờ, nhìn Tống Mộ Vân yếu đuối, như miếng giấy mỏng manh như thế, nếu nàng đi, sẽ lo lắng nàng xảy ra chuyện gì đó.
Không thể đi.
Tuyệt đối không thể đi!
Khương Dao thầm thở dài, trong lòng biết lần này dỗ dành nàng sợ rằng sẽ là một hành trình dài, chỉ đành quay đầu dặn Khương Như đang vẫn luôn lo lắng đứng bên cạnh:
"Đây là Mộ Vân, bằng hữu của tỷ. Chắc là vừa bị ai đó bắt nạt. Muội qua kia ngồi chờ một chút, đợi tỷ dỗ nàng xong sẽ nói chuyện tiếp."
Nàng chỉ vào chiếc ghế dựa bằng gỗ đỏ bên cạnh.
Khương Như tuy lo lắng, nhưng không biết làm sao chen vào, đành ngoan ngoãn gật đầu, nhẹ nhàng ngồi sang bên đó.
Bên này, đến lượt Tống Mộ Vân.
Tống Mộ Vân nghe thấy Khương Dao còn muốn ở lại dỗ dành mình, tim không kìm được run rẩy một nhịp.
Cho dù bị đối xử lạnh nhạt, cho dù đã buột miệng đuổi người, nàng… nàng vẫn không bỏ đi.
Chỉ ngẩn ngơ một chút, thân thể đã lần nữa rơi vào vòng tay ấm áp kia.
Lần này Khương Dao không nói gì nữa, chỉ im lặng ôm chặt nàng, nhẹ nhàng vỗ về lưng nàng nhè nhẹ, nhè nhẹ.
Nàng như vậy… không giống như là có người mới bên cạnh.
Đã thích người khác, sao còn có thể kiên nhẫn như thế, tỉ mỉ dỗ dành mình thế này?
Trong vòng tay ấm áp, tiếng khóc dần nhỏ lại, hơi thở Tống Mộ Vân cũng dần dần bình ổn.
Khương Dao mới cẩn thận ôm nàng ra một chút, ai ngờ nàng còn chưa chịu buông, ngoan cố ăn vạ không chịu rời khỏi lòng nàng.
Vốn dĩ Tống Mộ Vân đã ngừng khóc, nhưng cảm giác được ôm chặt như vậy… thật sự quá mức ngọt ngào.
Ai ngờ còn chưa ôm đủ lâu, Khương Dao đã vươn tay định kéo nàng ra ngoài.
Tống Mộ Vân theo bản năng giãy giụa, không chịu rời khỏi.
Vì thế Khương Dao đành thôi, không ép nàng.
Ôm trong lòng người mềm mại, đã khóc đến mệt mỏi, Khương Dao thở dài một hơi.
Được rồi, nhân lúc nàng còn đang mềm lòng, chắc có thể hỏi ra chuyện.
Nàng vô thức siết nhẹ vòng tay, bàn tay lướt nhẹ qua vòng eo thon thả của Tống Mộ Vân.
Tống Mộ Vân ưm khẽ một tiếng, cả người như mất hết sức lực, mềm nhũn dựa sát vào trong ngực nàng.
Khương Dao chỉ cảm thấy người trong lòng mình nhỏ bé, yếu ớt, cứ như chỉ cần buông tay một chút thôi liền sẽ ngã quỵ.
"Giờ có thể nói rồi chứ? Rốt cuộc là vì sao khóc? Nói ra đi, ta mới còn dỗ ngươi được."
Nàng hạ giọng, vừa mềm mỏng vừa kiên nhẫn:
"Là giận ta sao?"
Tuy rằng Khương Dao tự thấy mình chẳng làm gì sai, nhưng vừa rồi khi Tống Mộ Vân đẩy nàng ra, còn đánh đổ chén nước, rồi còn buột miệng đuổi nàng đi… Nhìn thế nào cũng không giống giận người khác, mà giống như đang giận nàng hơn.
Tống Mộ Vân vẫn chôn mặt vào cổ nàng, không chịu ngẩng đầu.
Ánh mắt lại liếc qua, nhìn thấy Khương Như ngoan ngoãn ngồi bên ghế, khí chất ôn nhu điềm tĩnh, vẻ ngoài xinh đẹp, rõ ràng là kiểu người sinh ra đã cao quý được yêu chiều.
Khương Như phát hiện nàng đang nhìn mình,liền mỉm cười với nàng.
Nhưng lại bị Tống Mộ Vân trừng mắt liếc một cái.
Khương Như lập tức ngẩn người, vẻ mặt có chút ngốc.