Không Được Bắt Nạt Nữ Chính Trong Tiểu Thuyết - Chương 59
Mạnh Lê Sơ bị hỏi tới chuyện phòng the, biểu tình có phần xấu hổ, khụ nhẹ một tiếng rồi nói:
"Hôm nay không tới phiên ta trực, nên tới đây tìm chút vui thôi."
Ánh mắt nàng liếc qua hai nữ tử đang theo sát sau lưng Khương Dao, thấy các nàng tư thái thân mật, còn tưởng Khương Dao là người đồng đạo, liền buông lời thoải mái hơn một chút.
Khương Dao lại thật sự không hiểu, ánh mắt nhìn qua Yên Cấm rồi lại nhìn về Mạnh Lê Sơ, lông mày nhíu lại, không nhịn được hỏi:
"Các ngươi đều là nữ tử… có thể như thế nào mà "vui vẻ"?"
Nàng tuy từng chinh chiến nơi quân doanh, cũng đã nghe không ít lời tục, nhưng trong ấn tượng, cái gọi là hoan ái đều là chuyện giữa nam và nữ. Nữ với nữ… thì làm được cái gì?
Hai mắt nàng đều trợn tròn đến muốn rơi xuống đất.
Tống Mộ Vân và Khương Như mặt đều đỏ lên, không dám ngẩng đầu nhìn các nàng, nhất là khi thấy Yên Cấm y phục xộc xệch, nơi cổ áo lộ ra non nửa bờ vai cùng một mảnh tuyết trắng mê người.
Mạnh Lê Sơ sửng sốt, "Ngươi… không biết thật à?"
Khương Dao ánh mắt sáng rực, lộ ra một loại ham học vô tội mà chân thành, khiến Mạnh Lê Sơ suýt chút nữa cắn trúng đầu lưỡi vì ngượng. Nàng không biết nên nói tiếp thế nào, nhất thời nghẹn lời.
May mà Yên Cấm đã khôi phục chút sức lực, chân cũng không còn mềm nhũn như lúc nãy. Nàng sửa sang lại y phục sơ sài, nửa tựa vào người Mạnh Lê Sơ, khẽ cười che miệng nói:
"Có thể vui vẻ nha, nam nhân có cách của nam nhân, nữ tử tất nhiên cũng có cách của nữ tử. Ngài đừng nói với Yên Cấm là đã ở cùng Mộ Vân cô nương bao lâu như vậy mà vẫn chưa từng chạm qua nàng nha? Ngài nói vậy, Yên Cấm thực sự không dám tin."
Đôi mắt nàng cong cong, môi mang ý cười, một cái liếc mắt nghiêng đầu đã đủ khiến người hồn xiêu phách lạc-dĩ nhiên là chỉ đối với người khác, chứ với Khương Dao, nàng không chút bị ảnh hưởng.
Khương Dao vẫn là vẻ mặt mờ mịt, ánh mắt chuyển từ Yên Cấm sang Tống Mộ Vân.
Tống Mộ Vân tuy cũng không rành rõ những chuyện ấy, nhưng nghe qua lời kia đã hiểu ra vài phần. Nghĩ đến bọn họ còn đang đứng giữa hành lang, lại nói mấy chuyện tư mật đến vậy, nàng hận không thể tìm lỗ mà chui xuống, kéo kéo tay áo Khương Dao, nhẹ giọng nói:
"Chúng ta… trở về trước đi, ta có hơi mệt rồi."
Khương Dao nghe nàng mệt mỏi, liền buông bỏ nghi hoặc, vôi vã đem người đi hậu viện, trong lòng lại nghĩ đêm nay sẽ tới Mạnh phủ hỏi rõ, làm sao để nữ tử với nữ tử vui vẻ, nếu không có câu trả lời nàng sợ là tối nay sẽ không ngủ được.
Tống Mộ Vân mặc cho Khương Dao nắm tay, đỡ lấy eo nàng, dìu nàng rời đi. Nhưng ánh mắt nàng vẫn không kìm được mà ngoảnh lại nhìn Yên Cấm kiều mị dựa vào lòng ngực nữ tử kia.
Nữ tử và nữ tử… cũng có thể như vậy sao?
Đợi Khương Dao đi rồi, nàng nhất định phải tìm Yên Cấm hỏi thử!
————————-
Hậu viện là nơi ở của không ít nữ tử và tiểu quan, không phải chỉ riêng của Tống Mộ Vân. Nhưng ban ngày, bọn họ đều ra ngoài tiếp khách, bận rộn không thôi. Bởi vậy, hậu viện lúc này yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng lá rơi.
Khương Dao dẫn theo Khương Như bước vào. Nàng quen thuộc tự mình ngả người xuống nệm giường, mệt mỏi đến mức không muốn nhúc nhích.
Vừa mới dỗ Tống Mộ Vân một phen, Khương Dao chỉ cảm thấy toàn thân mỏi rã rời.
Nghỉ một lát thôi…
Khương Như thấy tỷ tỷ nhà mình chẳng nói chẳng rằng đã nằm lên giường, hoảng sợ, vội vàng giữ lấy tay tỷ tỷ, khẽ kéo nàng dậy, còn nhỏ giọng nhắc nhở:
"Tỷ tỷ, Mộ Vân tỷ tỷ còn chưa mời tỷ ngồi đâu, mau dậy đi. Tỷ như vậy là thất lễ đó."
Nàng vốn là một tiểu cô nương hiểu lễ nghi.
Khương Dao không muốn đứng dậy, chỉ nghiêng đầu nhìn về phía Tống Mộ Vân. Tống Mộ Vân che miệng cười khẽ, kéo tay Khương Như lại: "Như Nhi cũng ngồi đi, nàng mệt rồi, để nàng nằm một lát cũng không sao."
Nàng mời Khương Như ngồi xuống chiếc ghế gần đó, vốn định để nàng ngồi lên ghế lắc cho thoải mái, nhưng Khương Như ngồi thẳng lưng, gò bó đến mức chẳng lắc nổi, ngược lại càng không dễ chịu.
Tống Mộ Vân còn định ngồi ở chỗ khác, nhưng vừa đi được hai bước, đã bị Khương Dao trên giường kéo lấy đai lưng.
Nàng đỏ mặt, đẩy nhẹ Khương Dao: "Ai nha, ngươi làm gì thế, Như Nhi còn ở đây đó."
"Chỉ nằm một lát thôi mà, Như Nhi có ở đây thì sao?"
Tống Mộ Vân vốn không đấu lại nàng, đành vùi mặt vào lòng Khương Dao, mặc nàng ôm lấy.
Khương Như nhìn thấy một màn ấy, trong lòng thầm cảm thán, kinh thành quả nhiên không giống nơi khác, nữ tử với nữ tử… lại có thể thân thiết đến mức ấy.
Nàng lại nghĩ đến chuyện gì, mở miệng hỏi Khương Dao đang ôm Tống Mộ Vân trên giường:
"Tỷ tỷ, bình thường tỷ ở luôn chỗ này sao?"
Khương Như tò mò quan sát khắp phòng. Nơi này chẳng đẹp hơn chỗ ở trong Khương phủ bao nhiêu, nhưng lại có một vị mỹ nhân tỷ tỷ.
Khương Dao gật đầu đáp: "Ừ, Mộ Vân tỷ tỷ của ngươi buổi tối không dám ngủ một mình, ta ở lại bầu bạn với nàng."
Tống Mộ Vân đang vùi mặt vào lòng Khương Dao liền giơ tay đấm nàng một cái, không dám ngẩng đầu, sợ người khác thấy mặt mình đỏ bừng.
Khương Dao thật là… sao lại cứ nói lung tung như vậy chứ? Ai, ai nói buổi tối ta không dám ngủ một mình?
Ta đâu có sợ…
Vừa nghĩ, nàng vừa nghiêng đầu tựa sâu vào lòng Khương Dao, tay lại vòng qua ôm lấy eo nàng. Dù Khương Như vẫn đang ở đây, nàng cũng muốn chạm vào nàng. Vì sao lại thế này chứ…
Rõ ràng cả hai đều là nữ tử, nhưng nàng lại rất muốn chạm vào Khương Dao…
Hoặc được nàng chạm vào… cũng tốt.
Ánh mắt Tống Mộ Vân lóe lên một tia sáng, khẽ ngẩng đầu liếc nhìn Khương Dao, liền bị nàng ấn đầu vào ngực, không cho nhìn lén nữa.
Khương Như vốn nhạy cảm, cẩn trọng, trong lòng luôn cảm thấy tỷ tỷ nhà mình với Mộ Vân tỷ tỷ có điều gì đó không bình thường. Các nàng rất thân thiết, thân đến mức… giống như hai vị tỷ tỷ mà nàng thấy lúc nãy trên hành lang.
Sau khi Khương Dao nghỉ ngơi một lúc, mới chịu buông Tống Mộ Vân ra.
Hai người quần áo có phần xộc xệch. Tống Mộ Vân đứng dậy, bước đến trước bàn trang điểm, chỉnh lại búi tóc cho gọn gàng bóng mượt. Sau đó nàng từ đâu đó lôi ra bàn cờ hôm qua chưa chơi xong, nghiêng đầu hỏi:
"Như Nhi muội muội, muội biết chơi cờ không?"
Vì Khương Dao đưa Khương Như đến chơi, Tống Mộ Vân cũng không thể chỉ mải lo thân thiết với Khương Dao, để Khương Như bị bỏ rơi.
Cho nên….bỏ rơi Khương Dao cũng không sao, nàng đối với nàng tốt như vậy sẽ không tức giận.
Khương Như nhẹ giọng đáp:
"Biết đôi chút. Mộ Vân tỷ tỷ muốn chơi với muội sao?"
"Ừm, để giết thời gian một chút thôi."
Tống Mộ Vân bày bàn cờ lên bàn, còn đuổi Khương Dao ra:
"Ngươi đi ngồi bên cạnh đi, ta muốn cùng Như Nhi muội muội chơi ván cờ."
Khương Dao: "……"
Nàng nhìn hai người, chân thành hỏi:
"Các ngươi chơi cờ, vậy ta phải làm gì?"
Ánh mắt nàng đầy vẻ tủi thân, khiến người ta nhìn cũng không nỡ làm ngơ.
Tống Mộ Vân dừng lại một chút, giọng mềm mỏng hẳn đi, kéo tay áo Khương Dao, nhỏ giọng nói:
"Ngươi ngồi bên cạnh nhìn chúng ta chơi được không?"
Nàng nói khẽ, giọng mềm, nhưng lời nói thì chẳng dịu dàng chút nào!
Cái gì gọi là "ngồi bên cạnh nhìn các ngươi chơi"?
Như vậy có hợp lý không?
Có phải bị cho ra rìa rồi không?
Khương Dao mặt mày ngơ ngác. Khương Như thấy thế, đứng dậy nhẹ nhàng nói:
"Tỷ tỷ, Như Nhi có thể dạy tỷ chơi cờ."
"Vậy… vậy thôi khỏi đi," Khương Dao xua tay, "Loại trò văn nhã thế này ta học không vô. Các ngươi cứ chơi đi, chơi vui vẻ. À mà, Tống Mộ Vân, ngươi có mang theo cuốn thoại bản tử nào không? Nếu không chơi với ta, ít ra cũng để ta đọc chút gì đi. Đừng bắt ta đọc mấy thứ văn chương sử ký thi tập kia của ngươi."
Khương Dao xoay đầu nói.
Tống Mộ Vân gật đầu, liền lấy cho nàng một quyển thoại bản tử – vốn là mua để lúc nàng chán có cái giết thời gian.
Chỉ là, ở cạnh Tống Mộ Vân rồi, Khương Dao cũng chẳng còn hứng thú đọc thoại bản tử nữa.
Nàng nói muốn xem, nhưng thực ra lật chưa được mấy trang đã bắt đầu thấy lười, rồi dứt khoát ngồi cạnh Tống Mộ Vân và Khương Như, nhìn hai người chơi cờ.
Chưa đến nửa khắc, thần sắc Khương Như đã dần thả lỏng. Tống Mộ Vân đặt quân trắng trong tay lên bàn cờ, khẽ cười nói:
"Ta thua rồi, Như Nhi muội muội quả thực cờ nghệ không tầm thường."
Khương Như nghe vậy có chút vui mừng, nhưng cũng không dám kiêu ngạo, chỉ khẽ nói:
"Đa tạ Mộ Vân tỷ tỷ nhường muội."
Nàng vốn rất hiểu chơi cờ, tự nhiên nhận ra từng nước cờ của Tống Mộ Vân đều có ý nhường nhịn. Có lẽ là vì muốn nàng vui, nên cố ý thua.
Dù biết như vậy, nhưng thắng vẫn khiến người ta rất cao hứng.
Tống Mộ Vân mỉm cười, lắc đầu:
"Là muội muội hạ cờ tốt."
Hai người nhún nhường qua lại, khiến Khương Dao nghe mà đầu óc rối rắm. Cuối cùng nàng không nhịn được nữa, chen vào:
"Cả hai người các ngươi đều giỏi, đừng khiêm nhường nữa. Người đọc sách đúng là thích khách khí qua lại như vậy sao?"
Bọn người học võ như nàng không giống vậy. Giỏi là giỏi, thắng là thắng, thua là thua.
Tống Mộ Vân hờn dỗi trừng mắt nhìn nàng một cái nhưng cũng không cãi lại.
Cờ đã chơi xong. Khương Như thấy Khương Dao đang ôm một quyển sách, liền ghé qua nói:
"Tỷ tỷ, cho muội xem với."
Nàng vốn thích đọc sách từ nhỏ, ở biên cương cũng thường xuyên lui tới thư xá, đến mức chủ tiệm sách còn quen mặt.
Khương Dao cúi đầu nhìn tên sách – "Hoàng tử cầu ái ký".
Chỉ nghe cái tên đã thấy buồn cười. Không hiểu Tống Mộ Vân vì sao lại chọn trúng cái này. Nàng mới lật vài trang cũng thấy chẳng hấp dẫn gì.
Mà trọng điểm là, Như Nhi là một cô nương đọc sách nghiêm chỉnh, nàng không thể để Như Nhi bị "dạy hư". Nếu không, cha nàng nhất định sẽ xử nàng bằng gia pháp.
Nghĩ vậy, nàng liền thu sách lại, uyển chuyển nói:
"Khụ, đây là thoại bản tử. Mộ Vân tỷ tỷ còn có thi tập, ta đi lấy cho muội nhé?"
Nàng đề nghị, nhưng ánh mắt Khương Như đã bị cuốn hút bởi cuốn sách kia, lấp lánh nhìn nàng:
"Thoại bản tử sao? Muội còn chưa từng xem bao giờ. Tỷ tỷ, có thể cho muội mượn xem một chút không?"
Khương Dao: "……"
"Chẳng phải các ngươi người đọc sách đều thích đọc mấy thứ văn nhã sao?"
Khương Dao cau mày, khó hiểu hỏi.
Tống Mộ Vân ở bên mỉm cười tiếp lời:
"Cho nàng xem đi. Ngươi chẳng phải cả ngày cũng bắt ta cùng ngươi đọc thoại bản tử sao?"
Giọng nàng nhẹ nhàng, khiến Khương Dao suýt chút nữa lại sa vào.
Khương Dao bất đắc dĩ:
"Vậy cũng được, nhưng nhớ đừng tin hết lời trong ấy. Loại sách này toàn viết ra để gạt mấy tiểu cô nương còn chưa trải sự đời như muội thôi."
Đại đa số thoại bản tử đều lấy nam tử làm trung tâm, đọc vào là muốn trợn trắng mắt.
Khương Như ngoan ngoãn gật đầu, tiếp lấy cuốn sách, ngồi yên một bên đọc.
Khương Dao thấy nàng an phận thì cũng không quan tâm nữa. Nàng duỗi người đứng dậy:
"Vậy ta ra ngoài luyện chút kiếm. Muội ở lại đọc sách, hay ra ngoài xem ta luyện?"
Nàng còn đeo nhuyễn kiếm bên hông. Nhớ đến việc bị cha mắng suốt ngày vì không chịu tu thân luyện võ, nàng cảm thấy vẫn nên luyện một chút, không mong kinh diễm người khác, chỉ mong có thể khiến cha nàng nhìn bằng con mắt khác.
Tống Mộ Vân đương nhiên muốn đi theo. Nghe vậy liền vô thức tiến lên một bước, giữ lấy tay áo nàng, gió nhẹ thổi qua, giọng nàng càng thêm dịu dàng:
"Ta muốn xem ngươi luyện kiếm."
Nàng không thường được thấy Khương Dao luyện kiếm, mỗi lần được nhìn đều thấy rất mới lạ.
Trường kiếm trong tay Khương Dao ánh lên ngân quang, từng chiêu từng thức đều lộ ra khí thế sắc bén. Tống Mộ Vân bị nàng ấn ngồi trên chiếc băng ghế nhỏ, chăm chú nhìn đến mức không dám chớp mắt.
Tống gia vốn là dòng dõi học văn, đây là lần đầu tiên nàng tận mắt thấy người múa kiếm, lại múa đến mức tinh diệu như vậy, khiến người ta không nỡ bỏ lỡ một động tác nào.
Một bài kiếm pháp luyện xong, trời cũng dần tối.
Khương Dao thu kiếm, đứng thẳng người. Tống Mộ Vân lập tức chạy tới, lấy khăn trắng trong lòng ra, nhẹ nhàng lau mồ hôi trên trán nàng từng chút một.
Khương Như từ trong phòng nhìn thấy một màn ấy, cảm thấy quen mắt. Nghĩ một hồi, mới nhớ ra – ngày trước mỗi lần cha luyện đao xong, nương cũng sẽ lau mồ hôi cho ông y như vậy.
"Như Nhi, đi thôi, ta đưa muội hồi phủ."
Khương Dao quay đầu gọi với vào trong phòng. Khương Như lập tức đáp:
"Dạ, tỷ tỷ."
Nàng cẩn thận gấp lại cuốn thoại bản tử, rồi chạy nhanh ra ngoài.
"Ta đưa Như Nhi về phủ trước, rồi quay lại tìm ngươi sau, được không?"
Khương Dao nghiêng đầu hỏi.
Tống Mộ Vân vẫn giữ nụ cười dịu dàng trên môi, khẽ gật đầu:
"Ừm, ta chờ ngươi."
Chiếc xe ngựa của Khương gia vẫn đỗ bên ngoài. Khương Dao dẫn Khương Như lên xe, xe liền lăn bánh, hướng về phía phủ Khương gia.
Khương Như ngồi nghiêng đầu, đôi mắt sáng long lanh đầy tò mò:
"Tỷ tỷ và Mộ Vân tỷ tỷ… quan hệ rất tốt thì phải?"
"Ừm." Khương Dao gật đầu, "Mộ Vân tỷ tỷ thân thế đáng thương, ta thường đến chỗ nàng, coi như bầu bạn, cũng là để che chở nàng."
"Thân thế đáng thương?"
Khương Như như chợt nhớ ra điều gì, vẻ mặt trở nên buồn bã, giọng nhỏ đi thấy rõ:
"Mộ Vân tỷ tỷ không có phụ mẫu sao? Muội thấy nàng sống một mình ở đó…"
Nếu thật sự có phụ mẫu, thì làm sao để con gái mình sống ở nơi đó? Hơn nữa, nếu có, tỷ tỷ nhất định sẽ sớm dẫn nàng đến bái kiến bá phụ bá mẫu rồi.
"Ừ, phụ thân nàng đã mất, mẫu thân thì bị lưu đày."
Khương Dao cũng không giấu diếm, chuyện này chỉ cần hỏi thăm một chút là biết, nên cũng chẳng có gì phải che giấu.
"Vậy… Mộ Vân tỷ tỷ hiện giờ không còn thân nhân nào sao?"
Ánh mắt Khương Như hơi ảm đạm, giọng nói mang theo chút đau lòng:
"Ở biên quan cũng có rất nhiều người mồ côi, không cha không mẹ, chỉ có một thân một mình, thường xuyên bị người khác ức hiếp… Thật đáng thương."
Khương Dao nghe vậy thì bật cười, nhẹ lắc đầu:
"Mộ Vân thì không đáng thương đâu. Nàng ít ra… còn có ta bên cạnh. Ta sẽ không để bất kỳ ai ức hiếp nàng."
Đôi mắt Khương Như sáng lên như ánh sao, lấp lánh nhìn tỷ tỷ mình, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy sùng bái:
"Thật sao? Tỷ tỷ, ngươi đúng là người tốt nhất mà Như Nhi từng gặp! Có tỷ làm tỷ tỷ, là phúc khí lớn nhất đời này của Như Nhi!"
Khương Dao: "…"
Cái đó… chắc cũng không cần phải tâng bốc quá thế.
Nàng bị khen đến mức có chút xấu hổ, khẽ gãi mũi, cúi đầu không nói gì thêm. Nào phải nàng lương thiện gì cho cam… ban đầu chẳng qua chỉ vì Khương gia mà thôi.
Suốt dọc đường, Khương Như cứ dùng ánh mắt sùng bái mà nhìn nàng chăm chú, khiến nàng như ngồi trên đống lửa, đứng trên đống than, chỉ mong mau về đến nhà.
Vừa về tới phủ Khương, Khương Dao đã vội vàng nhảy xuống xe ngựa, đỡ Khương Như xuống.
Đã đưa người về đến cửa, tiện thể đưa luôn vào sân cũng không phải chuyện gì phiền toái.
Nào ngờ hai người vừa đi tới khu đất trống gần viện, chợt nghe thấy một giọng nam hô lớn đầy giận dữ:
"Bắn tên! Quan trọng nhất là lực tay! Bát hoàng tử, ngài rõ ràng là nam nhi, sao tay lại yếu như nữ tử thế kia? Ngài mà cũng đòi ra trận săn bắn, chẳng phải khiến Hoàng Thượng và Hoàng Hậu mất mặt hay sao? Duỗi thẳng tay ra!"
Nghe giọng rống lên như sấm, Khương Dao và Khương Như bất giác nhìn theo.
Chỉ thấy cách đó không xa là Bát hoàng tử Mộ Dung Từ, toàn thân ướt đẫm mồ hôi, đang mặc giáp nhẹ, chống mã bộ, cõng đá lớn mà tập luyện bắn tên.
Khương Như khẽ kêu lên một tiếng, theo bản năng níu lấy tay áo Khương Dao, lo lắng nói nhỏ:
"Nha… sao phụ thân lại đang phạt Bát hoàng tử thế kia? Như vậy là trái quy củ đó…"
Nàng vốn lớn lên ở biên quan, nay vào kinh thành, nhìn thấy điều gì cũng cảm thấy mới mẻ, nhưng chuyện này khiến nàng hơi hoang mang, không chắc mình có hiểu sai phép tắc kinh thành hay không, liền ngẩng đầu hỏi tỷ tỷ.
Khương Dao khẽ kéo khóe môi:
"Hẳn là… đúng là không hợp quy củ thật."
"Nhưng nếu không hợp quy củ thì sao lại được? Nhỡ Hoàng Thượng trách phạt phụ thân thì sao?"
Khương Như mới mười sáu tuổi, tính tình thuần lương, suy nghĩ vẫn còn đơn giản.
"Không đâu, Hoàng Thượng sẽ không quản mấy chuyện nhỏ này."
"Không quản thì tốt… không đúng, cũng không được! Cha sao có thể tùy tiện phạt người? Bát hoàng tử làm sai chuyện gì? Ta phải đi xem."
Khương Dao kéo thế nào cũng không kịp, chỉ có thể đứng sau mà thầm nghĩ: còn nói ta hiền lành, rõ ràng ngươi mới là người hiền lành nhất.
Nghĩ vậy, nàng lập tức bước nhanh đuổi theo, liền thấy Khương Như đang đỡ lấy cánh tay Bát hoàng tử đang xách đá tảng. Cô nàng vội chạy đến, vòng tay bằng ngọc cũng rơi cả xuống đất. Nàng nhìn cha mình – Khương Tri – rồi hỏi:
"Cha, Bát hoàng tử rốt cuộc đã phạm sai gì mà cha phải phạt nặng thế này?"
Khương Tri quay đầu nhìn con gái và cháu gái, hơi kinh ngạc:
"Sao các con về sớm thế?"
Ông vốn định trước khi các nàng trở lại sẽ cho Bát hoàng tử nghỉ rồi cơ.
"Trời đã tối, nên con đưa Như Nhi về trước."
Khương Dao đáp, rồi lại quay sang nhìn Bát hoàng tử lúc này ướt đẫm như vừa vớt từ dưới nước lên. Nàng cố nén cười, hỏi:
"Bát hoàng tử luyện thế nào rồi? Có tiến bộ không?"
Bát hoàng tử gian nan quay đầu, trong mắt ẩn chút u oán, nhưng ngoài miệng vẫn đáp:
"Đa tạ Khương tiểu thư quan tâm, tướng quân dạy rất tốt, ta… ta tiến bộ lắm."
Hắn nói từng chữ cực khổ, hai chân run rẩy, đứng không vững, thỉnh thoảng còn chao đảo như sắp ngã.
Không nhận được câu trả lời rõ ràng, Khương Như cau mày:
"Cha, có phải cha đang phạt Bát hoàng tử không?"
Khương Tri vuốt chòm râu, ánh mắt lóe lên vẻ chột dạ nhưng lập tức phủ nhận:
"Tất nhiên là không. Cha phạt Bát hoàng tử làm gì? Chỉ là muốn rèn luyện cho hắn thêm sức mạnh, để đôi tay có thêm lực thôi."
Mộ Dung Từ (Bát hoàng tử) đỏ bừng mặt, thở hổn hển, cố lên tiếng:
"Đa… đa tạ nhị tiểu thư quan tâm. Tướng quân… thật sự không phạt ta, ngươi đừng hiểu lầm tướng quân."
Vừa dứt lời, hắn không còn chống đỡ nổi, hai tảng đá "ầm" một tiếng rơi xuống đất, bản thân cũng loạng choạng suýt ngã, may nhờ Khương Như đỡ kịp.
Khương Tri trừng mắt, quát:
"Cha dìu hắn được rồi. Con tay chân nhỏ bé sao đỡ nổi! Con mệt cả ngày rồi, mau để tỷ tỷ đưa con về viện nghỉ ngơi."
Mộ Dung Từ bị ông túm kéo đến hoa cả mắt, Khương Như lo lắng nhìn theo nhưng hiểu thân là nữ tử, không tiện quá gần gũi nam nhân, nên ngoan ngoãn gật đầu:
"Con biết rồi. Một lát con sẽ về, cha nhớ đưa Bát hoàng tử ra cổng an toàn, đừng để xảy ra chuyện gì trong phủ ta."
Nàng vốn quan tâm, nhưng lời nói lại nghe như dặn dò người làm.
Khương Dao liếc nhìn Bát hoàng tử đang run rẩy không đứng nổi.
Khương Tri nghe con gái nói vậy, đành đáp ầm ừ:
"Yên tâm, cha nhất định đưa hắn ra ngoài. Nhưng thể lực Bát hoàng tử yếu quá, mới trụ được mười lăm phút đã chịu không nổi. Ngày mai còn muốn đến nữa không đây?"
Mộ Dung Từ cắn răng chịu đau, rõ ràng muốn từ chối, nhưng hắn hiểu võ công mình kém đến mức nào. Đã có dã tâm thì khổ cực cũng phải cắn răng chịu, chờ ngày làm hoàng đế rồi nhất định sẽ bỏ ngay thứ "huấn luyện đáng chết" này.
Hắn miễn cưỡng đứng thẳng, run rẩy hành lễ:
"Đa tạ tướng quân dạy dỗ hôm nay… Ngày mai ta vẫn muốn đến, phiền tướng quân!"
Khương Tri hơi kinh ngạc, nhưng cũng gật đầu hài lòng: có nghị lực, biết chịu khổ, cũng không tệ.
Khương Như lại cảm thấy cha đối với Bát hoàng tử quá nghiêm, trước nay chưa từng huấn luyện binh sĩ bằng cách bắt vác đá đứng tấn như vậy. Nàng nhớ hồi nhỏ cha cũng từng dạy nàng võ, bắt đứng tấn, nhưng nàng chịu không nổi, chưa đến một chén trà đã ngã lăn. Đau nhức đó đến giờ vẫn còn nhớ rõ.
Nàng bất giác thấy đồng cảm, quay sang nhìn Bát hoàng tử.
Mộ Dung Từ thấy chính Khương Như là người đầu tiên lo cho hắn, liền nở nụ cười ôn hòa, khiến Khương Tri nhìn vào càng chướng mắt, vội giục:
"Sao còn chưa về? Con gái nhỏ đừng cứ chạy ngoài sân, mau về viện đi, nhờ tỷ tỷ chơi cùng."
Khương Như làm nũng:
"Ai nha, con biết rồi, về liền về."
Nàng quay sang Khương Dao, chỉ thấy tỷ tỷ hai tay gối sau đầu, dáng vẻ thảnh thơi:
"Đa tạ nhị thúc đã giúp ta. Vậy ta giao Bát hoàng tử cho người. Bát hoàng tử muốn ra trận lập công, người ngàn vạn lần đừng nương tay."
Mộ Dung Từ: …
Ta với ngươi xưa nay không thù oán, sao ngươi phải hại ta thế này?
Khương Dao nói xong liền kéo Khương Như đi, cố nín cười. Về sau nàng cũng không biết, cuối cùng Bát hoàng tử phải nhờ bốn người khiêng ra khỏi Khương phủ.