Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Không Được Bắt Nạt Nữ Chính Trong Tiểu Thuyết - Chương 66

  1. Home
  2. Không Được Bắt Nạt Nữ Chính Trong Tiểu Thuyết
  3. Chương 66
Prev
Next

Sắc mặt Yên La lập tức trở nên căng thẳng, cơ thể cứng đờ, trong mắt hiện lên vẻ sợ hãi, một lúc lâu sau mới mở miệng, " Khương tiểu thư, ban ngày ta đã nhìn thấy rồi."

Khương Dao chau mày thật sâu, không lên tiếng, chờ nàng ta nói tiếp.

Yên La do dự một lát, đưa ra điều kiện:

"Ta biết ai đã đưa Tống Mộ Vân đi, nhưng ta hy vọng sau khi ta nói ra, Khương tiểu thư có thể chuộc thân cho ta, rồi cho ta một công việc để kiếm sống, được không? Làm tỳ nữ hay gì cũng được, ta không muốn ở lại Nguyệt Thượng phường nữa."

Nguyệt Thượng phường sống quá khổ, muốn lấy lòng đám phú thân kia còn khổ hơn. Nàng cũng muốn rời khỏi đó, đường đường chính chính làm một nữ nhân, cho dù có vất vả cũng không muốn tranh giành nam nhân với một đám nữ nhân khác, làm một nhạc kỹ bị người ta khinh miệt, lời ra tiếng vào.

Khương Dao không hề do dự: "Nếu những lời ngươi nói là thật, ta sẽ chuộc thân cho ngươi, cho ngươi thứ ngươi muốn."

Bây giờ, cho dù có người đòi đổi toàn bộ gia sản của nàng để lấy Tống Mộ Vân, nàng cũng sẽ không ngần ngại mà đồng ý.

Yên La thấy nàng đồng ý dứt khoát như vậy, trên mặt thoáng hiện vẻ vui mừng, vội vàng kể hết những gì mình nhìn thấy ban ngày, sắc mặt Khương Dao càng nghe càng khó coi.

Tú bà tham gia, Mộ Dung Xuân tham gia, Tống Mộ Vân nói là Mộ Dung Thanh sai Mộ Dung Xuân đến, hắn không phản bác, vậy thì Mộ Dung Thanh cũng có liên quan. Hay lắm, giỏi lắm!

Nàng cho Yên La trở về.

Cùng lắm thì nhẫn nhịn thêm một ngày nữa. Nếu không tìm thấy người, con dao này sẽ được kê thẳng lên cổ Mộ Dung Thanh.

Khương Hằng vốn đã có cách giải quyết chuyện này, định nói cho Khương Dao biết để nàng khỏi lo lắng, nhưng Khương Dao lại không có ở phủ, cũng chẳng biết đi đâu. Khương Hằng lười sai người đi tìm, chỉ mong nàng đừng gây ra chuyện gì là được.

Ngày hôm sau, triều đình xảy ra một chuyện lớn. Môn sinh của Tể tướng, hiện là Ngự sử trung thừa, đã đứng ra, dâng lên chứng cứ cho thấy Tống Duẫn Khiên chết oan.

Hoàng thượng cố tình đè xuống không cho điều tra lại, nhưng họ lại tìm được chứng cứ, trước mặt bao nhiêu quan viên, nếu còn không xử lý, chẳng khác nào trở thành hôn quân bị vạn dân chỉ trích. Hoàng thượng tức giận đến nỗi râu tóc dựng lên, đành sai người trình chứng cứ lên, hoàn toàn không để ý đến sắc mặt của hai hoàng tử phía dưới đã trắng bệch ngay lập tức.

Không khí trên triều đình, theo từng trang chứng cứ mà hoàng thượng lật xem với vẻ mặt ngày càng chấn kinh, dần dần trở nên lạnh lẽo.

Một lúc lâu sau, hắn cuối cùng cũng lật đến trang cuối cùng, tức khắc ném mạnh lời khai của quan địa phương xuống đất, sắc mặt giận dữ chưa nguôi: hóa ra không phải Tống Duẫn Khiên cố tình giấu giếm thiên tai ở địa phương, mà là đám người đó ngày thường đã ăn chặn ngân sách cứu tế của triều đình, dùng ít tiền nhất để xây đê, khiến đê vỡ trong trận lũ. Sau đó sợ chuyện tham ô bị phát hiện, nên giấu luôn chuyện lũ lụt, còn không cho dân chúng chạy đến kinh thành cầu cứu!

Không phải Tống Duẫn Khiên giấu giếm tai họa, mà là đám người bên dưới căn bản không nói cho hắn biết có tai họa xảy ra!

Hoàng thượng cũng tức giận: "Tra! Lập tức điều tra kỹ vụ án của nhà họ Tống cho trẫm! Đám sâu mọt của Đại Tấn này, không biết đã tham bao nhiêu ngân lượng, một kẻ cũng không tha cho trẫm! Toàn bộ tra ra, đều xử tử hết!"

Vì khoản ngân lượng cứu tế đó, hắn thậm chí còn hạ thấp tiêu chuẩn tuyển tú nữ, từ tám mươi mốt món ăn giảm xuống còn bốn mươi chín món. Vậy mà số tiền hoàng đế tiết kiệm được lại chảy vào túi kẻ khác! Sao hắn có thể nhịn được!

Tra! Nhất định phải tra!

Nhân cơ hội đó, Khương Hằng đứng ra, nói về việc con gái ruột duy nhất của Tống Duẫn Khiên bị bắt cóc. Hoàng thượng vừa phát hiện có thể mình đã xử oan phụ thân người ta, lúc này cũng không tiện làm ngơ: "Thôi được rồi, vậy điều động một đội thị vệ, đi từng nhà tìm người. Trẫm không tin, dưới chân thiên tử mà còn có kẻ dám làm chuyện to gan như bắt cóc nữ tử!"

Trán Mộ Dung Thanh rịn đầy mồ hôi, ngược lại Mộ Dung Xuân dường như nghĩ thông điều gì, sắc mặt bình tĩnh.

Hạ triều, các quan chia nhau đi theo từng nhóm.

Mộ Dung Thanh muốn đi tìm Mộ Dung Xuân bàn bạc đối sách, nhưng tên ngốc Mộ Dung Xuân kia, rõ ràng đã hiểu ý hắn, lại xoay người đi vào cung! Rõ ràng là muốn cắt đứt quan hệ với hắn, điên rồi sao?

Trong lòng Mộ Dung Thanh mắng chửi, trước mặt là một đám quan viên đi thành hàng, người đi đầu chính là phụ thân của Khương Dao – Tể tướng Khương Hằng.

Hắn mặt mày âm trầm nhìn theo bóng lưng Khương Hằng rảo bước rời đi, bỗng có một đôi tay to khỏe từ phía sau vỗ mạnh lên người hắn khiến hắn lảo đảo về phía trước. Đang định nổi giận thì nam nhân kia đã bật cười sảng khoái: "Ha ha ha ha, đường đường là hoàng tử, sao thân thể lại yếu ớt như vậy, ngay cả Dao Nhi nhà ta còn mạnh mẽ hơn ngài.

Mộ Dung Thanh nghe thấy giọng nói, lập tức nở nụ cười, xoay người lại: "Long Hổ đại tướng quân."

Hắn tưởng đối phương chủ động vỗ hắn là muốn trò chuyện, ai ngờ hắn vừa mở miệng, đối phương đã xua tay: "Thất hoàng tử rảnh thì tới Khương phủ luyện võ đi, ta dạy ngài. Nhưng dạo này đừng tới nữa, Dao Nhi nhà ta mấy hôm nay tâm trạng không tốt, lão tử còn phải về xem ai dám ức hɩếρ nó, hừ, nếu để ta tra ra được, nắm đấm này của ta sẽ không nương tay đâu."

Khương Tri giơ giơ đôi nắm đấm to như cái bát của mình, rồi nghênh ngang bỏ đi, chỉ để lại một mình Mộ Dung Thanh đứng đó, ánh mắt âm trầm đến cực điểm.

Đây là cảnh cáo.

Hắn nghe rất rõ ràng – Khương gia đang cảnh cáo hắn.

Nhưng hắn lại không hiểu nổi, tại sao trưởng bối lại can dự vào chuyện tranh đấu của lớp trẻ?

Khương gia vì Khương Dao mà bằng lòng đối đầu với hoàng thất, đều điên cả rồi sao?

Gần đến trưa, Khương Dao đã lặng lẽ lẻn vào phủ Thất hoàng tử một vòng, không tìm thấy người, chỉ tìm được một mật đạo.

Nàng nóng nảy đến mất lý trí, đợi đến khi Mộ Dung Thanh về phủ lại chụp bao bố trùm đầu hắn rồi đánh cho một trận tơi tả.

Đánh người xong liền lặng lẽ rời khỏi phủ hoàng tử

Sau đó liền bị người của Bát hoàng tử mời đi.

Bát hoàng tử đang pha trà trong nội thất, khói trà lượn lờ. Vốn định mời Khương Dao uống trà, nhưng vừa thấy người từ ngoài bước vào, trên người đầy sát khí, nàng liền nghĩ: Thôi bỏ đi, nhanh chóng nói chính sự rồi tiễn nàng ấy đi cho xong.

Thế nên Mộ Dung Từ thậm chí còn không rót trà cho nàng, đứng dậy nói: " Mộ Dung Xuân ra tay không sạch sẽ, người của mẫu hậu ta đã tra ra rồi. Tống Mộ Vân đang bị giam trong một sản nghiệp tư nhân dưới danh nghĩa của Mộ Dung Xuân. Mộ Dung Thanh làm việc vẫn coi như cẩn thận, người là do hắn muốn, kết quả lại chẳng chịu đổi lấy căn nhà khác. Nếu không phải Mộ Dung Xuân ra tay làm việc này, e rằng mẫu hậu ta thật sự không dễ gì tìm được người."

Sắc mặt Khương Dao càng thêm lạnh lẽo, Mộ Dung Từ rất "tốt bụng": "Có cần ta sai người đưa ngươi qua đó không?"

"Làm phiền Bát hoàng tử."

Bát hoàng tử mỉm cười nhàn nhạt: "Ngươi cũng giúp ta không ít, chuyện nhỏ này chẳng là gì."

Khương Dao không nói gì, trong lòng chỉ toàn là hình bóng nữ tử yếu đuối kia.

Chỉ mới rời xa nàng một đêm, giờ chắc đã bị dọa sợ hãi lắm rồi, Mộ Dung Thanh nhất định đã bắt nạt nàng.

Khương đại tiểu thư trong đầu toàn là hình ảnh tiểu cô nương bị bắt nạt đến mức phải nép mình trong góc tường tối tăm, lén lút lau nước mắt. Thật đáng thương, chỉ cần nghĩ đến thôi cũng khiến nàng đau lòng đến không thở nổi.

Không thể nghĩ nữa, không thể nghĩ nữa, phải nhanh chóng qua đó.

Người Mộ Dung Từ phái đi chính là tử sĩ mà mẫu thân nàng giao cho, hai người tốc độ nhanh đến mức chỉ để lại tàn ảnh, chẳng bao lâu đã đến được biệt viện nơi nhốt Tống Mộ Vân.

Biệt viện ấy nhìn từ ngoài vào chỉ giống như viện tử của một nhà phú hộ bình thường, thậm chí cổng lớn còn mở rộng, có hạ nhân ra vào mua sắm nhộn nhịp.

Mộ Vân thật sự bị giam ở đây sao?

Tim Khương Dao như bị ai đó siết chặt, thúc giục tử sĩ: "Làm phiền các hạ mau dẫn ta vào."

Tử sĩ im lặng ít nói, không thốt một lời, dẫn nàng đi theo đường ngầm.

Không ngờ biệt viện ngoài mặt trông đứng đắn ấy lại xây cả mật lao. Khương Dao đi vào một đường, mật lao bên trong trống trải lạnh lẽo, khiến nàng không khỏi lo lắng: "Người thật sự ở đây sao?"

"Có, ở sâu trong mật lao."

Tử sĩ nói xong lại im lặng, Khương Dao đành nhẫn nại tiếp tục tìm kiếm. Cuối cùng, khi gần đến tận cùng mật lao, nàng nhìn thấy một tiểu cô nương co rúm trong góc, quần áo rách rưới.

Dù là đang quay lưng về phía nàng, Khương Dao vẫn nhận ra ngay, đó là Tống Mộ Vân, chính là nàng, chắc chắn là nàng.

Cửa ngục bị khóa, Khương Dao muốn mở, lúc xích sắt va vào nhau phát ra tiếng động, tiểu cô nương trong góc run lên, giống như bị dọa sợ, lại rụt người nép sâu vào tường.

Trước mặt Khương Dao bỗng xuất hiện một chiếc chìa khóa bạc, tử sĩ quanh năm không nói chuyện, giọng khàn khàn vang lên: "Chủ nhân bảo ta giao cho ngươi, nhiệm vụ của ta đã hoàn thành."

Nói xong, người đã biến mất khỏi địa lao.

Tống Mộ Vân nghe tiếng có gì đó lạ, chợt quay đầu lại, đối diện với Khương Dao đang vội vàng, nghiêm túc mở khóa, cả người sững lại.

Vừa rồi, nàng còn tưởng người đến là Mộ Dung Thanh…

Nàng nghĩ Mộ Dung Thanh lại đến tra tấn nàng. Nàng biết hắn lòng dạ hẹp hòi, nàng từng nhiều lần khiến hắn mất mặt trước Khương Dao, hắn từng nói sẽ báo thù nàng thật kỹ.

Cả đêm qua nàng đều sống trong sợ hãi, sợ Mộ Dung Thanh lại xuất hiện, sợ Khương Dao mãi không tìm được nàng.

Nhưng bây giờ, Khương Dao đã tìm được nàng rồi, nàng ấy tìm được nàng rồi.

Đôi mắt đen nhánh của Tống Mộ Vân chan đầy nước, ngước nhìn Khương Dao không chớp, giống như tiểu cô nương bị bắt nạt cuối cùng cũng tìm được người có thể làm chủ cho mình, ấm ức đến cực điểm.

Tiếng "cạch" giòn vang, khóa được mở, Khương Dao vội vã đẩy cửa ngục, giây tiếp theo, liền bị người ôm chầm lấy.

Giọng nói nữ tử khàn khàn, yếu ớt xen lẫn tuyệt vọng: " Khương Dao, cuối cùng nàng cũng đến rồi, cuối cùng nàng cũng đến rồi, ta sợ lắm, ta thật sự rất sợ."

Nước mắt nóng hổi trong mắt nàng từng giọt từng giọt rơi xuống, thấm ướt y phục Khương Dao, khiến cả áo nàng cũng bị ướt đẫm.

Khương Dao muốn ôm nàng thật chặt để dỗ dành, nhưng tay vừa vòng xuống đã chạm vào một mảng dính nhớp, người trong lòng cũng khẽ rên lên vì đau, Khương Dao hoảng sợ, không dám ôm bừa nữa, hai tay giơ cao, miệng liên tục quan tâm: "Sao vậy sao vậy? Có phải ta làm nàng đau không? Mộ Dung Thanh tra tấn nàng sao?"

Nói đến câu cuối cùng, nàng gần như nghiến răng nghiến lợi, hận không thể lập tức tóm cổ Mộ Dung Thanh tới, đánh vỡ đầu hắn.

Tống Mộ Vân cuối cùng cũng gặp được người mà mình mong nhớ cả đêm, tinh thần buông lỏng trong nháy mắt, cả người như mất hết sức lực, ngã vào lòng Khương Dao, bị nàng cuống cuồng ôm lấy, hai tay vòng qua cổ nàng để mượn lực, giọng nói dịu dàng lại uất ức:

" Khương Dao, hắn tra tấn ta, rất đau rất đau, ta không muốn ở đây nữa, nàng đưa ta đi được không? Ta muốn đi theo nàng…"

Đuôi mắt đỏ bừng của mỹ nhân rơi xuống từng giọt nước dọc theo gò má tái nhợt, khiến Khương Dao đau lòng không chịu được, vội dỗ dành:

"Được được được, ta đưa nàng về, ta lập tức đưa nàng về."

Mộ Dung Thanh bị nàng đánh cho một trận, ngất xỉu rồi, giờ chắc còn chưa tỉnh, sẽ không xuất hiện ở đây, Khương Dao lập tức đưa Tống Mộ Vân rời khỏi từ cửa sau.

Vết thương roi trên người Tống Mộ Vân rất nghiêm trọng, có chỗ thậm chí còn rách cả y phục, đủ thấy người cầm roi đã ra tay mạnh đến cỡ nào.

Hắn định đánh chết Tống Mộ Vân sao?

Đúng là lời trong thoại bản đều là giả đi? Người như Mộ Dung Thanh, làm sao có thể yêu thương Tống Mộ Vân được!

Ai mà được hắn yêu thương, người đó xui xẻo biết bao!

Khương Dao đầy lòng đau xót, cũng không nỡ để mỹ nhân đi bộ về, vừa ra khỏi cửa sau phủ đệ đã bế ngang người lên, chọn con đường ít người mà đưa nàng về Khương phủ.

Tống Mộ Vân suốt dọc đường mơ mơ màng màng, má áp nhẹ lên ngực Khương Dao, trong mũi là hương thơm ấm áp quen thuộc, đôi mày nhíu chặt cuối cùng cũng dần dần giãn ra.

Trong phủ Khương, vốn luôn có sẵn phủ y, vừa bước vào cửa, nàng liền tiện tay gọi một tên thị vệ dặn dò:

"Đi mời phủ y đến viện Hành Vu, đừng chậm trễ, lập tức đi."

"Dạ!"

Thị vệ lĩnh mệnh rời đi, nàng lại lập tức chạy về hướng Hành Vu viện.

Trong viện Hành Vu, Khương Như đã đọc xong sách cũng như thoại bản, ngồi bên cửa sổ uống trà. Nàng lưng thẳng tắp, tay cầm nắp tách trà thanh tú nhẹ nhàng phe phẩy trên miệng chén, trong lòng nghĩ, đã mấy ngày chưa gặp tỷ tỷ, bèn quay sang hỏi Thúy Trúc bên cạnh:

"Thúy Trúc, ngươi nói tỷ tỷ ngày nào cũng ngủ ở ngoài, chẳng lẽ một chút cũng không nhớ ta sao?"

Thúy Trúc nào dám để Khương Như nghĩ ngợi lung tung, vội đáp:

"Nhị tiểu thư, người nghĩ nhiều rồi, đại tiểu thư là thương người nhất đó."

Khương Như cúi mắt nhìn chén trà trong tay, giọng có chút thất vọng:

"Ôi, ta khó khăn lắm mới từ biên quan trở về, vậy mà tỷ tỷ lại chưa từng ngủ cùng ta lần nào. Trước kia tỷ ấy thích nhất là ngủ cùng ta, còn kể chuyện thú vị trong quân doanh cho ta nghe nữa, ta nghe mãi cũng không chán."

Khương Như là một đứa trẻ ngoan, từ nhỏ đã yêu thích đọc sách làm thơ, không thích múa thương luyện võ, doanh trại là nơi nàng chưa từng đặt chân tới.

Dù chưa từng đi qua, nhưng nàng luôn rất tò mò. May mà có tỷ tỷ kể chuyện cho nghe

Thúy Trúc vô tình ngẩng đầu, vừa lúc nhìn thấy Khương Dao đang đi tới, mặt mừng rỡ:

"Á, nhị tiểu thư, người có thể tự mình đi hỏi đại tiểu thư xem sao, người xem, đại tiểu thư tới rồi kìa."

Khương Như ngẩng đầu lên, thì Khương Dao đã đến trước cửa viện, mắt nàng lập tức sáng lên, khóe môi cong lên rất nhanh, đứng dậy từ bên cửa sổ, chỉnh lại tay áo, bước nhanh ra ngoài.

Tỏ ra đoan trang, nhưng thật ra rất gấp gáp.

Vừa ra đến cửa thì đối mặt ngay với Khương Dao, "Tỷ…"

Chữ "tỷ tỷ" ngọt ngào sắp sửa thốt ra khỏi miệng, nàng mới phát hiện người đang được Khương Dao ôm trong lòng, toàn thân đầy vết thương, sắc mặt tái nhợt, hoảng sợ đến mức mặt cũng trắng bệch:

"Đây, đây là Mộ Vân tỷ tỷ? Mộ Vân tỷ tỷ làm sao vậy, bị… bị ai bắt nạt rồi?"

Khương Như lớn lên trong khuê phòng, ngây thơ, đơn thuần lại hiền lành, những chuyện thế này trong nhà họ Khương đều ngầm tránh né nàng, nên nàng hoàn toàn không biết chuyện gì xảy ra bên ngoài.

Khương Dao không định nói nhiều, chỉ gật đầu:

"Ừ, bị người ta bắt nạt, ta mang nàng về nhà mình tĩnh dưỡng."

Nói xong liền vòng qua người Khương Như, ôm nàng đi vào bên trong, Khương Như lập tức đi theo cùng Khương Dao đặt Tống Mộ Vân nằm xuống.

Lần trước gặp nhau thì vẫn còn nguyên vẹn, vậy mà giờ lại đầy vết thương và máu me, gương mặt nhỏ nhắn của Khương Như trắng bệch, đôi mắt to trong trẻo ánh lên vẻ hoang mang, cứ nhìn chằm chằm vào Khương Dao.

Thúy Trúc thấy vậy đã vội vàng chạy đến phòng bếp nhỏ chuẩn bị nước nóng.

Khương Dao đau lòng vuốt nhẹ khuôn mặt Tống Mộ Vân còn dính chút máu khô, thấy Khương Như định giúp nàng tháo giày, liền đứng dậy ngăn lại:

"Không cần, để ta làm."

Nàng tự tay cởi giày cho Tống Mộ Vân, rồi đắp kín nàng vào trong chăn.

Tống Mộ Vân ở chỗ Mộ Dung Thanh luôn trong trạng thái căng thẳng, giờ mới được thả lỏng, đã chìm vào giấc ngủ sâu, chỉ là miệng vẫn lẩm bẩm điều gì đó, ghé sát tai mới nghe thấy – nàng đang gọi Khương Dao.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

co-giao-a-co-that-qua-dang-183268201
Cô giáo à, cô thật quá đáng!
Tháng 6 22, 2025
KHI NỮ CHÍNH PHẢI LÒNG NỮ PHỤ
Tháng 9 22, 2025
286852116-256-k70587-1
Ngày tháng sống cùng sủng phi
Tháng 7 6, 2026
Con Nhà Giàu Đến
Tháng 9 10, 2025
Truyện Les Hay
Cô giáo_truyenles.net
Cô giáo
Chap 43 Tháng 6 22, 2025
Chap 42 Tháng 6 22, 2025
Đồng học không làm yêu_truyenles.net
Đồng học không làm yêu
Chương 140 Tháng 8 8, 2025
Chương 139 Tháng 8 8, 2025
SẮC TÌNH, MUỐN ĐỘC CHIẾM EM
Ngoại truyện 2 Tháng 2 22, 2026
Ngoại truyện 1 Tháng 2 22, 2026
Lấy Gì Chữa Khỏi Cho Chị
Chương 43 Tháng 6 1, 2026
Chương 42 Tháng 6 1, 2026
Mẹ và con gái
No title Tháng 6 17, 2025
TÔI, NGƯỜI YÊU CỦA EM & NGƯỜI NHÀ CỦA CÔ ẤY_truyenles.net
TÔI, NGƯỜI YÊU CỦA EM & NGƯỜI NHÀ CỦA CÔ ẤY
Đôi lời tác giả Tháng 7 17, 2025
Chương 36 Tháng 7 17, 2025
Vương Phi Của Vương Gia
Ngoại Truyện 2 Tháng 5 12, 2026
Ngoại Truyện 1 Tháng 5 12, 2026
Chị Dâu Không Chịu Buông Tay
chương 30 Tháng 12 8, 2025
chương 29 Tháng 12 8, 2025
Mơ Ước Đã Lâu
Phiên ngoại 2 Tháng 5 1, 2026
Phiên ngoại 1 Tháng 5 1, 2026
18159136-256-k130743-2
Ban mã tuyến
Chương 101 Tháng 7 4, 2026
Chương 100 Tháng 7 4, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved