Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Không Được Bắt Nạt Nữ Chính Trong Tiểu Thuyết - Chương 70

  1. Home
  2. Không Được Bắt Nạt Nữ Chính Trong Tiểu Thuyết
  3. Chương 70
Prev
Next

Sau một hồi lục đục, Tống Mộ Vân vẫn ngoan ngoãn ngồi bên cạnh Khương Dao, miệng từng quả từng quả ăn nho do nàng đút.

"Ngọt không?"

"Ừm."

"Trăng đẹp không?"

"Ừm."

Nàng hỏi gì cũng được hồi đáp, Khương Dao lần đầu cảm thấy đêm nay thật đẹp. Vừa quay đầu là thấy Tống Mộ Vân trong bộ y phục tuyết trắng, tóc dài chưa buộc.

"Đại tiểu thư, Tống cô nương, đêm lạnh, có muốn khoác thêm áo không?"

Hai người nghe tiếng nhìn qua, người đến tươi cười đứng cách đó không xa, tay cầm một chiếc áo khoác rộng, rõ ràng là vũ nữ từng ở Nguyệt Thượng Phường – Yên La.

Được Khương Dao bỏ tiền chuộc về, hiện tạm thời ở lại Khương phủ.

Khương Dao giơ tay vẫy vẫy:

"Ngươi cầm đến rồi thì cứ đưa cho bọn ta đi."

Yên La vẫn giữ vài phần thói quen của kỹ nữ ở Nguyệt Thượng Phường, yểu điệu bước tới, đưa áo cho Khương Dao.

Khương Dao đánh giá nàng một lượt:

"Ta có một cửa tiệm đang thiếu người quản lý, vài ngày nữa ngươi đến đó đi."

"Còn có chuyện tốt thế này sao?"

Trên mặt Yên La hiện rõ vẻ vui mừng, cố nén ý cười:

"Vậy nô tỳ xin tạ ơn tiểu thư trước."

Ra ngoài làm quản sự dù gì cũng tốt hơn làm nô tỳ, Khương đại tiểu thư đúng là người tốt.

"Không cần cảm ơn, đây là thứ ngươi xứng đáng nhận được."

Khương Dao duỗi tay ra sau, khoác lên vai Tống Mộ Vân.

Tống Mộ Vân khẽ cắn môi, không nhịn được thuận theo bản tâm, khẽ dựa vào lòng Khương Dao. Nàng biết, là vì Yên La từng giúp nàng, Khương Dao mới đối xử tốt với nàng như vậy.

Cho đến khi Yên La rời đi, trong viện chỉ còn lại Khương Dao và Tống Mộ Vân, lúc này Khương Như cũng đang đọc sách, hai người nằm trong viện, chỉ nghe thấy tiếng gió nhẹ lướt qua tán cây xào xạc.

Buổi tối, hai tiểu cô nương đã hẹn sẽ ngủ cùng nhau. Tống Mộ Vân tắm xong, chỉ mặc một lớp trung y mỏng manh, ngồi trên giường chờ Khương Dao. Khương Dao cũng nhanh chóng tắm xong, toàn thân còn mang theo hơi nước, rón rén chui vào trong chăn.

Nói với nàng:

"Đêm nay nếu ta lỡ đu͚ng vào vết thương của nàng làm nàng đau, nàng cứ gọi ta dậy, đừng khách sáo."

"Không sao đâu, nàng sẽ không đụng phải đâu."

Tống Mộ Vân rúc về phía trước một chút, liền chui thẳng vào lòng Khương Dao, mái tóc mềm mại nhẹ nhàng cọ vào mu bàn tay nàng, vừa ngứa vừa hơi đau.

Khương Dao thầm nghĩ, Mộ Vân xem nàng là tri kỷ, thân thiết với nàng đến vậy, nàng nhất định cũng phải đối xử thật tốt với Mộ Vân. Tuy theo nàng thì không thể làm hoàng hậu, nhưng ít nhất cũng không phải giống trong thoại bản, chỉ cần có chút không vừa ý liền bị người ta đánh mắng. Trong giấc mơ, Mộ Vân đến một nụ cười cũng không có.

Nghĩ đến đây, Khương Dao không nhịn được sinh ra cảm giác mềm lòng và thương xót, ôm nàng càng chặt hơn. Hai thân thể đều mảnh mai cùng nằm lăn trên giường, nàng vẫn để ý đến thân thể của Tống Mộ Vân, chỉ lăn một vòng rồi lập tức giữ chặt nàng trong lòng, kéo chăn đắp lên vai cả hai, sau đó khẽ thở dài một hơi.

Cuối cùng cũng được trở lại giường của mình rồi. Mềm mại thì vẫn là giường mình mềm nhất. Cái nhuyễn tháp đó, gọi là "nhuyễn tháp", thật ra thì vừa cứng vừa nhỏ, nằm lên không thể duỗi tay duỗi chân thoải mái.

"Được rồi được rồi, ngủ nhanh đi, đêm nay sẽ không gặp ác mộng nữa đâu." Nàng dịu giọng dỗ dành.

Tống Mộ Vân khẽ "ừ" một tiếng, theo thói quen lại rúc vào lòng nàng, rồi đặt đầu vào vị trí thoải mái mình chọn trước, cơn buồn ngủ từ từ kéo tới. Hoàn toàn khác với mấy đêm mất ngủ trước đây, nằm trong lòng Khương Dao, nàng nhanh chóng thấy buồn ngủ.

Khương Dao chỉ mới vừa cúi đầu ngẩng lên một cái, người trong lòng đã hơi thở đều đặn rồi. Gò má bị thân thể ấm áp của nàng – do luyện võ quanh năm – hơ nóng đến đỏ ửng, so với những chỗ khác thì nơi này vẫn còn chút thịt mềm, Khương Dao lén đưa tay bật nhẹ một cái, khiến người trong lòng phát ra tiếng rên khe khẽ ngọt ngào, xoay người rướn lên trên một chút, chôn cả khuôn mặt vào cổ nàng, không cho nàng cơ hội trêu ghẹo nữa.

Khương Dao bật cười khẽ, càng cảm thấy nàng đáng yêu – nghiêm túc thì đáng yêu, tỉnh thì đáng yêu, ngủ rồi vẫn đáng yêu.

Nàng ôm chặt người trong lòng, nhẹ nhàng xoa lưng nàng, chưa bao lâu, cũng dựa vào vai nàng mà ngủ thiếp đi.

Hôm sau, hai người cùng nhau quay về Nguyệt Thượng Phường thu dọn đồ đạc.

Nguyệt Thượng Phường vốn là nhạc phường nổi danh nhất kinh thành, quan lại quyền quý ra vào rất nhiều, luôn có thể nghe được tin tức sớm nhất trong triều đình.

Vì vậy, chuyện Tống gia có thể bị oan uổng cũng đã lan truyền khắp Nguyệt Thượng Phường.

Bao gồm cả việc Tống Mộ Vân bị Đại hoàng tử bắt cóc, sự việc ầm ĩ tới mức cuối cùng khiến Đại hoàng tử bị cấm túc.

Lúc đầu chẳng ai nghĩ chuyện của Tống Mộ Vân có thể ảnh hưởng đến Đại hoàng tử. Đó là con trai thiên tử, bắt một kỹ nữ trong sản nghiệp nhà mình thì đã sao?

Đừng nói là bắt, dù có gϊếŧ rồi thì sao chứ?

Thế mà kết cục lại là Đại hoàng tử bị cấm túc nửa năm không được bước ra ngoài, còn vụ án của nữ nhạc này lại phải xét xử lại. Việc này đã lật đổ nhận thức "dân không đấu lại quan" của không ít dân thường.

Xe ngựa của hai người dừng lại bên ngoài, Khương Dao nắm tay Tống Mộ Vân quay về Nguyệt Thượng Phường. Mụ tú bà vừa thấy hai người bước vào liền giật mình hoảng sợ, đến khách cũng không tiếp nổi, vặn eo chạy mất dạng vào trong.

Tống Mộ Vân thấy vậy, ngẩng đầu, trong mắt thoáng chút nghi hoặc, khẽ hỏi Khương Dao:

"Tú bà sao lại sợ nàng đến vậy?"

"Hừ, ta từng nói với bà ta, nếu dính líu đến việc nàng bị bắt cóc, ta sẽ không tha. Giờ chắc là sợ rồi đấy. Lá gan nhỏ thế mà cũng dám động đến người của ta."

Khương Dao bật cười khinh thường.

Khuôn mặt trắng mịn của Tống Mộ Vân ửng hồng, ngượng ngùng đẩy nhẹ Khương Dao:

"Nàng nói bậy gì đấy, ai là người của nàng chứ?"

Nàng vốn hay thẹn thùng, còn Khương Dao thì chẳng biết ngượng là gì, giơ tay ôm người ta vào lòng, vòng tay qua bờ vai tròn trịa khẽ bóp, cố tình làm ra vẻ không hài lòng, đôi mắt đen sáng rực ánh cười nhìn Tống Mộ Vân:

"Sao thế, giờ lại muốn rạch ròi với ta à?"

Tống Mộ Vân cúi đầu, không dám nói gì.

Môi mím nhẹ, khẽ cắn.

Tay Khương Dao lại không an phận, trượt xuống eo thon mảnh kia:

"Tặc, eo ta cũng sờ rồi, còn không phải là người của ta sao?"

Nàng hạ giọng rất nhỏ, chỉ đủ hai người nghe thấy.

Mặt Tống Mộ Vân càng đỏ hơn, không kìm được mà nghĩ: phải chăng nàng ấy đang ám chỉ điều gì?

Nhưng vừa nghĩ xong lại tự nhắc nhở bản thân: chắc là mình nghĩ nhiều rồi, Khương Dao không có suy nghĩ gì đâu… nàng ấy hoàn toàn không biết gì cả…

Tống Mộ Vân ở Nguyệt Thượng Phường đã lâu, nhưng đồ đạc lại không nhiều. Những y phục do phường mua cho nàng, nàng chẳng thích nên đều không cần, chỉ còn vài món trang sức và vài thứ nhỏ nàng tự mua.

Khương Dao sức lực lớn, đem những món nặng tự mình xách, chỉ để lại vài món nhẹ nhàng cho Tống Mộ Vân.

Tống Mộ Vân nhìn mấy hộp trang sức trước mặt, thầm nghĩ: nàng ấy luôn đối xử với ta tốt như vậy.

Mái tóc dài lay nhẹ bên má, che đi một phần đôi mắt đẹp như phủ sương mờ của thiếu nữ nhỏ tuổi.

Hai người đang thu dọn thì Yên Cấm nghe tin chạy tới. Nàng mặc váy đỏ yêu mị, lượn eo đứng tạo dáng quyến rũ ở cửa nhìn hai người một lúc, thấy không ai để ý đến mình, đành phải đưa tay gõ cửa gây sự chú ý.

Lúc ấy Khương Dao vẫn đang cúi đầu dọn đồ, từng quân cờ được nàng tỉ mỉ thu lại, chỉ có Tống Mộ Vân quay đầu nhìn thấy nàng ấy, liền gọi:

"Yên Cấm tỷ tỷ, sao tỷ lại tới đây?"

Yên Cấm khẽ nhếch môi đỏ mọng, dáng người uyển chuyển, mỉm cười bước vào. Tay nàng khẽ vẫy chiếc khăn tay thêu hoa đào tinh xảo, lập tức hương thơm lan tỏa khắp phòng:

"Nghe người ta nói muội về rồi nên tỷ tới xem. Là sắp đi rồi sao?"

"Ừm, Mộ Vân ở Nguyệt Thượng Phường thời gian qua, đa tạ Yên Cấm tỷ tỷ đã chăm sóc." Tống Mộ Vân khẽ khom người.

Yên Cấm xua tay:

"Ôi chao, tỷ có chăm sóc gì đâu. Khương đại tiểu thư mới là người thật sự chăm sóc muội đấy. Tỷ đã nói rồi, đi theo Khương tiểu thư là đúng đắn."

Xem xem, mới đó mà đã đưa người ta ra khỏi Nguyệt Thượng Phường rồi.

Ngoài Tống Mộ Vân ra, nàng chưa từng thấy nữ tử nào sa vào nơi này mà còn có thể chính đại quang minh rời đi.

Thật khiến người ta ngưỡng mộ.

Yên Cấm thầm nghĩ, đôi mắt quyến rũ ngước lên, nhìn từ trên xuống dưới lưng Khương Dao, rồi chợt nói:

"Mộ Vân, nếu thật lòng muốn cảm ơn tỷ, thì có chuyện gì cũng nhớ bảo Khương tiểu thư đến Nguyệt Thượng Phường chơi với tỷ nha. Nghe nói nàng ấy còn chưa nếm thử mùi vị nữ nhân?"

Khương Dao: ???

Tống Mộ Vân: ???!!!

Tỷ vừa nói là tỷ không chăm sóc ta cơ mà!

Nàng theo bản năng ngẩng đầu nhìn Khương Dao, đúng lúc chạm phải ánh mắt ngạc nhiên của nàng ấy.

Khương Dao biết Nguyệt Thượng Phường là nơi nào, nhưng đây là lần đầu tiên… có người tự mình đề xuất chuyện ấy trước mặt nàng. Cả người nàng đều sững sờ.

Giây tiếp theo, chỉ nghe Tống Mộ Vân dứt khoát từ chối:

"Không được!"

Ngữ khí kiên quyết, không cho thương lượng, sắc mặt cũng lạnh băng.

Không hiểu sao trong lòng Khương Dao lại thấy dễ chịu hơn, quay đầu tiếp tục thu dọn đồ đạc.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

276896823-256-k444666-1
Ân sủng của tạo hoá
Tháng 8 30, 2026
bhtt-edited-du-tinh-kha-dai-man-nhien-255669748-1
Dư Tình Khả Đãi
Tháng 6 18, 2025
CHỊ CHỒNG, MAU ĐẾN YÊU EM_truyenles.net
CHỊ CHỒNG, MAU ĐẾN YÊU EM
Tháng 8 7, 2025
Em ấy thuộc về tôi_truyenles.net
Em ấy thuộc về tôi
Tháng 7 2, 2025
Truyện Les Hay
song-tu-xu-nu-lesbian-to-se-co-quen-cau-191922833
Tớ sẽ cố quên cậu.
part7 Tháng 9 22, 2025
part6 Tháng 9 22, 2025
Gấu Nho – Ngọc Lan X Thùy Trang
Chương 27 Tháng 1 8, 2026
Chương 26 Tháng 1 8, 2026
Tôi lại say đắm cô giáo cấp 2 của tôi rồi!!!
Chương 54 Tháng 4 3, 2026
Chương 53 Tháng 4 3, 2026
gl-tieng-hat-nguoi-thuong-378844694
Tiếng Hát Người Thương
Chương 47 Tháng 6 21, 2025
Chương 46 Tháng 6 21, 2025
TÔI CẦN BỜ VAI, CẬU CẦN MỘT CÁNH TAY_truyenles.net
TÔI CẦN BỜ VAI, CẬU CẦN MỘT CÁNH TAY
CHƯƠNG 18 Tháng 7 8, 2025
CHƯƠNG 17 Tháng 7 8, 2025
TIÊU CHUẨN DỰNG VỢ GẢ CHỒNG
Chương 71 Tháng 10 1, 2025
Chương 70 Tháng 10 1, 2025
Phim Giả Tình Thật
Chương 55 Tháng 2 10, 2026
Chương 54 Tháng 2 10, 2026
Cô giáo chung trọ
Chương 45 Tháng 4 25, 2026
Chương 44 Tháng 4 25, 2026
Chị Ấy Không Yêu Tôi_truyenles.net
Chị Ấy Không Yêu Tôi
chương 17 Tháng 8 22, 2025
chương 16 Tháng 8 22, 2025
63926932-256-k270494
Tôi là bác sỹ phụ khoa
Chương 7 Tháng 7 19, 2026
Chương 6 Tháng 7 19, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved