Nội dung truyện
Cũng tại cái mỏ tài lanh của tôi. Chỉ là lúc đó Aeri đang khen Minjeong, bảo là ai mà yêu được cô ấy chắc là xuất chúng lắm. Weo, và bạn biết đấy, với cái bản tính thích khoe khoang của tôi thì…
Đến khi mà nghĩ lại thì mọi chuyện đã được cái mồm của tôi dẫn đi ra ngoài khơi xa. Vậy nên Aeri cứ lấy chuyện đó ra chọc rồi uy hiếp cái thân già tội nghiệp này.
Tôi đang gặp rắc rối lớn.
Nhân viên mới đó và tôi có duyên trời định. Chả là cách đây một tuần tôi có vô tình đi dạo thì thấy một đứa nhỏ đang khóc vì vì bị lạc. Với cái bản tính hay lo chuyện bao đồng à không… với cái bản tính tốt bụng của tôi thì đương nhiên không thể không giúp.
Vậy là tôi giúp cậu nhóc đó tìm chị của mình. Mà người đó chính là nhân viên mới mà bây giờ tôi gặp. Tôi chẳng nhớ nổi mặt đâu, nhưng vì người ta nhận ra tôi trước.
Tại sao lại gọi là rắc rối ấy hả? Vì lý do này đây, con người kỳ cục kia cứ bám lấy tôi từ hôm qua đến giờ.
“Số cậu đào hoa nhỉ =)))) hết trưởng phòng rồi đến em này :v”
“Im ngay cho tôi trước khi mắt cậu đỏ lên nha Aeri, tôi đang mệt mỏi lắm đây.”