Nội dung truyện
Dưới làn sương mù giăng bảng lảng, ngay bên cạnh vách tường ngăn cách hai nhà, một bóng dáng cao ráo đã đứng đó từ lúc nào. Trình Diệp Hạ hôm nay mặc một chiếc quần tây đen tuyền phẳng phiu, phối cùng áo hoodie xám rộng thùng thình để chắn gió, hai tay đút sâu vào túi quần, chân thong thả nhịp nhịp trên vỉa hè. Mái tóc đuôi ngựa buộc cao khẽ lay động trong gió sớm. Đôi mắt đen nhánh của cô hoàn toàn tỉnh táo, không có một chút ngái ngủ nào, nhìn thẳng về phía nàng.
“Cậu… sao lại dậy sớm thế này?” Thẩm Tịnh Chi ngơ ngác hỏi, bước chân vô thức tiến lại gần.
Trình Diệp Hạ thong thả rút một tay ra khỏi túi quần, hất cằm về phía chiếc xe ô tô của nhà họ Thẩm đang nổ máy chờ sẵn ở lề đường, giọng điệu vẫn cố duy trì vẻ lười biếng bướng bỉnh: “Thì… tối qua ngủ sớm quá nên sáng nay bị tỉnh giấc thôi. Tiện đường ra tiễn lớp trưởng đại nhân đi chinh chiến, xem dải ruy băng của tôi có linh nghiệm không.”