Mỗi Ngày Nữ Chính Đều Muốn Độc Chiếm Ta - Chương 54
Đêm lạnh như nước, ánh trăng bạc len lỏi qua khe cửa chạm khắc, hắt lên mặt sàn một vệt sáng lung linh. Trong không gian tĩnh mịch, hương trầm phảng phất quyện cùng mùi hoa tử đằng thanh tao, nồng đượm. Lâm Vãn Thanh nằm cuộn mình trên đệm gấm, mồ hôi lạnh rịn ra thấm ướt vạt áo lót mỏng manh, tựa như một đóa hoa xuân bị sương giá vùi dập.
Thần trí nàng vốn là một bãi chiến trường, nơi những mảnh ký ức vỡ vụn đang bị một thế lực hắc ám gặm nhấm, nuốt chửng. Nàng gắng gượng gượng dậy, đôi tay run rẩy với lấy chén trà lưu ly trên kỷ gỗ, song chỉ vừa chạm khẽ, chén sứ đã tuột khỏi tay, rơi xuống đất vỡ tan thành trăm mảnh, âm thanh chói tai vang vọng trong điện vắng.
"Tiểu Nhất… ngươi… ngươi còn đó chăng?"
Giọng nàng khàn đặc, thều thào gọi. Song, đáp lại chỉ là sự tịch mịch rợn người. Linh thú hộ mệnh trong tâm thức đã hoàn toàn bặt vô âm tín, để lại nàng đơn độc giữa vùng đất hoang vu của ý thức.
Cánh cửa gỗ khẽ đẩy ra, một bóng hình yểu điệu lướt vào. Tạ Dao Quang vận một bộ y phục màu tím sẫm, tà áo thêu hoa sen chìm khẽ lay động theo từng bước chân. Nàng không còn vẻ khuê các đoan trang thường ngày, thay vào đó là nét lạnh lùng, bí ẩn
"Tỷ tỷ, đến giờ rồi."
Lâm Vãn Thanh ngước mắt nhìn, đáy mắt vốn dĩ đầy uất hận giờ đã nhuốm vẻ mơ hồ, như mặt hồ phẳng lặng bị khuấy động bởi những luồng tà phong
Dao Quang mỉm cười, nàng ngồi xuống mép giường, tay nâng chiếc hộp gỗ tử đàn tinh xảo. Bên trong, một đóa sen trắng tạc từ băng tinh đang tỏa ra luồng hàn khí nhàn nhạt.
"Chỉ cần tỷ dùng nó, mọi ưu phiền về Tiêu lang, về Tống thiếu chủ đều sẽ tan thành mây khói. Từ nay, lòng tỷ sẽ chẳng còn đau khổ, vì trong ấy… chỉ duy nhất có muội."
Nàng cầm đóa sen băng, nhẹ nhàng đặt lên đôi môi khô khốc của Lâm Vãn Thanh. Dẫu bản ngã trong thâm tâm vẫn đang điên cuồng gào thét phản kháng, song thân xác nàng lại trái ngược hoàn toàn. Đôi môi nàng tự chủ hé mở, đón lấy đóa sen băng tan chảy, hóa thành dòng cam lộ lạnh buốt chảy xuôi theo cổ họng.
Cảm giác mát lạnh tràn qua thực quản, kế đó là luồng hỏa thiêu đốt rạo rực khắp lục phủ ngũ tạng. Lâm Vãn Thanh ngửa cổ ra sau, yết hầu phát ra tiếng rên rỉ nghẹn ngào, đôi mắt phủ một tầng hơi nước mịt mờ.
Tạ Dao Quang vuốt ve gương mặt ửng hồng vì cổ độc của nàng, giọng nói như lời chú ngữ mê hoặc:
"Đúng, hãy buông bỏ hết đi. Tỷ không cần phải gánh vác thế sự. Chỉ cần làm Vãn Thanh của riêng muội, mãi mãi trong vòng tay này là đủ."
Ánh nến vụt tắt. Trong bóng tối mênh mông, sợi chỉ đỏ vô hình vốn đã thắt chặt lấy cổ tay nàng, nay như ăn sâu vào từng khớp xương. Lâm Vãn Thanh đưa tay lên, những ngón tay thon dài vô thức lần tìm vòng eo thon của Tạ Dao Quang, siết chặt lấy như kẻ chết đuối vớ được cọc gỗ.
Trong tiềm thức, tiếng gào thét của bản ngã cuối cùng cũng tắt lịm. Những bóng hình xưa cũ hiện lên rồi tan biến vào hư không, chỉ còn lại bóng dáng Tạ Dao Quang – kẻ đã giam cầm, nhưng cũng là kẻ duy nhất tồn tại trong thế giới mới của nàng.
Nàng rúc sâu vào lòng Dao Quang, thốt lên bằng chất giọng trong trẻo, không chút tạp niệm:
"Dao Quang… ta… ta chỉ còn có muội."
Tạ Dao Quang mỉm cười trong màn đêm, đôi mắt ánh lên tia sáng của kẻ đã đoạt được kho báu quý giá nhất nhân gian. Nàng cúi xuống, hôn lên vầng trán Vãn Thanh một cách thành kính, tựa như đang đánh dấu chủ quyền vĩnh viễn lên vật sở hữu của riêng mình.
====
Tiếng gào thét của Tiểu Nhất còn chưa dứt, một vệt sáng bạc lạnh lẽo tựa như lưỡi đao vô hình đã chém ngang qua không gian ý thức.
Rắc.
Âm thanh thanh mảnh mà tàn nhẫn, tựa hồ tiếng một sợi đàn cầm đứt đoạn giữa đêm trường. Toàn bộ những hàng chữ đỏ rực vốn đang điên cuồng nhấp nháy bỗng chốc cứng đờ, rồi đồng loạt lịm tắt.
【Cảnh báo… Lỗi nghiêm trọng… Không thể xác định…】
Những dòng dữ liệu vốn dựng thành thành trì bảo vệ ký chủ giờ đây tan rã, hóa thành vô số đốm bụi huỳnh lụi tàn trong bóng tối. Tiểu Nhất run rẩy, lần đầu tiên kể từ ngày được tạo ra, nó thấu tận tâm can sự sợ hãi
【Không… Không thể… Ta là hộ vệ, ta phải bảo vệ người…】
Nhưng hư không vẫn câm lặng. Bóng tối cuồn cuộn đổ ập đến, gặm nhấm từng dòng mã, từng mảnh ký ức, từng chức năng vận hành cuối cùng. Giữa vùng đất hoang vu đang dần sụp đổ, chỉ còn sót lại một điểm sáng nhỏ nhoi, lay lắt như ánh nến trong cơn cuồng phong.
Tiểu Nhất gắng gượng vươn tới, bàng hoàng nhận ra đó là mảnh ý thức cuối cùng của Lâm Vãn Thanh. Trong điểm sáng ấy, không còn bóng dáng của thế giới cũ, không còn nhiệm vụ sinh tồn, chỉ có hình ảnh một thiếu nữ vận y phục trắng, đứng dưới tán hoa quỳnh, nụ cười dịu dàng đến nao lòng là Tạ Dao Quang.
【Ký chủ… Người… người vẫn còn đó chứ?】
Một hồi lâu, giọng nói mơ hồ như vọng về từ cõi xa xăm nhất đáp lại, nhẹ bẫng và vô tư:
"Dao Quang…"
Tiểu Nhất chết lặng.
"Muội ấy đang ở đâu? Ta phải đi tìm muội ấy… Muội ấy sẽ lo lắng nếu ta đi lâu quá…"
Từng từ, từng chữ, tất thảy đều chỉ hướng về một người duy nhất. Tiểu Nhất chợt hiểu ra một sự thật đau đớn đến tận cùng:
Tâm Liên không đơn thuần là xóa sạch ký ức, nó đã thâm nhập vào bản nguyên, biến nàng trở thành một vật sở hữu thuần túy. Ngay cả bản ngã cũng đã bị "Tâm Liên" bẻ cong, vặn xoắn thành một thứ tình cảm cuồng dại đến mù quáng.
【Ký chủ… người quên hết rồi sao? Nhiệm vụ của người… người không nhớ gì nữa ư?】
Điểm sáng khẽ dao động, như một tiếng thở dài nhẹ nhõm:
"Quên gì cơ?"
Khoảng lặng kéo dài bao trùm lấy hư không, rồi nàng lại khẽ cười, một nụ cười rạng rỡ và thuần khiết đến đáng sợ:
"Ta không biết quên điều gì cả. Ta chỉ nhớ… ta rất thích Dao Quang."
Đó là lời cuối cùng Tiểu Nhất nghe được trước khi bóng tối khép lại, nuốt chửng tia sáng yếu ớt kia vào cõi vĩnh hằng. Trong sự tĩnh lặng tuyệt đối, những dòng thông báo cuối cùng hiện lên, run rẩy rồi dần mờ ảo:
【Kết nối với ký chủ… gián đoạn hoàn toàn.】
【Hệ thống 1314… cưỡng ép tiến vào trạng thái ngủ đông.】
【Khởi động chu trình tự sửa lỗi… chờ ngày thức tỉnh.】
===
p/s: tự nhiên thấy sợ ma.