Nằm Mơ Cũng Muốn Cùng Nàng Ly Hôn - Chương 15
Nghe lời dặn của Giang Vân Quyển, lão Hà do dự hỏi: "Cô chủ… cô nói thật sao?"
Giang Vân Quyển không trả lời, cô chỉ nhìn Văn Khuynh rồi nhắc lại:
"Văn Khuynh, xuống xe đi."
Văn Khuynh cúi đầu, khẽ đáp: "Ồ…"
Sau đó cô ngoan ngoãn tháo dây an toàn rồi xuống xe, suốt quá trình đó, Văn Khuynh không khóc, cũng không làm ầm ĩ. Sự im lặng này khiến Giang Vân Quyển dần dần cau mày, cô trầm mặc một lúc, rồi dịu giọng vẫy tay: "Lại đây."
Nhưng Văn Khuynh đứng yên, nhìn cô, giọng thờ ơ: "Không."
Giang Vân Quyển hơi sững lại: "Cô nói gì?"
Văn Khuynh gật đầu: " tôi muốn rời đi."
Nói xong, nàng quay người, bước dọc theo lề đường, đúng vậy, cô thật sự muốn rời đi, cô không thể chịu đựng Giang Vân Quyển thêm nữa, cô cũng lười phải đối phó với người phụ nữ này.
Từ chuyện 2 tỷ ban đầu, đến chuyện bật điều hòa, những quyết định Giang Vân Quyển lúc nào cũng vô lý. Cô đột nhiên cảm thấy kiếp trước mình chắc chắn đã hủy diệt thế giới, nếu không thì tại sao kiếp này lại xui xẻo đến vậy? Cô kết hôn với một tổng tài bá đạo, nhưng tổng tài này lại bắt cô trả lại 2 tỷ, bây giờ thậm chí còn không bật điều hòa cho cô!
Trời ơi, càng nghĩ,cô càng buồn, tại sao cô lại thảm đến mức này?Cô đào đâu ra 2 tỷ chứ?! cuối cùng cô quyết định mặc kệ tất cả. Thôi thì…bỏ cuộc luôn đi.
Cô không còn muốn quan tâm đến tương lai đen tối của Giang Vân Quyển nữa.Nếu Giang Vân Quyển muốn đi theo con đường phản diện và hủy diệt vũ trụ thì cứ để cô ta làm! Văn Khuynh bước vô định dọc theo lề đường. Xe cộ qua lại, người đi bộ vội vã, ai cũng mang vẻ mặt mệt mỏi, cô đột nhiên cảm thấy cả thế giới đều đang khổ sở, và cô đặc biệt khổ sở.
Đúng lúc đó điện thoại reo.
"Chúc mừng tài lộc—
Chúc mừng phát tài—
Người giỏi nhất đến đây—
Người kém cỏi mau đi—
Lịch sự chưa bao giờ sai—"
Văn Khuynh lấy điện thoại ra, Giang Vân Quyển gọi, Văn Khuynh lập tức cúp máy, ba giây sau điện thoại lại reo, cô lại cúp máy, thật ra ngay cả cô cũng không biết mình đang giận điều gì, thông thường khi người ta tức giận ai đó, là vì đã đặt kỳ vọng vào người đó, khi kỳ vọng không được đáp lại thì sẽ thất vọng. Nhưng cô thất vọng vì Giang Vân Quyển ở điểm nào? cô thậm chí không thích cô ta.
Đúng lúc đó một chàng trai trẻ đi ngang qua, nh ta cúi đầu xem video trên điện thoại, trong video vang lên một giọng đầy phẫn nộ: "Tôi chỉ thèm khát thân thể của cô ta thôi!!"
Văn Khuynh rùng mình, nghĩ lại thì cô đúng là có chút hấp dẫn thể xác với Giang Vân Quyển, nhưng cô cũng biết rất rõ ba ngày nữa, nữ chính chính thức của truyện sẽ xuất hiện, nếu cô thật sự ngủ với Giang Vân Quyển thì cốt truyện sẽ hoàn toàn sụp đổ.
Văn Khuynh nhìn khoảng không trước mặt rồi lẩm bẩm: "Hệ thống chết tiệt…"
Không có phản hồi, vô thử gọi lại:
"Như Hoa, cô có ở đó không?"
Ngay lập tức một giọng máy móc vang lên trong đầu:
[Xin chào chủ nhân, hệ thống bạn đang gọi hiện không nằm trong vùng phủ sóng của không gian này, vui lòng thử lại sau.]
Văn Khuynh: "…"
Giọng máy tiếp tục: [Nhắc nhở thân thiện: Nếu gặp sự cố, vui lòng giữ bình tĩnh, nếu gặp nguy hiểm đến tính mạng, vui lòng tự gọi 110.]
Văn Khuynh: "…"
Vừa đi cô vừa thở dài: " Haiz… cái thế giới ngu ngốc này."
Đúng lúc đó một giọng nói khác vang lên bên cạnh: "Haiz … cái thế giới ngu ngốc này!"
Văn Khuynh giật mình, cô quay đầu theo hướng âm thanh, đó là một người phụ nữ, cô ta đội mũ lưỡi trai, đeo khẩu trang đen, mặc áo sơ mi họa tiết rồng sặc sỡ cùng quần jean hip-hop rộng thùng thình, trông rất giống một cô gái cá tính nổi loạn. nhưng Văn Khuynh vẫn có thể nhận ra từ vóc dáng xinh đẹp và đôi mắt đào dịu dàng lộ ra sau khẩu trang đây chắc chắn là một mỹ nhân.
Hai người cùng dừng lại.
"Cô…"
"Cô…"
Cả hai đồng thời lên tiếng, ánh mắt chạm nhau, không khí có chút ngượng ngùng, người phụ nữ bước lại gần, ho nhẹ rồi hỏi: "em vừa chửi ai vậy?"
Văn Khuynh thở dài: "Tôi còn chửi ai được nữa…"
Cô lập tức nghĩ đến:khoản nợ 2 tỷ của cha mình Giang Vân Quyển keo kiệt và cái hệ thống vô dụng : "Tôi đang chửi đồng nghiệp ngu ngốc của tôi, lúc cần thì không bao giờ xuất hiện. Tôi gọi mười lần thì tám lần không bắt máy. Còn vợ tôi thì bắt tôi trả nợ, lại còn càng ngày càng keo kiệt, hậm chí không bật điều hòa cho tôi nữa, tôi xui xẻo thật, sao còn trẻ mà tôi đã phải lo vấn đề tiền bạc thế này?"
Nghe xong người phụ nữ lập tức phấn khích như gặp tri kỷ: " tôi cũng vậy!!"
Văn Khuynh tò mò: "Chị bị gì? Vợ chị cũng bắt chị trả nợ à?"
Người phụ nữ trợn mắt: "Không hẳn…" người phụ nữ lại phàn nàn:"Ông chủ ngu ngốc của tôi bắt tôi đi dự tiệc cocktail với ông ta, đừng tưởng tôi không biết ông ta đang nghĩ gì, rất có thể ông ta sẽ bỏ thuốc vào đồ uống của tôi, rồi ngủ với tôi, em nói xem có ghê tởm không?!"
Văn Khuynh lập tức nổi giận: "Đúng là tên khốn! Ghê tởm thật!"
Người phụ nữ thở dài : "Tôi cũng muốn nghỉ việc lắm, nhưng tôi đã hứa với gia đình sẽ theo đuổi ước mơ. Bây giờ quan hệ với họ cũng không tốt, nếu tôi bỏ cuộc chắc chắn họ sẽ cười nhạo tôi mất…"
Văn Khuynh suy nghĩ một lúc rồi nghiêm túc nói: "tôi không thể tiếp tục dung túng loại quy tắc ngầm này được, một khi đã xảy ra một lần, sau này chắc chắn sẽ còn xảy ra nữa, chị nên xin nghĩ đi."
Người phụ nữ cười khổ. "Không đơn giản như vậy đâu …Hồi đó tôi còn trẻ, lại quá ngây thơ, lúc ký hợp đồng tôi không đọc kỹ, cứ thế ký luôn hợp đồng hai mươi năm với công ty. Bây giờ nếu muốn hủy hợp đồng, ông chủ ngu ngốc kia chắc chắn sẽ làm khó tôi. Tiền bồi thường lại quá lớn, tôi không thể kiếm đủ trong thời gian ngắn, nên chuyện này thật sự rất khó."
Văn Khuynh thở dài; "Tôi cũng vậy, tôi cũng muốn ly hôn với vợ, nhưng gia đình tôi nợ cô ấy quá nhiều tiền, ly hôn đâu có dễ như vậy."
Người phụ nữ thở dài một hơi: "Thật hiếm khi gặp được người nghèo khổ bất hạnh giống như chúng ta!"
"Đúng rồi!" Văn Khuynh vỗ tay một cái. "Có câu nói gì nhỉ? Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, vô duyên đối diện bất tương phùng! Chúng ta, bắt tay nào!"
Người phụ nữ lập tức chìa tay ra: "Hy vọng cả hai chúng ta đều có thể thuận lợi giải quyết rắc rối của mình, chị có thể thời chấm dứt hợp đồng thành công!"
"Chị nhất định làm được!" Văn Khuynh bắt tay với cô, miệng lẩm bẩm: "A Di Đà Phật… cầu trời phù hộ cho con ly hôn với Giang Vân Quyển thành công"
Văn Khuynh : " Từ hôm nay trở đi, chúng ta chính là chị em tốt!"
"Đúng đúng!" Người phụ nữ vô cùng kích động: "Cuối cùng tôi cũng gặp được người cùng cảnh ngộ rồi! Từ hôm nay trở đi, chúng ta là chị em cùng chung hoạn nạn!"
Ngay khi hai người cảm thấy vô cùng hợp ý, chuẩn bị chính thức kết nghĩa chị em, điện thoại của Văn Khuynh đột nhiên reo lên, là một số lạ, Văn Khuynh lùi sang một bên vài bước rồi nghe máy, đầu dây bên kia vang lên giọng nói do dự của một người đàn ông:
"Thưa phu nhân, Giang tổng nhờ tôi hỏi cô, khi nào cô quay lại, cô chủ nói sẽ đợi cô ở trước khách sạn."
Văn Khuynh hừ một tiếng "Bảo cô ấy là tôi không quay lại!"
"Nhưng thưa phu nhân…" Lão Hà ngập ngừng, "cô chủ còn nhờ tôi chuyển lời với cô một chuyện."
Thái độ của Văn Khuynh rất kiên quyết: "Cô ấy nói gì cũng không quan trọng!"
Lão Hà : "cô chủ nói tối nay có chương trình bốc thăm trúng thưởng, giải nhất là ba mươi triệu."
"Cái gì?!" Văn Khuynh lập tức đứng sững, giống như người vừa được hồi sinh: "Ba… ba mươi triệu?! Thật sao?!"
"Vâng…" lão Hà cẩn thận hỏi lại: "Vậy cô vẫn quay lại chứ?"
Văn Khuynh mừng rỡ như điên : "Quay! Tất nhiên phải quay rồi!! Tôi lập tức quay lại ngay!!"
Và rồi đột nhiên Văn Khuynh nhớ ra điều gì đó, vội vàng dặn: "Ông nhớ nói giúp tôi với cô ấy rằng tôi yêu cô ấy nhất! Cô ấy chính là người tôi yêu nhất trên đời! Tôi muốn ở bên cô ấy cả đời!! Nhất định phải nói giúp tôi đấy!"
Lão Hà cung kính gật đầu : "Vâng, thưa phu nhân, tôi sẽ chuyển lời cho cô chủ."
Sau khi cúp điện thoại, tâm trạng Văn Khuynh bỗng trở nên cực kỳ tốt, mọi buồn bã và đau khổ lúc nãy dường như tan biến sạch sẽ, gay cả không khí xung quanh cũng thoang thoảng mùi Nhân dân tệ. Nhưng đột nhiên cô cảm thấy có gì đó không ổn. Văn Khuynh quay đầu lại, quả nhiên nhìn thấy người phụ nữ kia đang dùng ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào mình.
Văn Khuynh ho khan một tiếng, cẩn thận lựa lời: chị có thể để tôi giải thích trước không?"
Người phụ nữ nhìn cô với vẻ đau lòng và phẫn nộ, thất vọng đến tột cùng: "Em… thực sự định phản bội tổ chức của chúng ta nhanh như vậy sao?!"
Văn Khuynh: "……"