Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Nằm Mơ Cũng Muốn Cùng Nàng Ly Hôn - Chương 16

  1. Home
  2. Nằm Mơ Cũng Muốn Cùng Nàng Ly Hôn
  3. Chương 16
Prev
Next

Một bầu không khí khó xử mơ hồ dường như bao trùm xung quanh, thời tiết tháng sáu không nóng cũng chẳng lạnh, nhưng sắc mặt người phụ nữ lại có chút kỳ lạ, ánh mắt cô nhìn Văn Khuynh giống hệt như đang nhìn một người vợ phụ bạc.

Văn Khuynh khẽ lùi lại một bước, cẩn thận nói: "Có thể… để tôi giải thích trước đã không ."

Người phụ nữ lập tức đáp: "Không cần giải thích đâu,! Tôi hiểu rồi!"

Văn Khuynh ngẩn ra: "Chị hiểu cái gì?"

Người phụ nữ thở dài, vẻ mặt đầy cảm thông: "Dù sao tôi cũng chỉ là người ngoài, thật ra không nên xen vào chuyện tình cảm của em và vợ em. Tôi hiểu em chắc chắn có nỗi khổ riêng, mỗi gia đình đều có chuyện của mình, em cứ tự quyết định đi."

Văn Khuynh bĩu môi, gật đầu; "Cảm ơn chị đã thông cảm."

Người phụ nữ vẫn không nhịn được nói thêm: "Nhưng mà , tôi vẫn muốn khuyên em một câu. Nếu cô ấy đối xử không tốt với em, tốt nhất nên cân nhắc ly hôn càng sớm càng tốt, cứ kéo dài mãi cũng không phải cách."

Văn Khuynh khẽ gật đầu. "Ừ, cảm ơn lời khuyên của chị. Thật ra tôi cũng luôn mơ được ly hôn với cô ấy… chỉ là vừa rồi cô ấy mới phát hiện mình mắc bệnh nan y."

Người phụ nữ khựng lại: "Hả? Sao cơ?"

"Ừ." Văn Khuynh gật đầu, nói tiếp, "Vừa rồi tài xế gọi điện cho tôi, ông ấy nói hai ngày rưỡi nữa cô ấy phải vào phòng chăm sóc đặc biệt để phẫu thuật. Thậm chí còn có khả năng bị tổn thương não mất trí nhớ."

Người phụ nữ sững sờ: "Trời ơi… đáng sợ vậy sao?"

Văn Khuynh thở dài. "Nếu cô ấy thật sự mất trí nhớ, chắc chắn sẽ quên tôi. Vì vậy trước khi phẫu thuật, cô ấy muốn gặp tôi lần cuối."

Người phụ nữ lộ vẻ thương cảm, Văn Khuynh nói tiếp, giọng đầy chân thành:

"Cho nên, tôi thật sự phải đi rồi, mong chị hiểu cho tôi, tôi tuyệt đối không phản bội tổ chức của chúng ta đâu!"

Người phụ nữ gật đầu lia lịa; "Ừ, ừ, ừ! Em không cần nói nữa đâu, tôi hiểu rồi!"

Văn Khuynh thở dài.

"Mặc dù gần đây cô ấy càng lúc càng keo kiệt với tôi, mặc dù tôi rất muốn ly hôn, nhưng khi đối diện với một người mắc bệnh nan y như vậy, tôi thật sự không nỡ…"

"Tôi hiểu! Tôi hiểu hết!" Người phụ nữ nhìn cô bằng ánh mắt đầy ngưỡng mộ.

"Dù cô ta đối xử lạnh nhạt với em, em vẫn không nỡ rời bỏ lúc cô ta gặp nạn, tôi quyết định rồi, em sẽ làm người chị em tốt của tôi!"

Văn Khuynh; "Ừm… rất vui được quen chị."

Người phụ nữ đột nhiên hỏi: "À đúng rồi, tôi vẫn chưa biết tên em."

Văn Khuynh đáp: "Tôi tên là Văn Khuynh."

Người phụ nữ khựng lại, ánh mắt thoáng hiện một tia tò mò: "Văn Khuynh?"

Văn Khuynh gật đầu: "Ừ, 'Văn' trong văn học, 'Khuynh' trong khuynh quốc khuynh thành, còn chị?"

Sắc mặt người phụ nữ nhanh chóng trở lại bình thường: "Tôi tên là Mộng Mộng."

"Mộng Mộng?" Văn Khuynh bật cười trêu, "Tên nghe lạ thật, nghệ danh à?"

Người phụ nữ mỉm cười: "Không phải đâu, chỉ là biệt danh thôi, ai cũng gọi tôi như vậy, hay chúng ta kết bạn WeChat đi, sau này tiện liên lạc."

Văn Khuynh lập tức gật đầu: "Được."

Hai người lấy điện thoại ra, nhanh chóng kết bạn WeChat, người phụ nữ như nhớ ra điều gì đó, nói thêm: "Tài xế của tôi đang ở gần đây, hay tôi gọi ông ấy đến đưa em về? Như vậy sẽ nhanh hơn."

Văn Khuynh vội xua tay: "Không cần đâu, vợ tôi đang đợi ở đường Vân Tiêu bên kia, gần lắm, đi bộ một lát là tới."

Người phụ nữ lập tức tức giận: "Đúng là quá đáng! Vợ em thật sự không biết thương người. Không cho ai đến đón thì thôi, lại còn bắt em đi bộ, quá đáng thật!"

Văn Khuynh suy nghĩ một chút rồi nói:

"Chắc là vì lo tốn tiền xăng, nên ngay cả điều hòa trong xe cô ấy cũng không bật."

Người phụ nữ càng tức hơn: "Tôi vẫn khuyên em nên ly hôn đi!"

Văn Khuynh thở dài, lắc đầu: "Thôi, đợi thêm chút nữa, dù sao hai ngày nữa cô ấy cũng có khả năng bị thiểu năng trí tuệ rồi, đợi cô ấy ngốc đi, lúc đó ly hôn cũng dễ hơn."

Người phụ nữ: "……"

"…Vậy được rồi, chúc em sớm ly hôn với người vợ thiểu năng trí tuệ của mình."

"Ừ, cảm ơn." 

Khi Văn Khuynh rời đi, người phụ nữ đứng tại chỗ nhìn theo bóng lưng cô dần khuất xa, nụ cười trên môi cô từ từ biến mất. Cô ấy vừa nói tên cô là Văn Khuynh sao? người phụ nữ trầm ngâm một lúc, rồi lấy điện thoại ra gọi một cuộc. Cô ta bấm gọi liên tục ba lần, cuối cùng người ở đầu dây bên kia cũng nhấc máy.

Sau khi cuộc gọi được kết nối, đối phương không nói gì, chỉ im lặng chờ cô mở lời trước, hiểu rõ tính cách lạnh nhạt của người kia, cô bực bội nói:

"Giang Vân Quyển, cô không thể nói trước một câu sao?"

Giọng Giang tổng lạnh lùng vang lên: "Có chuyện gì?"

Cô cười gượng, dò hỏi:

"Giang tổng, cô đang ở đâu vậy? Chúng ta đã nhiều năm không liên lạc rồi, dù sao cũng từng là bạn học đại học, là bạn thân suốt đời, đồng thời cũng là kẻ thù không đội trời chung của nhau. Tôi chỉ muốn hỏi thăm chút thôi, hiện giờ cô đang ở đâu?"

Giang Vân Quyển đáp ngắn gọn:"Ở  Đường Vân Tiêu."

Người phụ nữ lập tức kích động : "Thật sự là đường Vân Tiêu?! Trời ơi!!!"

Giang Vân Quyển "……"

Cô ta lập tức nhận ra mình phản ứng hơi quá, vội vàng chữa cháy: "À… đúng rồi, tôi nghe nói mấy năm trước cô kết hôn? Người kia có phải là con gái út của nhà họ Văn không?"

Giang Vân Quyển im lặng một chút, rồi bắt đầu mất kiên nhẫn: "Cô rốt cuộc muốn nói gì?"

Cô ta vội vàng xua tay: "Không có gì, không có gì, tôi chỉ muốn hỏi thăm sức khỏe của cô gần đây thế nào thôi. Cô… có khả năng phải vào phòng chăm sóc đặc biệt không?"

Giang Vân Quyển: "……"

Cô ta tiếp tục nói: "Tôi nghe nói vào phòng chăm sóc đặc biệt có thể khiến người ta trở nên ngốc nghếch, tôi chỉ hơi lo cho cô thôi mà…"

"Bíp—bíp—bíp—" Điện thoại bị cúp, Giang Vân Quyển đã thẳng tay tắt máy, đúng lúc đó, một chiếc xe van màu đen dừng lại trước mặt cô, cửa xe mở ra, một người quản lí của Mạnh Tử Hân từ trong xe bước xuống, vội vàng chạy tới:  "Tử Hân, cô làm gì ở đây vậy? Ông Vương vừa gọi điện giục cô mau đến, ông ấy thậm chí còn chuẩn bị cả quần áo cho cô rồi!"

Mạnh Tử Hân lạnh nhạt nói: "Tôi không muốn đi."

Người quản lí thở dài: "Tôi biết cô không muốn, nhưng chẳng phải ông Vương nói hôm nay sẽ giới thiệu cô với mấy ông lớn để bàn chuyện đầu tư cho bộ phim tiếp theo của cô sao? Toàn là nhân vật quan trọng, ngay cả ông Vương cũng không dám đắc tội."

Mạnh Tử Hân nhíu mày: "Ông ta bàn chuyện đầu tư thì liên quan gì đến tôi? Cuối cùng tiền cũng đâu phải của tôi."

Người quản lí không hài lòng : "Chẳng phải tất cả đều là vì muốn nâng đỡ cô sao? Cô cũng biết ông Vương có ý gì với cô mà."

Nghe đến hai chữ "có ý ", Mạnh Tử Hân lập tức cảm thấy buồn nôn, cô lạnh lùng nói: "Tôi đã nói rồi, tôi không đi."

"Tử Hân, nghe tôi khuyên đi, lần này cô thật sự không tránh được đâu…"

Mạnh Tử Hân thản nhiên đáp: "Vậy thì cùng nhau liều chết đi."

"Mạnh Tử Hân!!"

Cô cười khẩy: "Lần trước ông ta nhốt tôi trong văn phòng không cho ra ngoài, nếu tôi không dọa sẽ gọi cảnh sát thì chuyện đó đã không kết thúc, lần này lại muốn tôi đến khách sạn với ông ta. Ông ta muốn làm gì? Chẳng phải chỉ muốn đặt phòng rồi ngủ với tôi thôi sao?"

Người quản lí bất lực thở dài: "Nghe tôi đi… cô không có gia thế, cũng không có quan hệ chống lưng, cô lấy gì đấu với ông ta?"

Mạnh Tử Hân nhíu mày: "Ý cô là, vì tôi không có chỗ dựa nên cô sẵn sàng để ông ta bắt nạt tôi sao?"

Người quản lí nói : "Không phải ý đó, ý tôi là,  những năm qua cô đã vất vả lắm rồi, giới giải trí nhìn thì hào nhoáng, nhưng nói thẳng ra tất cả đều là vì tiền, đừng làm chuyện dại dột khi chưa thật sự cần thiết…"

Thấy cô vẫn im lặng, người quản lí tiếp tục nói: "Tôi nghe nói Giang tổng hôm nay cũng có mặt."

Mạnh Tử Hân khựng lại: "Giang tổng?"

"Giang Vân Quyển của Tập đoàn Giang thị . Tối nay cô ấy cũng sẽ đến, gần đây chẳng phải đang có tin đồn cô ấy sắp ly hôn sao? Nếu thật sự ly hôn, nếu cô có thể tiếp cận cô ấy, trở thành phu nhân nhà giàu, vậy thì cô cũng chẳng cần sợ ông Vương nữa. Hay là cô ăn mặc đẹp lên chút, biết đâu Giang tổng lại thích cô."

Mạnh Tử Hân trầm ngâm một lúc, sau đó dường như nghĩ ra điều gì đó, cô khẽ mỉm cười.

"Được, tôi đi."

Người quản lí mừng rỡ : "Thế mới đúng." Thấy Mạnh Tử Hân cuối cùng cũng thay đổi ý định, cô ta lập tức kéo cô lên xe.

.

.

Mười lăm phút sau, chiếc xe van màu đen dừng lại trước khách sạn Case, Mạnh Tử Hân đã thay xong váy dạ hội, trước khi cô bước xuống xe, đám fan đã chờ sẵn dọc hai bên đường lập tức ùa tới.

Hôm nay toàn bộ khách sạn Case đã được bao trọn, người ngoài không được phép vào, nhưng fan vẫn nghe được tin Mạnh Tử Hân sẽ xuất hiện nên đã chờ từ sớm, chỉ để nhìn thấy thần tượng của mình một lần. Đối mặt với tiếng hò reo cuồng nhiệt của fan, Mạnh Tử Hân vẫn giữ phong thái ưu nhã, cô mỉm cười ký vài tấm ảnh cho fan, sau đó được nhân viên an ninh hộ tống vào trong khách sạn.

Ngay khi bước vào sảnh, cô lập tức nhìn thấy Giang Vân Quyển đang đứng ở đó, Giang Vân Quyển liên tục nhìn đồng hồ, dường như đang đợi ai .

Ha, Cô ta vẫn giống hệt lúc còn nhỏ, cứng nhắc, nghiêm nghị, lúc nào cũng cau mày, trông vô cùng khó gần, nhưng chỉ cần nhìn thấy Giang Vân Quyển, Mạnh Tử Hân lại cảm thấy bực bội một cách khó hiểu, cô ta đang giả vờ đứng đắn cho ai xem vậy?

Mạnh Tử Hân và Giang Vân Quyển vốn là bạn từ nhỏ, hai gia đình quen biết nhiều năm, lại học cùng đại học, lẽ ra họ phải trở thành bạn rất thân. Nhưng đáng tiếc, quan điểm sống của hai người hoàn toàn trái ngược.

Giang Vân Quyển từ nhỏ đã ngoan ngoãn, luôn làm đúng theo con đường gia đình sắp đặt, là "con nhà người ta" trong mắt người lớn. Còn cô thì hoàn toàn ngược lại, từ nhỏ đã phản nghịch, nhiều lần cãi nhau với gia đình, thậm chí còn bị cha đánh bằng gậy không biết bao nhiêu lần. Mỗi lần nghe cha đem mình ra so sánh với Giang Vân Quyển, cô chỉ muốn nhảy dựng lên đập vỡ đầu cô ta!

Vì vậy, hai người không trở thành bạn thân, mà trở thành kẻ thù không đội trời chung. Đương nhiên, đó chỉ là suy nghĩ của riêng Mạnh Tử Hân. Trong lòng cô , Giang Vân Quyển chính là kẻ thù truyền kiếp! Kẻ thù suốt đời! Mà đã là kẻ thù, khi gặp nhau tuyệt đối không được thua khí thế!! Nghĩ vậy, cô khẽ hất mái tóc dài, bước về phía Giang Vân Quyển với dáng vẻ quyến rũ đầy tự tin.

Quả nhiên, khi cô tiến lại gần, lông mày Giang Vân Quyển lập tức nhíu lại.

Mạnh Tử Hân mỉm cười hỏi:

"Lâu rồi không gặp, không biết cô còn nhớ tôi không?"

Giang Vân Quyển lạnh nhạt đáp: "Không."

Mạnh Tử Hân : "Ồ, tôi biết cô vô tình lắm, nhưng không sao, tôi cũng chẳng nhớ cô."

Giang Vân Quyển "……"

"Đừng giận, đừng giận, hít sâu nào, đừng nổi nóng." Mạnh Tử Hân vẫn cười tươi, hoàn toàn không sợ ánh mắt lạnh lùng của cô.

Cuối cùng Giang Vân Quyển mất kiên nhẫn: "Cô muốn gì?"

Mạnh Tử Hân tươi cười ; "Tôi chỉ có vài lời muốn nói, nói xong tôi sẽ biến khỏi tầm mắt cô ngay."

Giang Vân Quyển như mất kiên nhẫn : "Nói."

Mạnh Tử Hân mỉm cười bí ẩn, tiến lại gần, cô ghé sát tai Giang Vân Quyển, thì thầm:

"Vợ cô… thú vị thật đấy."

Giang Vân Quyển: "……"

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Lão Bà Kết Hôn Sao?
Tháng 10 6, 2025
Em Không Hề Tồn Tại_truyenles.net
Em Không Hề Tồn Tại
Tháng 8 25, 2025
Mẹ Kế_truyenles.net
Mẹ Kế
Tháng 7 11, 2025
bhtt-edited-du-tinh-kha-dai-man-nhien-255669748-1
Dư Tình Khả Đãi
Tháng 6 18, 2025
Truyện Les Hay
Cô Giáo Yêu Em Không
Chương 35 Tháng 5 14, 2026
Chương 34 Tháng 5 14, 2026
Mẹ và con gái
No title Tháng 6 17, 2025
TÔI, NGƯỜI YÊU CỦA EM & NGƯỜI NHÀ CỦA CÔ ẤY_truyenles.net
TÔI, NGƯỜI YÊU CỦA EM & NGƯỜI NHÀ CỦA CÔ ẤY
Đôi lời tác giả Tháng 7 17, 2025
Chương 36 Tháng 7 17, 2025
Vết Cắt Chí Mạng
Chương 13 Tháng 4 13, 2026
Chương 12 Tháng 4 13, 2026
Sống Chung Với Dì
Chương 14 Tháng 5 25, 2026
Chương 13 Tháng 5 25, 2026
Nữ Dâm Tặc Háo Sắc
Chương 19 Tháng 6 26, 2026
Chương 18 Tháng 6 26, 2026
63926932-256-k270494
Tôi là bác sỹ phụ khoa
Chương 7 Tháng 7 19, 2026
Chương 6 Tháng 7 19, 2026
Chị Dâu Không Chịu Buông Tay
chương 30 Tháng 12 8, 2025
chương 29 Tháng 12 8, 2025
Trâu Già Thích Gặm Cỏ Non
Chương 62 Tháng 5 3, 2026
Chương 61 Tháng 5 3, 2026
Tô An cưới vợ
Chương 71 Tháng 7 6, 2026
Chương 70 Tháng 7 6, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved