Nằm Mơ Cũng Muốn Cùng Nàng Ly Hôn - Chương 54
Dinh thự Giang phủ nằm ngay trung tâm thành phố. Nhưng nội thất bên trong lại sang trọng mà kín đáo, không phô trương quá mức. Nhìn từ bên ngoài, tòa nhà mang phong cách biệt thự kiểu Mỹ.
Thế nhưng bước vào bên trong lại là bố cục Trung Hoa cổ điển ao nước nhỏ, vườn cảnh, đình nghỉ chân, lầu nhỏ… tất cả đều có đủ. Hơn nữa, trên tường còn khảm những hình phượng hoàng bằng vàng ròng. Văn Khuynh đã sớm quen với kiểu xa hoa phô trương của Giang Vân Quyển, nhưng lúc này cô vẫn có chút lo lắng.
Cô sợ nhóm chuyên gia nước ngoài đi cùng bác sĩ Dương sẽ vì quá kinh ngạc mà thốt lên liên tục những từ như:
"Amazing!"
"Incredible!"
"Unbelievable!"
Biểu cảm trên mặt họ đã nói lên tất cả. Rõ ràng họ đều nghĩ rằng chủ nhân của dinh thự này giàu đến mức khó tưởng tượng. Thậm chí trông còn giống như họ muốn cạy một miếng vàng trên tường mang về.
Văn Khuynh ho nhẹ một tiếng rồi bước tới. Có năm người nước ngoài đi theo. Người dẫn đầu là một thanh niên hơi mập, đeo kính nhỏ.
Người này hẳn chính là bác sĩ Dương.
Có lẽ vì đi quá nhanh nên bác sĩ Dương vẫn còn hơi thở gấp.
Ông quản gia giới thiệu: "Đây là phu nhân Văn Khuynh, phu nhân của nhà họ Giang."
Bác sĩ Dương nhìn Văn Khuynh từ trên xuống dưới mấy lượt. Sau đó dường như hiểu ra điều gì, lập tức bước tới bắt tay cô.
"Phu nhân… tôi đã nghe danh ngài từ lâu rồi."
Văn Khuynh: "…"
Cô đột nhiên nghiêm túc tự hỏi, trước đây Giang Vân Quyển đã nói bao nhiêu điều xấu về cô với vị bác sĩ này? Cô bắt tay anh ta, vẻ mặt không chút biểu cảm.
"Tôi cũng vậy."
Bác sĩ Dương ho nhẹ một tiếng, hơi ngượng ngùng hỏi:
"Vậy… Giang tổng xảy ra chuyện gì vậy?"
Văn Khuynh lập tức kéo anh ta sang một bên, nhỏ giọng nói:
"Suỵt! Nói nhỏ thôi!"
Bác sĩ Dương nhíu mày khó hiểu:"Hả?"
Văn Khuynh nhanh chóng giải thích:
"Anh biết không… vợ tôi rất ghét khi người khác nói cô ấy bị bệnh. Cho nên lát nữa khi gặp cô ấy, anh cứ nói ông đến làm tư vấn tâm lý thôi."
Bác sĩ Dương gật đầu:
"Ý ngài là… người bệnh thường nói mình không bệnh, đúng không?"
Văn Khuynh nhìn ông như nhìn một kẻ ngốc.
"Còn gì nữa. Cho nên lát nữa tuyệt đối đừng nói với Giang Vân Quyển rằng anh tới kiểm tra não của cô ấy. Hiểu chưa?"
"Khụ… không sao, không sao… nhưng…" Bác sĩ Dương đột nhiên nhìn cô đầy cảnh giác.
"Vậy thưa phu nhân… ngài có nghĩ mình bị bệnh không?"
Văn Khuynh: "…"
Sợ làm cô khó xử, bác sĩ Dương vội vàng nói thêm:
"Ý tôi là… gần đây tình trạng tinh thần của bà thế nào? Có lúc nào đặc biệt hưng phấn, rồi lại có lúc đặc biệt buồn bã không?"
Văn Khuynh suy nghĩ một lúc. Sau đó nhìn anh ta rất nghiêm túc.
"Tôi muốn hỏi anh một câu hỏi. Xin hãy trả lời thành thật."
Bác sĩ Dương gật đầu. "Xin mời."
Văn Khuynh hỏi: "anh vẫn chưa tiết kiệm đủ tiền cưới vợ à?"
Bác sĩ Dương sững người.
Sau đó cười gượng: "Chuyện này… có hơi riêng tư không?"
Văn Khuynh khích lệ:
"Không sao, cứ nói thẳng đi. Đừng xấu hổ, đừng sợ."
Bác sĩ Dương suy nghĩ một lúc. Cuối cùng ngượng ngùng nói:
"Ừ… tôi đúng là tiêu tiền khá hoang phí. Nhưng cô cũng biết chi phí sinh hoạt ở thành phố này rồi… Chút tiền đó thật sự không đủ. Đi bar vài lần, hẹn hò với mấy chàng trai trẻ đẹp vài buổi. Rồi thì…"
Văn Khuynh nhìn ông ta đầy vẻ tò mò hóng chuyện. "Không ngờ anh lại có sở thích như vậy."
Bác sĩ Dương cười khổ. "Nói thật, nếu lần này cô không mời tôi, tháng sau tôi không có tiền trả tiền thuê nhà. Cho nên… tôi thật sự rất nghèo."
Văn Khuynh gật đầu. "Tôi hiểu rồi."
Bác sĩ Dương ngạc nhiên:
"Vậy… sao cô đoán được?"
Văn Khuynh giải thích: "Chiếc sơ mi trắng anh đang mặc nhăn nhúm hết rồi, rõ ràng giặt nhiều lần mà vẫn chưa thay. Cho nên tôi đoán hoặc là anh rất keo kiệt, thậm chí gặp khách quan trọng cũng không buồn thay đồ. Hoặc là anh giống tôi trước kia có tiền thì tiêu như nước, cho nên bây giờ mới nghèo như vậy."
Bác sĩ Dương: "…"
Anh suy nghĩ một lúc rồi hỏi thử:
"Vậy… làm sao cô xác định được là trường hợp thứ hai?"
Văn Khuynh chỉ vào chiếc đồng hồ trên cổ tay ông."Tôi cũng có một chiếc giống vậy. Dù chiếc của anh không nạm kim cương như của tôi. Nhưng cùng một thương hiệu thì ít nhất cũng 500.000 nhân dân tệ."
"Cho nên tôi có thể suy ra anh từng có tiền để khoe khoang. Trước kia anh có thể không chớp mắt mua đồng hồ nửa triệu. Nhưng bây giờ ngay cả áo mới cũng không mua nổi. Điều đó đủ chứng minh hiện tại cuộc sống của anh rất thảm."
Bác sĩ Dương lập tức vỗ tay. "Phu nhân! Cô thật lợi hại! Phân tích này quá hoàn hảo!"
Văn Khuynh đắc ý ngẩng đầu.
"Vậy bây giờ anh tin tôi rồi chứ? Tôi thật sự không bị bệnh."
Bác sĩ Dương lập tức gật đầu.
"Tôi tin!, tất nhiên là tôi tin cô!"
Văn Khuynh nói tiếp:
"Nhớ nhé. Khi anh gặp Giang Vân Quyển. Anh phải nói cô ấy không bị bệnh. Chỉ là anh đến kiểm tra sức khỏe tâm lý thôi. nếu cần thì bịa đại một lý do chuyên môn nào đó."
Bác sĩ Dương lập tức cam đoan:
"Phu nhân yên tâm, tôi sẽ làm theo lời cô"
Văn Khuynh tiện tay dụ dỗ thêm:
"Vợ tôi rất giàu nếu anh làm tốt chuyện này…Hoặc là không cần làm việc cả năm, hoặc là kiếm đủ tiền sống cả năm."
Bác sĩ Dương lập tức gật đầu.
"Không vấn đề gì! Tôi sẽ cố gắng hết sức!"
Văn Khuynh cổ vũ:
"Cố lên, chàng trai trẻ."
Bác sĩ Dương cười: "Chắc chắn rồi!"
Nói xong, bác sĩ Dương quay lại phía nhóm chuyên gia nước ngoài, thì thầm điều gì đó. Thỉnh thoảng họ ngẩng đầu nhìn Văn Khuynh, rồi liên tục gật đầu. Vì đứng quá xa nên Văn Khuynh không nghe rõ họ nói gì. Mà dù có nghe rõ cô cũng không hiểu hết tiếng Anh.
Dù sao hồi đại học cô học thiết kế, không phải chuyên tiếng Anh. Nhưng điều đó không quan trọng. Chỉ cần các chuyên gia xác nhận Giang Vân Quyển bị bệnh cô có thể lấy cớ đó để đòi ly hôn.
Ban đầu cô còn đặt hy vọng vào Tô Lê Dạng có vẻ ngoài ngây thơ kia , nhưng cuối cùng lại bị khí chất keo kiệt của nữ tổng tài bá đạo dọa chạy mất. Cho nên bây giờ cô chỉ có thể tự mình ra tay. Dù sao chỉ cần ly hôn được thì mọi chuyện đều ổn!
Giang Vân Quyển mất trí nhớ, đúng không? Trước kia Giang Vân Quyển từng cho rằng mình yêu cô đến chết, đúng không?
Nếu bây giờ Giang Vân Quyển thật sự bị bệnh chắc chắn cô ấy sẽ cảm thấy áy náy và thương hại. Đến lúc đó, nữ tổng tài bá đạo rất có thể sẽ mềm lòng. Cho dù 15 tỷ không lấy được thì 10 tỷ cũng được!
Nghĩ đến đây Văn Khuynh cảm thấy tương lai tươi sáng đang ở ngay trước mắt. Chỉ cần cô có được giấy chứng nhận bệnh của Giang Vân Quyển mọi chuyện xem như xong rồi, đúng không?
Rốt cuộc, Giang Vân Quyển bây giờ đã khác hẳn trước kia.
Không chỉ gọi cô bằng cái xưng hô "cưng" khiến người ta nổi da gà, mà còn nói tối nay sẽ mời cô đi ăn tối dưới ánh nến?
Thôi bỏ đi, ăn tối dưới ánh nến cái gì chứ. Chỉ cần nghĩ đến việc một bữa ăn tiêu tốn cả đống tiền, tim Văn Khuynh đã đau nhói. Trên đời này có biết bao đứa trẻ nghèo không đủ ăn, bao nhiêu người bán hàng rong từ sáng sớm đến khuya vẫn còn mưu sinh. Mọi người vất vả chạy ngược chạy xuôi, chỉ vì vài đồng bạc lẻ. Nhưng chính vài đồng bạc lẻ ấy lại có thể xoa dịu biết bao lo toan của con người.
Nếu vậy thì tại sao lại phải phạm tội đến mức đi ăn tối dưới ánh nến? Chi bằng đưa tiền cho cô còn tốt hơn! Ngay lúc đó, trong đầu cô vang lên giọng nói bất mãn của Như Hoa.
"Văn Khuynh, sao cô vẫn còn ở Giang phủ vậy?"
Văn Khuynh nhíu mày.
"Tôi cũng đang tự hỏi đây sao tôi vẫn còn o Giang phủ ?"
Như Hoa im lặng một lúc rồi nói:
"Giang Vân Quyển đã tỉnh rồi, cô còn ở đó làm gì nữa?"
Văn Khuynh thản nhiên đáp:
"Còn làm gì nữa, đương nhiên là chờ 10 tỷ của tôi rồi."
Như Hoa khựng lại, sau đó hỏi to: "Cô có nghĩ đến Tô Lê Dạng chưa?. Đợi đã… sao Tô Lê Dạng vẫn chưa tới? Trong cốt truyện, chẳng phải cô ta phải chủ động tìm Giang Vân Quyển sao?"
Văn Khuynh suy nghĩ một lát.
"Lúc nãy cô nói nhầm rồi phải không?"
Như Hoa sửng sốt.
"Tôi nói nhầm chỗ nào?"
Văn Khuynh cười khẽ.
"Trong nguyên tác, Giang Vân Quyển đưa cô ta về Giang phủ. Chứ không phải cô ta chủ động tìm đến đây."
Như Hoa chợt hiểu ra.
"Thì ra là vậy…Có lẽ vì cô đi cùng Giang Vân Quyển đến Ngọc Sơn, nên cốt truyện đã xảy ra một vài thay đổi nhỏ. Nhưng đường hướng tổng thể của cốt truyện vẫn sẽ không đổi."
"Cho nên có thể suy đoán rằng- Tô Lê Dạng nhất định sẽ chủ động gặp Giang Vân Quyển. Thậm chí ông trời cũng sẽ tạo cơ hội cho cô ta."
Văn Khuynh gật đầu.
"Không trách được sáng nay cô ta nói bị mất hành lý, rồi sáng sớm đã chạy tới tìm Giang Vân Quyển."
Như Hoa kinh ngạc.
"Cô ta đã đến rồi? Sau đó thì sao?"
Vừa nghe đến đây, Văn Khuynh lập tức nổi giận.
"Sau đó à? Sau đó Giang Vân Quyển cái đồ thẳng nữ chết tiệt đó đã đuổi cô ta đi!"
"Trời ạ! Tôi đã điên cuồng tạo cơ hội cho hai người họ, còn diễn đủ loại vai phản diện vợ chính độc ác!, thế mà bạch liên hoa ngây thơ kia vẫn bị Giang Vân Quyển đuổi đi! Tôi thật sự đã cố hết sức rồi!"
Như Hoa ngập ngừng.
"Vậy chẳng lẽ… Giang Vân Quyển không thích Tô Lê Dạng?"
Văn Khuynh lập tức lắc đầu kịch liệt. "Giang Vân Quyển là một kẻ gia trưởng chính hiệu! Nếu cô ta không thích kiểu bạch liên hoa, vậy cô ta có thể thích ai?"
"Chẳng lẽ thích tôi sao?"
Như Hoa ho nhẹ.
"Tôi đã nói đừng tự luyến như vậy rồi mà."
Văn Khuynh cạn lời.
"Dù sao thì tôi chỉ muốn rời khỏi đây càng sớm càng tốt. Nhưng Giang Vân Quyển không cho tôi đi. Thậm chí còn nói tối nay muốn ăn tối dưới ánh nến. Ai mà muốn ăn tối dưới ánh nến với cô ta chứ? Lại còn kiểu nến trắng tang tóc đó! Không chừng còn gọi ma lên nữa!"
Như Hoa: "……"
Một lúc sau, Như Hoa mới nói:
"Văn Khuynh, bước ngoặt tiếp theo của Tô Lê Dạng là ra mắt trong chương trình truyền hình thực tế."
Văn Khuynh lạnh lùng đáp:
"Chuyện đó liên quan gì đến tôi?"
Như Hoa dừng lại một chút rồi nói:
"Vì cô mà cốt truyện đã thay đổi."
"Việc Tô Lê Dạng không thể thuận lợi tiến vào Giang phủ đã ảnh hưởng đến tuyến tình cảm của cô ta."
Văn Khuynh im lặng một lúc rồi phản bác:
"Sao lại đổ hết lên đầu tôi? chẳng phải do Giang Vân Quyển cái đồ thẳng nữ chết tiệt đó tự chuốc lấy sao? Cô ta thẳng nữ đến mức nghi ngờ Tô Lê Dạng đáng thương kia đến gõ cửa chỉ để xin 100 tệ!"
Như Hoa phớt lờ lời than phiền của cô, tiếp tục nói:
"Dù tuyến tình cảm bị ảnh hưởng, nhưng sự nghiệp giải trí của Tô Lê Dạng vẫn không thay đổi. Cho nên lần ra mắt trong chương trình truyền hình thực tế này vẫn cực kỳ quan trọng."
"Vì vậy…"
Văn Khuynh lạnh lùng hỏi:
"Vì vậy thì sao?"
Như Hoa đáp:
"Vì vậy với tư cách là vợ phản diện trong câu chuyện này, cô phải hoàn thành cốt truyện. Và chịu trách nhiệm tát mặt Tô Lê Dạng trong chương trình truyền hình thực tế."
Văn Khuynh suýt nữa phát điên. "Tại sao tôi phải làm chuyện đó? Lúc trước chẳng phải cô nói chỉ cần tôi ở lại đến khi cô ta xuất hiện là có thể bỏ chạy sao?!"
Như Hoa nhỏ giọng phản bác: "Nếu tôi không nói vậy, cô chắc chắn không chịu ký khế ước với tôi."
Văn Khuynh: "……"
Cô im lặng một lúc lâu, cuối cùng gật đầu. "Được thôi…Nhưng cô không định bắt tôi vừa tát mặt Tô Lê Dạng, vừa cố gắng ghép đôi cô ta với Giang Vân Quyển đấy chứ?"
Như Hoa lập tức đáp: "Đúng vậy!"
"À đúng rồi, tôi đã nâng cấp hệ thống. Mỗi khi cô chinh phục được một nhân vật quyền lực, chỉ cần độ thiện cảm đạt 50 là cô có thể rút thưởng một lần."
Sắc mặt Văn Khuynh lập tức cứng đờ.: "Cô nói mấy thứ đó vô nghĩa quá. Nhìn mấy nhân vật quyền lực quanh tôi đi. Có ai đạt 50 điểm thiện cảm đâu?"
Như Hoa cười. "Để tôi kiểm tra giúp cô."
Văn Khuynh khinh thường:
"Kiểm tra thì cũng chẳng thay đổi được gì. Điều tra làm gì?"
Đúng lúc đó Như Hoa đột nhiên kêu lên kinh ngạc.
"Trời ơi!"
"Văn Khuynh! Điểm thiện cảm của nhân vật biên kịch kia vừa được cập nhật! Dù vẫn còn ẩn, nhưng đã tăng lên 51 điểm! Vừa đủ rút thưởng một lần!"
Văn Khuynh sững sờ.
"Biên kịch…Giang Thanh Hải?"
Như Hoa gật đầu.
"Đúng vậy. Độ thiện cảm của Giang Thanh Hải dành cho cô đã vượt 50. Chúng ta bắt đầu quay thưởng luôn chứ?"
Văn Khuynh lập tức nói:
"Khoan đã! Tại sao độ thiện cảm của Giang Thanh Hải với tôi lại tăng nhanh vậy? Tôi còn chưa từng gặp cô ấy! Cô nên điều tra nguyên nhân trước chứ! Cứ thúc tôi quay thưởng làm gì?!"
Văn Khuynh nhớ rất rõ trong nguyên tác, Giang Thanh Hải là một biên kịch cực kỳ bất hạnh. Đồng thời cũng là nhân vật bí ẩn nhất trong số các nữ phụ. Không ai biết thân phận thật của cô.
Trên mạng, mọi người chỉ biết bút danh của cô. Chỉ biết rằng cô là một người trẻ tuổi có thiên phú nghệ thuật, vừa viết văn giỏi, vừa vẽ tranh xuất sắc.
Văn Khuynh hiểu điều đó. Nhiều người làm nghệ thuật đều thích giữ vẻ thần bí. Bởi vì như vậy sẽ thu hút người hâm mộ, khiến họ tò mò rồi tranh nhau ủng hộ. Giống như một số nhà văn trên mạng luôn nói với độc giả rằng mình giàu có, xinh đẹp và thành công.
Nhưng biết đâu sau màn hình lại là một người đàn ông lực lưỡng, ngoại hình bình thường, ngày nào cũng ngồi trong phòng tối gõ chữ, ăn uống vô độ. Cuối cùng béo lên đến 827 kg.
Giang Thanh Hải có lẽ cũng là kiểu người như vậy. Cô từng viết một tiểu thuyết đậm chất nghệ thuật mang tên:
《Gửi Ánh Trăng Trắng Yêu Dấu》
Nhưng trước khi tác phẩm kịp nổi tiếng nó đã bị đạo văn.
Bản đạo văn có tên:
《Một Thoáng Ánh Trăng》
Thậm chí 《Một Thoáng Ánh Trăng》 còn được một đạo diễn nổi tiếng chọn để chuyển thể thành phim. Tin tức này nhanh chóng lan truyền trên mạng.
Và Giang Thanh Hải đã nhìn thấy. Đừng hỏi tại sao cô nhìn thấy bởi vì chính tác giả đã viết như vậy. Sau khi biết chuyện, Giang Thanh Hải lập tức đăng bài trên Weibo.
Cô hỏi: "Tại sao câu chuyện của tôi lại bị chuyển thể thành phim mà không có sự cho phép của tác giả?"
Ban đầu tài khoản Weibo của cô rất ít người theo dõi, gần như không ai chú ý. Nhưng nữ chính của câu chuyện, Tô Lê Dạng, lại vô tình nhìn thấy bài đăng đó. Sau khi biết chuyện,Tô Lê Dạng lập tức liên lạc với Giang Thanh Hải, hai người trò chuyện suốt cả một đêm.
Tô Lê Dạng quyết định giúp Giang Thanh Hải, bắt đầu cố gắng vận dụng các mối quan hệ của Giang Vân Quyển để giúp Giang Thanh Hải bảo vệ quyền lợi của mình. Trên mạng cũng xuất hiện những lời kêu gọi lên án kẻ đạo văn.
Từ thời điểm này trở đi, tuyến truyện phụ về việc cô gái ngây thơ nỗ lực chinh phục trái tim của nữ biên kịch cũng dần dần hé lộ.
Ban đầu toàn bộ sự việc vốn không liên quan gì đến chủ nhân chân chính của tác phẩm, nhưng vấn đề là người đạo văn cuốn sách của Giang Thanh Hải lại chính là bạn học cùng lớp đại học của cô.
Đối mặt với làn sóng chỉ trích dữ dội trên mạng, người bạn học kia trong tuyệt vọng, không còn nơi nào để nương tựa, đã tìm đến chủ nhân của tác phẩm để cầu cứu. Không chút do dự, cô ta đã hào hiệp ra tay giúp đỡ.
Cô ta thuê một công ty quan hệ công chúng, tung ra một bản thông cáo rầm rộ trên mạng. Nội dung đều truyền đạt cùng một thông điệp: bài viết hoàn toàn là hư cấu; bất kỳ sự trùng hợp nào với người hay sự việc có thật đều chỉ là ngẫu nhiên; mọi hành vi phỉ báng sẽ bị truy cứu trách nhiệm pháp luật.
Sự bóp méo sự thật trắng trợn này khiến bất cứ ai có mắt đều có thể nhìn ra đó chính là hành vi của kẻ đạo văn. Dù sao cư dân mạng cũng không phải kẻ ngốc, vì vậy họ lập tức phát động một đợt tấn công dữ dội hơn nữa nhằm vào kẻ đạo văn.
Đến lúc này, vị biên kịch lạnh lùng cuối cùng cũng lên tiếng:
"Gửi Ánh Trăng Trắng Yêu Dấu được viết dựa trên trải nghiệm có thật của tôi, tổng cộng ba triệu chữ.
Tác phẩm đạo nhái 'Một Thoáng Ánh Trăng' có hai triệu chín trăm nghìn chữ tương tự.
Người vô tội vẫn là người vô tội, kẻ có tội vẫn là kẻ có tội.
Cô ấy là người tôi yêu quý."
Bài đăng đầy xúc động này trên Weibo, tuy có lỗi chính tả – viết "cô ấy" thay vì "nó" – nhưng cư dân mạng không những không để ý, trái lại còn càng thêm cảm thông với vị biên kịch.
Sau đó, cô gái vô tội tiết lộ với nữ biên kịch rằng nhân vật nguyên bản và kẻ đạo nhái thực ra là bạn học đại học của nhau. Điều này khiến nữ biên kịch sinh ra sự căm hận tột độ đối với nhân vật nguyên bản, hận đến mức ước gì có thể xé xác cô ta ra.
Đương nhiên, nhân vật nguyên bản lại càng thêm đau khổ.
Nghĩ đến đây, Văn Khuynh tò mò hỏi Như Hoa:
"Hệ thống chết tiệt, rốt cuộc cuốn sách 'Gửi Ánh Trăng Trắng Yêu Dấu' viết về chuyện gì vậy? Có phải dựa trên trải nghiệm thật của biên kịch Giang Thanh Hải không? Chắc hẳn là một tác phẩm văn học rất buồn và đau lòng, đúng không?"
Như Hoa đáp:
"Tôi cũng không biết… tôi đoán là vậy. Trong nguyên tác cũng không nói rõ."
Văn Khuynh bĩu môi.
"Ánh Trăng Trắng… trời ơi, chỉ nghe cái tên thơ mộng như vậy thôi là tôi đã biết mình không viết nổi rồi. Nếu có cơ hội, nhất định phải đọc thử xem tim gan tỳ phổi thận có đau nhức vì bị hành hạ không!"
Như Hoa ho nhẹ.
"Tùy cô thôi. Vậy cô có muốn quay xổ số không?"
Văn Khuynh lập tức nói: "Có! Tôi phải quay!"
Như Hoa đáp:
"Được."
[Chào chủ nhân, Hệ Thống Vòng Quay Xổ Số hân hạnh phục vụ. Chủ nhân có muốn quay ngay bây giờ không?]
[Nếu có, vui lòng trả lời: Có.]
Văn Khuynh trả lời: [Có.]
[Được rồi, bắt đầu quay.]
[Bíp-]
[Quay hoàn tất. Chúc mừng chủ nhân, phần thưởng lần này là: Bùa Hộ Mệnh Trừ Ma.]
Văn Khuynh lập tức cạn lời.
"?????"
Cô hỏi Như Hoa với vẻ mặt vô cảm:
"Hệ thống chết tiệt, cô có thể nói cho tôi biết thứ này dùng để làm gì không? Sadako sẽ không xuất hiện trong thế giới này đâu!!"
** Sadako (Sadako Yamamura) là một nhân vật ma nữ hư cấu nổi tiếng bậc nhất trong văn hóa kinh dị Nhật Bản, đặc biệt được biết đến qua loạt tiểu thuyết và phim "Ring" (Vòng tròn oan nghiệt
Như Hoa ho khẽ. "Có lẽ sau này sẽ có tác dụng? Hơn nữa những lần quay ngẫu nhiên cũng có quy luật, biết đâu cô sẽ dùng được."
Văn Khuynh cười lạnh.
"Đừng nói linh tinh nữa! Thứ này tuyệt đối sẽ chẳng bao giờ có ích!"
Như Hoa vẫn cố gắng dỗ dành:
"Thôi được rồi, dù sao cũng là quay ngẫu nhiên, cứ coi như quay cho vui đi."
Văn Khuynh nói:
"Cút đi, tôi không muốn gặp cô nữa."
Như Hoa lập tức nịnh nọt:
"Được!"
Ngay khi Như Hoa rời đi, một chiếc bùa hộ mệnh màu ngọc bích bỗng xuất hiện trên cổ Văn Khuynh. Chiếc bùa khẽ lóe lên một tia sáng rồi dần dần mờ đi.
Văn Khuynh cạn lời. Thứ này dùng để làm gì? Sau này thật sự sẽ có tác dụng sao? Không thể nào chứ, Cô rất sợ ma. Chẳng lẽ là để chinh phục Sadako sao? Có lẽ không, đây là một thế giới bình thường, đúng không, chắc chắn là vậy!
Suốt cả ngày không có động tĩnh gì, Văn Khuynh nghĩ rằng các chuyên gia tâm lý chắc cũng đã gần khám xong cho Giang Vân Quyển, nên đã đến lúc cô quay lại phòng khách.
Vừa bước vào phòng khách, những người đang nói chuyện với Giang Vân Quyển lập tức dừng lại.
Tất cả đều quay sang nhìn cô, ánh mắt mang theo một cảm xúc khó tả.
Người bình tĩnh nhất vẫn là Giang Vân Quyển, người đang ngồi ở vị trí chủ tọa.
Cô chỉ liếc Văn Khuynh một cái rồi hỏi:
"Văn Khuynh, sao em không gõ cửa trước khi vào?"
Văn Khuynh im lặng một lúc. Sao người phụ nữ này lại khó tính thế?
Cô đáp không biểu cảm:
"Vì sao tôi phải gõ cửa khi bước vào nhà mình?"
Giang Vân Quyển hít sâu một hơi.
"Tôi không trách em, chỉ nhắc nhở nhẹ nhàng thôi."
Văn Khuynh nói: "Ồ, tôi chỉ trả lời thôi. Tôi đâu cần gõ cửa khi bước vào nhà mình."
Giang Vân Quyển dừng lại một chút, sau đó nhìn về phía bác sĩ Dương.
Bác sĩ Dương lập tức đứng dậy, lại liếc nhìn Văn Khuynh một lần nữa, rồi nhỏ giọng nói với Giang Vân Quyển: "Thấy chưa, Giang tổng? Logic của cô ấy vô cùng hợp lý và hoàn hảo."
Văn Khuynh trong lòng lập tức nghĩ: "?????"
Ý ông là sao? Giang Vân Quyển liếc bác sĩ Dương một cái, hơi thiếu kiên nhẫn nói:
"Đừng làm quá mọi chuyện, em ấy luôn như vậy, tôi đã quen rồi…"
Văn Khuynh: "…" có thể giải thích rõ hơn không? chị quen với cái gì?
Bác sĩ Dương lập tức lắc đầu.
"Không, không, không phải như vậy, Giang tổng. Phu nhân cô ấy thậm chí còn đưa ra một suy luận cực kỳ logic về tôi."
Giang Vân Quyển cau mày.
"Một suy luận rất logic?"
Bác sĩ Dương gật đầu liên tục.
"Đúng vậy, cô ấy đã suy luận về tôi, hơn nữa toàn bộ suy luận đều đúng."
Giang Vân Quyển liếc Văn Khuynh một cái, bất lực nói:
"Nhưng chuyện đó cũng không có gì lạ. Tôi cũng không bất ngờ nếu cô ấy nói ra điều gì đó…"
Bác sĩ Dương lập tức nài nỉ:
"Không, không, không! Giang tổng, chuyện này thật sự quá nghiêm trọng! Thật sự quá nghiêm trọng. Cô phải xem xét nghiêm túc!"
Giang Vân Quyển lại liếc Văn Khuynh một cái, vẻ mặt mệt mỏi.
"Được rồi, tôi sẽ."
Theo dõi cô cho kỹ, đừng để cô nói linh tinh với người khác nữa.
Bác sĩ Dương nhìn ra sự qua loa của cô, lập tức nói:
"Cô phải theo dõi sát tình trạng của cô ấy và thông báo lại cho chúng tôi!"
Giang Vân Quyển đáp qua loa:
"Được rồi, tôi sẽ chăm sóc em ấy thật tốt…"
Lúc này Giang Vân Quyển vô cùng tò mò.
Rốt cuộc Văn Khuynh đã nói gì với bác sĩ Dương ,người nhìn thì bình thường nhưng thực chất lại rất kỳ quặc , mà khiến anh ta cứ khăng khăng nói rằng Văn Khuynh bị bệnh ngay từ khi bước vào phòng?
Một người phụ nữ như Văn Khuynh… thật sự có thể bị bệnh sao? Dù trước đó cô cũng từng nghi ngờ. Nhưng cái miệng của Văn Khuynh…
Giang Vân Quyển vừa nhớ lại những lời Văn Khuynh nói bên giường mình lần trước, liền cảm thấy có chút nghẹn thở.
Ở bên này, Văn Khuynh đã nghe đủ lâu, cuối cùng cũng không chịu nổi nữa. Tên bác sĩ béo này rốt cuộc đang chơi trò đoán đố gì với Giang Vân Quyển vậy?
Hắn ta thật sự nghĩ cô bị điếc sao, tên khốn này rõ ràng là do cô gọi tới, vậy mà bây giờ lại nghi ngờ cô bị bệnh? Chẳng phải hắn ta đến đây để chữa bệnh cho Giang Vân Quyển sao? Trên đời này còn có công lý không?
Văn Khuynh trừng mắt nhìn bác sĩ Dương đầy khó chịu, rồi quay sang nhìn Giang Vân Quyển, dùng giọng nũng nịu nói:
"Giang Vân Quyển, khi nào chúng ta ăn cơm? Tôi đói rồi…"
Giang Vân Quyển vừa định giơ tay ra hiệu cho quản gia vào bếp hỏi.
Bác sĩ Dương đột nhiên kích động nói:
"Nhìn kìa! Cô ấy thật sự biết mình đói!!"
Giang Vân Quyển: "…"
Văn Khuynh: "???"
Biểu cảm của Giang Vân Quyển gần như không thể chịu đựng nổi nữa. Cô cố kìm cơn bực bội muốn đá hắn ra ngoài rồi lạnh lùng hỏi:
"Cô ấy nói đói thì có gì sai?"
Bác sĩ Dương lập tức lắc đầu: "Không, không, không, đói bụng thì đương nhiên không có vấn đề. Nhưng cô ấy vẫn có thể giao tiếp bình thường với cô!"
Giang Vân Quyển: "…"
Cô liếc nhìn Văn Khuynh, thấy vẻ mặt Văn Khuynh cũng sắp sụp đổ, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể xông lên đánh bác sĩ Dương.
Giang Vân Quyển không nhịn được nhắc nhở:
"Tôi khuyên anh nên ngừng nói."
Nhưng bác sĩ Dương vẫn kích động nói tiếp:
"Giang tổng, cô có biết không? Vừa rồi cô ấy còn nói tôi nghèo! Cô ấy thậm chí còn gọi tôi là đồ chó !!"
Giang Vân Quyển đã bắt đầu mất kiên nhẫn.
"Bác sĩ Dương, tôi không quan tâm đến đời tư của anh."
Bác sĩ Dương giật mình rồi nhanh chóng giải thích:
"Không, không, không, ý tôi không phải vậy. Ý tôi là cô ấy nói tôi nghèo, còn nói tôi không mua quần áo mới dù quần áo đã bạc màu vì giặt quá nhiều!"
Giang Vân Quyển gật đầu, chậm rãi nói:
"Nếu vợ tôi vừa xúc phạm anh, tôi có thể thay mặt cô ấy xin lỗi."
Bác sĩ Dương lập tức lắc đầu.
"Không, không, không, tôi không cần lời xin lỗi. Ý tôi là vợ cô thật sự rất đặc biệt!"
Giang Vân Quyển cau mày : "Anh cần phải nói điều đó với tôi sao?"
Bác sĩ Dương: "…"
Bác sĩ Dương im lặng một lúc, sau đó cố gắng quay lại chủ đề chính.
"À đúng rồi, Giang tổng. Vừa rồi vợ cô còn nói chiếc đồng hồ tôi đang đeo trị giá chưa đến năm trăm nghìn. Đúng vậy, đây là đồng hồ cũ, thực ra còn chưa đến năm mươi nghìn!"
Giang Vân Quyển nhìn ông ta như nhìn một kẻ ngốc, cuối cùng ra lệnh:
"Tôi sẽ bảo người đưa cho anh phí khám hôm nay. Đến đây thôi."
Nhưng bác sĩ Dương hoàn toàn không để ý đến sự không hài lòng của cô.
ta đột nhiên đứng dậy, kích động nói:
"Giang tổng, nói thật! Cả đời tôi chưa từng gặp bệnh nhân nào như vợ cô! Một nhân cách thứ hai mạnh mẽ và thông minh như vậy, có khả năng suy luận logic, có thể từ những manh mối nhỏ nhất suy ra toàn bộ logic một cách hoàn toàn chính xác!!"
Giang Vân Quyển: "…"
Văn Khuynh: "…"