Nghiên Vũ Vãn Nguyên - Chương 2
"Haa…khó chịu quá."
"Rất nhanh sẽ thoải mái."
"Ân…chúng đang…cạ vào nhau…ô…"
Đường Nhược Vãn thật không biết Nghiên Vũ sẽ làm như thế này, nàng cũng không đếm được cô đã nhét vào bên trong nàng bao nhiêu trái dâu, nàng chỉ thấy âm đạo có chút đau, trướng lên một khoảng, những trái dâu kia cứ thay nhau cạ vào vách thịt non mềm, chen chút chạm vào từng tấc bên trong cơ thể, nàng run rẩy đón nhận nó, cả người râm ran, thì ra đây là cảm giác có chủ nhân để phục vụ.
Bao lâu nay nàng luôn chôn giấu khía cạnh này của bản thân, dù cho có hẹn hò cũng không dám nói với người yêu mình, nàng sợ người ta nghĩ nàng là một đứa thần kinh biến thái, dục vọng cứ vậy mà bị đè nén hết lần này đến lần khác, nàng cũng không muốn làm tình với bất kì ai, bởi vì họ cùng lắm chỉ là cho vào bên trong nàng với hai ngón tay, một chuyện bình thường như thế làm sao thỏa mãn được một Masochism như nàng?
"Khó chịu sao? Còn có cái này." – Nghiên Vũ bật khởi động trứng rung mini trong tay, thuận tiện nhét vào bên trong.
"Ân…" – Đường Nhược Vãn rên lên một tiếng, sự va chạm bên trong nàng lại càng rõ ràng.
"Hai trái dâu nhỏ và một cái trứng rung, thật khít." – Nghiên Vũ tán thưởng.
Cô lấy gel bôi trơn xoa đều lên dương vật giả phía dưới, cảm thấy đã chuẩn bị xong mọi thứ liền ra lệnh.
"Ngồi xuống."
"Hả?" – Đường Nhược Vãn do dự.
Bên trong nàng đang chứa nhiều thứ như vậy, bên dưới lại còn có một cái dương vật đang chờ, có phải là nhiều quá hay không? Nàng sợ âm đạo của nàng chịu không nổi. Nhưng trong cái sợ đó lại có sự mong chờ, bất quá nàng nhận ra bản thân nàng là Masochism từ khi lên hai mươi, đến nay đã hai lăm, năm năm qua nàng luôn muốn khám phá bản thân mình, nhưng tìm một Sadism là nữ thật khó, nàng cũng từng tìm một vài người lại không như ý, những buổi chơi nhau thường sẽ dừng lại giữa chừng.
"Lại muốn ăn đòn sao?"
"Ân…được rồi…ta ngồi."
Đường Nhược Vãn chậm rãi hạ thân, miếng vải bịt mắt nàng đã ướt đẫm, khi đôi mắt không nhìn thấy thì tất cả xúc giác đều trở nên nhạy cảm hơn bình thường, cửa huyệt vừa chạm đến đầu của món đồ chơi kia nàng liền nhận ra, không phải kích thước ban đầu.
Nghiên Vũ cũng nhận thấy nàng chần chừ, nơi khóe môi nhếch lên một chút, thắt lưng trong tay chỉ nghe thấy tiếng vút, liền đáp lên ngực trái, gần sát nơi chiếc kẹp sắt đang gặm nhắm đỉnh ngực nàng, Đường Nhược Vãn nghiến răng, cảm thấy bản thân hít thở không thông, vừa đau vừa sướng. Toàn thân râm ran như kiến cắn.
"Ha…thật trướng…"
"Hình như miệng dưới của người thành thật hơn miệng trên nhỉ? Đã nuốt hơn phân nửa rồi này." – Nghiên Vũ bật cười.
"Vút."
Roi thứ hai đánh lên lưng nàng.
"Nghiên Vũ…a…"
"Còn gọi tên ta được sao? Mau đem toàn bộ nuốt vào bên trong."
"Vút."
Roi thứ ba đáp lên vị trí eo.
Cả người Đường Nhược Vãn kịch liệt run rẩy, dứt khoát hạ thân, món đồ chơi đã được bôi trơn liền thuận lợi tiến vào bên trong người nàng, Đường Nhược Vãn ngửa cổ thở dốc, Nghiên Vũ bật chiếc điều khiển đang cầm trong tay, thứ bên trong liền bắt đầu ngọ nguậy, khuấy đảo mọi thứ nàng đang chứa đựng, Đường Nhược Vãn cảm thấy bản thân nàng sắp phát điên rồi, vách thịt bên trong không ngừng co bóp, sự ma xát của trái dâu, độ rung của trứng, nhịp thúc của món đồ chơi, tất cả nàng đều cảm nhận rõ ràng, thậm chí cơn đau ở đỉnh ngực cũng bị mất đi hơn phân nữa, mọi xúc cảm liên tục ập đến.
Nàng chính là cần điều này, cần sự hành hạ để có thể thỏa mãn bản chất biến thái của mình. Rất nhanh Đường Nhược Vãn nhận ra bụng nàng co thắt liên tục, nàng phút chốc liền đạt cao triều, mật dịch chảy ra từ cửa huyệt, thấm ướt hai cánh hoa đã sưng tấy, thuận theo đùi nàng mà chạy dọc xuống chân.
Nhìn tác phẩm đẹp đẽ do chính mình tạo ra ở trước mắt, Nghiên Vũ hài lòng mỉm cười.
Cô cũng không có ý định dừng lại, ngón tay bấm điều khiển tăng thêm nhịp thúc của món đồ chơi, Đường Nhược Vãn lại cong người đón lấy, khuôn mặt đã bắt đầu chuyển sang tận hưởng.
Để lại Đường Nhược Vãn ngồi trên ghế, Nghiên Vũ đi một vòng tham quan căn phòng chứa đầy sự dục vọng, cô nhận ra mọi thứ trong đây đều là có hai cái, ngựa gỗ cũng là có hai, còng tay, giá treo, đều có một cặp. Một ý nghĩ kinh hỷ xẹt qua trong đại não, cô nhìn lại Đường Nhược Vãn, có lẽ nên hỏi nàng một chút.
"Thế nào? Cảm giác khác với người tự chơi hay không?"
"Ha…rất khác…rất…ư…thoải mái."
"Thoải mái sao?"
"Đúng a…"
"Vậy ta có chút chuyện cần hỏi người, bất quá nếu người lừa ta, thì liền sẽ bị phạt." – Nghiên Vũ dùng thắt lưng vẽ một đường lên xương quai xanh nàng.
"Được…"
"Ai đã giúp người trước khi ta đến đây?"
Đường Nhược Vãn muốn im lặng suy nghĩ một lúc nhưng Nghiên Vũ không thể đợi, cô trực tiếp đánh thêm một roi lên lưng nàng, tấm lưng trắng ngần liền ẩn hiện hai dấu vết đỏ chói, nàng cắn môi cố gắng không phát ra tiếng kêu chói tai.
"Còn không mau trả lời?"
"Là…Lâm Nhã Nguyên."
"Ồ."
"…" – Đường Nhược Vãn chỉ thầm cầu nguyện cho bản thân, ít nhất là không bị Lâm Nhã Nguyên xử trí.
"Vậy…ở đây mọi thứ đều là hai cái, người sử dụng một, thì cái còn lại là của người kia sao?"
"Cái này còn cần phải nói sao?" – Nàng chỉ có thể cười khổ.
"Tốt lắm, tiếp theo là phần thưởng a."
Nghiên Vũ tăng độ rung, tăng thêm nhịp thúc, Đường Nhược Vãn nhanh chóng đem chuyện ban nãy vứt ra phía sau, nàng cảm thấy những trái dâu đã sắp dập nát, bên trong tiểu huyệt lại không ngừng bị khuấy, dương vật giả lúc này nhẹ nhàng chuyển động, nàng cong người đón nhận những làn khoái cảm lũ lượt kéo đến. Nghiên Vũ nhìn đỉnh ngực đã chuyển sang màu tím của nàng đang kêu lên leng keng, cô không báo trước, trực tiếp đánh lên nó một roi đem kẹp sắt tháo xuống, so với lần kẹp lên thì khi tháo xuống cả người Đường Nhược Vãn kịch liệt run rẩy nhiều hơn, máu được lưu thông trở lại, sự đau đớn tê dại mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Nhưng cô không có ý định giúp nàng xoa dịu nó, phía trước ghế có một bộ thiết bị hút, cùng hai ống nhựa, Nghiên Vũ chỉ cần nhìn liền đoán được công dụng, cô gạt cần điều khiển, thử đặt vào lòng bàn tay kiểm tra độ hút. Cũng không quá mạnh, nhưng vừa đủ.
Nghiên Vũ lựa thời cơ bắt lấy một bên ngực nàng, nhắm ngay đỉnh ngực còn đang sưng cứng, lực hút của máy liền hút lấy đầu ngực nàng kéo căng nó ra, Đường Nhược Vãn rên một tiếng, sự khoái cảm đến từ hai nơi nhạy cảm nhất khiến nàng trào cả nước mắt. Cô dùng một bên ống còn lại hút lấy một bên ngực nàng.
"Ân…sướng chết ta…ân Nghiên Vũ."
"Hôm nay ta cho người được ra thoải mái. Từ bây giờ cho đến khi mẹ lớn về, người sẽ ở trong tư thế này."
Nói xong, cô dùng ball gag bịt miệng nàng lại.
Nghiên Vũ đi đến chiếc giường đặt trong góc nằm lên đó, có lẽ đây là nơi nàng sẽ nghỉ ngơi sau những lần tự mình hành hạ bản thân, Nghiên Vũ lấy điện thoại nhìn đồng hồ, đã gần chín giờ, có lẽ mẹ lớn của cô cũng đã sắp về, bên tai là tiếng rên khe khẽ của mẹ nhỏ khi đạt cao triều, Nghiên Vũ chỉ nghĩ một điều, thật sự là nước của nàng rất nhiều, trước khi cô đến có lẽ nàng đã đạt qua cao triều mấy lần, nước tình vẫn còn đang chảy, vậy mà bị mình hành hạ thêm gần hai tiếng vẫn còn ướt át đến vậy.
Nghiên Vũ tặc lưỡi, những trái dâu bên trong lỗ huyệt ấm áp kia hẳn là đã thấm đẫm gia vị của nàng.
Nằm chơi vài ván game, ngoài cửa đã truyền đến tiếng lạch cạch, Nghiên Vũ trùm chăn, ngước mắt nhìn hình bóng vừa đi vào, quả nhiên là mẹ lớn Lâm Nhã Nguyên. Trên người nàng đang mặc bộ váy ngủ, hẳn là nàng đã về được một lúc, Lâm Nhã Nguyên đứng tại vị trí nhìn Đường Nhược Vãn, Nghiên Vũ cũng không lên tiếng, giường cô đang nằm là vị trí khuất, nếu mẹ lớn không nhìn đến thì nhất định sẽ không phát hiện ra cô.
Lâm Nhã Nguyên không vội giúp Đường Nhược Vãn thoát khỏi những món đồ chơi, nàng đứng nhìn nàng ta khẽ nhăn mày, nàng nhớ rõ ràng lúc nàng giúp nàng ta vào tư thế thì không có sử dụng máy hút ti chẳng lẽ nàng ta tự ly khai rồi làm mọi thứ?
Cũng không phải là không có khả năng.
Nhưng còn những lằn đỏ chi chít trên người nàng thì sao?
Nhìn nước tình ở hai chân Đường Nhược Vãn còn chưa khô, Lâm Nhã Nguyên tặc lưỡi, nàng giúp nàng ta rồi rời nhà lúc năm giờ hơn, bây giờ đã gần chín rưỡi, bốn tiếng đồng hồ mà nàng ta vẫn còn động tình như vậy.
Lâm Nhã Nguyên giúp nàng ta thoát khỏi còng tay, tắt máy hút ti, lúc tháo ra ống hút nàng liếc nhìn một cái, không biết đầu ngực nàng ta bị máy hút hút lấy bao lâu, hiện tại chính là giống như một mũi tên, thẳng và cứng. Đường Nhược Vãn bên trên ghế mệt đến lả người, đến sức nói chuyện cũng không còn, Lâm Nhã Nguyên muốn đỡ nàng ta xuống nhưng Đường Nhược Vãn lại không thể thuận theo, cả người lả đi, Lâm Nhã Nguyên bộ dáng chật vật, hết xoay trái lại xoay phải.
Nghiên Vũ nằm một bên cười khẽ, trong lòng thầm nghĩ, đúng là những tiểu mỹ thụ đáng yêu, cô dời chăn đứng dậy, nhẹ nhàng đi đến phía sau Lâm Nhã Nguyên, dùng tay nắm lấy cánh tay nàng, Lâm Nhã Nguyên giật mình lùi về phía sau, liền vấp phải chân Nghiên Vũ mất thăng bằng mà té xuống đất. Nàng ngẩn mặt nhìn người kia, ánh mắt cả kinh, nàng chỉ là không ngờ đến Nghiên Vũ lại ở đây, điều tệ hơn là nàng thậm chí không biết cô đến từ lúc nào.
"Để ta giúp người."
"Nghiên…Vũ…ngươi đến đây từ lúc nào?"
"Từ hai tiếng trước." – Cô trả lời nàng, tay thuận tiện bế Đường Nhược Vãn lên.
Âm đạo nàng thoát khỏi món đồ chơi, quả trứng rung thuận thế liền trôi tuột ra ngoài, Đường Nhược Vãn nhíu mày, nàng muốn mở mắt ra nhưng thật sự sức lực như bị rút cạn. Lâm Nhã Nguyên ngồi bên dưới nhìn thấy, đôi mắt mở to nhìn Đường Nhược Vãn nằm gọn trong vòng tay Nghiên Vũ.
"Cái này…ngươi và nàng đã xảy ra chuyện gì?" – Lâm Nhã Nguyên lắp bắp đặt câu hỏi.
"Chẳng phải người đang nhìn thấy sao? Ta chẳng qua chỉ là giúp nàng ấy một chút."
Nghiên Vũ đang bế Đường Nhược Vãn theo kiểu công chúa, những bàn tay đặt sát ngực nàng cố ý gảy vài nhịp lên phần đỉnh ngực đang dựng đứng, nói đoạn cô cúi đầu cắn lên bầu ngực trắng nõn, để lại dấu răng rõ ràng. Đường Nhược Vãn "ưm" một tiếng liền rúc vào hõm cổ cô.
Lâm Nhã Nguyên nhìn một màn vừa rồi cũng không nói gì, nàng tự mình đứng dậy, chỉnh lại váy ngủ, Nghiên Vũ đã biết đến nơi này, lại còn có những hành động kia với Đường Nhược Vãn thì hẳn là cô cũng đã biết bí mật mà hai người giấu kín bao lâu nay, nàng nhìn Nghiên Vũ bế Đường Nhược Vãn đặt bừa lên chiếc ghế bên cạnh, sau đó lại là một màn khiến cơ thể nàng run rẩy, Lâm Nhã Nguyên cảm thấy nơi giữa hai chân nàng co thắt kịch liệt. Nghiên Vũ ở phía trước đang cho hai ngón tay vào cửa huyệt Đường Nhược Vãn mà tìm kiếm gì đó, một lúc sau cô lấy ra một trái dâu ở bên trong, một trái rồi thêm một trái, Nghiên Vũ chắt lưỡi, khác với những gì cô nghĩ là nó sẽ nát ra nhưng hai trái dâu cùng lắm là chỉ bị dập mềm đi.
Cô nhìn Lâm Nhã Nguyên, tay đút một trái vào miệng Đường Nhược Vãn cho nàng thưởng thức dư vị của chính mình, trái còn lại cô đi đến bên cạnh Lâm Nhã Nguyên đặt lên tay nàng. Lâm Nhã Nguyên nhìn trái dâu trong tay, nàng thoáng có ý nghĩ nếu nàng ở trong hiện trạng của Đường Nhược Vãn ban nãy, có phải nàng cũng sẽ giống nàng ta hiện tại lả đi vì sướng hay không? Trước khi rời đi, Nghiên Vũ lấy thêm hai cái còng tay cùng một đoạn dây thừng, cô khom người bế Đường Nhược Vãn lên, trước khi đi cũng không quên nói thêm một câu.
"Ta đã biết tất cả bí mật của hai người, trước mặt ta, hai người không cần phải giấu diếm gì thêm, nếu người hứng thú, sau khi dọn dẹp xong chỗ này thì đến tìm ta."
——–