Nghiên Vũ Vãn Nguyên - Chương 4
Buổi sáng Nghiên Vũ thức sớm nhất trong ba người, tính từ lúc cô đi ngủ đến khi tỉnh lại chỉ có bốn tiếng, miệng vẫn còn đang ngậm lấy đầu ngực Đường Nhược Vãn, cô lề mề lại cắn lên nó mấy cái rồi mới uể oải ngáp một hơi ngồi dậy, ánh mắt nhìn lên chiếc ghế bên cạnh bàn học, mẹ lớn ngồi đó, tiếng rên ư ử vẫn đều đặn phát ra, đồng hồ hiện lên thời gian năm giờ rưỡi sáng, cô rời khỏi vòng tay của mẹ nhỏ Đường Nhược Vãn, mở tủ quần áo lấy đồ đi tắm, tiếng nước xả vang lên bên tai Lâm Nhã Nguyên, nàng cũng không lên tiếng gọi Nghiên Vũ, bản chất của một Masochism vốn có là đón nhận và chịu đựng, nàng cũng không thích cầu xin ai, mặc dù âm đạo nàng đã vô cùng đau rát.
Cả một đêm bị máy móc ra vào mạnh mẽ, trứng rung vẫn còn đang chen chúc nhau va đập vào vách thịt, Lâm Nhã Nguyên chân tay mỏi nhừ, lỗ huyệt của nàng đã vừa đau vừa rát, nhưng gương mặt không giấu được sự sung sướng từ tận bên trong xương tủy.
Nghiên Vũ sau khi tắm rửa liền bắt đầu soạn sách vở trên bàn học, cô nhìn đồng hồ giờ này đến trường vẫn còn dư ba mươi phút, vậy thì chi bằng chơi đùa cùng các nàng một lúc.
Cô đứng đối diện nàng, ánh mắt nhìn chằm chằm vào âm đạo cả đêm phải ngậm lấy món đồ chơi kia, cơ mặt Nghiên Vũ trở nên nặng nề, vội mang bao tay, cô dùng ngón tay quệt một đường phía dưới cửa huyệt, thân thể người kia liền run rẩy, ngón tay nhẹ nhàng ấn lên đỉnh núi, Lâm Nhã Nguyên liền cong người rên lên vài tiếng, cái máy vẫn cứ vô tình mang theo nhịp điệu đều dặn mà tiến vào rút ra, buổi tối Nghiên Vũ chỉ chọn dương vật to cỡ hai ngón tay, cô không muốn cái lỗ đẹp đẽ này hỏng mất. Thoa thêm ít gel lên dương vật giả, điều chỉnh nhịp độ nhanh hơn, Lâm Nhã Nguyên bấu chặt tay mình lên thành ghế, âm đạo của nàng vì một đêm bị tra tấn đã không tể khép lại được, vô cùng nhạy cảm, hiện tại Nghiên Vũ lại tăng tốc, lực đạo đôi phần mạnh hơn, rất nhanh cơ bụng nàng co thắt, dịch nhầy liền bắn ra. Nàng thậm chí không còn đếm được bản thân đã cao triều bao nhiêu lần.
Nghiên Vũ cười khẽ, lột bao tay quăng vào sọt rác, trước khi đi còn nói thêm.
"Khi nào mẹ nhỏ dậy thì người sẽ giúp người, ta đi học trước, sau khi trở về ta muốn nghe câu trả lời của cả hai."
Lâm Nhã Nguyên khẽ "ân" một tiếng.
"Còn nữa, nhớ nói với mẹ nhỏ mút hết sữa trong cái đỉnh của người a." – Nghiên Vũ hài lòng rời đi.
Tiếng đóng cửa vừa vang lên đã thấy Đường Nhược Vãn khó khăn ngồi dậy, nàng chống tay lên thành giường, toàn thân mỏi nhừ, nơi ở giữa hai chân vẫn còn đau rát, nàng gắng sức đứng dậy hướng bước đến bên Lâm Nhã Nguyên, đưa tay tháo bịt mắt cho nàng, thoạt nhìn bộ dạng còn thảm hơn. Âm đạo của nàng ta vì bị món đồ chơi của Nghiên Vũ ra vào liên tục mấy tiếng đồng hồ mà trở nên sưng tấy, mấy cái máy rung vẫn còn è è hoạt động, nàng nhìn bộ dạng của Lâm Nhã Nguyên lại cảm nhận được cửa huyệt đang đau nhức của mình co bóp, với những Masochism như các nàng thì đây lại là điểm cực khoái.
Trong cảm giác đau đớn lại khoan khoái, sung sướng đến tê dại.
"Ngươi muốn tiếp tục để cái lỗ này bị hành hạ hay dừng lại?."
"Ha…đã có cảm giác đau rồi."
"Ta thấy ngươi vẫn còn muốn a."
"Ta sướng…chết mất…mau giúp ta, cái đỉnh thật trướng…ân."
Đường Vãn đưa tay tắt đi cái máy còn đang hoạt động, hai chân run rẩy cố sức rút món đồ chơi đang cắm sâu trong cửa huyệt Lâm Nhã Nguyên ra. Tay lại lần mò tháo đi đồ hút ti, nàng chạm nhẹ vào đầu ngực sưng phồng vì bị kéo căng của nàng ta một cái liền nghe người ngồi trên ghế liền thở hắt ra một hơi, một lát sau mới tháo đi hai cái kẹp tăm, đầu ti màu tím sẫm bắt đầu có chút huyết sắc.
Lâm Nhã Nguyên không nhịn được cảm giác đau đớn đang lan tỏa liền rên lên, khoang miệng ấm nóng của Đường Nhược Vãn bao lấy bên đầu ngực được tiêm sữa của nàng dùng sức mút mạnh, vị sữa ngọt ngào liền chảy vào đầu lưỡi, nàng lấy răng nhẹ nhàng day day, cuối cùng cũng mang hết số sữa Nghiên Vũ bơm vào hút ra hết, sau cùng khi đã mở hết mớ dây nhợ quấn trên người Lâm Nhã Nguyên, cả hai cùng thở dốc.
"Có cần ta bôi thuốc giúp ngươi không?"
"Ân…cũng không cần thiết." – Lâm Nhã Nguyên ngửa cổ hưởng thụ cảm giác râm ran nơi cửa huyệt và đầu ngực.
Càng nghĩ lại càng cảm thấy bản thân thật biến thái.
"Nghiên Vũ có nói, buổi chiều về sẽ lấy ý kiến của chúng ta sao?"
"Đúng." – Lâm Nhã Nguyên gật đầu xác nhận.
"Vậy ngươi thấy thế nào? Cả cảm giác hôm qua nữa."
Đường Nhuọce Vãn nhớ đến giọng nói của Nghiên Vũ lúc yêu cầu nàng chịu đựng những trò biến thái của cô liền rùng mình, nơi đó của nàng lại sắp ướt rồi.
"Hôm qua đứa nhóc đó xem ta như cái hộp bút, đem cái lỗ của ta ra mà cắm đầy bút để nó học bài. Cứ rút ra rồi lại cắm vào." – Lâm Nhã Nguyên khẽ nói – "còn lấy đầu ngực ta chứa sữa nữa."
"Lúc ở tầng hầm, nó còn xem ta là máy ép nước, dùng dương vật giả mà khuấy bên trong a…"
"Vậy ngươi xem trên bàn kia là gì?"
Lâm Nhã Nguyên hất cằm, theo ánh mắt của nàng ta, Đường Nhược Vãn kinh hỷ nhìn mấy trái nho vỏ ngoài đã nhăn nhúm lại, phủ lên đó là một lớp dịch đã khô, hai nàng nhìn nhau, có lẽ các nàng cũng không cần tìm Sadism nữa, vì người đó đã xuất hiện ở đây rồi.
"Ta vốn dĩ nghĩ nó bất quá là một đứa nhóc mười chín tuổi, cũng không ngờ đến năng lực Sadism lại mạnh như vậy." – Đường Nhược Vãn dùng hai ngón tay đã cắt sạch móng cắm vào huyệt đạo còn đang mở hờ của Lâm Nhã Nguyên, đẩy đến vài nhịp, nàng ta hừ nhẹ một tiếng, liền dùng sức giữ hai ngón tay nàng lại – "Ô sức lực còn lớn quá."
"Tuyệt đối không thua ngươi."
"Vậy sao?" – Đường Nhược Vãn cười thầm, ngón tay cái miết nhẹ lên cái đỉnh núi trên cửa hang, Lâm Nhã Nguyên liền run rẩy – "Thật mong chờ những ngày tiếp theo."
"Ngày đầu tiên đã thành cái hộp đựng bút, ta cũng chờ mong đứa nhỏ đó sẽ làm gì tiếp theo."
"Vậy là ngươi cũng đồng ý rồi?"
"Có không xài thì để làm gì? Dù sao cũng chỉ để thỏa mãn dục vọng."
"Cuối cùng cũng đến ngày chúng ta có thể không cần gắng gồng nữa rồi."
"Ân…" – Lâm Nhã Nguyên bật cười.
Nàng rút tay Đường Nhược Vãn ra khỏi cửa huyệt của bản thân, chống tay đi về phòng, trước khi ra cửa còn nhìn lại Đường Nhược Vãn đang chăm chú nhìn vào cái máy đồ chơi của Nghiên Vũ.
"Ta nghĩ ngươi nên giữ lại sức, tối nay rồi sẽ lại có người ban phát sự đau đớn cho ngươi."
Nghiên Vũ ngồi trên trường học, ánh mắt lơ đãng nhìn những con số trên bảng đen, trong đầu tràn ngập hình ảnh các nàng tối hôm qua, tiếng rên của Đường Nhược Vãn, cái lỗ cắm đầy bút của Lâm Nhã Nguyên, cảm thấy bản thân thật biến thái, cô lấy tay che mặt mình, bạn thân ngồi cùng bàn nhận ra sự khác thường của cô liền lên tiếng.
"Sao vậy?"
"Kh…không có gì."
"Ta nhìn ngươi liền thấy có chuyện, đêm qua mộng xuân rồi có đúng không?" – Bạn thân cười cười.
"Gì chứ? Không phải." – Cô vội đánh lãng đi.
"Chứ còn chuyện gì khiến ngươi rầu rĩ đến vậy?"
"Ta đang lo sợ một chút."
Nói thật, Nghiên Vũ không muốn về nhà, cô sợ hôm nay các nàng sẽ từ chối cô, nhưng qua một lần chơi cùng các nàng, cô lại muốn phát nghiện mất rồi, thật sự sợ cái cảnh chỉ được nhìn mà không thể ăn.
"Ta cũng không biết ngươi đang sầu não chuyện gì, nhưng mà đến giờ về rồi."
"Ân…nhanh vậy sao?"
"Mau về với hai người mẹ xinh đẹp của người đi. Đã năm giờ chiều."
Bạn thân nói xong liền xách cặp chạy đi, Nghiên Vũ dọn dẹp sách vở, thất thểu ra về, đoạn đường về nhà sao hôm nay thật ngắn, chỉ mới một chút đã đến nơi, hai chiếc xe hơi vẫn còn đỗ ở sân, các nàng hôm nay không có đi làm.
Nghiên Vũ trầm tư suy nghĩ về đêm hôm qua, nhiều khi hai nàng còn chưa thể xuống được giường huống chi đi làm.
Cô cởi giày để lên kệ ngoài, hít thở sâu mấy hơi, cố gắng trưng vẻ mặt không quan tâm gì ra ngoài như mọi khi, khi làm xong công tác tư tưởng, liền mở cửa đi vào, mùi thơm của đồ ăn liền bay vào mũi, mẹ nhỏ Đường Nhược Vãn đang ở trong bếp, nhìn bóng lưng nàng, cô lại nhớ đến dáng dấp nàng liên tục nhấp hông trên ghế.
Mẹ lớn hẳn là còn ngủ.
Đường Nhược Vãn nghe thấy tiếng mở cửa liền quay đầu nhìn, mặt nàng phủ một tầng mây hồng khi thấy Nghiên Vũ.
"Ngươi mau tắm rửa rồi ăn cơm."
"Được." – Cô trả lời rồi nhanh chóng đi vào phòng, ga giường đã được thay mới, cái máy thúc đã được dẹp gọn, căn phòng lại trở nên sạch sẽ.
Cất đi cặp sách, cô nhanh chóng tắm rửa, đến khi quay lại đã thấy hai nàng ngồi ở bàn ăn cơm. Phong thái vẫn nho nhã, khác hẳn với lúc khát tình ban tối, Nghiên Vũ kéo ghế ngồi đối diện hai nàng, nhàn nhạt gắp đồ ăn.
Lâm Nhã Nguyên quan sát cô, vẫn là dáng vẻ như mọi ngày, không có gì thay đổi, Đường Nhược Vãn bên cạnh cũng có chút khẩn trương. Nàng đẩy nhẹ cánh tay Lâm Nhã Nguyên làm nàng ta cũng giật mình.
"Hưm…Nghiên Vũ…" – Lâm Nhã Nguyên cất giọng phá tan bầu không khí ngượng ngùng.
"Ta nghe."
"Chuyện mà ngươi đề nghị…cái chuyện mà ngươi muốn làm Sadism của hai chúng ta ấy…"
"Mẹ lớn cứ nói đi." – Giọng nói cô cố gắng bình thản nhưng thật ra trong lòng đã run muốn chết rồi.
"Bọn ta đồng ý nhưng có một điều kiện."
Nghiên Vũ ngẩn mặt lên nhìn các nàng, vừa rồi chính là các nàng đồng ý rồi sao? Cô có tận hai nô lệ xinh đẹp sao? Cố kiềm nén niềm vui sướng, cô hắng giọng.
"Người nói đi."
"Bọn ta có thể chấp nhận mọi sự hành hạ nhưng…liệu sau này khi ngươi đã quen thuộc với thân thể bọn ta thì ngươi…"
"Hai nàng yên tâm, ta cũng không có thời gian để đi tìm."
"Vậy cái này…"
Lâm Nhã Nguyên đưa đến cho cô cái chìa khóa, Nghiên Vũ chắc mẩm đây là chìa khóa căn tầng hầm.
"Cái này giao cho ngươi."
"Được…nhưng ta cũng có vài yêu cầu."
"Ngươi nói đi."
"Đầu tiên, mỗi buổi tối các nàng phải trở về trước bảy giờ, về đến nhà liền đi tắm rửa, ở trong căn nhà ta không muốn thấy các người có mảnh vải nào trên người…" – Nghiên Vũ dừng lại hít sâu một hơi – "đây là mệnh lệnh."
Hai nàng nhìn nhau, lại nhìn đồng hồ, Nghiên Vũ nín thở chờ đợi.
Chỉ thấy tay hai nàng đã bắt đầu cởi váy ngủ, rồi đến quần lót, cơ thể trần trụi ngồi ở đối diện thì cô mới tiếp tục nói.
"Thứ hai, sau khi đã tắm rửa sạch sẽ, dù ta chưa xuất hiện thì các nàng vẫn phải xuống tầng hầm, quỳ ở cửa chờ đợi ta."
"Ân…"
"Thứ ba…trong lúc chúng ta chơi cùng nhau, ta sẽ không còn là con nuôi của các nàng, các nàng phải thực hiện mọi mệnh lệnh của ta một cách vô điều kiện, không được từ chối."
"Được."
"Thứ tư, cơ thể của các nàng là đồ chơi của ta, ta không muốn bất kỳ ai đụng đến."
Hai nàng gật đầu đồng ý.
"Từ khóa an toàn sẽ là…" – Cô đảo mắt nhìn hai nàng.
"Là "hư"."
"Vậy thì thành giao, và ta nhắc nhở hai nàng, còn nửa tiếng nữa là đến bảy giờ rồi."
Nghiên Vũ mỉm cười nhìn hai người mẹ trước mặt mình một cái, rồi ung dung đi vào phòng.
——