Nội dung truyện
Trên một triền dốc ở miền Tây Bắc xa xôi, có một cô bé trạc chừng 10 tuổi đang cầm trên tay bó hoa cúc dại chạy lên đỉnh đồi. Làn da nó hơi ngâm màu bánh mật, đôi má hồng phúng phính, nụ cười lộ rõ nét ngây thơ. Cô bé có một mái tóc được tết gọn, vàng màu nắng cháy của mặt trời vùng cao, vận trên thân bộ váy áo truyền thống của người H’mông.
Đôi chân nhỏ thoăn thoắt giữa cảnh điệp trùng hùng vĩ, nơi mà từng hàng cây hòn đá đã là bạn từ thuở mới lọt lòng. Khi lên đến đỉnh đồi, nó thấy phía trước ngôi nhà sàn của mình có một người phụ nữ đang ngồi bên giá vẽ, bàn tay cô cầm cọ một cách điêu luyện, mắt dõi trông về quang cảnh từng tầng ruộng bậc thang xanh rì trước mặt.
“Dì Mẫn ơi!” Tiếng gọi vang của nó đánh động sự tập trung của người phụ nữ, khiến cô quay đầu lại nhìn.