Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Phò Mã Hôm Nay Hết Giận Chưa - Chương 10

  1. Home
  2. Phò Mã Hôm Nay Hết Giận Chưa
  3. Chương 10
Prev
Next

Hạ Sơ Huyền thở dài một hơi: "Cho nên ngươi bỏ trốn."

Vân Hi Âm không phủ nhận.

Hạ Sơ Huyền lo lắng thay Vân Hi Âm: "Vậy sau này phải làm sao đây?"

Vân Hi Âm trêu nàng: "Chuyện sau này của chính ngươi đã nghĩ rõ chưa mà đã lo thay ta rồi?" Thấy vẻ buồn rầu của Hạ Sơ Huyền càng sâu, nàng nhích lại gần Hạ Sơ Huyền, nửa ghé bên tai nàng, hơi thở thơm như lan: "A Du, nếu ta không trở về, ngươi nuôi ta không?"

Hạ Sơ Huyền bị lời của Vân Hi Âm làm cho kinh ngạc, thần sắc ngẩn ra.

Vân Hi Âm nhìn nàng, nghiêm trang nói: "Ngươi xem, hiện giờ cả Hạ gia thôn đều biết chúng ta đã đính hôn, ta là nương tử nhà ngươi đấy. Dù sao ngươi cũng chưa biết sau này tính thế nào, nếu không khôi phục thân phận nữ nhi, chúng ta cứ sống tạm với nhau, thế nào?"

Hạ Sơ Huyền liên tục lắc đầu: "Không được."

Vân Hi Âm rũ mắt, thần sắc thương tâm: "A Du, ngươi chê ta sao?"

"Không phải." Hạ Sơ Huyền vừa nghe giọng Vân Hi Âm sa xuống, vội giải thích: "Ta chỉ không muốn ngươi theo ta chịu khổ."

Nàng hoảng hốt rối loạn, mới nói được mấy câu đã đỏ mặt.

Vân Hi Âm nói: "Chẳng lẽ giống như hàng hóa bị người đưa đến nhà chồng, ngồi trong đống kim ngọc gấm vóc, mới không gọi là khổ sao?"

"Đương nhiên không phải!" Hạ Sơ Huyền phủ định càng nhanh hơn, nàng nhíu mày, chỉ cảm thấy đầu môi lưỡi đều đắng chát, dăm ba câu chẳng nói rõ được.

Vân Hi Âm thấy vẻ buồn rầu trên mặt Hạ Sơ Huyền càng sâu, trong lòng cũng có chút hoảng. Ngày tốt thế này, sao nàng lại trêu đến mức khiến Hạ Sơ Huyền không vui? "Xin lỗi." Vân Hi Âm rất thành khẩn xin lỗi Hạ Sơ Huyền.

Hạ Sơ Huyền há miệng, nói: "Ngươi có lỗi gì đâu?"

Vân Hi Âm nghiêm túc nói: "Ta không nên trêu ngươi."

Hạ Sơ Huyền ủ rũ cụp đuôi: "Là ta không tốt."

"Ngươi có chỗ nào không tốt?" Vân Hi Âm ôm lấy tay Hạ Sơ Huyền. "Không cho ngươi nói mình như vậy. A Du là người thiện tâm nhất ta từng gặp!" Đầu ngón tay nàng lướt trên những ngón tay thon dài của Hạ Sơ Huyền, chậm rãi đan vào tay nàng.

Suy nghĩ của Hạ Sơ Huyền bị xúc cảm mềm mại nơi đầu ngón tay đánh tan. Nàng rũ mắt nhìn hai bàn tay đang nắm nhau, tim đập càng lúc càng nhanh, như muốn nhảy khỏi cổ họng.

Vân Hi Âm như tìm được một món đồ chơi thú vị, không nói lời nào, chỉ nghiêm túc vuốt ve vết chai trong lòng bàn tay Hạ Sơ Huyền.

Hạ Sơ Huyền có chút ngượng ngùng. Tay nàng và tay Vân Hi Âm khác nhau một trời một vực, một ở trên trời, một ở dưới đất. Nàng co ngón tay lại, nhưng Vân Hi Âm không cho nàng lùi, đột nhiên nắm lấy tay nàng.

Vân Hi Âm ngửa đầu nhìn Hạ Sơ Huyền: "Ta nhớ A Du cũng mua xiêm y mới, sao không mặc?"

Hạ Sơ Huyền đột nhiên nhớ tới bộ váy áo bị mình ép dưới đáy hòm, lúng túng hồi lâu không nói được lời nào.

Vân Hi Âm nổi hứng, thúc giục: "Mau đi thay đi."

Hạ Sơ Huyền cúi đầu, nhỏ giọng nói: "Áo cũ cũng đâu có gì không tốt."

Vân Hi Âm mơ hồ đoán được tâm tư của Hạ Sơ Huyền. Nàng nhào vào lòng Hạ Sơ Huyền, mềm giọng làm nũng: "A Du, ta rất muốn xem."

Hạ Sơ Huyền chần chừ một lát, nói một tiếng được. Bản thân nàng cũng có chút ý niệm ấy, bằng không đã không bỏ tiền mua bộ váy áo kia về.

Vì thế Hạ Sơ Huyền đứng dậy nấu nước, chuẩn bị tắm gội.

Vân Hi Âm trở về phòng, bày từng hộp son phấn Hạ Sơ Huyền chuẩn bị cho nàng ra. Tuy không biết nguyên do vì sao, nhưng nàng thấy ủy khuất thay Hạ Sơ Huyền. Hạ Sơ Huyền chưa nghĩ đến sau này phải làm sao, vậy hiện giờ ở trong nhà mình, được vài phần tự tại chân thật thì đã sao?

Ánh nến chập chờn.

Khi Hạ Sơ Huyền vào phòng, Vân Hi Âm đã buồn ngủ mông lung. Tóc dài nàng xõa trên vai, đôi mắt trong trẻo sáng ngời, thiên tư như ngọc ánh. Dẫu chỉ là váy vải trâm gai, cũng không che được khí độ thanh quý xuất trần trên người nàng. Hạ Sơ Huyền rũ mi, có chút mất tự nhiên. Mãi đến khi nghe Vân Hi Âm khẽ gọi mà ngẩng đầu, nhìn thấy vẻ kinh diễm trong mắt nàng ấy, nàng mới thuận theo tiếng gọi, đi đến bên cạnh nàng ấy.

Vân Hi Âm rất chủ động lau mái tóc ướt cho Hạ Sơ Huyền. Nàng lớn đến từng này vẫn chưa từng hầu hạ ai. Thủ pháp quả thật vụng về thô ráp, nhưng Hạ Sơ Huyền không rên một tiếng, cũng không kêu đau.

Lau khô tóc xong, Vân Hi Âm lại thoa phấn son cho Hạ Sơ Huyền. Ngại cúi người mệt, nàng dứt khoát ngồi lên đùi Hạ Sơ Huyền.

Tim Hạ Sơ Huyền đập như nổi trống, còn chưa thoa phấn, trên mặt đã phủ màu yên chi. Sợ Vân Hi Âm ngửa ra sau ngã xuống, nàng vươn tay ôm lấy eo Vân Hi Âm.

Vân Hi Âm không nhận ra có gì không ổn, sóng mắt lấp lánh tựa thu thủy đầy tràn. Nàng dùng tay chấm son môi, nhẹ nhàng đặt lên môi Hạ Sơ Huyền.

"Vân Nương." Hạ Sơ Huyền vừa bị Vân Hi Âm chạm vào, liền như bị điện giật, nơi sâu trong lòng càng có thứ nôn nao khó tả.

Vân Hi Âm hỏi: "Làm sao vậy?"

Hô hấp Hạ Sơ Huyền trở nên gấp gáp, cuối cùng không nhịn được mà rút một tay ra ngăn Vân Hi Âm lại.

Vân Hi Âm chớp mắt, thỏa mãn nhìn Hạ Sơ Huyền, phần son còn lại thì chấm lên môi mình.

Bên tai Hạ Sơ Huyền ong một tiếng, sợi dây căng trong đầu hoàn toàn đứt đoạn. Trong đầu nàng hiện lên rất nhiều ý nghĩ linh tinh, cuối cùng nàng cúi đầu, chống lên vai Vân Hi Âm, giọng nhỏ như muỗi kêu: "Kỳ quái quá…"

Vân Hi Âm nhíu mày.

Nghe Hạ Sơ Huyền nói như vậy, nàng cũng cảm thấy có gì đó không thích hợp. Nàng lén lút nhích ra sau, nhưng Hạ Sơ Huyền đang nắm eo nàng. Nàng vừa động, Hạ Sơ Huyền liền kéo nàng trở lại. Hơi thở hai người quấn lấy nhau, mặt đỏ như say rượu, ánh mắt mơ hồ không biết đặt nơi nào.

Cuối cùng là Hạ Sơ Huyền hoàn hồn trước, buông Vân Hi Âm ra, nàng nói rất khẽ rất nhanh: "Xin lỗi."

Vân Hi Âm vội vàng rời khỏi đùi Hạ Sơ Huyền, vuốt lại nếp nhăn trên váy áo.

Hạ Sơ Huyền đứng dậy, lục trong rương sách ra một tập thơ để xem.

Đêm trừ tịch phải đón giao thừa, hai người ngủ muộn hơn ngày thường rất nhiều. Đến khi lên giường, Vân Hi Âm buồn ngủ mơ màng, tìm nguồn ấm mà chui vào lòng Hạ Sơ Huyền. Hạ Sơ Huyền im lặng lùi lại, nhưng nàng vừa động, Vân Hi Âm cũng động theo. Mắt thấy nàng ấy sắp lăn xuống khỏi giường, Hạ Sơ Huyền bất đắc dĩ thở dài, ôm Vân Hi Âm vào lòng, như tự lừa mình dối người mà nhắm mắt lại.

Hôm sau, Hạ Sơ Huyền dậy từ rất sớm. Tháng giêng không được rảnh rỗi, Hạ gia thôn phần lớn đều mang họ Hạ, ít nhiều có quan hệ thân thích, Hạ Sơ Huyền thế nào cũng phải đi một lượt. Vốn nàng định đi một mình, nhưng nghĩ lại, già trẻ lớn bé trong thôn đều biết sự tồn tại của Vân Hi Âm, nếu không dẫn nàng ấy theo, lại bị trưởng bối Hạ gia lải nhải.

Nói tới nói lui cũng chỉ những chuyện ấy, ví như "săn bắn" năm nào cũng có người nhắc. Dẫu biết thân thủ Hạ Sơ Huyền tốt, bọn họ vẫn không nhịn được mà kinh hồn táng đảm, rốt cuộc thợ săn chết dưới miệng dã thú vốn đã có vết xe đổ. Trước đây các trưởng bối khuyên không nổi Hạ Sơ Huyền, lúc này liền gửi hy vọng lên người Vân Hi Âm, mong một mỹ kiều nương như nàng có thể khiến Hạ Sơ Huyền an phận hơn chút. Làm phòng thu chi, làm tư lại trong huyện nha, kiểu gì cũng phải đi thử một lần. Thật sự không được thì ở lại trong thôn làm phu tử, dạy đám trẻ trong tộc đọc sách biết chữ cũng được.

Vân Hi Âm sẽ không thay Hạ Sơ Huyền đồng ý, chỉ nâng gương mặt tươi cười vui vẻ đáp vâng.

Đợi đến khi về nhà, đôi mày nhíu chặt của Hạ Sơ Huyền mới giãn ra. Nàng áy náy cười với Vân Hi Âm, nói: "Vất vả cho ngươi rồi."

"Chuyện này tính là gì?" Vân Hi Âm nhướng mày, không cho là đúng. Nếu còn ở Trường An, như vậy mới gọi là phiền người, từng kẻ không có mắt cứ chen đến trước mặt. Nói ra thì đã hai tháng rồi, không biết huynh đệ vô dụng kia của nàng đã đến Trường An chưa? Tương Châu dù sao cũng nên loạn lên, bằng không làm sao đục nước béo cò?

Vân Hi Âm liếc Hạ Sơ Huyền, lại hỏi: "Ta thấy bọn họ sẽ không dễ dàng bỏ qua đâu, ngươi chịu được bị thúc giục sao?"

Hạ Sơ Huyền cúi đầu ủ rũ, ai ai thở dài. Nhà nàng có ruộng đất, chẳng qua nàng không phải người biết trồng trọt. Khi mẹ nàng còn sống, tất cả đều giao cho trong tộc xử lý. Vốn nghĩ săn bắn cũng rất tốt, ít nhất tự tại. Trước kia chưa "thành gia" thì bị nhắc mãi, nay "thành gia" rồi càng bị khuyên bảo. So với đến huyện thành mưu sinh, Hạ Sơ Huyền vẫn nghiêng về chuyện ở lại trong thôn. "Trong tộc đã mời phu tử dạy trẻ con học chữ, nếu ta tùy tiện đến, e phu tử không vui. Cứ xem thêm đã." Hạ Sơ Huyền hứng thú không cao.

Vân Hi Âm hỏi: "Không thích giao tiếp với người khác?"

Hạ Sơ Huyền thành thật đáp: "Không thích."

Sau tháng giêng, trời hửng nắng.

Hoa nghênh xuân trên hàng rào đâm chồi, đón gió lay động.

Hạ Sơ Huyền không quản chuyện thôn học, rảnh rỗi liền trực tiếp xách cung tiễn vào núi. Thỏ hoang giữ lại ăn, còn những con khác đều đem bán để trợ cấp gia dụng. Vân Hi Âm có tiền, nhưng nàng không thể dùng tiền của Vân Hi Âm. Phải biết đến lúc ấy Vân Hi Âm còn phải về Trường An, trên đường sao có thể thiếu tiền bạc lo liệu? Ý nghĩ như vậy thỉnh thoảng quẩn quanh trong đầu, khiến Hạ Sơ Huyền không hiểu vì sao khó chịu, dứt khoát ném hết ra sau đầu.

Cuối tháng giêng, Hạ Sơ Huyền bắt được một con ưng bị lưới quấn chặt trong bẫy.

Thứ này hung hãn vô cùng, nếu không cẩn thận bị móng vuốt sắc bén của nó cào trúng, nhất định da tróc thịt bong.

Nhà phú quý thích nuôi chim săn, nhưng Hạ Sơ Huyền không có hứng thú ấy, chuẩn bị mang nó vào huyện thành bán được giá tốt. Trước khi xuất phát, nàng nhốt nó trong một chiếc lồng sắt rỉ. Con ưng này rất không yên phận, trái đâm phải húc, làm lồng sắt kêu kẽo kẹt. Đại Hắc ở bên cạnh nhìn chằm chằm con ưng, tiếng sủa hung dữ, xem tư thế ấy, chỉ cần Hạ Sơ Huyền mở miệng, nó sẽ xông lên hung hăng cắn một miếng.

"Làm sao vậy?" Trong phòng, Vân Hi Âm nghe thấy động tĩnh, vội bước ra. Hiện giờ nàng không còn sợ Đại Hắc lắm, nhưng vẫn vòng qua nó đang hung dữ, cẩn thận nhích đến bên cạnh Hạ Sơ Huyền. Chỉ là khi liếc nhìn con ưng đang liều mạng vùng vẫy, thần sắc nàng không khỏi cứng lại.

Hạ Sơ Huyền còn tưởng Vân Hi Âm sợ hãi, trực tiếp dùng mũi tên đánh ngất con ưng: "Ta mang nó đi bán."

Vân Hi Âm bất đắc dĩ liếc Hạ Sơ Huyền: "Ngươi nhìn vòng vàng nhỏ trên móng nó xem, rất có thể là chim nhà người khác nuôi."

Hạ Sơ Huyền: "…" Nàng không nhìn kỹ. Thường ngày cũng chẳng có vương tôn quý tộc nào đến vùng Hạ gia thôn này thả ưng săn bắn. Trước kia nàng cũng từng bắt được ưng hoang, cho nên lần này tóm được thứ xui xẻo này, nàng không nghĩ sâu. Nếu là có chủ… Có bán được hay không còn chưa nói, đến lúc đó có khi còn rước phiền phức.

"Làm sao bây giờ?" Hạ Sơ Huyền quay sang Vân Hi Âm.

Vân Hi Âm: "Thả đi."

Hạ Sơ Huyền nói một tiếng "xúi quẩy", niềm vui của nàng như bọt nổi, vừa chạm đã vỡ.

Vân Hi Âm an ủi nàng: "A Du lợi hại như vậy, bắt hổ báo cũng chẳng nói chơi, chỉ là một con liệp ưng thôi, có gì đáng để tâm?" Nắng đẹp vừa hay, nàng kéo Hạ Sơ Huyền đang buồn bực ngồi dưới hiên phơi nắng. Chút không vui của Hạ Sơ Huyền lập tức được lời mềm giọng nhẹ của Vân Hi Âm xoa dịu.

Sau khi thả con liệp ưng kia, Hạ Sơ Huyền mấy ngày không ra khỏi cửa.

Nhị Lang nhà lý chính đưa tới một tin tức, nói phu tử trong thôn học chuẩn bị cáo lão, hỏi ý nàng thế nào, có nguyện ý dạy đám trẻ trong tộc ở thôn không. Chuyện đọc sách không thể trì hoãn, lý chính không cho Hạ Sơ Huyền quá nhiều thời gian suy nghĩ, nếu nàng từ chối, ông sẽ đi mời phu tử khác. Hạ Sơ Huyền suy nghĩ kỹ càng, cuối cùng đồng ý.

Thu hoạch trong núi không tốt, Vân Hi Âm lại ở đây, nàng không thể tiếp tục qua loa.

Lý chính thấy Hạ Sơ Huyền đồng ý thì mừng rỡ ra mặt, lại nhờ Hạ Sơ Huyền giúp mua thêm ít giấy bút mực. Hạ Sơ Huyền nhất nhất nhận lời.

Trước kia vào huyện thành đều là Hạ Sơ Huyền tự đi.

Hạ Sơ Huyền nhắc với Vân Hi Âm một tiếng, chuẩn bị xuất phát.

Vân Hi Âm vừa nghe, vội kéo cánh tay Hạ Sơ Huyền nói: "Ta cũng muốn đi."

Hạ Sơ Huyền không tìm được lý do từ chối, đành theo nàng.

Trẻ con trong thôn học chữ không cần dùng giấy bút mực tốt nhất, nhưng dù vậy, một trăm tờ giấy cũng phải sáu mươi văn. Còn loại đắt thì một tờ đã mấy văn, căn bản không phải thứ thôn hộ bình thường tiêu hao nổi. Trong tộc cũng không trông mong bọn chúng có thể đi lên đường quan lộ, chỉ cần nhận biết được ít chữ, biết tính sổ, đã xem như rất tốt rồi.

Vân Hi Âm tựa vào Hạ Sơ Huyền, thấp giọng hỏi: "Còn ngươi thì sao?"

Hạ Sơ Huyền nói: "Trong nhà vẫn còn dư."

Khi hai người từ cửa hàng bước ra, trước mặt liền chạm phải một người quen, đúng là Tống Quy Nhân đang đọc sách ở huyện học.

Tống Quy Nhân niềm nở hỏi: "Thì ra là Đại Lang, cũng đến mua giấy sao?" Hắn nhìn chằm chằm Vân Hi Âm đang đội mũ có rèm, thần sắc tuỳ tiện.

Hạ Sơ Huyền vốn đã chán ghét Tống Quy Nhân, lúc này thấy hắn thất lễ nhìn chằm chằm Vân Hi Âm, càng thêm mất kiên nhẫn. Nàng một tay đẩy Tống Quy Nhân đang chắn bên đường ra, nắm Vân Hi Âm liền đi.

Tống Quy Nhân ghi hận Hạ Sơ Huyền, trong lòng nghẹn một hơi. Hắn bị đẩy đến loạng choạng, đứng vững xong lập tức đuổi theo, ân cần khuyên bảo: "Ngươi cũng thành gia rồi, nên tìm một việc đứng đắn, chớ học đám phù lãng nhi kia."

Sắc mặt Hạ Sơ Huyền đen trầm. Nàng không biết mình và Tống Quy Nhân đã "thân" đến mức này từ bao giờ. Tranh luận bằng miệng lưỡi không có tác dụng, nàng lấy mũi chân điểm nhẹ lên một hòn đá, chỉ nghe "vút" một tiếng, hòn đá ấy đánh vào chân Tống Quy Nhân. Chỉ nghe "ai u" một tiếng, Tống Quy Nhân ngã sấp như chó gặm bùn, khăn vấn đầu tán loạn, chật vật đến cực điểm.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Câu Dẫn Shipper Alpha
Tháng 5 30, 2026
Phu Nhân Tại Thượng_truyenles.net
Phu Nhân Tại Thượng
Tháng 7 19, 2025
Hưởng Thụ Mật Ngọt_truyenles.net
Hưởng Thụ Mật Ngọt
Tháng 7 12, 2025
Chiều cao tính cái gì, đẩy ngã vạn tuế_truyenles.net
Chiều cao tính cái gì, đẩy ngã vạn tuế
Tháng 8 3, 2025
Truyện Les Hay
Rốt cuộc gặp được em_truyenles.net
Rốt cuộc gặp được em
Phiên ngoại 3 Tháng 7 19, 2025
Phiên ngoại 2 Tháng 7 19, 2025
NGÀY MÙA HÈ MẤT KHỐNG CHẾ NÓI DỐI_truyenles.net
NGÀY MÙA HÈ MẤT KHỐNG CHẾ NÓI DỐI
KIÊM GIA NGOẠI TRUYỆN 3 Tháng 8 28, 2025
KIÊM GIA NGOẠI TRUYỆN 2 Tháng 8 28, 2025
Cô Gái bên cạnh nhà tôi
Chương 18 Tháng 1 2, 2026
Chương 17 Tháng 1 2, 2026
Nữ Liệp Hộ Và Tiểu Kiều Thê
Chương 53 Tháng 6 14, 2026
Chương 52 Tháng 6 14, 2026
Thao Túng Tim Tôi_truyenles.net
Thao Túng Tim Tôi
Ngoại truyện 6 Tháng 7 7, 2025
Ngoại truyện 5 Tháng 7 7, 2025
Gái Ngoan_truyenles.net
Gái Ngoan
chap 16 Tháng 9 6, 2025
chap 15 Tháng 9 6, 2025
Yêu Đương Bằng Ảnh Nóng với ‘Con Nhà Người Ta’
Chương 10 Tháng 1 29, 2026
Chương 9 Tháng 1 29, 2026
Làm thế nào để trả thù
Chương 15 Tháng 4 19, 2026
Chương 14 Tháng 4 19, 2026
Sống Chung Với Dì
Chương 14 Tháng 5 25, 2026
Chương 13 Tháng 5 25, 2026
Đế Vương Luyến
Chương 163 Tháng 6 25, 2026
Chương 162 Tháng 6 25, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved